Đừng Cúi Đầu Trước Anh Ta

Chương 3: Tớ thấy trong mắt anh ta, trong tim anh ta, đều không có cậu



“Ly hôn!”
Tân Ngữ phẫn uất nói. “Nhất định phải ly hôn!”
Giang Du Ninh ngồi trên chiếc ghế tre ngoài ban công, nhìn xuống cảnh đêm của Lâm Thành.
Cô vừa tắm xong, mặc tùy ý một chiếc áo phông, đổi sang quần short, hai chân thon dài trắng nõn lộ ra ngoài, cánh tay đặt lên chiếc bàn bên cạnh, chống cằm nghe Tân Ngữ ca thán.
Đã nửa tiếng rồi.
Hai chữ “ly hôn” được nhắc đến với tần suất ba phút một lần.
Còn cái tên Kiều Hạ thì bị Tân Ngữ lôi ra chửi rủa gần trăm lần.
“Tớ nghe mà muốn ói luôn rồi.”
Tân Ngữ nói: “Anh trai cái quái gì chứ, mẹ cô ta không sinh anh trai cho cô ta, cô ta đi gọi chồng người khác là anh trai à? Nếu thật sự là em gái ruột của Thẩm Tuế Hòa thì tớ cũng nhịn rồi, rõ ràng là đến để lả lơi ong bướm. Ly hôn! Nhất định phải ly hôn!”
Giang Du Ninh: “Ừm.”
Giọng điệu cực kỳ qua loa.
“Giang Du Ninh!” Tân Ngữ sốt ruột. “Tớ đang nói chuyện nghiêm túc với cậu đấy! Cậu có thể đừng qua loa với tớ như vậy được không?! Hôm nay tớ thật sự tức chết mất! Còn tức hơn cả hôm qua bị con đàn bà kia mắng tớ đáng đời độc thân!”
“Nhìn thấy cái mặt của Kiều Hạ, tớ chỉ muốn lao vào tát cho cô ta mấy bạt tai. Mẹ kiếp!”
Giang Du Ninh chậm rãi nói: “Vậy sao cậu không tát?”
Tân Ngữ: “…”
Cô ấy sững người một lúc.
Đạp phanh một cái, dừng xe bên lề đường.
Cửa sổ xe hạ xuống, gió đêm thổi vào trong xe, làm tóc cô ấy bay lên, cô ấy đột nhiên nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.
Vài phút sau.
Tân Ngữ thở hắt ra một hơi nặng nề. “Bởi vì cô ta không làm bất kỳ hành động nào vượt quá giới hạn.”
Bất kể là gọi anh trai, hay là mời ăn cơm.
Thậm chí là tự giới thiệu với cô ấy, không có bất kỳ hành động nào ngoài phạm vi bạn bè.
Những tiếng “anh trai” đó có thể khiến Tân Ngữ tức đến nghiến răng, nhưng không có lý do gì để tát cô ta.
Một lúc lâu sau, Tân Ngữ hỏi: “Có phải cô ta đã nhiều lần dương oai giễu võ trước mặt cậu như vậy rồi không?”
“Không có.” Giang Du Ninh nói.
Thường thì cô mới là người bị người ta làm lơ.
Giang Du Ninh đứng dậy vào phòng lấy một lon bia từ tủ lạnh, khoanh hai chân lại, hai tay cầm lon bia, uống như uống sữa, khẽ nhấp một ngụm.
“Cậu nói thật cho tớ biết.” Tân Ngữ ôm trán, nghiêm túc hỏi: “Rốt cuộc cậu nghĩ thế nào?”
“Chưa từng nghĩ đến.” Giang Du Ninh cũng trả lời rất thành thật.
Chuyện cô gả cho Thẩm Tuế Hòa rất đột ngột.
Tân Ngữ rất lâu vẫn không thể chấp nhận được.
Có lần còn nửa đêm gọi điện cho cô, khóc lóc nói: “Bảo bối ơi, tớ mơ thấy cậu bị bạo hành gia đình.”
Trong mắt Tân Ngữ, hôn nhân là nấm mồ, là bãi tha ma.
Cho nên cô ấy không hiểu nổi tại sao Giang Du Ninh lại không chút do dự nhảy vào đó ở độ tuổi đẹp nhất.
Dù cho đối tượng kết hôn là Thẩm Tuế Hòa, người có gia thế, bối cảnh, ngoại hình đều tốt.
Còn đối với Giang Du Ninh mà nói, cuộc hôn nhân này là một bất ngờ thú vị, cũng là món quà mà năm tháng ban tặng.
Cô vô cùng trân trọng.
Rất nhiều chuyện Giang Du Ninh chưa từng nói với ai.
Cho nên nhiều người cảm thấy tình yêu của cô thật khó hiểu, kết hôn cũng thật khó hiểu.
Nhưng chỉ có bản thân cô mới biết những khúc mắc bên trong.
Đêm đã khuya.
Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua ngọn tóc, Giang Du Ninh uống hết nửa lon bia, đặt lon rỗng lên bàn, giọng nói hòa cùng tiếng gió, “Thái độ của Thẩm Tuế Hòa rất rõ ràng mà, phải không?”
Tân Ngữ không mấy tình nguyện “ừm” một tiếng. “Anh ta đúng là khá ghét cô gái đó.”
“Vậy là được rồi.” Giang Du Ninh nói: “Đừng lo lắng, tớ có thể xử lý tốt.”

Không khí cuối hè cuộn trào những đợt sóng nóng, trên những tòa nhà cao tầng là một sự tĩnh lặng.
Một lúc lâu sau, Tân Ngữ mới thở dài, kéo dài giọng nói: “Cậu đó, cậu đó.”
Lần nào cũng như vậy.
Sợ người khác lo lắng, nên một mình gánh vác tất cả.
Tân Ngữ cũng biết tính cách của cô, vẻ ngoài hiền lành, dịu dàng ngoan ngoãn, nhưng thực chất rất bướng bỉnh.
Những chuyện cô đã quyết, thật sự là chín con ngựa cũng không kéo lại được.
Sau khi trút giận một trận, cô ấy mới bình tĩnh lại.
“Có chuyện gì thì cứ nói với tớ.” Tân Ngữ dặn dò: “Lần sau nếu để tớ phát hiện Thẩm Tuế Hòa bắt nạt cậu, tớ sẽ xông vào đánh anh ta.”
“Cậu đánh không lại đâu.” Giang Du Ninh cười khẽ.”Anh ấy có tập tán thủ đấy*.”
Tán thủ*: là võ chiến đấu tay không tự do ra đời ở Trung Quốc chú trọng vào các dạng chiến đấu tự do thực tế, đòi hỏi sự thành thạo các kỹ thuật võ thuật Trung Hoa (còn gọi là kungfu).
“Vậy cũng phải đánh.” Tân Ngữ đột nhiên cảm thấy xót xa, nước mắt lưng tròng. “Bảo bối bé bỏng mà tớ bảo vệ bao nhiêu năm nay không thể để người khác bắt nạt được.”
Một giọt nước mắt của Giang Du Ninh bất ngờ rơi xuống.
Cô lau vết nước trên chân, sụt sịt mũi, cười nói: “Thôi đi, chẳng phải trước giờ toàn là anh Văn bảo vệ chúng ta sao.”
Anh Văn là anh họ của cô, tên đầy đủ là Giang Văn.
Lớn hơn cô nửa tuổi, cho nên ba người trước năm lớp bảy đều học cùng một lớp.
Năm lớp tám Giang Du Ninh học nhảy một lớp.
Hơn nữa vì lý do công việc của mẹ, cô chuyển nhà một lần, tiện thể chuyển trường luôn.
Tuy xa cách hơn, nhưng quan hệ của mấy người vẫn luôn rất tốt.
Từ nhỏ Tân Ngữ đã nổi bật về chiều cao trong đám con gái, còn cao hơn cả con trai bình thường.
Giang Du Ninh trước năm lớp tám đều nhỏ con, thường bị gọi là “cục đậu nhỏ”, trông cũng mềm mại dễ thương, nên trở thành đối tượng bị đám con trai thi nhau bắt nạt.
Giật bím tóc, vỗ lưng, đủ các trò nghịch ngợm không ngớt.
Còn Giang Văn và Tân Ngữ thì chịu trách nhiệm bảo vệ cô.
Giang Du Ninh cười nói: “Cậu cũng đừng cảnh giác như vậy, gặp được người phù hợp thì thử yêu đương xem sao.”
“Không.” Tân Ngữ kiêu ngạo nói: “Chị đây rất cao quý, bọn họ không xứng.”
Giang Du Ninh: “…”
Tân Ngữ vẫn không nguôi giận, trước khi cúp máy lại chửi Kiều Hạ một lần nữa.
Lần này còn thêm cả Thẩm Tuế Hòa.
“Chẳng có việc gì lại đẹp trai như vậy, toàn thu hút ong bướm.”
Giang Du Ninh hùa theo chửi, chỉ là rất qua loa.
“Được rồi.” Giang Du Ninh nói: “Ngoan ngoãn ngủ đi, tin tớ.”
Tân Ngữ lúc này mới cúp máy.
Giang Du Ninh ngồi trên ban công ngẩn người.
Cô mở wechat, nhấn vào cuộc trò chuyện được ghim.
Tên gợi nhớ: Chồng yêu.
Lịch sử trò chuyện cuối cùng của hai người là vào sáu giờ chiều.
Chồng yêu: Buổi tối muốn ăn gì?
【Em đi công tác rồi.】
Chồng yêu: Mấy ngày?
【Ba ngày.】
Chồng yêu: Được.
Ngắn gọn đến đáng sợ.
Nhưng đây là trạng thái thường ngày của họ.
Giang Du Ninh có ý muốn gửi một câu gì đó, nhưng lại chạm vào màn hình rồi thoát ra.
Chất vấn?
Cô đâu phải không biết Kiều Hạ.
Huống hồ, Thẩm Tuế Hòa còn ghét Kiều Hạ hơn cả cô.
An ủi?
Hình như cũng không cần thiết lắm.
Giang Du Ninh dứt khoát đặt điện thoại xuống.
Cô cầm lấy chiếc Kindle từ một bên, tiếp tục đọc sách.
Lật chưa được mấy trang đã thấy một câu: Khi đó cô ấy còn quá trẻ, không biết rằng tất cả những món quà mà số phận ban tặng, đều đã được âm thầm định giá.

Ngày Giang Du Ninh trở về là thứ Sáu.
11:10 sáng máy bay hạ cánh.
Tân Ngữ đã đợi ở cửa ra từ mười một giờ.
Nhìn thấy Giang Du Ninh, cô ấy tiến lên xách vali rồi quay người đi, cố tình không nói chuyện với cô.
Giang Du Ninh kéo kéo tay áo cô ấy.
“Làm gì thế?” Tân Ngữ bực bội nói: “Không phải cậu tự mình giải quyết được hết sao? Sao Thẩm Tuế Hòa nhà cậu không đến đón cậu?”
“Anh ấy đang đi làm.” Giang Du Ninh nói. “Tớ không gọi anh ấy.”
“Hả.” Tân Ngữ trợn mắt một cách mất hình tượng, tức đến bật cười. “Vớ vẩn. Cả thế giới này chỉ có mình anh ta có việc làm à, nói cứ như tớ là kẻ thất nghiệp lang thang ấy.”
Ánh mắt trong veo của Giang Du Ninh nhìn chằm chằm vào cô ấy.
Tân Ngữ: “…”
Thời gian trước vừa gây chuyện với công ty, chẳng phải đúng là kẻ thất nghiệp lang thang rồi sao.
Tân Ngữ gõ nhẹ vào đầu cô một cái. “Coi như tớ thua cậu rồi.”
Cô ấy đưa Giang Du Ninh lên xe, sau đó vừa lái xe, vừa bắt đầu lải nhải. “Tớ nói cậu này, ở trước mặt đàn ông đừng có lúc nào cũng hiền lành như vậy, để cho họ cảm thấy cậu dễ bắt nạt, lâu ngày rồi sẽ không coi cậu ra gì nữa.”
“Sau này lấy chồng thật sự không thể tìm người đẹp trai, đứng đó là bắt đầu thu hút ong bướm cho cậu rồi. Còn cậu nữa, có thể có chút khí phách được không! Vùng lên cho tớ! Quậy cho anh ta một trận!”
“Ừm.” Giang Du Ninh uể oải đáp một tiếng, sau đó mí mắt hơi nhướng lên, cười khẽ: “Tớ còn có sau này nữa à?”
“Sao lại không có?” Tân Ngữ cười khẩy: “Chỉ cần Thẩm Tuế Hòa đối xử không tốt với cậu, tớ lập tức giới thiệu cho cậu người mới. Chị đây tiền thì không có, nhưng đàn ông hai chân thì nhiều vô kể.”
Giang Du Ninh nhắm mắt giả vờ ngủ, giọng nói lười biếng. “Cậu vẫn nên giữ lại cho mình đi, tớ không cần nữa.”
“Xì.”
Một lúc sau, Giang Du Ninh mới nhớ ra. “Lộ Đồng chủ nhật này về.”
Tân Ngữ lập tức trợn tròn mắt. “Cậu ấy còn mặt mũi mà về à? Đừng về nữa, cả đời này tớ không muốn nhìn thấy cậu ấy.”
“Còn giận à?” Giang Du Ninh cười nói: ” Cậu ấy nói lần này về sẽ mang roi chịu tội với cậu, hơn nữa sau này sẽ không đi nữa.”
Lộ Đồng là bạn cùng lớp kiêm bạn cùng phòng ký túc xá thời Hoa Chính của Giang Du Ninh, sau khi tốt nghiệp không làm luật sư, cũng không thi cao học, mà bám trụ ở những nơi cơ bản nhất, làm trợ giúp pháp lý ở các vùng núi thôn quê trên cả nước.
Hiện nay cũng được coi là luật sư công ích nổi tiếng trong ngành.
Chỉ là, có tiếng, không có tiền.
Thời đại học của Giang Du Ninh, ba người thường xuyên chơi cùng nhau.
Thời gian lâu dần cũng hiểu rõ tính tình của nhau.
Lần trước Lộ Đồng đã hứa sẽ ở lại Bắc Thành cùng Tân Ngữ một tháng, thậm chí còn hẹn nhau đi du lịch Vân Nam, Tân Ngữ đã đặt vé xong xuôi, kết quả Lộ Đồng đột xuất có việc, ngay trong đêm bắt tàu hỏa đi An Huyện.
Lời hứa một tháng chỉ thực hiện được mười ngày.
Bị cho leo cây, Tân Ngữ rất tức giận, chặn hết mọi cách liên lạc của cô ấy.
Giang Du Ninh trở thành người truyền lời ở giữa.
“Tớ tin cậu ấy à?” Tân Ngữ cười khẩy. “Cái con người này miệng không có một câu nào đàng hoàng, còn ba hoa hơn cả đàn ông.”
Giọng của Lộ Đồng truyền ra từ điện thoại. “Tớ ở trong suy nghĩ của cậu đã đến mức phải so sánh với đàn ông rồi sao?!”
Tân Ngữ: “…”
Cô ấy lườm Giang Du Ninh một cái.
Giang Du Ninh nhún vai, tỏ ý là Lộ Đồng bảo mình nghe điện thoại.
“Chủ nhật này tớ về!” Lộ Đồng hét lớn: “Cậu liệu mà đợi đấy!”
“Làm gì?” Tân Ngữ khiêu khích, “Muốn đánh nhau à?”
Lộ Đồng nói đầy chính nghĩa. “Không phải!”
“Tớ chỉ cho cậu xem tư thế quỳ của tớ có chuẩn không thôi!”
Vẻ mặt của Tân Ngữ khó tả vô cùng.
Muốn cười mà phải nín, ép mình phải tức giận.
Giang Du Ninh đứng ra hòa giải. “Chủ nhật này ở Thiên Hương Cư. Cùng ăn tối, cậu mời nhé!”
“Được! Không vấn đề!”
Tân Ngữ muốn nói gì đó, nhưng lại không dám nói ra.
Nhìn Giang Du Ninh, lập tức lóe lên một ý nghĩ nói: “Có phải cậu ở bên ngoài làm nhiều vụ ly hôn lắm không?”
Giang Du Ninh đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh gáy.
Lộ Đồng trả lời: “Cũng tạm được, chủ yếu là làm các vụ kiện ly hôn và hòa giải lao động.”
“Vậy thì tốt quá rồi.” Tân Ngữ nói: “Về xem giúp Giang Du Ninh, vụ ly hôn của cậu ấy có dễ không.”
Lộ Đồng sững người hai giây. “Cậu bảo tớ ra tòa đối đầu với Thẩm Tuế Hòa á?!”
“Cô ấy nói bừa đấy.” Giang Du Ninh lập tức nói: “Tớ không ly hôn.”
Bên Lộ Đồng im lặng vài giây, rồi khẽ nói: “Tớ cũng khá mong đợi đấy.”
Giang Du Ninh cúp máy.
Đau cả đầu.
Xe chạy không nhanh không chậm trên đường.
Một lúc lâu sau, Giang Du Ninh mới hỏi: “Cậu thấy tớ nên tìm người như thế nào?”
“Gì cơ?”
Chủ đề chuyển quá nhanh, Tân Ngữ bị hỏi đến ngớ người.
Qua một ngã rẽ, Tân Ngữ mới hiểu ra cô đang nói gì.
“Tớ cũng không biết.” Tân Ngữ nói rất thành khẩn: “Không có tiêu chuẩn cụ thể, nhưng tớ thấy cậu nên tìm một người mà trong mắt, trong tim đều chỉ có cậu.”
Giang Du Ninh hỏi ngược lại: “Còn Thẩm Tuế Hòa thì sao?”
Tân Ngữ mím môi, vẻ mặt hơi khó xử, giọng cũng trầm xuống mấy phần, trông vô cùng nghiêm túc, “Muốn nghe sự thật không?”
“Ừm.”
Tân Ngữ mở hé cửa sổ xe.
Gió hòa cùng giọng nói của cô, Tân Ngữ nói một cách chắc chắn lạ thường.
“Tớ thấy trong mắt anh ta, trong tim anh ta, đều không có cậu.”
“Cậu không hạnh phúc, Giang Du Ninh ạ.”