Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 440: Kẻ thắng cuộc



Liên quan đến trưởng tử, Tống Lão Căn lập tức trở nên thận trọng, đồng ý ngày mai sẽ lên trấn tìm người giúp đỡ.

Hiện tại, trong tay ông không có nhiều bạc, nhưng để mua chút lễ vật thì vẫn đủ.

Một lát sau, Tống gia bắt đầu ăn cơm.

Tống Anh hỏi thăm tình hình buôn bán của Đại bá nương, Tam thẩm và Tứ thẩm với món mì lạnh.

Tống Anh chỉ dạy họ làm mì lạnh chứ không giúp họ đi tiếp thị trên trấn, tuy nhiên, Đại Diêu thị và Tiêu thị cũng không phải kẻ ngốc, sau vài lần đi dạo quanh trấn, bọn họ đã thành công chào hàng món mì lạnh của Tống gia cho các quầy đồ ăn với giá là hai văn tiền một phần như Tống Anh đã nói.

Tống gia không có nhiều người lắm, cho dù bọn họ có làm việc chăm chỉ thế nào thì số lượng mì lạnh làm ra cũng không đủ cung cấp cho nhu cầu trên trấn,  trong khi các quầy đồ ăn có thể bán lại món này với giá năm văn một phần, thực sự là một món hời lớn. 

"Gần đây ta không dệt vải nữa, ngày nào cũng làm mì lạnh, mỗi ngày có thể rửa được ba mươi cân bột mì, làm được khoảng một trăm sáu, trăm bảy phần mì lạnh." Đại Diêu Thị cũng thẳng lưng lên.

Tiền này là do bà ấy cực khổ kiếm được, dù là nhờ vào công thức của tôn nữ thì cũng không cảm thấy xấu hổ.

Tống Anh tính toán trong đầu, mấy ngày gần đây, mỗi ngày Đại bá nương có thể kiếm được lợi nhuận thuần từ một trăm hai đến một trăm ba mươi văn, không ít.

Tiêu Thị nhìn Đại Diêu Thị một cái rồi cười toe toét: "Hôm nay ta rửa được bốn mươi ba cân bột mì."

Tống Anh hơi kinh ngạc.   

Vậy thì thu nhập thuần khoảng một trăm bảy đến một trăm tám mươi văn một ngày nhỉ? 

"Tam thẩm đừng quá lao lực, tiền không bao giờ là đủ đâu." Tống Anh vẫn nói, "Hơn nữa ngâm tay trong nước nhiều dễ làm bong tróc da, làm mì lạnh thì..."

"Ngươi yên tâm, ta và Tam thúc ngươi làm cùng nhau, khi cảm thấy tay không thể chịu nổi nữa thì lập tức thay người, mì lạnh làm ra tuyệt đối sạch sẽ! So với đồ nhà ta ăn còn cẩn thận hơn nhiều!" Tiêu thị vội nói.

"Vậy thì ta yên tâm rồi, Tam thẩm nhất định sẽ làm ăn lâu dài được." Tống Anh cười cười.

Đến lượt Tứ thẩm, Tiểu Diêu thị cười khẩy: "Ta chỉ làm chơi chơi thôi, mỗi ngày làm vài cân, Tứ thúc ngươi nói ta chỉ cần làm một ít thôi, kiếm chút tiền mua bánh ngọt cho hài tử, không cần ta nuôi gia đình."

"…" Đại Diêu Thị thấy nhói lòng.

"…" Tiêu Thị cũng thấy nhói lòng.

Tống Anh cũng không nhịn được mà nhìn Tiểu Diêu thị một cái.

Đây mới thực sự là kẻ thắng cuộc trong cuộc đời!

Đối với nữ nhân của thời đại này mà nói, sinh ra trong gia đình tốt không bằng gả cho gia đình tốt, mặc dù bình thường Tống Mãn Sơn không đáng tin cậy, nhưng mức độ yêu thương thê tử thì không ai sánh bằng, chỉ dựa vào hai lần nàng đi đến thành Dung là biết, lần nào Tứ thúc chẳng chọn lựa vài thứ tốt để nàng mang về cho thê tử? 

Trong lòng Tứ thúc, ngay cả nhi tử Tống Khang cũng không quan trọng bằng Tiểu Diêu thị!

Chắc chắn là chân ái! 

Tiểu Diêu thị cũng là người tâm cơ và nhỏ mọn, trước giờ lúc tranh đấu với các tẩu tử bên trên chưa bao giờ chịu thua. 

Nhưng chỉ cần nhắc đến Tống Mãn Sơn, nàng ấy lập tức trở nên dịu dàng hơn, mặt đỏ ửng, trở thành một nàng dâu xinh đẹp động lòng người.

"Tứ thúc đối xử với người thật sự… rất tốt." Tống Anh còn có thể nói gì nữa?

Tiểu Diêu thị cười khẽ: "Tứ thúc ngươi là người dịu dàng nhất, tất cả là nhờ cha nương và huynh đệ dạy dỗ tốt."

"…" Tống Lão Căn cũng ngượng ngùng.

Dịu dàng? Nhi tử của ông sao? 

Nếu nói lão Nhị và lão Tam là người dịu dàng, ông còn tin được, nhưng đổi lại là lão Tứ, ông cảm thấy có lẽ Tiểu Diêu thị đã nhận nhầm người rồi.

Đại Diêu thị và Tiêu thị đều im lặng, là trục lí, các nàng không ít lần nghe Tiểu Diêu thị khen ngợi Tống Mãn Sơn, vậy nên... thực sự không muốn khơi mào chủ đề này, sợ Tiểu Diêu thị không dừng lại được.

"Đúng rồi, Hiển ca nhi... đã tìm Phúc Sơn để xin tiền rồi." Đại Diêu thị chuyển đề tài, "Phúc Sơn không có tiền trong tay, gửi thư cho ta hỏi có nên lén đưa cho hắn một ít hay không... nhưng ta không đồng ý."

Bà ấy làm gì có tiền mà đưa.

Sắc mặt Tống Lão Căn tối sầm lại: "Ta đã nói mà lão Đại không thèm để tâm chút nào! Ngày mai ta sẽ lên trấn dạy dỗ hắn, nếu hắn còn dám xin tiền ngươi nữa, ta sẽ đánh gãy chân hắn!"


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com