Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 396: Đồ tốt



Chi phí làm xà phòng không cao, vôi và đất kiềm tự nhiên đều không khó kiếm, chỉ cần 10 văn tiền là có thể mua được mấy cân.

Tốn kém nhất là mỡ heo.

Sau nhiều lần thí nghiệm, tăng dần lượng nước từng chút một, nàng đã tìm ra được công thức hoàn hảo nhất, một cân mỡ heo có thể làm ra hai cân xà phòng, tức là khoảng bảy bánh xà phòng thành phẩm.

Một bánh xà phòng bán với giá 20 văn, sau khi trừ đi tiền mua một cân mỡ heo và xút tinh luyện, nàng có thể kiếm được khoảng 100 văn.

Đây còn không phải là lợi nhuận kếch xù sao?

Nếu sau này xuất hiện số lượng xà phòng nhiều hơn trên thị trường thì giá cả có thể giảm xuống một chút.

Tống Anh định ở lại thành Dung ba ngày để xem tình hình buôn bán thế nào.

Ngày đầu tiên, rất nhiều người vì tin tưởng Tiên Sắc Phường nên cũng tiện thể mua thêm một bánh xà phòng về dùng thử, nhưng sang hôm sau, tình hình buôn bán của cửa hàng đã tăng mạnh.

Trong số tám trăm bánh xà phòng của mẻ đầu tiên, Tống Anh giữ lại hai mươi bánh, Tống Mãn Sơn giữ lại hai trăm bánh để gửi đến những nhà phú quý trong thành Dung, cứ một nhà gửi hai bánh để dùng thử, cho dù cuối cùng chỉ có một nhà tới mua thì vẫn kiếm được không ít.

Trong lòng Tống Mãn Sơn, những người phú quý đều là chủ tử có hàng trăm người hầu hạ, nhà giàu có như vậy, chi tiêu hàng ngày rất lớn, hơn nữa bọn họ hoàn toàn không để bụng thứ có giá 20 văn tiền, nếu thật sự cảm thấy dùng tốt thì một lần có thể mua tới hàng trăm bánh.

Tống Anh giữ lại hai mươi bánh xà phòng để làm quà tặng.

Nếu đã nhận thúc phụ thì theo nguyên tắc phải đưa chút lễ vật qua, nhưng thứ quý giá quá thì nàng không nỡ đưa, thứ rẻ quá lại không thể đưa.

Tính ra xà phòng này là thứ tốt nhất, sau khi đưa qua, nói không chừng còn có thể có thêm một mối làm ăn.

Ngoại trừ xà phòng, Tống Anh tùy tiện mua chút bánh ngọt, dựa theo tập quán của nông dân, nàng mua thêm ít thịt khô, gà, vịt rồi nhờ người đưa đến cổng nhỏ của Hoắc phủ.

Lúc này, Hoắc Triệu Uyên cũng đang nghĩ đến chuyện tặng lễ.

Trong lòng thậm chí còn thấy hơi hối hận.

Vốn chỉ là một thúc phụ giả mà lại mở miệng đòi lễ vật, nghe có vẻ tham lam, nhưng hắn cũng hơi tò mò, không biết Tống Anh có tặng lễ thật hay không. kí.ch th.ích

Cũng bảo thủ vệ mấy ngày nay chú ý một chút.

Đến ngày Tết hôm nay, người bên dưới quả thực đưa lễ vật lên.

Hai con gà mái và hai con vịt béo, khoảng sáu cân thịt khô, một rổ trứng gà, hai sọt củ cải và trái cây, còn lại là thứ kỳ lạ gì đó không biết tên.

"Đây là thứ gì?" Hoắc Triệu Uyên chỉ vào nó, hỏi.

Thuộc hạ nhìn một chút rồi đáp: "Người đến tặng đồ nói cái này gọi là xà phòng, có thể dùng để tắm rửa và giặt quần áo."

Hoắc Triệu Uyên nghe vậy thì nhíu mày, nhớ tới món mì lạnh mà Tống Anh tự chế ra.

Mở ra xem thử, vẻ ngoài thật sự khá kỳ quái, nhưng mùi hương rất nhạt. Hoắc Triệu Uyên nhìn thoáng qua: "Gần đây trong thành mới xuất hiện thứ này sao?"

"Chuyện này... tiểu nhân cũng không biết." Người bên dưới trả lời đúng sự thật.

Thành Dung lớn như vậy, ai mà biết thứ này được bán ở cửa hàng nào chứ?

"Đi hỏi thăm thử đi." Hoắc Triệu Uyên luôn cảm thấy thứ này rất có thể do Tống Anh làm ra.

Nếu thật sự nàng lại làm ăn, chiếu cố mấy phần cũng là chuyện nên làm.

Người bên dưới lập tức đi hỏi thăm, may mà Tiên Sắc Phường cũng không phải không có tiếng tăm. Hiện giờ cửa hàng đã khai trương hơn một tháng, là chỗ duy nhất trong thành bán dầu gội Thanh Ti nên rất dễ hỏi thăm được.

Biết được chưởng quầy của cửa hàng đó cũng mang họ Tống, trong lòng Hoắc Triệu Uyên sáng tỏ, chắc hẳn đây chính là vị Tứ thúc mà lúc trước Tống Anh đưa bạc cho.

Tiên Sắc Phường này rất có khả năng là sản nghiệp của bản thân Tống Anh.

Chỉ là cái tên này có hơi dung tục. 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com