Thúy Nhan Trai có mấy đả thủ*, bọn họ nghe thấy tiếng động thì lập tức chạy tới.
*Đả thủ: Chỉ những người giỏi đánh nhau
Ngụy Sài thấy vậy thì sợ tới mức toàn thân run rẩy, gào lên: "Thúy Nhan Trai các ngươi không ra gì, lén lút làm chuyện xấu, bị ta biết được thì muốn giết người diệt khẩu!"
Hiện giờ vẫn đang ở trong cửa hàng, ngay khi hắn ta gào lên, có không ít khách hàng quay sang nhìn.
Viên quản sự cau mày: "Mau đuổi ra ngoài đi!"
Nói xong thì vội vàng quay sang nở nụ cười lấy lòng với các khách hàng khác: "Đã quấy rầy chư vị rồi.
Cũng không biết kẻ điên này từ đâu tới, đòi tiền không được thì nói hươu nói vượn."
"Ta không có nói hươu nói vượn! Ta đã sớm hỏi thăm rồi, các ngươi thấy xà phòng của Ý Quân Phường bán chạy, tiểu nương tử hợp tác với Ý Quân Phường chướng mắt Thúy Nhan Trai các ngươi khiến các ngươi sinh lòng oán hận nên mới sai ta dụ dỗ người nhà của tiểu nương tử kia tới sòng bạc!" Ngụy Sài vội vàng hét lên.
Đang nói dở thì bị khiêng lên, quăng ra ngoài, ngã sõng soài dưới đất.
"Aaaaa!" Ngụy Sài đột nhiên che tay lại, thét lớn, "Thúy Nhan Trai giết người diệt khẩu rồi!"
"Người của Thúy Nhan Trai các ngươi đúng là không ra gì! Nhà mình làm không tốt thì không muốn nhìn thấy người khác làm tốt, lén lút ngáng chân hại người! Ta làm theo lời các ngươi sai bảo mà lại không trả thù lao cho ta!" Ngụy Sài sợ bản thân mình bị bịt miệng, "Các ngươi nhìn đi! Những người này thật sự muốn giết ta! Tay ta lúc này đã bị phế rồi!"
Ngón tay của Ngụy Sài đã bị Tống Anh giẫm gãy.
Lúc bước vào cửa hàng, không có ai chú ý tới chuyện này, nhưng mọi người nhìn vào ngón tay của hắn ta, phát hiện ngón tay đã bị cong thành độ cong khó tin thì sợ hết hồn.
Chưởng quầy của Thúy Nhan Trai giận dữ, đưa mắt ra hiệu cho Viên quản sự cho người đi xử lý.
"Ngụy Sài, ngươi có còn muốn lấy tiền nữa không!?" Viên quản sự đi qua, thấp giọng nói.
Ngụy Sài hừ một tiếng.
Nếu Viên quản sự này hòa nhã đồng ý đưa tiền ngay từ đầu thì hắn ta chắc chắn sẽ ngoan ngoãn cút đi, nhưng bây giờ thì khác.
Hắn ta đã đắc tội với Thúy Nhan Trai, cho dù bây giờ Viên quản sự đưa tiền cho hắn ta thì sau đó cũng có thể cho người cướp lại được.
Nếu Viên quản sự muốn làm gì đó với hắn ta, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
Trước đây, hắn ta từng nghe nói Thúy Nhan Trai này có chi nhánh ở khắp nơi, còn là sản nghiệp của quý nhân ở kinh thành, hắn ta có muốn trốn cũng trốn không được!
Còn không bằng liều mạng ở huyện Lễ một phen, nếu đại tiên kia thật sự có thể huỷ hoại Thúy Nhan Trai này thì hắn ta không cần lo lắng bị Thúy Nhan Trai trả thù nữa!
Giờ phút này, hắn ta tốt nhất nên ngoan ngoãn sống dưới mí mắt của người khác, khiến Thúy Nhan Trai không thể bắt hắn ta lại!
"Các vị quý nhân nhìn đi! Quản sự này lại tới uy hiếp ta! Nếu sau này Ngụy Sài ta có xảy ra chuyện gì thì đều do Thúy Nhan Trai bọn họ làm!" Ngụy Sài vội vàng quỳ trên mặt đất, "Nếu có người tốt bụng làm chủ cho ta, Ngụy Sài nhất định sẽ làm trâu làm ngựa để báo đáp..."
Tướng từ tâm sinh, trông Ngụy Sài cũng không quá đáng tin nhưng hắn ta có vẻ đáng thương.
Quần áo trên người cũ kỹ bẩn thỉu không tả nổi, hai mắt thâm đen vô thần, hơn nữa ngón tay thật sự bị gãy.
"Ta nói này chưởng quầy, lời hắn nói là thật hay giả vậy?" Một thiếu gia nhà giàu đưa mấy muội muội nhà mình tới đây mua đồ buồn cười hỏi một câu.
"Ôi chao! Thiếu gia, bọn ta là người làm ăn đàng hoàng, sao có thể làm ra loại chuyện như vậy được chứ?" Chưởng quầy vội vàng lên tiếng.
"Ngươi đương nhiên sẽ không thừa nhận!" Ngụy Sài phi một tiếng, "Hôm nay ta cũng không cần mặt mũi nữa.
Không dối gạt mọi người, ta cũng không phải người tốt lành gì, vì chút tiền mà đồng ý với yêu cầu của Viên quản sự, làm chuyện có lỗi với hảo hữu của ta... Ta làm liều như vậy chỉ để kiếm chút tiền sống tiếp thôi, nhưng không ngờ Thúy Nhan Trai bọn họ lại quỵt nợ!"