Trước đây quyết định đi theo Tống Anh làm ăn ít nhiều cũng có phần quá xúc động, cộng thêm việc muốn thuận tiện chiếu cố các huynh đệ, hơn nữa, thật ra hắn ta cũng có một số việc giấu Tống Anh.
Hắn ta chỉ tạm xin nghỉ chức áp quan kia, nhờ có quan hệ tốt với cấp trên nên đã xin tìm người làm thay cho hắn ta ba tháng, nếu ba tháng sau bên này làm ăn không tốt thì hắn ta vẫn có thể quay về làm việc, vẫn giữ được tiền lương như cũ, không hề bị ảnh hưởng chút nào...
Nhưng bây giờ được chất nữ phó thác như thế, Tống Mãn Sơn đột nhiên cảm thấy bản thân mình vô cùng khốn nạn.
Sao nàng có thể không có kế hoạch dự phòng chứ?
Nhìn Nhị Nha đi, tiểu cô nương đơn thuần biết bao nhiêu, nghĩ được cách kiếm tiền thì nghĩ đến hắn ta đầu tiên, nhưng hắn ta thì hay rồi, vậy mà còn không tận tâm tận lực...
Nghĩ như thế, Tống Mãn Sơn vốn trọng nghĩa khí vô cùng áy náy trong lòng.
Trằn trọc suốt một buổi tối, cuối cùng viết một phong thư gửi đến huyện Lễ.
Hắn ta không quay về.
Ăn trong chén nhìn trong nồi* thì không được, nếu bị Nhị Nha biết, nàng sẽ lạnh lòng đến mức nào chứ?
*Ám chỉ người tham lam, không hài lòng với những gì mình đã có, luôn muốn có thêm và không biết đủ.
Đương nhiên, Tống Mãn Sơn hoàn toàn không biết Tống Anh cũng biết rõ tình hình công việc của hắn ta, thậm chí còn mơ hồ đoán được tính toán của hắn ta!
Vì sao chứ? Bởi vì Tiểu Diêu thị.
Lúc nàng đến Tống gia, Tiểu Diêu thị từng khuyên nàng mấy lần, sợ nàng gây áp lực kiếm tiền quá lớn cho Tứ thúc.
Nàng luôn cảm thấy Tiểu Diêu thị không hề lo lắng rằng Tứ thúc sẽ làm ăn lỗ vốn, chuyện này hoàn toàn không bình thường. Cho dù tình cảm của hai phu thê này tốt đến đâu thì liên quan đến nhiều tiền bạc như vậy cũng nên lo lắng mấy phần mới phải...
Trừ phi ngay cả khi làm ăn lỗ vốn, Tứ thúc vẫn có thể tìm được cách kiếm tiền bù vào ngay lập tức, nếu không thì thê tử sẽ không thể nào bình tĩnh như vậy được. kí.ch th.ích
Nghĩ như vậy thì còn gì không rõ?
Tống Anh thậm chí không hề cảm thấy bất ngờ, dù sao đây cũng là tác phong của Tống Mãn Sơn!
Tống Anh cũng không tức giận vì chuyện này, chỉ cần Tống Mãn Sơn có thể làm tốt việc nàng dặn dò thì thế nào cũng được. Nếu hắn ta làm không tốt, nàng hoàn toàn có thể thuê một chưởng quầy khác, cùng lắm thì đích thân đến thành Dung giám sát, không có vấn đề gì lớn.
Nhưng may mà Tứ thúc thật sự có bản lĩnh, sổ sách cũng không có sai sót gì, vậy nên Tống Anh mới mở một mắt, nhắm một mắt.
Trước mắt đã đưa công thức cho Tứ thúc, nàng không cần phải đi thật xa để chuyển hàng tới thành Dung nữa.
Có điều, nàng cũng không định bỏ mặc chuyện làm ăn bên huyện Lễ.
Nàng còn có quan hệ hợp tác với Ý Quân Phường, cho dù chỉ là gửi bán nhưng kiếm được chút nào thì hay chút ấy.
Nhưng còn phải chờ thêm một thời gian nữa, dù sao thì bên thành Dung đã bán rồi, không bao lâu nữa, huyện Lễ cũng sẽ biết được ưu điểm của xà phòng. Đến lúc đó, nàng lại làm thêm mẻ khác, chắc chắn có thể bán hết sạch rất nhanh.
Tuy rằng tạm thời không có hàng nhưng Tống Anh vẫn đi gặp Hoa chưởng quầy.
Thế nhưng hoàn toàn không ngờ đến chuyện nhìn thấy Tống Hiển và Bùi thị mua vải vóc ở cửa tiệm đối diện Ý Quân Phường.
Hắn ta săn sóc cho thê tử bụng to, dáng vẻ thâm tình đó khiến tiểu cô nương đi ngang qua nhìn thấy cũng không nhịn được mà cảm thán một tiếng.
"Muội tử đang hâm mộ phụ nhân kia sao?" Hoa chưởng quầy mỉm cười, "Ta cảm thấy mọi chuyện không thể chỉ nhìn bề ngoài. Không giấu gì ngươi, lúc nãy hai phu thê đó còn tới cửa tiệm của ta đấy."
Tống Anh sửng sốt: "Không phải nữ nhân đang mang thai không thể dùng son phấn sao?"
"Đúng vậy. Tiểu ca kia tới đây muốn mua phấn mặt mới nhất, ta cảm thấy như vậy không tốt cho sức khỏe nên đã giới thiệu cho hắn loại hiệu quả không được tốt lắm nhưng thai phụ cũng có thể dùng được. Không ngờ tiểu ca nhi kia lại hoàn toàn không để tâm, cảm thấy thoa chút phấn lên mặt thì có ảnh hưởng gì đâu.Từ đó có thể thấy được đây là người cẩu thả." Hoa chưởng quầy thuật lại.
Sản phẩm của Ý Quân Phường bọn họ chắc chắn không có độc, son phấn cũng không có hại cho thai phụ.
Tuy nhiên, mỗi người một thể chất khác nhau, dù sao son phấn cũng có chút hương liệu, đương nhiên không dùng sẽ tốt hơn.