Đúng Lúc Gặp Chàng

Chương 7



Một gian trà lâu, chàng lên lầu, ta xuống lầu, chúng ta đứng trên cầu thang, lặng lẽ nhìn đối phương.

Sự thong dong nhã nhặn khi gặp lại chàng trong tưởng tượng của ta căn bản không làm được.

Trái tim ta vào khoảnh khắc nhìn thấy chàng liền loạn nhịp, thình thịch nhảy nhót, gần như muốn vọt ra khỏi cổ họng.

Vẫn là chàng mở lời trước, dịu dàng nói: "Nghe nói d.ư.ợ.c hành Quan Đông đã nhượng lại cho nàng rồi, lần này nàng về kinh là vì chuyện làm ăn sao?"

Ta cũng không biết mình có gật đầu hay không, toàn bộ sức lực đều dùng để kéo căng khóe miệng.

Ta muốn mỉm cười nói chuyện thật đoan trang.

"Thỉnh... thỉnh an Hầu gia."

Chàng gật đầu, ra hiệu cho ta lên lầu, "Bằng hữu ta hẹn vẫn chưa đến, nàng có rảnh không, ngồi lại một lát?"

Ta muốn từ chối, nhưng ma xui quỷ khiến lại gật đầu.

Khi chàng lướt qua người ta, mùi hương trên người chàng vẫn giống hệt 3 năm trước, như hương hoa khô dưới nắng xuân, khô ráo, thanh khiết thoang thoảng...

Chàng gầy hơn hẳn trước kia trường bào khoác trên người bị gió thổi lay động.

Trên mu bàn tay trái của chàng dường như có thêm một vết sẹo, ánh mắt cũng thêm phần sắc sảo, còn nữa, dường như chàng đã chuyển sang dùng tay trái, tay phải cứ buông thõng bên sườn, không hề cử động.

*

"Sao cứ nhìn ta mãi thế?"

Chàng cúi đầu nhìn lại mình: "Già rồi sao?"

Ta lắc đầu: "Hầu gia đang độ sung mãn, sao có thể già được."

Chàng lớn hơn ta 5 tuổi, năm nay cũng chỉ mới 23 mà thôi.

"Vậy thì tốt," Chàng bảo chưởng quầy mang điểm tâm lên: "Bánh hoa mai và đậu vàng ở đây rất ngon, nàng nếm thử đi."

Chàng vẫn còn nhớ ta thích ăn bánh hoa mai và đậu vàng.

Phải rồi, chàng vốn là người tinh tế, không chỉ nhớ ta thích ăn gì, ngay cả với những người quen sơ, chỉ cần chàng muốn, chàng cũng có thể nhớ rõ sở thích của đối phương.

"Nàng ở đâu? Có muốn về Hầu phủ ở lại vài ngày không?"

Ta vội vàng lắc đầu: "Ta ở khách điếm, cho thanh thản, vả lại vài ngày nữa là đi rồi, không dám đến quấy rầy."

Lão phu nhân nhìn thấy ta chắc chắn sẽ tức giận, bà ấy đã bảo ta mãi mãi đừng quay lại mà.

Kỳ Dư Đình không cưỡng cầu, lại hỏi ta việc làm ăn thế nào.

"Hầu gia tự thỉnh cấm túc, chắc đã không còn việc gì nữa rồi chứ?"

"Ừm. Vừa mới giải tỏa cấm túc mấy ngày trước." Chàng nhàn nhạt nói.

"Vậy Hầu gia đã có... con chưa?"

Câu này vừa hỏi xong ta đã muốn tự tát mình hai cái, người ta có con hay chưa quan trọng gì đến ngươi.

"Vẫn chưa." Kỳ Dư Đình mỉm cười nhìn ta.

Chàng thành thân hơn 2 năm rồi, thế mà vẫn chưa có con sao?

Là Quận chúa không thể sinh, hay là chàng không thể sinh?

"Nàng có biểu cảm gì thế này?" Chàng khẽ cười.

"Hầu gia không đi khám đại phu sao?"

Ta lại muốn tự tát mình tiếp, ta đang nói cái gì vậy?

Gặp chàng là đầu óc lại không dùng được nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Kỳ Dư Đình nhìn ta nửa cười nửa không:

"Thẩm Đông gia có đại phu khoa sản nào tốt sao?"

Ta uống trà để che giấu sự lúng túng: "Ngài có thể mời Thái y mà, Thái y trong cung chắc chắn giỏi hơn đại phu bên ngoài."

Chàng nhìn ta không nói gì.

Tuy chàng không có biểu cảm gì nhiều, nhưng theo sự hiểu biết của ta về chàng, hiện tại tâm trạng chàng đang rất tốt.

Ta đặt một phong thư lên bàn: "Đây là ngân phiếu và địa khế ngài để trong rương đồ của ta lúc trước, nay vật về chủ cũ."

Ánh mắt chàng rơi trên phong thư, rồi chậm rãi nhìn về phía ta,

"Vì sao không nhận?"

"Hầu gia cho ta quá nhiều rồi, ta không thể nhận thêm nữa."

Ta đứng dậy, hành lễ với chàng,

"Ta còn có việc, xin cáo từ trước."

Ta vội vã xuống lầu.

Ta cũng thật là hồ đồ, người ta đã thành thân rồi, ta thế mà còn ngồi đây tán gẫu với chàng, lại còn nói một tràng những lời không đúng mực.

Ta vốn định ở lại kinh thành thêm vài ngày, còn muốn dùng tiền để đi gặp vị thánh thủ khoa xương khớp trong cung kia.

Nhưng giờ thì không muốn ở lại nữa.

Chỉ là Đoạn ma ma sau khi về Hầu phủ mãi vẫn chưa thấy trở ra, ta đợi hai ngày, thực sự sốt ruột quá, đành phải đến phòng trực Hầu phủ để nghe ngóng.

Người gác cổng nói chưa từng thấy Đoạn ma ma.

Ta đang tìm cách thì ở đầu hẻm, Lưu ma ma xách t.h.u.ố.c vội vã đi vào.

"Phu..." Lưu ma ma nhìn thấy ta, mắt sáng lên: "Thẩm cô nương, người định về phủ sao?"

Lưu ma ma chính là người chị em cũ mà Đoạn ma ma đặc biệt vào Hầu phủ để thăm hỏi.

"Không về phủ, ta đến hỏi về Đoạn ma ma, bà ấy vào phủ thăm bà, đây đã là ngày thứ hai rồi, sao vẫn chưa thấy ra?"

Lưu ma ma lập tức lộ vẻ buồn bã, đưa t.h.u.ố.c trong tay cho ta xem,

"Ngày vào phủ chúng ta đã trò chuyện suốt đêm, có lẽ bà ấy bị nhiễm phong hàn, người cứ mê man chưa tỉnh. Nô tỳ cũng không biết cô nương ở đâu nên mới không báo cho người biết."

*

Ta lo lắng cho sức khỏe của Đoạn ma ma, lại bị Lưu ma ma vừa kéo vừa lôi vào phủ.

Có điều ta đã cải trang, mặc y phục của Lưu ma ma, khom lưng cúi người, lặng lẽ từ cửa ngách vào phủ, gặp vài người đều không nhận ra ta.

Cơn sốt của Đoạn ma ma đã lui, nhưng người vẫn hôn mê bất tỉnh.

"Đại phu nói sao?"

Đoạn ma ma năm nay đã hơn 50 rồi, cái tuổi đáng lẽ được an hưởng tuổi già, vậy mà hằng ngày vẫn phải bôn ba cùng ta.

"Đại phu nói ngày thường quá vất vả, bệnh đến như núi đổ."

Ta áy náy không thôi.

"Cô nương e là không thể đưa Đoạn ma ma đi được, đường xá bôn ba thế này chắc chắn sẽ khiến bệnh tình thêm trầm trọng."

Ta cũng không nỡ để Đoạn ma ma bôn ba thêm nữa.

 

Nhưng nếu ta đi một mình, chắc chắn cũng sẽ canh cánh trong lòng.