Đừng Cúi Đầu Trước Anh Ta

Chương 117: Đôi lúc tình yêu và ham muốn có thể tách rời



Phiên ngoại: Tình Yêu Nhím Gai (2)

Nhà Tân Ngữ ở tầng mười hai.
Cô vào thang máy bấm chọn tầng lầu, đầu cũng không ngẩng lên hỏi Bùi Húc Thiên: “Anh tầng mấy?”
Bùi Húc Thiên im lặng vài giây.
Tân Ngữ: “Tầng mấy hả?”
Bùi Húc Thiên: “…… Mười hai.”
Tân Ngữ: “???”
Cô suýt chút nữa thì buột miệng hỏi anh có phải đang theo dõi tôi không?
Nhưng nhìn thấy vẻ mặt không thể tin nổi của Bùi Húc Thiên, rõ ràng viết mấy chữ: oan gia ngõ hẹp.
Anh ấy hình như cũng rất khó chịu về chuyện này.
Thang máy lên đến tầng sáu, Tân Ngữ mới thoát ra khỏi tâm trạng cạn lời, lại nghĩ bụng hôm nay anh ấy đã giúp mình một phen, thế là thuận miệng hỏi một câu: “Anh chuyển đến đây từ khi nào vậy?”
“Hôm qua.” Bùi Húc Thiên nói.
Tân Ngữ: “Ồ.”
Đến tầng mười hai rồi.
Căn nhà này lúc đầu bà Triệu đã giúp một phần, cộng thêm tiền cô làm người mẫu kiếm được, mua lại từ tay chú Giang.
Vị trí đẹp, không gian rộng, tiềm năng tăng giá lớn.
Một tầng có hai hộ gia đình, Tân Ngữ gần như chưa từng gặp người nào khác, lịch sinh hoạt của cô thường trái ngược như giờ âm phủ, lúc ra khỏi nhà hành lang gần như đều vắng tanh.
Khu chung cư thì có nhóm chat của cư dân, cô vẫn chưa tham gia, có chuyện gì đều trực tiếp tìm ban quản lý tòa nhà.
Ra khỏi thang máy, hai người cùng nhau đi ra ngoài, còn đi cùng một hướng.
Nhà Tân Ngữ ở trong cùng, còn Bùi Húc Thiên đi đến căn hộ sát vách nhà cô thì dừng lại.
Ha.
Đúng thật là oan gia ngõ hẹp.
“Hàng xóm mới.” Tân Ngữ nể tình hôm nay anh đã giúp mình, tốt bụng nói với anh: “Có gì không biết thì cứ hỏi tôi.”
“Cô sẽ biết à?” Bùi Húc Thiên nhướng mày “Sợ là bình thường còn chẳng về nhà ấy chứ.”
Tân Ngữ: “……”
Cô có về nhà , chỉ là thường về muộn thôi.
“Thôi bỏ đi.” Tân Ngữ hôm nay đã cãi nhau một trận, lúc này không còn sức lực để cãi trận thứ hai: “Chó cắn Lã Động Tân (làm ơn mắc oán).”
Bùi Húc Thiên: “……”
Nói chuyện không hợp nhau nửa câu cũng là nhiều.
Hai người mỗi người một ngả quay người vào nhà.
Nhưng một lát sau, Bùi Húc Thiên lại mở cửa gọi một tiếng “Cô đợi một chút.”
Tân Ngữ đầu tiên là nhíu mày, sau đó liền cười “Sao vậy? Hàng xóm mới, có việc gì cần tôi giúp à? Anh cứ nói, nhưng tôi xem tâm trạng rồi mới quyết định có giúp hay không.”
Bùi Húc Thiên: “……”
Anh chỉ lặp lại một lần nữa,“Cô đứng đây đợi một chút.”
Tân Ngữ: “Hửm?”
Một phút sau, anh tất tả chạy từ nhà mình ra, sau đó đi tới đưa cho cô một túi đồ “Cầm lấy.”
Tân Ngữ: “Đây là gì vậy?”
Cô xách lên xoay một vòng xem, màu xanh trắng xen kẽ.
“Tay cô, băng bó lại đi.” Bùi Húc Thiên nói.
Tân Ngữ ngơ ngác hai giây, sau đó mới muộn màng nhìn xuống tay mình, chắc là lúc nãy bị mảnh thủy tinh cứa phải, một vết máu dài lan trên lòng bàn tay, có vài vết máu đã đông lại, nhưng vẫn còn máu mới chảy ra.
Cô từ đầu đến cuối không hề cảm thấy đau.
Vì lúc đó chỗ đau nhất là cổ tay, chỉ cảm thấy tê rần không chịu nổi.
Sau đó ngồi ở hàng ghế sau, có lẽ rượu đã làm tê liệt cảm giác đau, nên cô không hề hay biết.
“Ồ.” Tân Ngữ nói với theo bóng lưng anh: “Cảm ơn nhé.”
Bùi Húc Thiên: “Không cần đâu.”
Mỗi người về nhà nấy, không ai làm phiền ai.
Nhưng mười phút sau, Tân Ngữ gõ cửa phòng bên cạnh.
Bùi Húc Thiên mở cửa rất chậm, anh đang tắm, vội vàng lau khô vệt nước, thay áo phông và quần ngủ rồi mới ra.
“Sao vậy?” Bùi Húc Thiên hỏi.
Tân Ngữ giơ bàn tay đã rửa sạch của mình lên “Bị thương ở tay phải, tôi không tự băng bó được, đành phải đến làm phiền anh, nhờ anh tiễn Phật tiễn đến Tây Thiên vậy.”
Bùi Húc Thiên nhìn cô chằm chằm một lúc, sau đó nghiêng người nhường đường cho cô “Vào đi.”
“Cảm ơn.” Tân Ngữ chậc lưỡi một tiếng, “Anh đúng là thiên thần giữa đời thường đó Luật sư Bùi.”
Bùi Húc Thiên cứ nhìn cô, nói dối mà cũng chẳng thèm soạn bản nháp, đôi mắt đó không hề có chút gì gọi là chân thành, nghe là biết ngay nói năng bừa bãi.
Nhưng anh quả thực cũng không cần lời cảm ơn của cô.
Nhìn thấy thì giúp một việc nhỏ không ảnh hưởng đến ai, huống hồ hai người còn quen biết nhau.
Hôm nay ở quán bar, cho dù là người lạ anh cũng sẽ giúp.
Tân Ngữ ngồi trên ghế sô pha nhà Bùi Húc Thiên, tỏ ra khá tự nhiên như ở nhà.
Cô uống nhiều rượu nên hơi khát nước, bèn hỏi: “Nhà anh có nước lọc không vậy?”
Bùi Húc Thiên nói: “Có đó, uống đi.”
Tân Ngữ đưa tay mình cho anh xem.
Bùi Húc Thiên bèn rót cho cô một ly.
Tân Ngữ cầm lấy uống một hơi cạn sạch.
Cô vừa mới ở nhà dùng nước lạnh rửa tay, dòng nước chảy qua lòng bàn tay cô, mang theo cảm giác đau nhói, đau đến mức cô nhe răng trợn mắt, đứng trong nhà vệ sinh mà run lên cầm cập.
Cô trước đây thường xuyên bị thương, sau khi đi làm thì tần suất đã giảm đi rất nhiều.
Cảm giác đau đớn đã lâu không gặp này lại trực tiếp đưa cô trở về thời cấp ba.
Nhưng lúc Bùi Húc Thiên sát trùng cho cô, cô mới biết cơn đau lúc nãy chẳng thấm vào đâu, chiếc tăm bông thấm cồn iốt lau qua lòng bàn tay, dọc theo vết thương đi lên.
Tay Tân Ngữ cố gắng hết sức muốn rụt về, nhưng Bùi Húc Thiên đã sớm biết sẽ như vậy, trực tiếp dùng tay kia nắm chặt lấy ngón tay cô, ban đầu còn khá thương hoa tiếc ngọc, lực nắm chỉ hơi nhẹ một chút, đến sau này Tân Ngữ nghi ngờ anh đã dùng hết sức như lúc vật tay, năm đầu ngón tay của cô đều bị nắm đến đỏ bừng.
Nếu không phải khớp xương cô nhỏ, cô cảm thấy Bùi Húc Thiên rất có khả năng sẽ bẻ gãy ngón tay của cô.
“Anh không phải là đang trả thù đó chứ?”
Tân Ngữ nghiến răng nghiến lợi hỏi.
Bùi Húc Thiên đang nửa quỳ nửa ngồi để lau vết thương cho cô, nghe thấy lời này thì ngẩng đầu lên, trong ánh mắt chỉ viết một câu —— Cô có bị bệnh không vậy?
Tân Ngữ: “……”
Cô cảm thấy mình bị sỉ nhục.
Nhưng lúc này đang có việc nhờ người ta, cô đành phải nén hết mọi cảm xúc nhỏ nhặt xuống.
Động tác của Bùi Húc Thiên thực ra cũng coi như nhẹ nhàng.
Dù sao thì so với anh Văn hồi cấp ba cũng tốt hơn nhiều.
Lúc đó cô tìm anh Văn xử lý vết thương luôn cảm thấy như bị tổn thương lần thứ hai.
Sau khi Bùi Húc Thiên sát trùng xong cho cô lại rắc thêm một ít thuốc tiêu viêm, vết thương khá dài, không thể dùng băng dán cá nhân được, Bùi Húc Thiên liền dùng gạc y tế băng cho cô ba vòng.
Sau khi xử lý xong xuôi mọi việc, anh còn dùng phần gạc thừa thắt thành một chiếc nơ bướm.
Cũng khá đẹp.
Tân Ngữ ngồi đó, đột nhiên vô tâm vô phế mà cảm thán một câu “Anh là người đàn ông duy nhất đến gần tôi như vậy trong những năm gần đây đó.”
Bùi Húc Thiên: “……”
Anh cất hết những loại thuốc đã dùng xong, phân loại gọn gàng vào hộp thuốc, quay lưng về phía Tân Ngữ mở lời,“Tôi có nên cảm thấy vinh hạnh không?”
Tân Ngữ xua tay,“Cũng không cần thiết đâu.”
Nhà anh rất sạch sẽ.
Đồ đạc không nhiều, có lẽ là do mới chuyển đến, nên trong nhà có vẻ không có chút không khí ấm cúng đời thường nào.
Tân Ngữ đột nhiên tò mò “Sao anh đột nhiên lại chuyển đến đây vậy?”
“Nhà do môi giới tìm.” Bùi Húc Thiên nói: “Chỗ này không tệ, cách công ty luật khá gần.”
Tân Ngữ: “Ồ.”
Cô thực ra muốn hỏi lý do chuyển nhà.
Càng muốn hỏi hơn là anh và Nguyễn Ngôn tình hình thế nào rồi.
Tân Ngữ con người này, có thể chấp nhận người khác đối xử tệ với mình, như vậy cô có thể thuyết phục bản thân đối xử tệ hơn với họ.
Nhưng lại không thể tự dưng nhận lòng tốt của người khác, nhận rồi thì trong lòng bất an, cứ cảm thấy mắc nợ gì đó, cho nên lúc này cô nhìn Bùi Húc Thiên, câu nói đó cứ lởn vởn trong đầu, nhưng lại cảm thấy nói ra với anh thì quá tàn nhẫn.
Thế là cứ cầm một chiếc cốc rỗng, ngồi trên ghế sô pha nhà anh, ánh mắt dõi theo bóng dáng anh lượn qua lượn lại, lượn một vòng rồi lại một vòng, lượn đến khi anh từ trong tủ rượu lấy rượu vang đỏ và ly rượu vang đỏ ra, đứng ở phía xa tự mình rót một ly, tự rót tự uống, hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của cô.
“Này.” Tân Ngữ dùng bàn tay không bị thương day day trán “Anh ơi, dù sao thì tôi cũng được coi là khách chứ.”
Bùi Húc Thiên: “Ừm? Chẳng lẽ cô không phải đến nhờ tôi giúp đỡ à?”
“Phải.” Tân Ngữ lý không thẳng khí cũng hùng “Nhưng chúng ta cũng coi như quen biết nhau phải không, tối nay anh lại còn dũng cảm như vậy, dù sao cũng được coi là đã cùng nhau vào sinh ra tử rồi, lúc này tôi đến nhà anh, anh lại uống một mình, không hợp lý lắm nhỉ?”
Cô chỉ là thèm rượu thôi mà.
Bùi Húc Thiên nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt “Cho nên, cô vẫn chưa đi à?”
Tân Ngữ: “……”
Chỉ hận anh ta là một khúc gỗ.
“Nếu tôi đi rồi, một mình anh uống thì cô đơn biết mấy?” Tân Ngữ hất tóc một cái, đứng dậy đi về phía anh “Hay là tôi uống cùng anh một ly nhé?”
Bùi Húc Thiên: “Tay cô bị thương, không uống được đâu.”
Một câu nói dập tắt ngay ý nghĩ muốn uống rượu của Tân Ngữ.
Cô ngồi trước bàn ăn, cúi đầu suy nghĩ xem nên dùng lời lẽ ôn hòa nhất có thể để nói cho Bùi Húc Thiên biết sự thật tàn khốc đó như thế nào, để anh không quá sốc và đau buồn.
Tân Ngữ cảm thấy mình thật khó xử.
Cô vốn dĩ không phải là người thích nói vòng vo tam quốc, hơn nữa ban đầu tin tức này cô cũng không định nói cho Bùi Húc Thiên biết.
Nhưng hôm nay đã làm phiền anh nhiều lần như vậy, không làm gì đó thì không được.
Bùi Húc Thiên vẫn đang uống rượu.
Trông có vẻ gầy hơn trước.
Tân Ngữ tùy tiện tìm chủ đề, cứ thế mà nói bâng quơ.
Ai ngờ Bùi Húc Thiên đột nhiên chặn họng cô “Cô cũng dám nói tôi à?”
Tân Ngữ: “…… Anh trai à!Tôi đây là do yêu cầu công việc, nếu không phải để lên hình cho đẹp, thì ai mà muốn ngày nào cũng nhịn ăn chứ?”
Bùi Húc Thiên im lặng.
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, Bùi Húc Thiên nói: “Không còn sớm nữa, cô về đi.”
Tân Ngữ nhướng mày “Đuổi khách à?”
Bùi Húc Thiên đặt ly rượu vang đỏ xuống, quay lưng lại “Giờ này rồi, cô mặc ít quần áo như vậy đến nhà tôi, cô không coi tôi là đàn ông hay là muốn quyến rũ tôi vậy?”
Giọng anh ôn nhuận, bình thường nói chuyện cũng răm quen rồi, lúc này hai chữ “quyến rũ” từ miệng anh thốt ra cũng không mang chút ý vị mỹ lệ nào.
Tân Ngữ nghiêng đầu cười một tiếng “Tôi nửa đêm đến quyến rũ bạn trai của Nguyễn Ngôn, tôi điên rồi à?”
Bùi Húc Thiên quay đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, có lẽ là vì cô nhắc đến Nguyễn Ngôn.
Nhưng Tân Ngữ con người này trước nay luôn tùy tiện xuề xòa, không hề hay biết.
“Tôi đương nhiên là không coi anh là đàn ông rồi.” Tân Ngữ cười càng thêm thoải mái “Chúng ta là ai với ai chứ, trời sập đất lở cũng không thể nào nói chuyện tử tế được hai câu, còn có thể ngủ chung được à? Anh tin không?”
Bùi Húc Thiên: “…… Đôi lúc tình yêu và h*m m**n có thể tách rời.”
Tân Ngữ liếc anh một cái “Luật sư Bùi, anh trông không giống người có thể tách rời được đâu.”
Bùi Húc Thiên: “……”
Người ngốc, nhìn vấn đề ngược lại còn rất thấu đáo.
Tân Ngữ mặc một chiếc quần short ngắn, một chiếc áo phông trắng đến đùi.
Cô lúc này vừa đứng dậy, đôi chân thon dài lộ ra giữa không trung không sót một li, vừa trắng vừa dài vừa thon, Bùi Húc Thiên chỉ liếc nhìn một cái rồi quay lưng đi.
Tân Ngữ đi về phía cửa, nhưng đi đến cửa rồi, vẫn cảm thấy mình nên nói ra.
Thế là cô gọi Bùi Húc Thiên “Luật sư Bùi?”
Bùi Húc Thiên: “Hả?”
“Tôi có một chuyện không biết có nên nói hay không.” Tân Ngữ cố gắng nói một cách uyển chuyển.
“Vậy thì đừng nói.” Bùi Húc Thiên nói.
Tân Ngữ: “…… Nhưng tôi cảm thấy như vậy không công bằng với anh.”
Bùi Húc Thiên liếc nhìn cô một cái “Nói đi.”
Tuy anh nói như vậy, nhưng Tân Ngữ lại đọc được trên khuôn mặt anh ý tứ —— Có gì nói mau, nói xong cút nhanh, đừng có lượn lờ trước mặt tôi nữa.
Cô cũng không muốn mà.
Chẳng phải là vì mang ơn người ta sao?
Cô hắng giọng “Cái đó, anh và Nguyễn Ngôn bây giờ quan hệ vẫn tốt chứ?”
Bùi Húc Thiên nhìn cô,“Có liên quan gì đến cô không?”
“Có liên quan đến chuyện tôi sắp nói.” Tân Ngữ hễ gặp phải chuyện như thế này là lại nhát gan hết chỗ nói, trong đầu cứ luôn tự nhủ phải cố gắng nói năng uyển chuyển, cho nên bây giờ cô giống như một con thỏ trắng lớn vừa ăn trộm cà rốt xong, mắt chớp chớp, còn mang theo vài phần đồng cảm và thương hại nhìn Bùi Húc Thiên.
Một ý nghĩ đáng sợ lóe lên trong đầu Bùi Húc Thiên.
Anh nói: “Không tốt.”
“Hả?”
“Chia tay rồi.” Bùi Húc Thiên nói: “Đã nửa tháng rồi.”
Lòng Tân Ngữ nhẹ hẳn đi “Vậy thì tốt rồi.”
Bùi Húc Thiên: “……”
“Nén đau thương, nén đau thương.” Tân Ngữ nói: “Không đáng không đáng.”
Nhưng mà ——
Cô đột nhiên phúc đến thì tâm cũng sáng ra “Anh không phải là đã biết hết rồi chứ?”
Bùi Húc Thiên nghiến răng nghiến lợi “Cho nên cô đã biết từ lâu rồi?”
Tân Ngữ khẽ ho một tiếng “Cũng chỉ sớm hơn khoảng nửa năm… thôi nhỉ?”