Đương nhiên Tống Anh biết cửa hàng mình mở kiếm được nhiều tiền, nếu không thì sao lại nói Tống Mãn Sơn đến thành Dung mở cửa hàng chứ?
Nhưng muốn mở cửa hàng thì phải có tiền, nàng vừa mới mở một cửa hàng mà đã không còn đủ tiền để dùng. Hơn nữa, huyện Lễ không lớn bằng thành Dung nên nàng muốn chờ đến khi việc kinh doanh ở thành Dung phát triển rồi mới nghĩ đến chuyện mở chi nhánh ở nơi khác.
Cứ từ từ mà làm, không gấp.
Cửa hàng sẽ có, tiền cũng sẽ kiếm được.
"Đa tạ Hoa tỷ tỷ đã nói thẳng. Hai nhà chúng ta về sau thường xuyên qua lại, nếu sau này tỷ tỷ muốn nhập hàng, ta nhất định sẽ cho ngươi một cái giá hài lòng." Tống Anh cũng rất thẳng thắn.
Nàng vừa nói vậy, Hoa chưởng quầy lập tức thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt quá rồi. Nếu sau này muội tử xem trọng loại phấn mặt nào ở cửa hàng của ta thì chuyện giá cả cũng dễ nói!"
Lời này có nghĩa là không ngại việc Tống Anh mở cửa hàng giống nhà nàng ấy ở huyện Lễ.
Chỉ duy nhất cửa hàng của Tống Anh bán xà phòng, cho dù chỉ bán mỗi thứ này thì vẫn làm ăn khấm khá,
Đương nhiên, người làm kinh doanh sao có thể để cửa hàng trống trải được chứ? Có thể tìm cửa hàng khác hợp tác hoặc tự nghiên cứu ra sản phẩm mới, chắc chắn ai cũng muốn trên kệ trong cửa hàng của mình đa dạng sản phẩm.
Thật ra Tống Anh không định bán son phấn.
"Ta vô tình có được công thức làm xà phòng, sau này cũng muốn mở rộng chuyện làm ăn, nếu làm thêm thứ khác nữa thì e rằng hơi quá sức, như bây giờ đã khá tốt rồi." Tống Anh cười cười.
Ngay sau đó, Hoa chưởng quầy vô cùng vui mừng đặt xà phòng lên kệ.
Bây giờ là gửi bán nhưng Hoa chưởng quầy không hề lo lắng xà phòng này không bán được. Sau khi đếm số lượng, trừ đi phí gửi bán, nàng ấy lấy 14 lượng 4 văn đưa cho Tống Anh.
"Nếu muội tử mở thêm cửa hàng ở thành Dung, cho dù đông khách thì cửa hàng mới mở vẫn tốn rất nhiều chi phí. Chắc chắn sẽ không có chuyện không bán được xà phòng nên tiền này ta ứng trước cho muội." Hoa chưởng quầy nói xong lại hỏi: "Bao lâu thì giao xà phòng tới một lần? Có còn đưa dầu gội Thanh Ti tới nữa không?"
Tống Anh xem xét, bảy ngày đưa một lần thì... quá vất vả.
Ruộng ở nhà cũng sắp đến lúc thu hoạch, thật sự không có nhiều thời gian rảnh.
"Gần đây trong nhà nhiều việc, ta tạm thời ngừng làm dầu gội Thanh Ti, xà phòng thì vẫn như cũ." Tống Anh nói.
Hoa chưởng quầy gật đầu.
Tống Anh không muốn tốn công, sau này chắc chắc nàng ấy sẽ làm bán dầu gội Thanh Ti tiếp. Thế nhưng gần đây Thúy Nhan Trai chèn ép bọn họ nên không cần phải làm thứ này quá nhiều, cứ để Thúy Nhan Trai lỗ vốn đi!
Ý Quân Phường bây giờ không còn dễ bắt nạt như vậy nữa đâu!
Có điều, không biết sau khi nhìn thấy xà phòng, chưởng quầy kia của Thúy Nhan Trai sẽ có biểu cảm thế nào!
Hoa chưởng quầy cười lạnh trong lòng, sau đó vui vẻ tiễn Tống Anh ra cửa.
Tống Anh còn có hơn một ngàn cái thẻ kẹp sách làm từ lá cây phải bán.
Nàng cũng không sốt ruột, trước tiên thuê một chiếc xe bò đi theo Đại Bạch mà nàng cưỡi đến thư viện Tống Tuân đang theo học.
Thư viện này cũng xem như khá có tiếng tăm, mấy huyện xung quanh đều biết. Phần lớn học sinh đến đây học là tú tài, còn người đọc sách ngay cả cái danh đồng sinh cũng không có như Tống Tuân thì chỉ tương đương với... học sinh mẫu giáo.
Học phí ở thư viện này cũng không thấp.
Biết Tống Anh tới tìm, Tống Tuân vô cùng ngạc nhiên.
Nếu muội muội hắn muốn gửi đồ cho hắn thì đều đưa thẳng đến căn nhà trong trấn, đưa xong thì không ở lại lâu mà về ngay. Tống Tuân nghĩ đến chuyện gần đây trong nhà nhiều việc, nhất thời lo lắng, tưởng trong nhà đã xảy ra chuyện gì lớn.
"Muội tử của Tống Nhị lang tới sao?! Là muội tử nào vậy?" Tống Tuân mang vẻ mặt nghiêm túc đi ra ngoài, đằng sau có người không nhịn được mà hỏi.