Đúng Người Khổ Tận Hóa An

Chương 6



Đám thị vệ kia võ công khá cao, nhưng lực tay của ta mạnh hơn.

 

Sau khi ta bẻ gãy cánh tay của hai tên, cuối cùng bọn chúng cũng hoảng sợ.

 

Đúng lúc ta chuẩn bị tiếp tục ác chiến, chợt nghe Cửu Vương gia quát lớn: “Cút hết cho bổn vương!”

 

Đám người đó lập tức chạy sạch.

 

Cửu Vương gia quả nhiên lợi hại, tàn uy vẫn còn.

 

Ta lại vác Cửu Vương gia lên vai.

 

“Chỗ này không thể ở lâu, chúng ta đi!”

 

“Vương Đại Chùy!”

 

Cửu Vương gia rống lên.

 

“Quay lại!”

 

“Vương gia đừng la lớn, bọn chúng nghe thấy bây giờ.”

 

Vương gia có vẻ rất tức giận.

 

Ta hiểu tâm trạng của ngài.

 

Dù sao bị cha ruột và huynh đệ phái người truy sát, đổi lại là ai cũng khó mà vui nổi.

 

Nhưng ngài thật sự ồn ào quá.

 

Thế nên ta đành đ.á.n.h ngất ngài luôn.

 

Đêm đó, ta vác Cửu Vương gia, lại cõng nghĩa phụ, phi như điên suốt tám mươi dặm đường.

 

Sau khi triệt để cắt đuôi truy binh, ta trốn vào một hang đá sâu trong núi.

 

Ta thò đầu Cửu Vương gia ra khỏi tấm chăn.

 

Ngài sa sầm mặt mũi nhìn ta.

 

Ta vỗ vỗ ngài, dịu giọng an ủi: “Vương gia yên tâm. Chỉ cần có Vương Đại Chùy ta ở đây, tuyệt đối không ai có thể làm tổn thương ngài.”

 

Giọng Cửu Vương gia khản đặc, thần sắc bi phẫn.

 

“Vương Đại Chùy, suốt ba canh giờ qua, nàng chưa từng nghĩ rằng đám người lúc nãy có thể không phải truy binh sao?”

 

Hóa ra đám người ấy không phải truy binh.

 

Bọn họ là thị vệ của Cửu Vương gia, ẩn nấp trong bóng tối để bảo hộ ngài.

 

“Ngài không nói thì sao ta biết được.”

 

Ta lầm bầm.

 

“Là bổn vương không nói, hay là không có cơ hội để nói?”

 

Ngài đang trách chuyện ta đ.á.n.h ngất ngài.

 

Cửu Vương gia rất tức giận.

 

Ta khó nhọc lắm mới dỗ dành ngài được một hồi lâu.

 

Ta ra ngoài tìm lá cây kết thành áo cho Vương gia.

 

Lúc quay lại, ngài đã mặc chiếc áo bông của nghĩa phụ.

 

Ta rất kinh ngạc.

 

Cửu Vương gia bảo là do nghĩa phụ nhất quyết cởi ra nhường cho ngài mặc.

 

“Cha, cha thật lương thiện.”

 

Ta cảm động nhìn cha ta.

 

Nghĩa phụ mỉm cười từ ái.

 

“Phải, phải, cha trước nay vẫn lương thiện như vậy.”

 

Trốn trong hang được nửa ngày, thị vệ của Cửu Vương gia rốt cuộc tìm tới, còn mang y phục cho ngài.

 

Ta vui vẻ cầm lấy, định giúp ngài mặc.

 

“Vương gia.”

 

Ta đứng canh cửa cho ngài, nịnh nọt hỏi: “Có cần ta hầu hạ thay y phục không?”

 

Cửu Vương gia đáp: “Vương Đại Chùy, nàng có từng nghĩ người mà bọn họ đề phòng nhất chính là nàng không?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta vô cùng ngạc nhiên, cũng rất khó hiểu.

 

Ta có gì để bọn họ phải đề phòng chứ.

 

Ta đâu thể hại ngài.

 

Nghĩa phụ hắt xì một cái, xoa xoa tay hỏi khi nào chúng ta mới quay về.

 

Ba đồng văn của người còn rơi dưới đất chưa nhặt.

 

Lúc đi, cửa cũng chưa đóng.

 

Người cảm thấy như vậy thật không an toàn.

 

Vương gia từ chối nghĩa phụ.

 

Bởi vì thôn họ Từ không thể quay về được nữa.

 

Ta và nghĩa phụ nhìn nhau.

 

Nghĩa phụ hỏi Cửu Vương gia: “Trong kinh đồn rằng Thánh thượng long thể bất an. Vương gia thật sự không muốn trở về xem sao? Cứ trốn chui trốn lủi như thế này, đến khi nào mới là điểm dừng?”

 

Cửu Vương gia liếc nghĩa phụ.

 

“Từ đại nhân, ngài nên nghĩ cho kỹ. Bây giờ quay về, ngài không những không được thăng chức, mà còn có thể mất đầu đấy.”

 

Khóe miệng nghĩa phụ giật giật.

 

Người chắp tay, ngồi xổm ra góc cửa.

 

Ta thở dài, trong lòng cảm thấy Cửu Vương gia thật ra có chút đáng thương.

 

Có nhà mà không thể về, lại còn bị chính cha ruột hàm oan.

 

Nghe nói Đương kim Thánh thượng có khá nhiều con trai.

 

Nhưng vì tranh đấu triều đình mà c.h.ế.t mất mấy người, nay chỉ còn lại Cửu Vương gia và Bát Vương gia.

 

Bát Vương gia do Thục phi sinh ra.

 

Còn mẫu thân của Cửu Vương gia là Tiên hoàng hậu Thái thị.

 

Nghĩa phụ kể rằng Thánh thượng và Thái hoàng hậu vốn là thanh mai trúc mã.

 

Khi Tiên đế còn tại vị, bốn vị hoàng t.ử tranh đấu đến đầu rơi m.á.u chảy vì ngôi Thái t.ử.

 

Nhà ngoại của Thái hoàng hậu là phủ An Quốc công, trong số các hoàng t.ử đã chọn phò tá Thánh thượng.

 

Nghe nói những năm ấy, ca ca và đệ đệ của Thái hoàng hậu đều lần lượt mất mạng.

 

Tóm lại, gia tộc họ đã trả giá vô cùng nhiều, cuối cùng mới đưa được Thánh thượng lên ngai vàng.

 

Khi Thánh thượng đăng cơ, ngài từng chủ động hứa với Thái hoàng hậu rằng trong mười năm tới sẽ không nạp thêm người mới vào hậu cung.

 

Đợi con của Thái hoàng hậu trưởng thành, ngài mới mở rộng hậu cung.

 

Chỉ tiếc Thái hoàng hậu sinh liền hai đứa con, nhưng cả hai đều yểu mệnh.

 

Thế là Thánh thượng mất kiên nhẫn.

 

Lời hứa không nạp thiếp mới qua được ba năm, ngài đã một hơi nạp đến mười một phi t.ử, rồi liên tục sinh con đẻ cái.

 

Chỉ tiếc, số hài t.ử sống sót cũng chẳng được bao nhiêu.

 

Hai năm sau, Văn Quốc công tố giác An Quốc công, phụ thân của Thái hoàng hậu, thông đồng với giặc, bán đứng quốc gia.

 

Thánh thượng vậy mà thật sự xuống tay c.h.é.m g.i.ế.c người cha vợ từng tận tâm cống hiến cho mình.

 

Ngài còn g.i.ế.c luôn cả đứa cháu đích tôn duy nhất, cắt đứt hương hỏa nhà họ An.

 

Thái hoàng hậu giận dữ đến tột cùng, cãi nhau một trận lớn với Hoàng đế.

 

Nghe đồn ngày hôm đó, bà từng treo cổ tự vẫn, nhưng được cứu sống.

 

Cũng chính ngày ấy, Thái y chẩn đoán bà lại mang thai.

 

Thái hoàng hậu đóng cửa không ra ngoài suốt chín tháng mười ngày, cuối cùng sinh ra Cửu Vương gia.

 

Đến khi Cửu Vương gia tròn mười tuổi, Thái hoàng hậu đột ngột qua đời.

 

Sau khi Thái hoàng hậu băng hà, Cửu Vương gia xin xuất cung ra ở riêng.

 

Từ khi rời cung, ngài không bao giờ quay lại, cũng chẳng thèm gặp Thánh thượng.

 

Nghĩa phụ nghi ngờ rằng, chắc chắn Thái hoàng hậu ngày nào cũng gieo vào đầu Cửu Vương gia ý niệm phải báo thù cho ông ngoại.