Đúng như lão gia tử suy nghĩ, Tống Hiển vội vàng đánh xe bò quay về Bùi gia, lập tức đến tìm Bùi lão Nhị.
"Nhạc phụ, a gia ta không tin lời ta nói, cảm thấy ta đang đùa với bọn họ nên ta muốn nhờ nhạc phụ viết giúp ta một công văn để hù dọa ông ấy." Tống Hiển vô cùng thẳng thắn.
Bùi lão Nhị nhíu mày: "Công văn gì?"
"A gia ta không tin Bùi gia sẽ cho ta ở rể..." Tống Hiển tiếp tục giải thích.
Ngay cả khi bản thân hắn ta nói muốn đi ở rể mà nhạc gia không thu nhận thì cũng vô dụng, dù sao thì người ở rể phải đến quan phủ làm giấy tờ. A gia cảm thấy hắn ta tham lam nên mới náo loạn, dù có thế nào cũng không tin Bùi gia sẽ cùng náo loạn với hắn ta.
Cho nên hắn ta nhất định phải khiến Bùi gia ủng hộ hắn ta.
"Nhạc phụ, chỉ cần người viết một công văn đồng ý cho ta ở rể, a gia đương nhiên sẽ không còn lời nào để nói. Đến lúc đó, chắc hẳn ông ấy có thể đi tìm Nhị Nha mượn bạc." Tống Hiển nói tiếp.
Hắn ta tin chắc a gia tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn tôn tử của mình mang họ của nhà khác!
Bùi lão Nhị cười một tiếng: "Lão gia tử còn rất khôn khéo nhỉ? Hiển ca nhi, ta làm vậy có phải không hay lắm không? Dù sao ngươi cũng là tôn tử Tống gia..."
"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lão gia tử nhà ngươi cũng thật hồ đồ. Ngươi chính là trưởng tử đích tôn, đồ trong nhà vốn dĩ nên là của ngươi, cho dù ngươi không cần thì cũng nên chủ động đưa ra mới phải!" Bùi lão Nhị tỏ vẻ đau lòng, "Haiz, nếu chuyện đối nghịch với thông gia bị truyền ra ngoài thì ta cũng không thể làm người được nữa..."
"Nhạc phụ cứ yên tâm, ta sẽ cất giữ công văn cẩn thận, khi nào tiền tới tay, ta sẽ lập tức đốt bỏ. Người khác không nhìn thấy, ta cũng sẽ không rêu rao chuyện đòi tiền khắp nơi!" Tống Hiển nói tiếp, "Chỉ mấy tháng nữa là Mỹ Kiều đến ngày sinh rồi, cũng không thể để nàng sinh con ở nhà nhạc phụ được."
Cho nên hắn ta cũng sốt ruột.
Có bạc sẽ lập tức mua nhà.
Bùi lão Nhị cũng không nghĩ nhiều, dù sao mấy năm nay bọn họ cũng không ít lần qua lại với Tống gia, biết rõ tính tình của ông cụ Tống gia.
Vậy nên, sau khi Tống Hiển nhờ vả, Bùi lão Nhị chỉ ra vẻ thoái thác mấy câu rồi nhanh chóng viết công văn.
Trong công văn cũng viết rất hay, khen ngợi Tống Hiển một phen, tỏ ý nói Bùi gia có được nữ tế này thì vui mừng khôn xiết, lại nói nhà ông ta không có nhiều con nối dõi, hy vọng Tống Hiển đồng ý ở rể, chỉ cần hắn ta chịu ghi tên vào gia phả Bùi gia thì bọn họ nhất định sẽ mang ơn đội nghĩa Tống gia.
Nếu là trước đây, khi nhìn thấy những lời lẽ này, Tống Lão Căn có thể sẽ tức hộc máu.
Tống Hiển cầm công văn, một khắc cũng không chờ nổi.
Lúc này trời đã sập tối nhưng hắn ta vẫn khăng khăng trở về Tống gia.
Đến khi nhìn thấy Tống Lão Căn, Tống Hiển giơ công văn ra: "A gia, ngươi nhìn đi, cái này do đích thân nhạc phụ viết, tuyệt đối không giở trò bịp bợm."
Tống Lão Căn thở dài.
"Đưa đây ta xem thử." Tống Lão Căn nói.
Tống Hiển cũng rộng lượng đưa công văn tới trước mặt Tống Lão Căn. Tống Lão Căn không biết nhiều chữ lắm nhưng vẫn có thể đọc hiểu đại ý, hơn nữa lúc này còn có Tống Đạt ở bên cạnh đọc từng chữ một cho ông nghe.
Sau khi nghe xong, Tống Lão Căn trầm mặc trong chốc lát, hai tay run rẩy cầm lấy công văn nhét vào trong ngực.
"Được lắm." Tống Lão Căn nói.
Tống Hiển vui vẻ: "A gia, không phải ta cố ý muốn chọc tức người mà rõ ràng là bản thân người nghĩ không thông. Khoan nói tới chuyện Tống Anh không phải khuê nữ nhà chúng ta, cho dù có là con cháu ruột thịt thì cũng là đồ lỗ vốn. Nữ nhi sau khi xuất giá như bát nước đổ đi, nhà chúng ta nuôi nàng lớn đến chừng này, nàng vốn nên báo đáp. Người thì hay rồi, không biết phân biệt xa gần..."
"Nếu nàng không đưa tiền cho người thì người cứ ra sức làm loạn lên. Ân tình của người đối với nàng còn lớn hơn trời, nếu nàng dám không nghe thì sau này sẽ không sống được ở thôn này nữa!" Tống Hiển nói tiếp.