Nhiều yêu quái tuy náo nhiệt nhưng chưa chắc đã là chuyện tốt.
Lỡ như trên đời này có rất nhiều yêu quái ăn thịt người như cá nheo tinh thì sao?
Nhưng nghĩ lại thì Tống Anh không hề căng thẳng.
Chỉ mỗi khí tức của khu vực thôn Hạnh Hoa thay đổi, nếu thật sự có thêm yêu quái thì nàng cũng có thể phát hiện ra.
Nhất là sau khi ra khỏi không gian lúc nãy, nàng đã cảm nhận được hơi thở của yêu quái rõ ràng hơn trước.
Nhưng cũng không thể cứ mãi chủ quan như vậy được.
Lần này, sau ngày mùa, linh khí cũng không thay đổi quá nhiều, nhưng nếu sau này nhiều lên thì sao? Đến lúc đó, mức độ ảnh hưởng sẽ không còn bình thường nữa.
Nếu có thôn trang của riêng mình thì sẽ khác.
Nghĩ đến thôn trang, Tống Anh cũng hơi háo hức.
Nàng chính là người muốn làm địa chủ, sao địa chủ có thể không có nông trang của riêng mình chứ? Hơn hai mươi mẫu đất bây giờ hoàn toàn không đủ dùng!
Vẫn phải kiếm tiền!
"Hôm nay phát tiền công cho các ngươi." Tống Anh cong môi cười, móc túi tiền ra, "Đại Lực tháng này vất vả, sau này còn có chuyện cần ngươi giúp nên ngoài tiền công tháng này sẽ thưởng cho ngươi thêm 1 lượng bạc.
Còn về phần Tiểu Thanh, thôn bọn ta có thể có một mùa màng bội thu đều nhờ công ngươi dẫn đám ếch nhỏ đi bắt côn trùng, vậy nên cho ngươi 5 lượng."
Ánh mắt Thanh Liên thoáng lóe lên, hắn vội vàng nhận lấy bạc rồi vô cùng cẩn thận cất vào trong ngực.
Thôn Thạch Đầu nghèo khổ, hắn lớn lên ở đó nên cũng bị không khí trong thôn ảnh hưởng, luôn muốn tích góp tiền.
Nhưng may mà hắn không giống Ngưu Đại Lực, không quá chấp nhất với chuyện tích góp bạc, nếu không đã sớm bị bạc làm tức chết rồi.
Nhưng bạc là thứ tốt, có thì tốt hơn là không.
Mùa đông sắp tới, hắn có thể mua một cái áo lông dày một chút, tránh để da trên người bị đông cứng.
Nhân sâm tinh cũng có tiền công.
Nhưng làm nhi tử ruột của Tống Anh, phụ giúp gia đình là chuyện đương nhiên nên bị Tống Anh trừ tới trừ lui, cuối cùng chỉ cho 20 văn.
Dù vậy, nhân sâm tinh cũng vui mừng đến mức không phân biệt được phương hướng.
Sau khi Ngưu Đại Lực thả lỏng thì bắt đầu quấn lấy Thanh Liên không buông.
Hỏi đông hỏi tây, biết được không ít chuyện.
Đáng tiếc, trên đời này không có Yêu giới, cũng không có yêu quái tụ tập thành đàn.
Ban đầu ếch tinh còn có thể kể một ít chuyện lạ, nhưng sau khi nói một hồi thì không còn chuyện gì để kể nữa, chỉ đành nói tới mấy chuyện của loài người khiến cuộc trò chuyện trở nên kém thú vị hơn rất nhiều.
Tối nay, không biết có phải do bị không gian ảnh hưởng hay không mà Tống Anh đã mơ thấy một giấc mộng kỳ lạ.
Trong mộng, núi cao sông rộng, bầu trời bao la, cánh đồng bát ngát, mọi loài vật bay trên trời hay bơi dưới sông đều có mấy phần quái dị, giống như đã tiến vào một thế giới thần thoại.
Còn nàng bị nhốt trong một chỗ giống như quả trứng, lại giống như cái kén.
Sau khi tỉnh mộng, Tống Anh cảm thấy có lẽ mình sắp điên rồi.
Bây giờ mới chỉ nuôi ba con yêu quái mà đã bắt đầu mơ mộng hão huyền rồi!
Nàng cầm phó bản làm ruộng mà!
Tống Anh thở dài, hôm sau quyết định thay đổi tầm nhìn, giao việc còn lại ngoài ruộng cho Ngưu Đại Lực, còn mình thì lên trấn tiếp tục bán thẻ kẹp sách làm từ lá cây.
Điều khiến Tống Anh ngạc nhiên chính là nàng vừa mới tới cổng thư viện đã bị không ít người vây quanh.
"Sao mấy ngày nay cô nương không tới nữa vậy? Ta muốn mua mười cái thẻ kẹp sách."
"Ta cũng mua mười cái..."
Tống Anh sửng sốt, ngay sau đó lập tức đưa đồ qua, sau khi thu tiền vẫn còn hơi hoảng hốt.
May mà không bao lâu sau, Tống Tuân đi tới.
"Ca, sao người trong thư viện của huynh... lại đột nhiên cảm thấy hứng thú với thẻ kẹp sách của muội vậy?" Trước đó tuy rằng cũng bán được kha khá nhưng phần lớn những học sinh đó đều vì tò mò nên mới mua về xem thử, không giống như bây giờ, ánh mắt nhìn thẻ kẹp sách của nàng như nhìn thấy kỳ trân dị bảo.