Đúng Người Khổ Tận Hóa An

Chương 8



Khóe miệng Mã Triều Hà giật giật.

 

“Đại ca, huynh thật sự thấy đệ lợi hại sao?”

 

Ta gật đầu.

 

“Tất nhiên rồi. Làm người thì phải tự tin.”

 

Lần trước bị cái chùy của ta đập trúng ba bốn cái mà hắn vẫn bò dậy được.

 

Ta nghĩ trên đời này chẳng có kẻ thứ hai làm được như vậy.

 

Mã Triều Hà nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.

 

“Đại ca!”

 

Chúng ta lưu lại Hắc Phong trại.

 

Nơi này nằm trên đỉnh núi cao, tầm nhìn rộng rãi, người lại đông, lúc đ.á.n.h nhau khí thế cũng mạnh mẽ.

 

Hơn nữa, ở đây ngày nào cũng có đ.á.n.h nhau.

 

Đặc biệt là từ sau khi ta đến, Mã Triều Hà muốn mở rộng địa bàn, ngày nào cũng hẹn người ta quyết đấu.

 

“Đại ca, hôm nay chúng ta nhất định đập c.h.ế.t bọn chúng, cướp luôn địa bàn của chúng.”

 

Ta gật đầu.

 

“Yên tâm, cái chùy lưu tinh huynh mới rèn lại cho ta rất thuận tay, một chùy đập bẹp mười tên cũng được.”

 

Ta và Mã Triều Hà liên thủ, có thể nói là thiên hạ vô địch.

 

Tất cả huynh đệ trong Hắc Phong trại đều tâm phục khẩu phục ta.

 

Được dẫn tiểu đệ đi đ.á.n.h nhau, quả thật vui vẻ biết bao.

 

Nhưng cũng có lúc ta bị thương.

 

Hôm đ.á.n.h Mã Vương trại, ta bị kẻ địch đ.á.n.h lén, sau vai trúng một mũi tên.

 

Khi Cửu Vương gia và nghĩa phụ chạy tới, ta vẫn còn cố gượng nói: “Không sao đâu, ngựa cũng có lúc trượt móng mà.”

 

Cửu Vương gia âm trầm hỏi: “Kẻ nào b.ắ.n tên?”

 

Phía đối diện có một tên bước ra, vẻ mặt ngốc nghếch mà dám làm dám chịu.

 

“Là ta đấy, thì sao?”

 

Cửu Vương gia rút bảo kiếm, chậm rãi bước tới.

 

Ta vùng dậy muốn cản ngài.

 

“Đừng, ngài đ.á.n.h không lại bọn chúng đâu.”

 

Ta còn chưa nói hết đã ngất xỉu.

 

Lúc tỉnh lại, Mã Triều Hà với khuôn mặt sưng vù như đầu heo đang quỳ trước mặt ta, khóc rống lên.

 

“Đại ca, từ nay chúng ta không đ.á.n.h nhau nữa!”

 

Ta kinh ngạc nhìn hắn.

 

“Mặt huynh bị sao vậy? Ai đ.á.n.h?”

 

Ánh mắt Mã Triều Hà lấp lóe, trông vô cùng tủi thân.

 

“Cửu… Không có gì, không đau. Đại ca… hu hu hu…”

 

Tiếng khóc của hắn vang ong ong bên tai.

 

Ta dỗ đến mỏi cả miệng mà hắn vẫn khóc mãi.

 

Ta thật sự không thể tưởng tượng nổi hắn đã phải chịu ấm ức lớn đến mức nào.

 

Đúng lúc này, Cửu Vương gia xuất hiện ở cửa, khoanh tay trước n.g.ự.c, khẽ hắng giọng một tiếng.

 

Tiếng khóc của Mã Triều Hà lập tức im bặt.

 

Hắn bật phắt dậy như lò xo.

 

“Đại ca, thương thế của huynh chưa lành, nghỉ ngơi cho khỏe. Đệ không quấy rầy nữa.”

 

Mã Triều Hà bỏ đi cực nhanh.

 

Ta ngơ ngác nhìn bóng lưng hắn.

 

“Vừa nãy ta dỗ mãi huynh ấy vẫn không chịu ngừng khóc. Ngài vừa xuất hiện, huynh ấy lập tức nín luôn. Kỳ diệu thật.”

 

Cửu Vương gia ngồi xuống bên cạnh ta.

 

“Khóc mệt rồi thì cũng phải nghỉ ngơi chứ. Nàng thế nào, có đau không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta lắc đầu, rồi hỏi ngài có bị thương không.

 

“Ta có đ.á.n.h nhau đâu mà bị thương.”

 

Sau này ta mới biết, chiều hôm đó, mấy sơn trại còn lại đều bị thu phục sạch sẽ.

 

Sang ngày thứ hai sau khi ta dưỡng thương, các Đại đương gia của mấy ngọn núi ấy đồng loạt chạy tới núi Đồ Ngưu dập đầu trước ta.

 

Nhìn đám đàn em đông nghịt cả núi, ta gần như không dám tin vào mắt mình.

 

Ta vậy mà lại có mấy nghìn tiểu đệ.

 

Ta hỏi vì sao bọn họ chịu sáp nhập vào núi Đồ Ngưu, tôn ta làm đại ca.

 

Bọn họ nói là vì chùy lưu tinh của ta quá lợi hại.

 

“Cũng phải, chùy lưu tinh của ta đúng là đệ nhất thiên hạ.”

 

Cửu Vương gia bị nhiễm phong hàn.

 

Ta định lên núi săn chút dã vị để bồi bổ cho ngài.

 

Đám tiểu đệ nhất quyết không cho ta động tay.

 

Một canh giờ sau, chim ch.óc thú rừng đã nằm la liệt đầy sân.

 

Ta chợt cảm thấy có tiểu đệ sai vặt cũng tốt thật.

 

Nếu không có bọn họ, ta đã phải tự mình đi săn rồi.

 

Nhưng sau khi ốm, Cửu Vương gia lại càng yếu ớt hơn, nhất quyết không chịu rời người.

 

Cửu Vương gia ăn cơm uống canh đều bắt ta đút.

 

Ta khuyên ngài xuống giường đi lại cho thư gân giãn cốt, ngài trơ lì không chịu, cũng không cho ta ra ngoài.

 

“Còn đau chỗ nào nữa không? Cánh tay có đau không?”

 

Ta hỏi ngài.

 

“Đau.”

 

Cửu Vương gia đáp.

 

Ta xoa bóp toàn thân cho ngài.

 

Xoa một hồi, thân thể ngài lại càng lúc càng nóng.

 

Cửu Vương gia lại hỏi ta vấn đề kia.

 

Giữa ngài và nghĩa phụ, ta chọn ai.

 

“Không thể chọn cả hai sao? Người là cha ta, chỉ cần người chưa c.h.ế.t, ta không thể vứt bỏ người được. Đợi cha ta c.h.ế.t đi, ta chắc chắn chỉ chọn ngài.”

 

Biểu cảm của Cửu Vương gia lúc ấy, có lẽ vừa được an ủi, vừa có chút vui mừng.

 

Có người từ kinh thành gửi thư cho Cửu Vương gia, báo tin Văn Quốc công vì tội tham ô tư lợi đã bị bắt.

 

Cửu Vương gia dự tính quay về kinh một chuyến.

 

Ngài bảo ngài sẽ về một mình, bắt ta và nghĩa phụ ở lại núi Đồ Ngưu.

 

Ta không hiểu vì sao ngài không cho ta đi cùng.

 

Ta có thể bảo vệ ngài mà.

 

Nghĩa phụ lại nói, kinh thành lúc này long xà hỗn tạp, Cửu Vương gia sợ ta đi theo sẽ gặp nguy hiểm.

 

“Ta đi có thể hộ giá cho ngài ấy.”

 

Nghĩa phụ chọc chọc vào đầu ta.

 

“Nha đầu ngốc nghếch, con và Vương gia rốt cuộc là con bảo vệ ngài ấy, hay ngài ấy bảo hộ con, con một chút cũng không nhận ra sao?”

 

Ta lắc đầu.

 

“Không biết.”

 

Nghĩa phụ nói kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc.

 

Cứ thành tâm cầu trời khấn phật, mong Cửu Vương gia về kinh mọi chuyện thuận lợi, ta không phải làm góa phụ là được.

 

Nửa tháng sau khi Cửu Vương gia rời đi, ngài gửi thư báo bình an từ kinh thành, dặn ta không cần lo lắng.

 

Nhưng ngài vẫn chưa cho người đón ta và nghĩa phụ trở lại.

 

Đêm ba mươi Tết, cả sơn trại đang rộn ràng chuẩn bị đón năm mới.