Phiên ngoại: Tình Yêu Nhím Gai (5)
Con đường khác mà Tân Ngữ nói chính là cánh cửa nhỏ ở mép phải tầng một, bình thường đều khóa, từ đó đi ra ngoài rồi vòng thẳng đến cổng Bắc của khu chung cư.
Có thể hoàn hảo tránh mặt Nguyễn Ngôn đang đợi ở dưới lầu.
Lúc Bùi Húc Thiên mới chuyển đến cũng đã để ý đến cánh cửa đó, nhưng điều khiến anh kinh ngạc là, Tân Ngữ lại có thể mò ra một chiếc chìa khóa từ dưới gầm tủ bên cạnh cửa.
Cô ấy mở cửa một cách dễ dàng, sau khi để anh ra ngoài, lại đặt chìa khóa về vị trí cũ, rồi hai người vòng ra cổng Bắc.
Nhưng đợi đến khi ra khỏi cổng Bắc, Tân Ngữ mới phản ứng lại “Người làm sai là cô ta, đâu phải chúng ta, tại sao chúng ta phải trốn?”
Bùi Húc Thiên liếc mắt nhìn về phía đó, Nguyễn Ngôn vẫn đang lượn lờ dưới lầu, cô ta cầm điện thoại và đang gửi tin nhắn.
Không lâu sau, Bùi Húc Thiên lại nhận được một tin nhắn: 【Anh Bùi, gặp lại một lần cũng không được sao?】
Bùi Húc Thiên xóa tin nhắn, tắt điện thoại, cho số điện thoại đó vào danh sách đen, sau đó không nói một lời đi về hướng ngược lại.
Tân Ngữ đi theo sau anh “Tôi đang nói chuyện với anh đó, người làm sai đâu phải chúng ta, tại sao chúng ta phải trốn cô ta chứ? Cho dù chửi nhau tay đôi, cô ta cũng không chửi lại tôi đâu.”
Bùi Húc Thiên: “Đâu phải cãi nhau xong là mọi chuyện được giải quyết.”
“Nhưng nếu không cãi nhau một trận này, chúng ta uất ức biết bao nhiêu.” Tân Ngữ phản bác “Rõ ràng là lỗi của cô ta, tại sao cuối cùng lại là chúng ta phải trốn?”
Bùi Húc Thiên đột nhiên dừng bước, liếc nhìn cô ấy một cái “Cô có thể không trốn.”
Dù sao người phải trốn chỉ có mình anh mà thôi.
Anh không muốn nhìn thấy Nguyễn Ngôn, cho dù Tân Ngữ có mắng cô ta đến mức không còn mặt mũi nào, mắng đến mức cô ta tự thấy xấu hổ, anh cũng sẽ không vì thế mà được gì cả.
Đối với anh, kết cục tốt nhất chính là cả đời này không liên lạc, cũng không bao giờ gặp lại.
Anh nói lời tạm biệt với những chuyện tồi tệ trong quá khứ, sau này sẽ gặp được cô gái tốt, chứ không phải đặt hết chân tình vào nhầm người.
Anh chẳng qua chỉ nói thật một cách thẳng thắn mà thôi, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, lại không biết lời nói đó đã chọc giận Tân Ngữ ở đâu, Tân Ngữ trợn trừng đôi mắt to, đuôi mắt lại đỏ hoe, cô ấy đá một phát vào bắp chân Bùi Húc Thiên “Anh có phải là không biết điều không? Tôi đang giúp anh mà.”
Mấy chữ cuối cùng cô ấy nói còn mang theo giọng điệu tủi thân, như sắp khóc.
Bùi Húc Thiên ngây người tại chỗ “Nhưng không cần thiết.”
Tân Ngữ trợn trắng mắt, sắp bị tức chết “Nói cho cùng anh vẫn là không nỡ bỏ cô ta chứ gì? Sao thế? Sợ tôi mắng cô ta khóc à? Nếu vậy anh nói sớm đi, tôi chắc chắn không xen vào chuyện giữa hai người, chỉ có tôi ngốc nghếch, còn tưởng anh thật sự đã hết hy vọng với cô ta rồi chứ? Không ngờ vẫn là dây dưa không dứt. Bùi Húc Thiên à, cả đời này anh cứ gắn chặt với cô ta đi, sau này bị cắm sừng đến chết cũng đáng đời.”
Nói xong cô ấy xoay người bỏ đi, trước khi đi còn sụt sịt mũi, như thể chịu ấm ức lắm.
Bùi Húc Thiên bất đắc dĩ, lập tức kéo tay cô ấy “Tôi không có.”
Tân Ngữ: “Đừng biện bạch nữa, hành động của anh đã bán đứng trái tim anh rồi.”
Bùi Húc Thiên ôm trán “Cô đây là đang cố tình gây sự.”
“Cần anh quản à!” Tân Ngữ hét vào mặt anh một tiếng.
Bùi Húc Thiên: “…”
Anh thật sự không theo kịp suy nghĩ của Tân Ngữ, thậm chí không biết câu nói nào của mình đã đắc tội với Tân Ngữ.
Nhưng thấy cô gái này thực sự hùng hổ muốn đi tìm người gây sự, anh lập tức kéo cô đi về hướng ngược lại “Tôi không quản, nhưng chúng ta không phải là đi ăn cơm sao? Tôi mời cô ăn một bữa thịnh soạn.”
“Anh nghĩ tôi hiếm lạ lắm à?” Tân Ngữ bị anh kéo đi, vẻ mặt không tình nguyện “Nói cứ như bà đây không ăn nổi bữa thịnh soạn vậy.”
“Cô ăn nổi, cô ăn nổi.” Bùi Húc Thiên nhận thua “Hôm nay không phải là cảm ơn cô đã chăm sóc tôi sao, tôi chỉ muốn mời cô ăn cơm thôi.”
Tân Ngữ lúc này mới nguôi giận.
Hai người đi đến góc phố, Tân Ngữ hỏi anh đi đâu ăn?
Bùi Húc Thiên lúc này mới ý thức được chưa gọi xe, thế là lại bị Tân Ngữ lườm một cái.
Anh nhìn điện thoại, chọn một nhà hàng Pháp trên ứng dụng,“Chỗ này được không?”
Tân Ngữ không nhìn xcô là nhà hàng gì, chỉ liếc qua, tiêu thụ bình quân đầu người 5000-7000, cô ấy nhìn dòng xe cộ qua lại, giả vờ vô tình nói: “Được thôi.”
Bùi Húc Thiên hôm nay mà không chi đậm một phen, thì thật có lỗi với sự ấm ức mà cô ấy phải chịu hôm nay.
Thế là hai người gọi một chiếc xe, đi thẳng đến nhà hàng đó.
Lên xe Tân Ngữ vẫn còn hờn dỗi, cô ấy cảm thấy bị Bùi Húc Thiên nói trúng rồi.
Nói gì mà không cần thiết!
Rõ ràng là ghét bỏ cô ấy!
Sợ cô ấy mắng Nguyễn Ngôn khóc!
Đàn ông! Đúng là lời nói không thật lòng mà.
May mà đây chỉ là một người bạn bình thường, nếu thật sự trở thành bạn trai cô ấy, Tân Ngữ có thể đá anh ta đến mức quỳ xuống đất.
Tân Ngữ hít sâu để bình ổn cơn tức giận, còn Bùi Húc Thiên ngồi ở hàng ghế trước nhìn điện thoại, rồi lại quay đầu nhìn Tân Ngữ, nhưng Tân Ngữ hừ một tiếng từ trong mũi, nhắm mắt không thèm để ý đến anh.
Bùi Húc Thiên: “…”
Đi được nửa đường, bác tài xế cười nói, “Hai người cãi nhau à?”
Bùi Húc Thiên lắc đầu “Không có.”
“Vậy bạn gái cậu đang giận dỗi đấy à?”
Bùi Húc Thiên: “…”
“Tôi mới không phải bạn gái anh ta.” Tân Ngữ lên tiếng giải thích “Ở cùng với loại người như anh ta, tuổi thọ phải giảm đi ba năm.”
Bùi Húc Thiên nhìn cô ấy một cách yếu ớt “Tôi tệ đến vậy sao?”
“Dù sao thì tôi sẽ bị như vậy, không biết người khác có bị không.”
Bùi Húc Thiên: “…”
Anh chọn cách giữ im lặng.
Nhưng trong lòng anh lại nghĩ, nếu anh ở cùng Tân Ngữ, có lẽ phải giảm thọ năm năm.
Nhưng mà ———— tại sao anh lại phải ở cùng Tân Ngữ chứ?
Anh bị suy nghĩ của chính mình làm cho giật mình.
Nhà hàng Pháp đó rất sang trọng, Bùi Húc Thiên dẫn Tân Ngữ vào và nhận được sự đón tiếp rất nồng hậu, vị trí của hai người được sắp xếp ở bàn có tầm nhìn đẹp nhất.
Bùi Húc Thiên sau khi ngồi xuống liền đưa thực đơn cho cô ấy, đợi cô ấy gọi món.
Tân Ngữ cũng không khách sáo, chọn mấy món không rẻ, sau khi cô ấy gọi xong Bùi Húc Thiên lại gọi thêm mấy món nữa.
Tuy chỉ có hai người, nhưng món ăn gọi lại không ít.
Điện thoại của Bùi Húc Thiên úp xuống đặt trên bàn, anh nhìn ban nhạc đang biểu diễn ở phía không xa.
Còn Tân Ngữ cúi đầu lướt điện thoại.
Cô ấy chặn hết những người đăng tin Tống Tập Thanh và Hứa Gia kết hôn trong vòng bạn bè, sau đó cúi đầu chau mày không biết đang nghĩ gì, trong đầu như trải qua một cơn bão.
Một lúc sau, điện thoại của Bùi Húc Thiên reo lên, anh lật điện thoại lại, lại là một số lạ.
Vì lý do công việc, thực sự mỗi ngày đều có rất nhiều số lạ gọi cho anh, nhưng mấy ngày nay bị Nguyễn Ngôn làm cho sợ rồi, trong vòng một tuần cô ta đổi bảy số điện thoại để gọi điện và nhắn tin cho Bùi Húc Thiên, anh cũng không biết Nguyễn Ngôn lấy đâu ra nhiều sim điện thoại như vậy.
Thế là mặc cho chuông reo, anh cũng không nghe.
Tân Ngữ cuối cùng cũng ngẩng đầu hỏi anh “Nguyễn Ngôn?”
“Không biết.” Bùi Húc Thiên nói: “Cũng có thể là khách hàng.”
“Vậy anh không nghe?”
“Sợ là cô ta.”
Tân Ngữ trợn trắng mắt “Anh có hèn không chứ?”
Bùi Húc Thiên: “…”
Dưới ánh mắt ép buộc của Tân Ngữ, anh đang định nghe máy, không ngờ đối phương đã cúp điện thoại.
Đúng lúc, Bùi Húc Thiên thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng chưa đầy mấy giây, điện thoại lại gọi tới.
Tân Ngữ nói: “Anh nghe đi.”
“Vậy…” Bùi Húc Thiên lại do dự.
“Nếu là khách hàng thì anh cứ trao đổi.” Tân Ngữ nói: “Nếu là Nguyễn Ngôn, anh cứ đưa điện thoại cho tôi.”
Bùi Húc Thiên liếc nhìn cô một cái, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi, anh vuốt màn hình nghe điện thoại, còn dịu dàng chào hỏi “Xin chào.”
Đối diện im lặng hai giây, rồi nghẹn ngào gọi “Anh Bùi.”
Người Bùi Húc Thiên đột nhiên cứng đờ.
Anh liếc mắt nhìn Tân Ngữ, Tân Ngữ hiểu ngay, thế là đưa tay ra xin điện thoại của anh.
Anh hít một hơi thật sâu, vẫn làm theo giao ước đưa điện thoại qua.
Chỉ nghe Tân Ngữ nói: “A lô? Xin chào?”
Đối phương: “Cô là ai?”
“Tôi nhặt rác mà.” Tân Ngữ vẻ mặt cà lơ phất phơ, nhưng diễn thì y như thật, cô ấy “chậc” một tiếng “Vừa rồi có một anh vứt điện thoại vào thùng rác của tôi, nói là rác phải được phân loại xử lý, còn bảo tôi xếp cái này vào loại rác độc hại không thể tái chế, tôi thấy điện thoại vẫn còn tốt lắm, nhặt lên không ngờ vẫn còn đang gọi.”
Tân Ngữ nói móc, vòng vo chửi Nguyễn Ngôn, cách chửi người này khiến Bùi Húc Thiên cũng hơi kinh ngạc.
Mà Nguyễn Ngôn bên kia kinh ngạc hai giây, dường như đang suy nghĩ có nên tin lời này không, thế là một lát sau cô ta nghi ngờ một cách hợp lý: “Cô đang lừa người đúng không?”
“Không đâu.” Tân Ngữ nói: “Tôi đang xử lý rác đây, sao có thể lừa người được chứ?”
Bùi Húc Thiên: “…”
Mở mang tầm mắt.
Nguyễn Ngôn ở đầu dây bên kia cuối cùng cũng phản ứng lại, đây là đang chửi mình là rác rưởi?
“Cô là ai?” Nguyễn Ngôn hỏi: “Tại sao cô lại cầm điện thoại của Bùi Húc Thiên?”
Nói rồi lại hét lớn một tiếng “Bùi Húc Thiên, tại sao anh không dám gặp tôi? Anh đang sợ cái gì?”
Tân Ngữ đang định chửi, Bùi Húc Thiên lại đột nhiên lạnh nhạt nói: “Sợ cô làm càn ăn vạ không nói lý lẽ.”
Sau đó hủy hoại hình ảnh còn tạm được của cô trong ký ức.
Không phải sợ hủy hoại cô, mà là sợ hủy hoại ký ức.
Mối tình tám năm của anh, dường như là một trò cười.
Anh không muốn đcô những trò cười này ra kể đi kể lại cho người khác nghe, có lẽ có người thông qua những lần đùa cợt mà chữa lành vết thương, nhưng anh cần rất nhiều thời gian một mình yên lặng quên đi.
“Nguyễn Ngôn.” Bùi Húc Thiên nói: “Từ bỏ đi, khi cô phản bội tình cảm này, giữa chúng ta đã kết thúc rồi.”
“Tại sao?” Nguyễn Ngôn nói: “Không phải anh đối xử rất tốt với tôi sao? Tại sao ngay cả một chút lỗi lầm cũng không thể tha thứ? Lẽ nào đây chính là lời anh nói sẽ yêu tôi mãi mãi sao?”
“Mãi mãi có thể rất dài.” Bùi Húc Thiên hít một hơi thật sâu “Cũng có thể rất ngắn. Sự mãi mãi của tôi phụ thuộc vào cô, nhưng cô đã từ bỏ, vậy bây giờ níu kéo còn có ý nghĩa gì nữa?”
Bên kia Nguyễn Ngôn im lặng.
Tân Ngữ thấy không khí cũng đã đủ rồi, đang định cúp điện thoại, ai ngờ Nguyễn Ngôn nói: “Cùng lắm thì tôi cũng chấp nhận anh yêu người phụ nữ khác một lần.”
Tân Ngữ đồng tử co rút vì kinh ngạc, tay cô ấy cầm điện thoại cũng run lên.
Người phụ nữ này, thật dám nói.
Cô ấy muốn chửi, nhưng nhất thời không biết bắt đầu từ đâu.
Mà Bùi Húc Thiên dường như đã nghe qua những lời như vậy của cô ta, giờ phút này bình thản đến lạ, im lặng không nói.
“Như vậy còn không được sao? Tôi ngủ với người khác, anh cũng ngủ, như vậy không phải là công bằng rồi sao?” Nguyễn Ngôn nói.
Tân Ngữ: “…”
“Thật sự.” Tân Ngữ hít một hơi “Không bị thiểu năng não mười năm thì không nói ra được những lời như thế này.”
Nguyễn Ngôn: “… Cô!!”
Tân Ngữ: “Cô cái gì mà cô? Tôi vốn tưởng cô bị bệnh tâm thần, bây giờ tôi khẳng định rồi, cô đúng là bị bệnh tâm thần, mau đến bệnh viện tâm thần đăng ký khám đi, đừng ra ngoài gây họa cho người khác nữa. Cô đi du học nước ngoài học được những thứ gì vậy? Tôi cũng không phải chưa từng gặp du học sinh, bọn họ đều không giống cô! Rốt cuộc cô là loại thiểu năng não nào vậy? Trời ơi, lúc cô nói những lời này có nghĩ đến pháp luật không? Cô có nghĩ đến bạn trai cũ của cô từng học luật không? Cô có biết nền giáo dục mà anh ấy được hưởng là chế độ một vợ một chồng không? Bản thân cô lẳng lơ đê tiện thì cũng thôi đi, tại sao còn muốn kéo người khác xuống nước chứ?”
Không đợi Nguyễn Ngôn trả lời, Tân Ngữ lập tức cúp điện thoại.
Cô ấy trả điện thoại lại cho Bùi Húc Thiên, uống một cốc nước để trấn tĩnh.
Bùi Húc Thiên thấy cô ấy như vậy, đột nhiên cười một tiếng “Không chửi nữa à?”
Anh tưởng Tân Ngữ phải đại chiến ba trăm hiệp nữa mới nguôi được cơn giận này, không ngờ lại kết thúc nhanh như vậy.
Tân Ngữ lắc đầu “Không, không, tôi sợ thiểu năng não sẽ lây nhiễm.”
Sau đó cô ấy nhìn Bùi Húc Thiên với vẻ đồng cảm: “Anh bạn, tôi biết anh đã trải qua những gì rồi, ở cùng với loại người có suy nghĩ kỳ quặc như vậy, rất khó để nói là có thể luôn giữ được bình thường.”
Bùi Húc Thiên: “…”
Tân Ngữ tự nhận mình đã gặp không ít kẻ kỳ quặc, nhưng không ngờ Nguyễn Ngôn lại kỳ quặc đến vậy.
Kỳ quặc đến mức cô ấy muốn một cước đá bay cái nắp sọ của Nguyễn Ngôn ra xcô bên trong rốt cuộc chứa thứ óc đậu phụ gì.
Đúng lúc đồ ăn được mang lên, Bùi Húc Thiên chuyển chủ đề khỏi Nguyễn Ngôn “Ăn cơm thôi.”
Tân Ngữ uống xong một cốc nước mới bình tĩnh lại, lúc này cũng đang đói, ăn uống không chút khách sáo.
Vốn dĩ Bùi Húc Thiên đáng lẽ phải rất khó chịu, tuy nói chuyện này đã qua một thời gian khá dài, nhưng anh không phải là người nói buông là buông được, nếu không cũng sẽ không ở bên Nguyễn Ngôn nhiều năm như vậy.
Bình thường sau khi Nguyễn Ngôn tìm anh xong, tâm trạng anh sẽ tệ cả buổi, phải ngủ một giấc mới đỡ, nhưng lúc này bên cạnh có một người vô tư lự bầu bạn, tâm trạng anh lại khá tốt, khẩu vị vốn không tốt lúc này cũng được khơi dậy.
Hai người ăn uống thỏa thích hết hơn một nửa số thức ăn đã gọi, lại ngồi ở vị trí nghe nhạc một lúc mới đứng dậy định rời đi.
Bùi Húc Thiên thanh toán, Tân Ngữ đi vệ sinh, lúc cô ấy quay lại, Bùi Húc Thiên đứng ở đầu cầu thang vẫy tay với cô ấy, anh dáng người cao ráo, trên cánh tay khoác chiếc túi xách dây xích của cô ấy, cặp kính gọng vàng vững vàng đặt trên sống mũi cao, đứng ở đó cũng coi như một cảnh đẹp bắt mắt.
Cô ấy bước tới, chỉ nghe Bùi Húc Thiên khẽ nói với cô ấy “Cô xcô cô gái bên kia, trông giống cô thật đấy.”
Tân Ngữ nhíu mày “Ai vậy? Có thể sánh với vẻ đẹp của tôi…”
Cô ấy nhìn theo hướng Bùi Húc Thiên hất cằm, nhưng lời nói đến một nửa thì nghẹn lại trong cổ họng.
Chỉ thấy hai người kia ngồi ở vị trí gần cửa sổ của nhà hàng, cả hai đều có ngoại hình rất ưa nhìn, người đàn ông còn cắt một miếng bít tết đút vào miệng người phụ nữ, người phụ nữ mỉm cười.
Xung quanh như thể toàn bong bóng màu hồng.
Bùi Húc Thiên lại nhìn về phía xa nói: “Giống nhỉ, lúc tôi mới nhìn thấy còn giật mình, tưởng đó là cô.”
Nhất là khi anh chỉ nhìn thấy góc nghiêng.
“Giống cái gì chứ?” Tân Ngữ ngẩng đầu nhìn anh, mắt trợn rất to, giọng nói mang theo tiếng khóc nấc “Anh mù rồi à.”
Bùi Húc Thiên ngẩn người, lấy khăn giấy từ trong túi ra đưa cho cô ấy, nhưng cô ấy không nhận “Anh có mù không? Tôi với cô ta giống chỗ nào?”
Đôi mắt to của cô ấy long lanh nước, nước mắt bất cứ lúc nào cũng chực trào ra khỏi khóe mắt, nhưng cô ấy lại cố chấp không để nó rơi xuống.
Bùi Húc Thiên cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, còn tưởng cô ấy vì bị sao chép nhan sắc mà không vui, nên lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô ấy “Cô đừng khóc mà, không giống thì không giống thôi, vì chuyện nhỏ nhặt như vậy mà khóc, đây không phải phong cách của cô đâu.”
Tân Ngữ: “Vậy anh cứ nhất quyết nói tôi giống cô ta?”
Lời vừa nói ra, những giọt nước mắt to như hạt đậu liền rơi xuống.
Bùi Húc Thiên lập tức lau cho cô ấy, đứng đối diện cô ấy dịu dàng nói: “Là mắt tôi không tốt, được chưa? Với lại, cũng không phải cô giống cô ta, mà là cô ta giống cô.”
Tân Ngữ: “Không phải đều giống nhau sao? Tôi với cô ta giống chỗ nào?”
Bùi Húc Thiên hạ giọng càng thấp “Không giống, không giống, đừng khóc nữa.”
Anh thật sự sợ con gái khóc trước mặt mình.
Đặc biệt là kiểu con gái như Tân Ngữ, bình thường trông lạc quan, dường như mọi chuyện đều không thành vấn đề, nhưng một khi đã khóc thì không dứt.
Đặc biệt là cái vẻ muốn khóc mà không dám khóc ấy, thật khiến người ta đau lòng.
Tân Ngữ quay mặt đi, giật lấy khăn giấy từ tay anh, trực tiếp úp khăn giấy lên mặt.
Cô ấy còn nhăn mũi, vẻ mặt rất tức giận lại bỏ khăn giấy xuống, những hành động nhỏ này làm Bùi Húc Thiên bật cười, anh cười nói: “Cô có trẻ con không chứ? Người bên kia đều để ý đến chúng ta rồi.”
Động tác của Tân Ngữ đột nhiên cứng đờ.
Cô ấy cũng không biết nghĩ thế nào, lại quay mặt nhìn sang bên đó, vừa hay bắt gặp ánh mắt của hai người kia.
Bốn mắt nhìn nhau.
Ồ không, có lẽ là sáu mắt nhìn nhau.
Nhiều năm không gặp, giống như Tân Ngữ có thể nhận ra họ ngay lập tức, họ cũng có thể nhận ra Tân Ngữ ngay lập tức.
Tân Ngữ kéo Bùi Húc Thiên định chạy, nhưng Bùi Húc Thiên mặt mày ngơ ngác, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, cô ấy kéo cũng không nổi. Thế là, chưa đầy mấy phút, người phụ nữ rất giống cô ấy đã chạy tới, cô ta còn thân mật gọi một tiếng: “Ngữ Ngữ.”
Tân Ngữ nắm chặt tay đứng yên tại chỗ, Bùi Húc Thiên khẽ hỏi cô ấy, “Cô quen à?”
Tân Ngữ im lặng.
“Lâu rồi không gặp.” Người phụ nữ cười nói: “Tớ còn liên lạc với bạn học cũ để tìm cậu đấy, mãi không liên lạc được. Cậu biết rồi chứ? Tớ và Tập Thanh sắp kết hôn rồi, vào ngày 20 tháng sau cậu có rảnh không?”
Chỉ nghe giọng điệu, chắc chắn sẽ nghĩ quan hệ của họ tốt đẹp lắm.
Thực tế là, hai người từng suýt đánh nhau ở sân thể dục của trường.
Tân Ngữ mỉm cười “Thôi, không có thời gian.”
“Cậu đang bận gì vậy?” Hứa Gia nói: “Bọn tớ vừa mới nhắc đến cậu, không ngờ cậu lại xuất hiện, thật trùng hợp.”
Trong lúc nói chuyện, Tống Tập Thanh cũng đã đứng bên cạnh Hứa Gia.
Anh ta từ hồi cấp ba đã cao, luôn là chủ lực của đội bóng rổ trường, bây giờ đứng đối diện, Tân Ngữ liếc mắt một cái rồi thu lại ánh nhìn, không muốn nói chuyện với họ.
Thế là cô ấy xoay người bỏ đi, Tống Tập Thanh lại đột nhiên gọi tên cô ấy “Tân Ngữ.”
Bước chân cô ấy dừng lại, “Nhiều năm như vậy, cậu vẫn chưa buông bỏ được à?”
Tân Ngữ hít một hơi thật sâu, cô ấy đột nhiên nắm lấy tay Bùi Húc Thiên, lòng bàn tay anh rất ấm, nhưng Tân Ngữ dùng hơi mạnh, Bùi Húc Thiên đau đến nhíu mày.
Cô ấy dường như đang vay mượn sức mạnh.
“Buông bỏ cái gì?” Tân Ngữ vẫn sắc sảo, nhưng sự sắc sảo này không giống bình thường, bình thường đều là bộc lộ ra ngoài như thể đại chiến ba trăm hiệp, lúc này lại dịu dàng nhỏ nhẹ, nhưng không ai dám không để ý lời cô ấy nói “Tôi với các người thân lắm à?”
Tống Tập Thanh dừng một chút, “Chuyện năm đó là tôi có lỗi với cậu, tuổi trẻ bồng bột không hiểu chuyện, nếu đã làm tổn thương cậu, bây giờ tôi xin lỗi cậu, tất cả đã qua rồi, buông bỏ đi.”
“Anh mắt nào của anh thấy tôi chưa buông bỏ hả?” Tân Ngữ cười khẩy, “Bạn trai tôi, luật sư, lương khởi điểm hàng triệu một năm, cao hơn anh, đẹp trai hơn anh, tính cách còn dịu dàng hơn anh, thậm chí, khoản đó còn tốt hơn anh, anh lấy đâu ra tự tin mà đến trước mặt tôi nói những lời này? Tống Tập Thanh, bao nhiêu năm không gặp, anh đến mặt mũi cũng không cần nữa à?”
Tống Tập Thanh nghe vậy liếc nhìn Bùi Húc Thiên bên cạnh cô ấy, Bùi Húc Thiên chỉ ôn hòa cười với họ, im lặng không nói.
“Tân Ngữ, cậu cũng không cần phải hùng hổ dọa người như vậy.” Tống Tập Thanh nói: “Chuyện năm đó chúng ta cũng coi như tình nguyện, bây giờ nói lời tổn thương người khác thì không có ý nghĩa gì cả.”
“Ha.” Tân Ngữ cười lạnh một tiếng.
Hứa Gia cũng cười nói: “Đúng vậy, đã qua lâu như vậy rồi…”
“Đúng thế đấy.” Tân Ngữ không đợi cô ta nói xong đã cướp lời “Đã qua lâu như vậy rồi, cô vẫn nghĩ tôi thân với cô lắm à? Không phải là sau khi tôi ngủ với Tống Tập Thanh, cô lại ngủ với anh ta, thì chúng ta thân nhau đâu, hiểu không? Kiểu tự nhiên thân thiết này tôi không thích. Cô rộng lượng, tôi nhỏ nhen được chưa? Tôi không thích có quan hệ tốt với người phụ nữ đã ngủ cùng một người đàn ông với mình, hiểu không?”
Sắc mặt Hứa Gia lập tức thay đổi.
Cô ta không ngờ Tân Ngữ lại ngang nhiên nói ra chuyện riêng tư nhiều năm trước giữa chốn đông người.
Nhưng cô ta còn có điều không ngờ hơn, Tân Ngữ nhìn chằm chằm vào mặt cô ta đột nhiên nói: “Hứa Gia mặt cô động chạm rồi nhỉ, sống mũi hình như cao hơn một chút? Tống Tập Thanh nói với cô là anh ta thích sống mũi cao à? Còn có cái cằm kia, chậc, hình như cũng có chút khác biệt so với trước đây.”
Cô ấy tự mình cười một tiếng “Chúc cô và Tống Tập Thanh trăm năm hòa hợp, đừng nói tôi vẫn chưa buông bỏ, từ đầu đến cuối tôi cũng chưa từng nắm giữ, hai người thích sống thế nào thì sống, hôm nay kết hôn mai ly hôn cũng không liên quan đến tôi.”
Tống Tập Thanh nhíu mày “Tân Ngữ cậu quá đáng rồi đấy.”
“Cũng được thôi.” Tân Ngữ nói: “Nếu các người còn không để tôi đi, có lẽ tôi còn quá đáng hơn.”
Tống Tập Thanh: “…”
Mấy giây sau, Tống Tập Thanh đột nhiên thở dài “Sao cậu lại biến thành như bây giờ vậy?”
Anh ta nhớ trước đây Tân Ngữ vẫn là một cô gái rất dịu dàng.
Nhiều năm không gặp, cô ấy đột nhiên thay đổi.
Tân Ngữ nhìn anh ta, trợn trắng mắt “Tống Tập Thanh, ông nội của Tiểu Minh sống đến 99 tuổi, biết tại sao không?”
Không đợi người khác trả lời, cô ấy đã nói: “Vì không bao đồng chuyện của người khác.”
Tống Tập Thanh: “…”
“Tôi là ai của anh?” Tân Ngữ liếc xéo anh ta một cái “Tôi lại không phải mẹ anh, anh quản tôi nhiều thế làm gì? Ăn củ cải mặn lo chuyện bao đồng (ý nói lo chuyện không đâu).”
Cô ấy khịt mũi một tiếng, kéo Bùi Húc Thiên đi ra ngoài “Đi thôi.”
Bùi Húc Thiên vẫn còn đang trong trạng thái kinh ngạc.
Khi anh tưởng Tân Ngữ sẽ chìm trong cảm xúc bi thương mà rơi vào thế yếu, cô gái này luôn có thể mang đến cho anh bất ngờ.
Anh mơ mơ màng màng đi theo Tân Ngữ ra khỏi nhà hàng.
Qua cánh cửa kính lớn vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng hai người bên trong, không khí ngọt ngào vừa rồi lúc này cũng biến mất, cả hai đều sắc mặt không tốt mà im lặng.
Còn Tân Ngữ và Bùi Húc Thiên đi đến góc rẽ, Tân Ngữ đột nhiên dừng lại, cô ấy dựa vào cửa kính nhắm mắt, vẻ mặt đau khổ.
Bùi Húc Thiên cũng không hỏi cô ấy làm sao, chỉ đứng đó bình tĩnh chờ đợi.
Một dòng nước mắt chảy xuống từ khóe mắt Tân Ngữ.
Cô ấy không khóc thành tiếng, chỉ có vẻ mặt rất buồn.
Bùi Húc Thiên nhìn cũng cảm thấy hơi đau lòng.
Anh dịu dàng nói bên cạnh: “Muốn khóc thì cứ khóc đi.”
“Tôi không.” Tân Ngữ sụt sịt mũi “Ai thèm vì tra nam mà rơi lệ, chìa khóa ba đồng một chiếc, anh ta xứng mấy chiếc.”
Bùi Húc Thiên: “…”
“Này.” Bùi Húc Thiên đột nhiên nảy ra ý xấu, muốn trêu cô ấy “Cô có biết có một loại sinh vật ném vào nồi nước nóng, toàn thân đều mềm nhũn, chỉ có một chỗ là cứng không?”
Tân Ngữ đột nhiên mở to mắt, trong mắt đẫm lệ, “Anh có phải đang mắng tôi là con vịt chết không (ý nói cứng đầu, ngoan cố)?”
“Thì ra cô biết à.” Bùi Húc Thiên cười đưa khăn giấy cho cô ấy “Côhoặc là khóc cho đàng hoàng, hoặc là đừng khóc, bây giờ trông xấu lắm.”
“Cần anh quản à!” Tân Ngữ lườm anh, nhưng vẫn đưa tay lấy khăn giấy, cô ấy lau nước mắt xong vứt giấy đi, nhưng không tìm thấy thùng rác, sau một hồi mờ mịt định nhét vào túi, kết quả Bùi Húc Thiên đưa tay ra định nhận, Tân Ngữ trực tiếp đá anh một cái “Trước đây anh có phải cũng đối xử với Nguyễn Ngôn như vậy không? Anh có chút khí phách được không? Thứ bẩn thỉu này anh cũng nhận, chẳng trách cô ta không trân trọng anh.”
Bùi Húc Thiên bất đắc dĩ “Sao lại kéo đến chuyện của anh với Nguyễn Ngôn rồi, bây giờ không phải cô đang khó chịu sao? Anh mà đối xử tệ với cô thêm chút nữa, lát nữa cô khóc chết thật thì làm sao?”
Anh đối xử tốt với người khác cũng sai à?
Tân Ngữ sụt sịt mũi “Tôi chỉ không ưa cái kiểu của anh thôi.”
“Được.” Bùi Húc Thiên thu tay về “Cô tự lo đi.”
Tân Ngữ nhét giấy vào túi, phồng má để bình tĩnh lại.
Nhưng ánh mắt đột nhiên bị người ở bên kia đường thu hút.
Tống Tập Thanh nắm tay Hứa Gia đang qua đường, họ nắm tay nhau thật chặt, dưới ánh đèn đường trông thật ấm áp và đẹp đẽ.
Hứa Gia không biết nói gì, Tống Tập Thanh còn xoa đầu cô ấy.
Nước mắt cô lại một lần nữa trào ra.
Rõ ràng biết cảnh tượng như vậy sẽ khiến mình đau lòng, nhưng cô ấy lại gần như tự ngược đãi bản thân mà nhìn.
Càng đau, càng khắc cốt ghi tâm, càng có thể khiến cô ấy sau này ghi nhớ.
Nhưng trước mắt đột nhiên tối sầm, mắt bị một bàn tay to lớn che lại.
Giọng nói ấm áp của Bùi Húc Thiên truyền đến “Buồn thì đừng nhìn nữa, trốn tránh một chút cũng không đáng xấu hổ đâu.”
“Muốn khóc thì cứ khóc.” Bùi Húc Thiên nói: “Chẳng có gì đáng xấu hổ cả.”
Nước mắt Tân Ngữ chảy qua lòng bàn tay anh.
Bàn tay kia của Bùi Húc Thiên nhẹ nhàng vỗ lưng cô ấy “Người khác tệ, nhưng cô vẫn ấm áp mà.”
Lông mi Tân Ngữ nhẹ nhàng lướt qua lòng bàn tay anh, nước mắt theo đó chảy xuống, càng chảy càng nhiều.
Áp lực tích tụ bao lâu nay cuối cùng cũng bùng nổ.
Cô ấy sụt sịt mũi “Bùi Húc Thiên.”
“Ừm?”
Tân Ngữ nghẹn ngào nói: “Hôm nay anh có thể cho tôi mượn bờ vai được không?”
Bùi Húc Thiên không nói gì, mấy giây sau, trước mặt cô ấy hiện ra một bức tường.
Người đó ôn hòa, giọng nói ấm áp, bất kể làm gì cũng giữ thái độ lịch thiệp tuyệt vời, anh dường như chưa từng nổi giận.
Anh đứng đó, gió nhẹ nhàng thổi qua người anh.
Anh dang rộng cánh tay dài, nhẹ nhàng kéo Tân Ngữ vào lòng, tay anh đặt lên gáy Tân Ngữ, khẽ nói: “Được thôi.”
Tân Ngữ đột nhiên như một đứa trẻ, khóc nức nở.
Năm mười bảy tuổi, Tân Ngữ vừa từ tỉnh khác chuyển về thành phố Bắc học lớp 12.
Cô ấy học kém, trong lớp toàn học bá đó, gần như không ai chơi với cô ấy, mọi người đều bận học.
Cô ấy cũng tự giác, kém thì kém, nhưng chưa bao giờ quấy rầy học sinh giỏi.
Nhưng có một ngày, họ thay một giáo viên địa lý mới, và trùng hợp thay, sắp có một kỳ thi tháng.
Cô ấy không hiểu tại sao đã học lớp 12 rồi mà vẫn có giáo viên quản lý học sinh kém như vậy, hơn nữa nghe người khác nói giáo viên này đánh vào lòng bàn tay, dùng một thanh gỗ vừa rộng vừa dài để đánh, nghe nói trước đây có anh chị khóa trên bị đánh đến mức không cầm được đũa.
Tân Ngữ nghe xong thực ra cũng không hoảng lắm, nhưng khi cô ấy nghe nói cách điểm đỗ một điểm thì đánh một thước, mà môn địa lý của cô ấy chỉ thi được 21 điểm, cô ấy hoảng thật rồi.
Nhưng cô ấy nghĩ đều đã lớp 12 rồi, cũng không thể nào đánh thật được.
Vì vậy vẫn còn rục rịch muốn đi học tiết đó.
Mặc dù cô ấy học không giỏi, nhưng tiết nào cũng có mặt, chưa từng nghỉ học.
Nhưng lúc tan học, cô ấy nghe các bạn nữ trong nhà vệ sinh bàn tán về thầy giáo đó, nghe nói thước của thầy chưa bao giờ nương tay, trước đây có một bạn nữ thi được 47 điểm, bị đánh 13 thước xong tay sưng vù, khóc lóc về nhà, từ đó về sau bạn nữ đó chưa bao giờ bị điểm kém trong tiết của thầy, vì vậy các phụ huynh vì thành tích cũng ngầm đồng ý với cách làm này của thầy.
Dù sao thì đề thi một trăm điểm, 99% học sinh trường Nhất Trung đều có thể thi được 60 điểm.
Nhưng Tân Ngữ là 1% đó, hơn nữa còn là 1% không thể cứu vãn.
Cô ấy tính toán, cô ấy phải bị đánh 39 thước.
Cô ấy lập tức sợ hãi.
Nhưng quyết định thực sự trốn học lại là khi cô ấy trên đường về phòng giáo viên nhìn thấy thầy giáo đó, và thanh gỗ trong tay thầy.
Tân Ngữ không nghĩ ngợi gì, chuồn đi thật nhanh.
Cô ấy thà bỏ học cũng không muốn chịu sự ấm ức này.
Cây thước đó mà đánh 39 thước xuống, cô ấy rất khó thuyết phục bản thân không đánh trả.
Thế là cô ấy bắt đầu hành trình trốn học lần đầu tiên trong đời.
Cô ấy nhớ đó là một buổi chiều gió nhẹ nắng đẹp, cô ấy một mình ngồi ở góc sân thể dục, phía trước có một cái cây to che chắn, lúc đó trường Nhất Trung không cho mang điện thoại, cô ấy liền nhàm chán đọc truyện tranh.
Đọc lại là loại truyện tranh vẽ tay hồi nhỏ “Thám tử lừng danh Conan”.
Một lúc sau, có người ngồi trên tường gọi một tiếng “Cậu lớp nào thế?”
Cô ấy ngẩng đầu nhìn, một cậu bé mặc đồ thể thao, ngồi vắt vẻo trên tường, ném một túi đồ ăn vặt sang bên cạnh cô ấy “Cậu cũng trốn học à?”
Tân Ngữ nhìn cậu ta, rồi lại nhìn túi đồ ăn vặt “Ừ.”
Cô ấy không lấy đồ ăn vặt, nhưng trả lời câu hỏi của cậu.
“Tớ tên là Tống Tập Thanh.” Cậu nói: “Còn cậu? Tên gì?”
Tân Ngữ nhíu mày “Cậu hỏi thì tôi phải nói à?”
“Có thể không nói.” Tống Tập Thanh cười nhảy xuống từ bức tường thấp “Tớ gọi cậu là cô bé xinh đẹp.”
Tân Ngữ: “Tôi biết tôi xinh đẹp, nhưng cậu nói thẳng quá.”
Cô ấy từ nhỏ đã không phải là người hay xấu hổ, lúc này cũng hoàn toàn chấp nhận tất cả những lời khen ngợi xa lạ.
“Nhưng cậu không nói cho tớ biết cậu tên gì.” Tống Tập Thanh lại ném cho cô ấy một gói kẹo “Con gái nhỏ đều thích ăn kẹo, siêu thị vừa tặng, cho cậu này.”
Tân Ngữ không nhận kẹo của cậu ta, ngược lại tự giới thiệu tên mình, “Tôi tên là Tân Ngữ.”
Ngày hôm đó, họ ngồi dưới gốc cây rất lâu.
Tống Tập Thanh giới thiệu cho cô ấy anime, còn cùng cô ấy trò chuyện về cuốn Conan trong tay cô ấy.
Họ bất giác trở nên thân thiết.
Tống Tập Thanh ở lớp 8, cách lớp của cô ấy hơn mười lớp.
Mỗi khi tan học, cậu ấy luôn vượt qua một quãng đường rất xa để tìm Tân Ngữ, còn Tân Ngữ thì bảo cậu ấy đừng đến.
Tân Ngữ luôn nhớ, vào ngày sinh nhật của cậu ấy, cô ấy được mời đến dự tiệc sinh nhật của cậu.
Sau khi bữa tiệc kết thúc, cậu ấy đưa cô ấy về nhà, trên đường, cậu ấy nắm tay cô ấy.
Sau đó cậu ấy hôn lên mắt cô ấy, nói thật đẹp quá.
Tiếng tăm của Tống Tập Thanh trong trường không tốt lắm, nhưng cậu ấy vừa cao vừa đẹp trai, chơi bóng rổ lại giỏi.
Tân Ngữ luôn cảm thấy, mình hiểu cậu ấy, vì vậy đã đâm đầu vào mối tình này một cách không hối tiếc.
Khi đó Giang Du Ninh đã học đại học, hai người bình thường cũng không gặp nhau nhiều.
Thậm chí năm đó cô ấy còn tránh mặt Giang Du Ninh, vì sợ Giang Du Ninh ép cô ấy học.
Cô ấy suốt ngày lêu lổng cùng Tống Tập Thanh.
Tống Tập Thanh đưa cô ấy đến thư viện chơi game, đưa cô ấy lên núi chụp ảnh, đưa cô ấy đến công viên giải trí chơi trò rơi tự do, khi rơi tự do từ trên cao xuống, Tống Tập Thanh nắm tay cô ấy, không biết đã gọi tên ai.
Cô ấy xuống hỏi, vẻ mặt Tống Tập Thanh có chút cứng đờ trong giây lát, nhưng vẫn xoa đầu cô ấy cười nói: “Ngốc à, tất nhiên là anh gọi tên em rồi.”
Sau này Tân Ngữ mới biết, tên mà ngày hôm đó anh ta gọi là —— Hứa Gia.
Cô ấy và Tống Tập Thanh hẹn hò được nửa năm, kỳ thi đại học sắp đến, đối với họ dường như không có áp lực gì.
Tân Ngữ đã quyết định không học đại học, cô ấy không phải là người có năng khiếu học tập, vốn định giống như anh Văn thi vào trường biểu diễn, nhưng cô ấy hình như không có năng khiếu đó, vì vậy khoảng thời gian lớp 12 này chính là giai đoạn mông lung.
Cô ấy theo Tống Tập Thanh lang thang suốt ngày.
Có hôm cô ấy hỏi Tống Tập Thanh “Sau này anh định làm gì?”
Tống Tập Thanh cười “Kiếm tiền cưới em chứ sao.”
Tân Ngữ nói anh ta không đứng đắn, nhưng mặt lại đỏ bừng.
Giây phút đó, cô ấy vô cùng khao khát tình yêu và hôn nhân.
Cô ấy và Tống Tập Thanh đi thuê phòng là chuyện của tháng ba.
Lúc đó Tống Tập Thanh buổi tối gọi điện cho cô ấy, nói mình vừa cãi nhau với gia đình, lại còn uống rượu, bây giờ đang ngồi bên đường, một mình thổi gió đêm, cô đơn như một con chó, thế là gọi điện cho bạn gái, tủi thân cầu xin sự an ủi.
Tân Ngữ lén lút mở cửa phòng lẻn ra khỏi nhà.
Cô ấy tìm thấy Tống Tập Thanh, Tống Tập Thanh ôm chặt lấy cô ấy.
Đó là một đêm khuya ở thành phố Bắc, con đường đó không có mấy người.
Tống Tập Thanh hôn Tân Ngữ, tay anh ta không đứng đắn mà di chuyển trên người Tân Ngữ.
Tân Ngữ có chút kháng cự đẩy anh ta ra, anh ta lại nói: “Em không yêu anh à?”
Tân Ngữ vội vàng giải thích, cô ấy sợ Tống Tập Thanh đau lòng, nhưng giải thích được một nửa, Tống Tập Thanh liền hỏi: “Nếu yêu anh, tại sao không cho anh hôn em?”
Sau đó, Tân Ngữ không nói nên lời.
Cô ấy và Tống Tập Thanh hôn nhau trên đường phố Bắc Thành, thậm chí Tống Tập Thanh còn cởi cúc áo của cô ấy qua lớp áo.
Cuối cùng vẫn là Tân Ngữ từ chối, anh ta mới không làm gì nữa.
Nhưng thiếu niên đã uống rượu d*c v*ng đã dâng cao, anh ta ghé vào tai Tân Ngữ khẽ nói: “Chúng ta đến khách sạn đi.”
Tân Ngữ trợn to mắt nhìn anh ta “Làm gì?”
“Chỉ ngủ cùng anh thôi.” Tống Tập Thanh kéo tay cô ấy đi về phía khách sạn “Yên tâm, anh không động vào em đâu.”
Tân Ngữ đứng bên đường xác nhận với anh ta mấy lần, anh ta đều nói như vậy, cuối cùng hỏi đến mức anh ta bực mình, liền hất tay cô ấy ra, “Tân Ngữ em có phiền không hả? Em có coi anh là bạn trai của em không? Ngay cả chút tin tưởng này cũng không cho anh sao? ”
Tân Ngữ lập tức hoảng sợ, cô ấy chỉ có thể như một chú chó con bị bỏ rơi kéo lấy vạt áo Tống Tập Thanh làm nũng, nói: “Em tin anh.”
Lúc đó cô ấy thật sự tin lời anh ta.
Tống Tập Thanh lớn hơn cô ấy nửa tuổi, vừa tròn tuổi thành niên, anh ta quẹt chứng minh thư vào khách sạn, suốt quá trình không thèm để ý đến Tân Ngữ.
Tân Ngữ tưởng mình làm Tống Tập Thanh tức giận, thậm chí còn tự trách mình trong lòng, hôm nay anh ấy đã không vui như vậy rồi, nhường anh ấy một chút cũng không sao. Nhìn anh ấy tức giận như vậy, trong lòng Tân Ngữ cũng khó chịu vô cùng.
Sau khi vào khách sạn, Tống Tập Thanh vẫn tìm một chai rượu để uống.
Tân Ngữ đến ngăn cản anh ta, anh ta lại nói: “Em có tư cách gì mà quản anh?”
“Em là bạn gái của anh mà.”
“Đụng cũng không cho đụng, em là bạn gái kiểu gì của anh?”
Tân Ngữ lập tức nổi nóng, tính cô ấy vốn nóng nảy, chỉ vì thích Tống Tập Thanh nên mới giả vờ ngoan ngoãn trước mặt anh ta, nhưng Tân Ngữ lúc đó vẫn chưa thoát khỏi sự ngây ngô, tức đến mức dậm chân một cái “Anh ở bên em chỉ vì muốn làm những chuyện đó thôi sao?”
Cô ấy tức đến phát khóc, nói rồi định kéo cửa rời đi, nhưng ngay khoảnh khắc kéo cửa lại bị Tống Tập Thanh ôm từ phía sau, đầu anh ta vùi vào hõm cổ cô ấy, giọng nghẹn ngào: “Là vì yêu em nên mới muốn làm những chuyện này với em.”
Bàn tay Tân Ngữ đang nắm tay nắm cửa đột nhiên buông lỏng.
Và đêm hôm đó, cô ấy nửa đẩy nửa thuận theo mà chấp nhận nụ hôn của Tống Tập Thanh.
Cũng nửa đẩy nửa thuận theo mà chiều theo Tống Tập Thanh.
Tống Tập Thanh dường như cũng là lần đầu, ban đầu anh ta không hề thành thạo, nhưng anh ta vẫn cố gắng, bất kể Tân Ngữ tỏ ra kháng cự đến đâu.
Cuối cùng, nước mắt Tân Ngữ chảy dài trên má.
Cô ấy tưởng đó là tình yêu, sau này mới hiểu đó là sự ngây thơ.
Tống Tập Thanh ngày hôm đó không hề có chút thương hoa tiếc ngọc nào với cô ấy.
Sau đó Tống Tập Thanh còn cười hứa hẹn với Tân Ngữ “Đừng sợ, sau này anh sẽ cưới em.”
Tân Ngữ khóc đáp “Được.”
Cô gái trẻ nào cũng tưởng có thể khiến lãng tử dừng chân, nhưng sau này mới phát hiện lãng là lãng, bờ là bờ.
Sóng mãi mãi không bao giờ cập bờ.
Tân Ngữ gặp Hứa Gia tại một buổi tiệc sinh nhật của bạn học, cũng có người nói với cô ấy một câu “Này, cậu với Hứa Gia trông giống nhau thật đấy.”
Lúc này cô ấy mới nhìn về phía Hứa Gia, cô ta thấp hơn mình một chút, nhưng khuôn mặt thì thật sự giống.
Ngay cả chính cô ấy nhìn cũng thấy giống đến năm phần.
Hứa Gia lúc đó giống như một con công trắng kiêu ngạo, khi bốn mắt nhìn nhau cũng quay mặt đi.
Ánh mắt đó mang ý nghĩa “mày chỉ là đồ nhái”.
Tân Ngữ không hiểu cô gái đó kiêu ngạo cái gì.
Cho đến khi buổi tối hôm đó kết thúc, cô đi vệ sinh xong nhìn thấy Tống Tập Thanh cẩn thận hôn lên má cô ta, rồi cả khuôn mặt đều đỏ bừng.
Cả người cô đứng đó, như rơi vào hầm băng.
Chàng trai vừa mới đây còn quấn quýt triền miên trên giường với cô, giờ phút này lại đang cẩn thận hôn một cô gái khác, trong mắt tràn đầy ý yêu.
Tân Ngữ rất muốn xông lên hỏi: Các người đang làm gì vậy?
Nhưng chân cô như bị đóng đinh lại, cô không thể làm gì cả.
Nước mắt tuôn rơi.
Trong làn nước mắt ướt nhòe, cô ấy nhìn thấy Tống Tập Thanh và Hứa Gia hôn nhau say đắm.
Tống Tập Thanh ôm Hứa Gia dịu dàng hơn nhiều so với khi ôm cô , họ lãng mạn dưới ánh trăng.
Còn Tân Ngữ quay đầu lại nôn ra hết những chiếc bánh ngọt nhỏ đã ăn tối hôm đó, tiếng nôn ọe của cô cuối cùng cũng làm kinh động hai người bên kia.
Khoảnh khắc Tống Tập Thanh nhìn thấy cô, trong mắt thoáng qua sự hoảng hốt.
Nhưng Hứa Gia đã nắm lấy tay Tống Tập Thanh.
Tân Ngữ đứng cách họ không xa, khóc lóc gọi Tống Tập Thanh “Tống Tập Thanh, chỉ cần anh giải thích, em sẽ tin anh.”
Nhưng đêm hôm đó, Tống Tập Thanh chỉ nói một câu —— Người anh yêu trước giờ vẫn luôn là Gia Gia.
Vì Hứa Gia giận dỗi với anh ta, nên hôm đó anh ta trốn học, tình cờ gặp Tân Ngữ ngồi dưới gốc cây, người có đến bảy phần giống Hứa Gia.
Anh ta tán tỉnh Tân Ngữ, muốn làm Hứa Gia tức giận.
Anh ta ở bên Tân Ngữ, cũng chỉ là tìm một người thay thế để chơi đùa.
Anh ta lên giường với Tân Ngữ, cũng chỉ vì Hứa Gia nói trước 20 tuổi sẽ không làm chuyện đó với anh ta.
Vì vậy anh ta đã tìm được một người thay thế gần như hoàn hảo.
Còn tối nay Hứa Gia nhìn thấy Tân Ngữ, cô ta sốt ruột, sợ Tống Tập Thanh bị Tân Ngữ cướp mất, lúc này mới có cảnh mà Tân Ngữ nhìn thấy.
Tân Ngữ khóc lóc chạy ra khỏi bữa tiệc sinh nhật đó, một mình chạy như điên trên con đường đêm vắng vẻ.
Cô khóc đến xé lòng.
Một lòng yêu thương, lại thành cho chó ăn.
Đêm hôm đó, cô nghe có người đi ngang qua bên cạnh mình, ngồi xuống đưa cho cô một tờ giấy,“Cô gái nhỏ, khóc xong thì về nhà đi.”
Ngày hôm đó Tân Ngữ vẫn mặc đồng phục trường Nhất Trung, mà gần đó chính là trường Hoa Chính.
Cô cũng không dám gọi điện cho Giang Du Ninh.
Cô nghe có người gọi “Anh Bùi, đi thôi!”
Cậu con trai đưa khăn giấy cho cô ấy thấy cô ấy không nhận, liền nhét cả gói khăn giấy vào lòng cô ấy “Cô gái, thi không tốt cũng đừng buồn, cô xinh đẹp như vậy, chắc chắn sẽ tìm được việc làm. Nếu cô thất tình, vậy chỉ có thể nói người đó không có phúc, không xứng với cô.”
Tân Ngữ khóc rất to, không nghe lọt được gì cả.
Thất tình thời niên thiếu, giống như mất cả thế giới.
Mà những người chơi bóng rổ bên kia đang gọi “Anh Bùi, đi thôi!”
Cậu trai đó vỗ vai cô rồi đi xa, cô nghe thấy đám đông bên đó trêu chọc, “Anh có phải thích cô gái nhỏ trường người ta không? Kia mới học cấp ba, anh đã học nghiên cứu sinh rồi!”
Cậu bé nói: “Không thể để con gái khóc mãi được.”
Mọi người trêu chọc “Anh học trưởng đúng là lịch lãm.”
Tân Ngữ ở trên con phố đó, khóc còn đau lòng hơn cả lúc bố mẹ cô ly hôn.
Mà Tống Tập Thanh và Hứa Gia nắm tay nhau đi ngang qua cô.
Tống Tập Thanh quay đầu nhìn cô một cái, Hứa Gia lại kéo tay anh ta, “Anh có phải vẫn còn thích cô ta không?”
Tống Tập Thanh lập tức phản bác “Không có! Anh chỉ thấy cô ta giống em nên mới tán tỉnh thôi.”
Tân Ngữ đứng dậy hét lớn “Tống Tập Thanh! Tôi hận anh!”
Đêm hôm đó, Tân Ngữ gần như đã khóc cạn nước mắt.
Tân Ngữ khi tỉnh dậy ngày hôm sau đang ở bệnh viện.
Cô ấy nằm đó ngẩn ngơ một lúc lâu, nghiêng đầu liền nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc.
Bùi Húc Thiên đang chống cằm ngủ, mắt anh nhắm hờ, kính vẫn đeo trên sống mũi, dưới mắt có quầng thâm, chắc là đã thức đêm.
Tân Ngữ đoán là để chăm sóc mình, vì ký ức của cô ấy chỉ dừng lại ở trận khóc lớn tối qua.
Cô mím môi, yên lặng nằm trên giường không cử động.
Bao nhiêu năm nay, mỗi lần nhớ lại là một lần đau đến tận xương tủy.
Mối tình thời niên thiếu như một bóng ma không thể xua tan, cô không còn dám tin vào tình yêu và đàn ông nữa.
Đều là giả dối.
Cô nhẹ nhàng thở ra một hơi, cố gắng quên đi những chuyện không vui.
Bùi Húc Thiên đeo kính ngủ không thoải mái, tay Tân Ngữ nhẹ nhàng đưa qua giúp anh tháo kính, nhưng ngay khoảnh khắc kính vừa rời khỏi sống mũi, Bùi Húc Thiên mở mắt.
Đôi mắt vừa mới ngủ dậy vẫn còn chút mơ màng, anh nhìn Tân Ngữ, hoàn toàn không để ý đến chuyện kính, trực tiếp đưa tay sờ trán cô.
Tân Ngữ vì cái chạm ngắn ngủi này mà có chút thất thần, sau đó liền nghe Bùi Húc Thiên cười một tiếng “Cuối cùng cũng hạ sốt rồi.”
Tân Ngữ ngạc nhiên “Tôi bị sốt à?”
“Không chỉ sốt đâu?” Bác sĩ mặc áo blouse trắng bước vào trêu chọc: “Cô còn nói mê sảng nhiều câu lắm đấy.”
Tân Ngữ: “…”
“Xin lỗi ạ.” Tân Ngữ làm sai chuyện nên rất nhỏ giọng, cô ấy nhận ra đây là anh trai của Bùi Húc Thiên, vì vậy phía sau thêm một tiếng gọi, “Bác sĩ Bùi.”
“Không sao.” Bùi Húc An cười một tiếng, “Đều là người một nhà cả mà, em dâu không cần khách sáo.”
Tân Ngữ: “???”
Bùi Húc An đo nhiệt độ cho cô “Với lại, tối qua người chăm sóc em là Thiên Thiên.”
Tân Ngữ: “Ồ.”
Sau khi đo nhiệt độ xong, Bùi Húc An nói: “Em dâu à, mẹ anh nói muốn gặp em, em xem em có muốn gặp không?”
Tân Ngữ: “???”