Vào ngày hội thao kết thúc, một tin đồn gây chấn động lan truyền khắp toàn trường.
Lục Hứa - nam thần lạnh lùng đứng đầu khối đang hẹn hò với hoa khôi Cố Yến.
Còn tôi, lại là bạn chung của hai nhân vật đình đám nhất nhì trường này.
Cũng chính vì vậy mà ngay khi vừa quay lại trường, tôi đã bị đám đông hiếu kỳ vây lấy hỏi han đủ điều.
"Ba người các cậu ngày nào cũng đi chung với nhau, chắc chắn cậu phải biết chuyện nội bộ chứ?"
Tôi nhìn vào những ánh mắt hóng hớt đầy tò mò của mọi người.
Nghĩ về đoạn video vừa xem cách đây không lâu, trong lòng tôi trào lên vị đắng chát.
Đó là lúc Cố Yến chạy nội dung 800 mét, cô ấy bị kiệt sức và ngã khuỵu xuống đường chạy nhựa.
Lục Hứa là người đầu tiên lao đến bế cô ấy đi xuống phòng y tế.
Khoảnh khắc gương mặt cậu ta tràn đầy vẻ lo lắng đã bị mọi người chụp lại được.
Đến giờ tôi mới biết.
Hóa ra Lục Hứa thích Cố Yến...
Thật ra tôi nên sớm nhận ra điều đó mới phải.
Đã rất nhiều lần Cố Yến đến tìm chúng tôi, nhìn qua lớp kính cửa sổ phòng học, tôi rõ ràng đã thấy ánh mắt Lục Hứa tràn ngập niềm vui khi nhìn cô ấy.
Sao phản ứng của tôi lại chậm chạp đến thế cơ chứ?
Lục Hứa và Cố Yến, dù là về gia thế hay ngoại hình, đều là một cặp trời sinh.
Một người là nam thần, một người là hoa khôi.
Lục Hứa có thích ai đi chăng nữa, thì người đó cũng nên là Cố Yến.
Có lẽ vì những năm qua tôi đã đi cùng họ quá lâu, khiến tôi dần quên mất rằng, về bản chất, chúng tôi không cùng một tầng lớp.
Chỉ vì mẹ tôi làm việc cho nhà Lục Hứa nên tôi mới có cơ hội tiếp xúc với họ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi này.
Nhưng thực tế là, tôi chưa bao giờ thực sự bước chân được vào thế giới của họ.
Một chiếc váy Cố Yến tùy tiện mua cũng bằng cả tháng lương của mẹ tôi.
Giày Lục Hứa đi chưa bao giờ có giá dưới bốn chữ số...
Nhật Nguyệt
Nghĩ đến đây, tôi nhét món quà sinh nhật đã chuẩn bị sẵn cho Lục Hứa vào sâu trong hộc bàn.
Tôi bình thản đáp: "Chuyện của họ, mình không rõ."
"Sao cậu lại có thể không rõ được?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có người gặng hỏi với giọng điệu hơi gắt.
Những người khác cũng hùa vào: "Cậu định bao che cho họ à? Đừng lừa bọn mình nữa, bọn mình có mách giáo viên đâu mà sợ!"
"Đúng đấy, nhìn cái vẻ mặt lo sốt vó của Lục Hứa lúc Cố Yến ngã xem, bảo không thích thì ai mà tin nổi!"
Đám bạn học cứ thế hỏi dồn dập hết câu này đến câu khác, vây kín bàn học của tôi không còn một kẽ hở.
Đây là lần đầu tiên trong suốt hai năm học ở ngôi trường này, tôi mới thấy mình có "sức hút" đến thế. Nhưng lúc này, tôi chỉ thấy sự chú ý đó thật phiền phức.
Đến mức tôi không kìm nén được cảm xúc mà gắt lên:
"Đã bảo là không biết rồi! Các cậu không hiểu tiếng người à?"
Đây là lần đầu tiên tôi nổi giận, tất cả mọi người đều sững sờ. Có người lùi lại nửa bước, để lộ ra một khoảng trống.
Thế là tôi nhìn thấy Lục Hứa và Cố Yến đang đứng ngoài đám đông.
Không biết họ đã từ phòng y tế quay lại từ lúc nào.
Lúc này, đôi trai tài gái sắc đứng cạnh nhau, vai kề vai, trông vô cùng đẹp đôi.
Các bạn học trong lớp và ngoài hành lang đều đồng loạt ngoái nhìn.
Còn Lục Hứa, cậu ta nhìn tôi bằng đôi mắt lạnh nhạt: "Cậu ra đây với tôi một lát."
Dưới những ánh mắt tò mò và đầy vẻ hóng chuyện của mọi người, cậu ta gọi tôi ra ngoài.
Cậu ta chẳng mảy may lo lắng việc người khác sẽ hiểu lầm. Mà thực tế cũng đúng là không cần phải lo.
Bởi vì chẳng ai nghĩ rằng giữa cậu ta và tôi có thể xảy ra chuyện gì.
"Tại sao hôm nay cậu lại để Cố Yến chạy 800 mét thay cậu?"
Giọng điệu chất vấn của Lục Hứa mang theo sự trách móc, khiến trái tim tôi trong phút chốc như rơi xuống hầm băng.
"Ngay từ đầu tôi đã bảo cậu rồi, nếu không muốn chạy thì đừng tham gia. Đến lúc chuẩn bị thi lại bỏ trốn để Cố Yến phải đi dọn bãi chiến trường thay cậu, còn hại cô ấy suýt chút nữa gặp chuyện."
Vừa mở miệng, cậu ta đã quy kết tội lỗi cho tôi.
Tôi muốn nói với cậu ta rằng, cự ly 800 mét đó không phải tôi tự đăng ký, mà có người chơi ác đã điền tên tôi vào.
Tôi muốn nói với cậu ta rằng, không phải tôi không muốn chạy, mà vì hôm nay mẹ tôi bị ngất, tôi phải ở trong bệnh viện chăm sóc bà cả ngày.
Tôi muốn nói với cậu ta rằng, tôi không hề nhờ Cố Yến chạy hộ, tôi chỉ báo với lớp trưởng môn thể d.ụ.c là hãy tìm người khác, nhưng không biết tại sao cuối cùng lại thành ra Cố Yến...
Thế nhưng lời nói đã đến đầu môi, khi chạm phải ánh mắt băng giá của cậu ta, tôi đột nhiên không còn muốn giải thích gì nữa.
Cậu ta thích Cố Yến, nên dù tôi có nỗi khổ tâm gì đi nữa thì việc gián tiếp làm hại Cố Yến vẫn là sự thật. Cậu ta thừa biết tôi không cố ý, nhưng cậu ta vẫn oán hận tôi.
Hận tôi đã làm tổn thương người con gái trong lòng cậu ta.
Vì thế, có giải thích cũng chẳng làm cậu ta nguôi giận được.