Đừng Cúi Đầu Trước Anh Ta

Chương 10: Dạy cho anh ta một khóa nam đức tử tế vào



Nguyễn Mộ nằm trên giường ký túc xá trằn trọc không yên.
Cảm giác yêu từ cái nhìn đầu tiên giống như một mũi tên của thần Cupid bắn từ nơi xa xăm, trúng ngay tim.
Cậu ôm điện thoại, hình nền đã đổi thành ảnh của Giang Du Ninh.
Ảnh cô chụp trong quán bar, ngược sáng, chỉ cười thôi cũng khiến người ta cảm thấy vô cùng tốt đẹp.
“Nguyễn Mộ.” Bạn cùng phòng vừa kết thúc một ván game. “Cậu có ngủ không?! Không ngủ thì vào chơi game cùng đi.”
“Không chơi.” Nguyễn Mộ đứng dậy, xuống giường mở máy tính. “Tớ muốn sửa một tấm ảnh.”
“Sửa cho ai?” Buổi tối bạn cùng phòng không đi cùng cậu, nên không biết chuyện này.
Nguyễn Mộ đi cùng đám bạn nối khố của cậu, cậu không phải người ham chơi, nhà lại quản nghiêm, một năm nhiều nhất cũng chỉ đến ba lần.
Đặc biệt là sau khi lên đại học, đây là lần đầu tiên cậu đến trong năm nay, sau đó không uống một ly rượu nào, chỉ nhìn chằm chằm Giang Du Ninh cả một buổi tối.
Cậu nghe thấy hai cô gái kia gọi cô là “Ninh Ninh”.
Ninh Ninh.
Hay thật.
Nguyễn Mộ có vẻ ngoài hiền hòa, người lại cao gầy, gu ăn mặc cũng tốt, được mệnh danh là “móc áo di động”. Ở Hoa Chính, hễ là môn tự chọn cậu học, tỷ lệ nam nữ chắc chắn là 1:9, vốn có danh xưng “Hot boy khoa Luật”, bình thường cũng không ít cô gái đến bắt chuyện với cậu, nhưng cậu chưa bao giờ tỏ ra yêu thích ai rõ ràng.
Vì chị gái Nguyễn Ngôn là biên tập viên chính của một tạp chí thời trang nổi tiếng, thỉnh thoảng cậu cũng đi làm người mẫu, lâu dần, cậu thành thạo kỹ năng sửa ảnh, sửa ảnh vừa nhanh vừa đẹp.
Cậu chuyển ảnh vào máy tính, mở Photoshop, bạn cùng phòng giường đối diện liếc qua, kinh ngạc thốt lên: “Giang Du Ninh?”
Tay cầm chuột của Nguyễn Mộ khựng lại. “Cậu quen cô ấy à?”
Bạn cùng phòng leo xuống giường, đứng sau lưng cậu nhìn một lúc, sau đó lấy điện thoại của mình ra, tìm rất lâu trong tài khoản công khai wechat của khoa Luật, rồi tìm được một tấm ảnh, đặt trước máy tính so sánh một chút, quả quyết nói: “Chính là cô ấy, Giang Du Ninh.”
Giang Du Ninh.
Ninh Ninh.
Khoa Luật trường Hoa Chính.
Tất cả thông tin đều khớp một cách hoàn hảo.
Nguyễn Mộ vui mừng khôn xiết, cậu cầm điện thoại của bạn cùng phòng xem đi xem lại.
Ảnh Giang Du Ninh trên tài khoản công khai trông còn rất non nớt, cô buộc tóc đuôi ngựa cao, không có tóc mái che chắn, để lộ vầng trán mịn màng, lúc chụp ảnh một mình còn hơi e thẹn, khi cười mắt thường không nhìn vào ống kính, lúc chụp ảnh tập thể thì đứng ở một góc.
“Cậu không biết cô ấy à?” Bạn cùng phòng lưu ảnh lại gửi cho cậu, sau đó liếc nhìn màn hình máy tính của cậu. “Bây giờ trông xinh thật đấy.”
Nguyễn Mộ nghĩ đến Giang Du Ninh mà cậu nhìn thấy buổi tối, bất giác mỉm cười.
Xoay ghế lại, ra vẻ thành tâm thỉnh giáo. “Cậu biết cô ấy à? Phổ cập kiến thức chút đi.”
Bạn cùng phòng cũng kéo ghế của mình qua, định bụng thao thao bất tuyệt, hai người bạn cùng phòng khác nghe thấy chủ đề liên quan đến con gái, lập tức cũng dỏng tai lên nghe.
Bốn người vây quanh một chỗ.
“Tớ biết cũng không nhiều, nhưng anh họ tớ học cùng khóa với cô ấy.” Bạn cùng phòng chậc lưỡi, “Nghe nói cô ấy cực kỳ giỏi, học nhảy lớp vào khoa mình, năm vào đại học mới 16 tuổi.”
“Cũng không hiếm lắm đâu nhỉ.” Một trong hai người bạn cùng phòng nói: “Tớ quen một người 15 tuổi đã vào Bắc Đại rồi.”
“Điều quan trọng là thành tích của cô ấy, từ môn đơn lẻ đến tổng hợp, bốn năm đại học đều đứng nhất toàn khóa. Hơn nữa, cô ấy còn đại diện cho câu lạc bộ hùng biện của trường mình thi đấu với trường ở Malaysia, càn quét một lượt, cô ấy giành được giải người hùng biện xuất sắc nhất. Từ đó về sau, câu lạc bộ hùng biện của trường mình sa sút hẳn.”
Vốn cảm thấy học nhảy lớp ở Hoa Chính cũng bình thường, nhưng nghe xong chiến tích của cô, hai người bạn cùng phòng đều không còn bình tĩnh nữa.
“Giỏi vậy sao?”
“Lợi hại thật.”
Nguyễn Mộ cong môi cười, sau đó nghĩ đến điều gì đó, bèn hỏi: “Vậy cô ấy kết hôn chưa?”
“Cái này thì tớ không biết.” Bạn cùng phòng nói: “Nghe ý của anh họ tớ, hồi đó khoa mình khá nhiều nam sinh thích kiểu như cô ấy, nhưng khổ nỗi thành tích kém, lần nào cũng bị người ta cho ‘ăn hành’, thành ra không một ai dám tỏ tình, nên đến lúc tốt nghiệp cô ấy vẫn còn độc thân.”
“Ồ.” Nguyễn Mộ xoay người bắt đầu xem tài khoản công khai của trường.
Khoa Luật trường Hoa Chính có một tổ chức chuyên quản lý tài khoản công khai wechat, cậu tìm rất lâu mới tìm ra những nội dung liên quan đến Giang Du Ninh, không nhiều, nhưng cũng không phải là ít.
Trong bốn năm học của cô, về cơ bản mỗi năm có hai đến ba bài viết có tên cô, đa phần đều là các loại giải thưởng.
Hơn nữa, năm cô vào đại học còn là đại diện sinh viên mới xuất sắc đứng trên bục phát biểu.
Luật học là ngành át chủ bài của Hoa Chính, nói không quá thì là TOP 1 trong nước.
Cho nên điểm chuẩn đầu vào hàng năm cao đến mức khó tin, có thể đến đây học thì ai mà chẳng phải là học sinh giỏi? Ai mà chẳng phải là thủ khoa?
Muốn nổi bật giữa bao nhiêu người như vậy, không phải đơn giản như thời cấp ba là làm được.
Nhưng Giang Du Ninh đã đứng trên bục phát biểu, thậm chí còn duy trì được vị trí đó suốt bốn năm.
“Tớ vừa hỏi anh họ.” Bạn cùng phòng nói với vẻ hơi tiếc nuối.
“Anh ấy nói Giang Du Ninh kết hôn rồi, lúc họp lớp có đeo nhẫn cưới, nhưng mọi người đều không biết cô ấy kết hôn với ai.”
“Ồ.” Nghe tin này, Nguyễn Mộ vẫn cảm thấy hơi buồn.
Bạn cùng phòng định ra ngoài lấy nước, đứng dậy vỗ vai cậu. “Cậu sinh muộn quá, bỏ lỡ rồi.”
Nguyễn Mộ: “…”
Cậu lơ đãng ngồi ngẩn người, trong lòng thấy trống rỗng.
Trong đầu không ngừng hiện lên nụ cười của Giang Du Ninh, dịu dàng, bình yên, tri thức, ngồi đó dường như tỏa ra ánh sáng.
Nguyễn Mộ tiếp tục sửa ảnh, màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên.
Anh Bùi: 【Lát nữa có thể có người gọi điện cho cậu.】
Anh Bùi: 【Cậu xóa bài đăng trên Moments đi.】
Nguyễn Mộ ngơ ngác, vừa gửi mấy dấu chấm hỏi, điện thoại liền reo.
Một số lạ từ Bắc Thành, bốn số cuối là 8888.
Cũng khá đặc biệt.
“Chào anh.” Nguyễn Mộ ngập ngừng chào.
“Anh là…”
Chữ “là” còn nghẹn trong cổ họng chưa kịp hỏi ra, đối phương đã ngắt lời cậu, “Tối nay cậu ở quán bar nhìn thấy Giang Du Ninh à?”
Nguyễn Mộ sững người vài giây, đáp một tiếng “ừm”.
“Cậu thích cô ấy sao?” Đối phương lại hỏi.
Nguyễn Mộ đáp không chút do dự. “Ừm.”
“Xin lỗi.” Giọng Thẩm Tuế Hòa lạnh lùng, ngữ khí bình thản, thậm chí còn mang vài phần kiêu ngạo.
“Cô ấy đã kết hôn.”
Nguyễn Mộ sững người rất lâu mới thăm dò hỏi: “Anh là chồng cô ấy?”
“Ừm.” Thẩm Tuế Hòa nói: “Đừng có ý nghĩ với phụ nữ đã có chồng.”
“Càng đừng thèm muốn…” Anh dừng một chút, giọng nói càng thêm lạnh lẽo, “Người của tôi.”
Nguyễn Mộ: “…”
Sau khi Thẩm Tuế Hòa cúp điện thoại rất lâu, Nguyễn Mộ vẫn chưa thoát khỏi cảm xúc đó.
Cậu gửi tin nhắn wechat cho Bùi Húc Thiên: Người đó là ai?
Anh Bùi: 【Thẩm Tuế Hòa】
Anh Bùi: 【Cậu đang đào góc tường nhà anh ta đấy.】

Uống rượu nhất thời sảng khoái, say xỉn hôm sau như vào lò hỏa táng.
Giang Du Ninh bình thường uống rượu đều chỉ nhấp môi, lần này lại lấy khí thế ngàn ly không say tu liền ba chai, hôm sau tỉnh dậy đầu đau như búa bổ.
Chỉ là điều khiến cô đau đầu hơn còn có tin nhắn, Thẩm Tuế Hòa gửi tin nhắn wechat cho cô lúc bốn giờ sáng.
Ba tin.
【Thất Tịch vui vẻ.】
【Đang uống rượu à? Không về nhà sao?】
【Ngày mai anh về, cùng ăn cơm nhé?】
Cô do dự một lúc cũng không trả lời tin nhắn, không biết trả lời thế nào, cũng không muốn ăn cơm.
Ngồi trên giường ngơ ngác một lúc, cô mới dậy tắm rửa, nhà Tân Ngữ gần công ty cô, có thể ngủ thêm một chút.
Lúc dậy, Lộ Đồng đã làm xong bữa sáng, Tân Ngữ vừa rửa mặt xong, mặc đồ ngủ ung dung đi ra, khoác vai cô, ấn cô ngồi xuống bàn ăn. “Ăn cơm đi.”
Giang Du Ninh “ừm” một tiếng.
Tài nấu nướng của Lộ Đồng là tốt nhất trong ba người.
Cô thường xuyên một mình bôn ba bên ngoài, có năng khiếu nấu ăn, biết làm nhiều món, còn Giang Du Ninh thì sau khi kết hôn mới học theo công thức trên mạng làm được vài món, làm cũng không tệ, Tân Ngữ chỉ biết làm salad rau củ và bít tết.
Hôm nay Lộ Đồng làm bữa sáng kiểu Hồng Kông, mùi trà đen đậm đà lan tỏa trong phòng khách, kết hợp với bánh há cảo tôm pha lê vỏ mỏng nhân nhiều.
Vì tối qua cả ba người đều uống nhiều, Lộ Đồng đặc biệt chuẩn bị ly đựng nước chanh mật ong nóng hổi.
Chỉ là, lúc Giang Du Ninh ăn cơm, mắt cứ vô tình liếc nhìn điện thoại, rõ ràng không sáng, nhưng cô lại nhìn màn hình ngẩn người.
Tân Ngữ đưa tay úp điện thoại của cô xuống mặt bàn, “Được rồi, nhìn nữa chắc thủng cả màn hình mất.”
“Hửm?” Giang Du Ninh ngẩng đầu.
“Ăn cơm.” Tân Ngữ gõ vào bát của cô.
“Lát nữa còn phải đi làm đấy. Loại người như Thẩm Tuế Hòa, cậu còn đợi anh ta nhắn tin cho cậu à? Đợi kiếp sau đi.”
“Anh ấy nhắn tin cho tớ rồi.” Giang Du Ninh nói.
Môi cô mím thành một đường thẳng, cầm tách trà đen lên khẽ nhấp một ngụm, đối mặt với vẻ kinh ngạc của Tân Ngữ và Lộ Đồng, cô lại nhắc lại một lần nữa.
“Tối qua, anh ấy nhắn tin cho tớ. Vì hôm qua tớ quẹt thẻ của anh ấy.”
Tân Ngữ nuốt miếng há cảo trong miệng xuống.
“Quẹt thì quẹt thôi, anh ta còn thiếu chút tiền đó à?”
“Tớ quẹt 106 vạn.” Giang Du Ninh day trán.
Tân Ngữ & Lộ Đồng: “…”
“Tối qua tớ uống rượu hơn một trăm vạn á?” Tân Ngữ kinh ngạc.
“Trời ơi! Cũng không thấy khác gì bia 6 tệ đâu nhỉ, chẳng phải chỉ ngon hơn một chút thôi sao?!”
Lộ Đồng vẫn còn nhớ chuyện chính,. “Anh ta nhắn tin cho cậu là trách cậu tiêu tiền à?”
Giang Du Ninh lắc đầu. “Anh ấy không nói.”
“Vậy anh ấy nói gì?” Lộ Đồng hỏi.
Giang Du Ninh chuyển tiếp ba tin nhắn anh gửi vào nhóm chat nhỏ.
“Không có vấn đề gì cả.” Lộ Đồng nói: “Giống như lời mà loại người như Thẩm Tuế Hòa sẽ nói.”
Tân Ngữ lườm cô ấy một cái. “Cậu lại hiểu rồi à?”
“Nếu không thì sao?” Lộ Đồng nói: “Cậu hiểu à?”
“Một năm cậu về Bắc Thành không được mấy lần, số lần gặp Thẩm Tuế Hòa đếm trên đầu ngón tay, cậu có thể hiểu anh ta là người thế nào sao? Lộ Đồng, cậu giỏi thật đấy.”
Tân Ngữ chậc lưỡi, đưa ra phân tích của mình.
“Đây rõ ràng là đang bóng gió dò hỏi Ninh Ninh đang làm gì? Có qua đêm không về nhà không? Trong đêm Thất Tịch mà anh ta không có ở đây, có phải cô đơn không chịu nổi nên ra ngoài tìm trai trẻ không? Thẩm Tuế Hòa này đâu phải chúc người ta Thất Tịch vui vẻ, rõ ràng là đến để kiểm tra mà.”
Giang Du Ninh lại nghĩ đến một chuyện khác, “Các cậu nói xem, tớ có nên bù lại số tiền này cho anh ấy không?”
Lộ Đồng: “Tùy cậu thôi, muốn bù thì bù.”
Tân Ngữ đập bàn. “Có phải tiếng người không đấy?”
Lộ Đồng: “…???”
“Hai người là vợ chồng đấy.” Tân Ngữ nhìn Giang Du Ninh. “Đừng nói đến chuyện Thẩm Tuế Hòa nhà anh ta giàu có thế nào, cậu tiêu tiền của anh ta không phải là chuyện đương nhiên sao?”
“Đương nhiên chỗ nào?” Lộ Đồng phản bác. “Ninh Ninh có công việc riêng, cũng được coi là phụ nữ độc lập thời đại mới nhỉ, chúng ta không phải vẫn luôn chủ trương phụ nữ tự lập tự cường sao? Sao kết hôn rồi lại đương nhiên tiêu tiền của đàn ông?”
“Phụ nữ độc lập là chỉ độc lập về kinh tế, tự do về tinh thần, tức là tôi có khả năng tự kiếm tiền, nhưng không có nghĩa là tôi không tiêu tiền của đàn ông.”
Tân Ngữ nói: “Theo như cậu nói, Ninh Ninh gả cho Thẩm Tuế Hòa, ngày nào cũng nấu cơm, rửa bát, dọn dẹp nhà cửa cho anh ta, đến lúc đó lại còn phải chịu nguy cơ vóc dáng biến dạng thậm chí là tính mạng để sinh cho anh ta một đứa con, Thẩm Tuế Hòa không cần bỏ ra thứ gì, rồi cưới được một người vợ thông minh, hiền thục, xinh đẹp, có được một đứa con mang họ mình.”
“Vậy thì tớ muốn hỏi, Ninh Ninh tiêu tiền của mình, nuôi con của nhà họ Thẩm, để làm gì? Sợ Thẩm Tuế Hòa đời này không cưới được vợ nên đi xóa đói giảm nghèo à?”
Tân Ngữ trước nay luôn sắc sảo, sau khi nói xong những lời này, phòng khách im lặng vài giây.
Luật sư tố tụng dày dạn kinh nghiệm trận mạc Lộ Đồng cũng nhất thời không phản ứng kịp, thậm chí còn bị cuốn theo dòng suy nghĩ của Tân Ngữ.
Giang Du Ninh gả cho Thẩm Tuế Hòa, ăn của mình, mặc của mình, ngày nào cũng phải giúp anh ta làm nhiều việc, cuối cùng còn phải sinh con, nghĩ như vậy, gả đi đúng là rất giống xóa đói giảm nghèo, không sai chút nào.
“Nhưng mà…”
Lộ Đồng còn muốn tìm kẽ hở trong lời nói của cô, chưa kịp nói ra đã bị Tân Ngữ thẳng thừng ngắt lời. “Không có nhưng mà.”
“Vậy chúng ta đổi hướng suy nghĩ đi.” Tân Ngữ nói: “Trước đây cậu nói với tớ đến huyện An, ở đó trước khi cưới phải có tiền thách cưới đúng không? Phải có xe và nhà đúng không? Thậm chí nhà gái còn không cho nhiều của hồi môn như vậy, cho dù Thẩm Tuế Hòa nhà anh ta có tiền, Ninh Ninh cũng không kém cạnh gì, anh Văn còn mua hẳn một hòn đảo, chú hai Giang cho cũng không ít, chúng ta cho của hồi môn cũng rất nể mặt rồi, nhưng mà sao? Đến cả đám cưới cũng không tổ chức! Sau khi cưới Ninh Ninh vẫn luôn dùng tiền của mình đúng không, nhà cửa về cơ bản cũng là cô ấy nấu cơm, cái kiểu bốn chi không siêng năng, ngũ cốc không phân biệt được của Thẩm Tuế Hòa, nấu cơm chắc đầu độc chết Ninh Ninh mất.”
“Trước khi kết hôn tài nấu nướng của Ninh Ninh còn không bằng tớ, bây giờ giỏi hơn tớ nhiều rồi. Nếu không phải vì Thẩm Tuế Hòa, cô ấy có cần phải học những thứ này không? Sao? Hôn nhân là trường học à? Không chỉ người chịu khổ mà còn phải đóng học phí cho đàn ông à? Nghĩ đẹp thế sao họ không đi cướp luôn đi?”
“Cậu cứ luôn nói độc lập, vậy chúng ta đều độc lập rồi, cần đàn ông để làm gì? Giải quyết nhu cầu sinh lý à? Tớ ra ngoài hẹn hò, tìm trai bao không thơm hơn sao? Cậu nói những người đó không sạch sẽ, vậy tớ nuôi một người không thơm hơn à? Nghe lời tớ, chơi với tớ, còn không làm tớ bực mình, bảo anh ta đi chơi lễ với tớ thì anh ta phải đi, còn không cần phải sinh con cho anh ta.”
Lộ Đồng & Giang Du Ninh: “…”
Logic ngôn ngữ mạnh mẽ của Tân Ngữ khiến họ ngẩn người một lúc lâu.
Tưởng rằng cô ấy đã nói xong, kết quả cô ấy uống một ngụm trà đen, tiếp tục nói: “Giang Du Ninh, cậu có thể có chút khí phách được không? Vùng lên cho tớ, đừng nghiêm khắc với bản thân như vậy, lại dễ dãi với Thẩm Tuế Hòa như thế. Ban đầu cậu gả cho anh ta để làm gì? Vì anh ta đẹp trai à? Vì anh ta thu hút ong bướm cho cậu à? Hay là vì anh ta lớn tuổi mà lại không thích nói chuyện? Dạy cho anh ta một khóa nam đức tử tế vào.”
Giang Du Ninh: “…Nam đức là gì?”
“Là để đàn ông ngoan ngoãn hơn một chút.” Tân Ngữ uống cạn tách trà đen, cầm chìa khóa xe lên. “Cậu ăn trước đi, tớ từ từ kể cho cậu nghe.”
“Ồ.”
“Lý thuyết của cậu uyên bác như vậy, sao không yêu đương đi?” Lộ Đồng phản bác cô.
“Chẳng lẽ là vì không tìm được học viên ưu tú tốt nghiệp lớp học nam đức à?”
Tân Ngữ: “…”
Cô ngồi trên sô pha trang điểm, im lặng rất lâu rồi nói: “Vì không muốn đi xóa đói giảm nghèo.”
Lộ Đồng & Giang Du Ninh: “…”

Giang Du Ninh lái xe đi làm, lúc cô đến văn phòng vẫn chưa có ai.
Ngồi vào chỗ làm việc, cô nhìn chằm chằm tin nhắn trên điện thoại rất lâu, vẫn không biết trả lời thế nào.
Nói trắng ra là, không muốn đối mặt với Thẩm Tuế Hòa.
Cô đã đặt trước phòng 520 ở Masyale một tháng, mua chiếc kẹp cà vạt rất hợp với khí chất của anh, mời nghệ sĩ violin anh thích nhất đến phòng riêng biểu diễn.
Sau đó, tối qua cô gọi điện cho lễ tân hủy đặt phòng, bồi thường chi phí cho nghệ sĩ violin.
Điều đáng sợ nhất là, họ đều hỏi: Thưa cô, cô chắc chắn không cần nữa ạ?
—— Ừm, không cần nữa.
Lúc nói ba chữ đó, giọng Giang Du Ninh run rẩy.
Bất ngờ lãng mạn mà cô dày công chuẩn bị, không bằng hai chữ “công tác”.
【Anh về rồi.】
Màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên, Giang Du Ninh liếc nhìn, tin nhắn thứ hai được gửi đến.
【Vẫn đang đi làm à? Cậu mua quà cho con rồi.】
【Buổi tối có thời gian không? Đón gió tẩy trần cho cậu nhé?】
【Cậu bàn giao xong việc ở văn phòng luật sẽ đến công ty đón con.】
Giang Du Ninh lập tức cầm điện thoại trả lời: Được!!!
——Con muốn ăn lẩu Hồng Kông!
——Quán ở trung tâm thương mại Vạn Tượng ấy!
Mộ Thừa Viễn trả lời ngay: Được.
——Lộ Đồng đâu? Cậu nghe nói cô ấy về rồi.
Giang Du Ninh: Đúng vậy! Cô ấy đang quấn quýt với Tân Ngữ đấy, tối chúng ta đi cùng nhau!
——Con gọi hai người họ!
——Còn anh Văn nữa, có cần gọi không?
Mộ Thừa Viễn: Cười ngố.jpg, không thiếu một bộ bát đũa của cậu ấy đâu.
Giang Du Ninh: Không vấn đề! Chúng ta tan làm gặp nhau!
Mộ Thừa Viễn: Được.
Tin nhắn của Mộ Thừa Viễn khiến Giang Du Ninh lập tức tràn đầy năng lượng trở lại, cô nhắn trong nhóm nhỏ: Cậu út của tớ về rồi! Tối mời chúng ta ăn lẩu Hồng Kông!
——Chuẩn bị sẵn sàng đi nhé!
——Đợi tớ tan làm, chúng ta tập trung ở trung tâm thương mại Vạn Tượng!
Tân Ngữ: ??? Đột ngột vậy?
Lộ Đồng: Anh ấy không phải nói không mời chúng ta à? Muốn ôn lại chuyện cũ với cậu mà.
Giang Du Ninh: …Cậu nói gì với cậu ấy thế?
Lộ Đồng: Chẳng nói gì cả. Chẳng lẽ cậu nghi ngờ tớ nói xấu cậu với Thẩm Tuế Hòa à?
Giang Du Ninh: Dù sao thì cậu út của tớ là người tinh ranh lắm, tuyệt đối đừng nhắc đến Thẩm Tuế Hòa trước mặt cậu ấy.
Cả hai đều trả lời đã nhận.
Cô lại nhắn tin cho Giang Văn, không ngờ anh ấy hôm qua vừa bay vào Nam đóng phim, không thể đến được.
Mộ Thừa Viễn đi công tác ở Luân Đôn hơn ba tháng, công việc bên đó bận rộn, lệch múi giờ với trong nước, Giang Du Ninh bình thường rất ít khi nói chuyện với cậu.
Lần này cậu về, cô có chút phấn khích, xua tan đi nỗi buồn hôm qua.
Cô mở máy tính, đồng nghiệp cũng lần lượt đến.
Triệu Giai đi ngang qua vỗ vai cô. “Ninh Ninh, tối qua thế nào rồi?”
Giang Du Ninh mím môi, nở một nụ cười khách sáo.”Cũng tạm.”
“Ây.” Thực tập sinh mắt rất tinh, chỉ vào hộp quà màu xanh lam trên bàn Giang Du Ninh nói: “Chị Ninh Ninh, hôm qua chị không tặng quà cho anh rể à?”
Giang Du Ninh lập tức lấy hộp quà ra cất vào ngăn kéo, giọng điệu tỏ rõ vẻ khách sáo xa cách. “Tặng thứ khác rồi.”
Lúc nói những lời này, lòng bàn tay cầm chuột rịn mồ hôi, cô rất ít khi nói dối, cũng không giỏi việc này.
Nhưng trong hoàn cảnh này, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại nói ra những lời như vậy.
“Họp.” Trưởng phòng từ trong văn phòng đi ra, gọi một tiếng.
Mọi người lập tức chuyển chủ đề, trái tim đang treo lơ lửng của Giang Du Ninh thả lỏng xuống, cô cúi đầu thu dọn đồ đạc, khoảnh khắc đứng dậy, cô cầm điện thoại trả lời tin nhắn của Thẩm Tuế Hòa.
【Không cần đâu.】
【Cậu út của em về rồi, tối nay ăn cơm với cậu ấy.】