Lúc tan làm về nhà, tôi gặp Lục Hứa ở gần nhà mình. Tôi định lờ đi nhưng anh ta lao tới nắm lấy tay tôi.
"Tiểu Phong, cho anh thêm một cơ hội nữa có được không? Sau này anh nhất định sẽ đối tốt với em, thực sự từ đầu đến cuối anh chỉ thích một mình em thôi..."
Tôi thấy mệt mỏi: "Lục Hứa, tôi nói rồi, tôi không còn thích anh nữa."
"Ninh Tiểu Phong, em thử khách sáo thêm một câu nữa xem?"
Một giọng nói âm u vang lên từ phía sau. Chính là Ôn Lễ Hằng.
"Sao anh lại ở đây?"
Ôn Lễ Hằng lườm tôi một cái, không thèm trả lời mà chỉ nhìn Lục Hứa: "Cô ấy là người của tôi, buông cái móng vuốt của cậu ra."
Phải công nhận, lúc Ôn Lễ Hằng cáu trông rất đáng sợ.
Lục Hứa liền ngoan ngoãn hơn hẳn.
Nhật Nguyệt
Ôn Lễ Hằng kéo tôi ra sau lưng anh, nhìn tôi chằm chằm: "Bao giờ em mới biết tự trọng một chút hả?"
Bị anh lườm, tôi bỗng nghi ngờ nếu hôm nay mình không nói gì đó rõ ràng, anh sẽ không tha cho tôi mất.
Bên cạnh, Lục Hứa vẫn đang nhìn tôi mong đợi.
Tôi im lặng hồi lâu, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh ta: "Lục Hứa, anh biến đi, tôi không muốn thấy mặt anh nữa. Thấy anh là tôi thấy buồn nôn."
Mặt Lục Hứa trắng bệch. Đứng trước mặt một người đàn ông khác, anh ta cảm thấy bị sỉ nhục chưa từng có.
"Em nói thật lòng đấy chứ?"
"Rất thật lòng."
Lục Hứa thất thần, suy sụp hẳn.
"... Được rồi."
Người vừa đi, Ôn Lễ Hằng đã chậc lưỡi một tiếng.
"Em nhất định phải nói từ 'biến' một cách dịu dàng như thế à?"
"Tôi biết tính cách của mình không được lòng người, nhiều người ghét, nhưng tôi cũng đâu có muốn thế, tôi sinh ra đã vậy rồi thì biết làm sao?"
"Anh không ghét."
"Hả?" Tôi kinh ngạc nhìn anh ta.
Anh trả lời với vẻ mặt nghiêm túc: "Ít nhất là anh không ghét."
"..." Tim tôi đột nhiên đập rất nhanh.
Chợt nhớ đến câu hỏi bị bỏ lỡ lần trước, tôi lỡ mồm thốt ra: "Sếp, có phải anh thích em không?"
"Chuyện rõ như ban ngày."
"..." Tại sao có người thừa nhận thích ai đó mà lại tự hào đến vậy?
Trong khi trước đây tôi lại tự ti đến thế...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tại sao anh lại thích em? Như Cố Yến nói, em chẳng có gì nổi bật..."
"Chậc, cô ta nói gì em cũng tin à? Em dễ bị người ta thao túng tâm lý thế sao?"
Dừng một chút, giọng anh bỗng chuyển hướng: "Nhưng mà, anh lại thích cái vẻ nhu nhược này của em đấy."
"..." Nhu nhược?
Thấy tôi nhìn chằm chằm, anh hiếm khi lộ vẻ bối rối, xoay đầu tôi đi hướng khác.
"Tính cách này của em thực ra chẳng có gì không tốt. Thế giới này luôn cần cho phép một vài người được sống lặng lẽ và vụng về."
"Vậy tại sao anh cứ luôn muốn thay đổi em?"
"Anh không muốn thay đổi em, anh chỉ hy vọng khi gặp chuyện, em đừng cứ mãi cam chịu chịu thiệt thòi về mình."
Tim tôi lại hẫng đi một nhịp. Tôi ngước mắt nhìn anh. Dưới ánh trăng mờ ảo, ánh mắt người đàn ông vô cùng chân thành: "Em có thể lặng lẽ, có thể trầm tư, nhưng không được để người khác bắt nạt."
"..."
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu. Dưới ánh trăng, tôi khẽ lên tiếng: "Sếp, trước đây anh hay mắng em, em bị ám ảnh tâm lý rồi."
"... Thế sau này anh không mắng em nữa? Em cân nhắc lại xem?"
"Em có thể cân nhắc lâu một chút không?"
"Em muốn bao lâu?"
"... Em không biết."
...
Đêm đó tôi không đồng ý lời đề nghị hẹn hò của Ôn Lễ Hằng. Tôi chỉ vừa mới tốt nghiệp, địa vị xã hội của tôi và anh quá chênh lệch. Tôi sợ mọi chuyện lại giống như trước đây, cứ mãi phải ngước nhìn người khác, để rồi cuối cùng chỉ chuốc lấy sự tự ti.
"Sếp, em sẽ nỗ lực tiến lên để đuổi kịp anh!"
Ôn Lễ Hằng cười hì hì, ngẩng đầu khỏi máy tính: "Trợ lý Ninh, anh là thiên tài, em là người bình thường. Cả đời này sao em đuổi kịp anh được?"
"... Sếp, chẳng phải anh nói sau này không mắng em nữa sao?"
"Em gọi đây là mắng à? Anh nói thật lòng mình cũng không được sao?"
"..."
"Thôi được rồi, anh sai. Sau này nhất định không nói thế nữa."
"Hôm qua anh cũng nói thế!"
"Trợ lý Ninh, em bắt đầu được đà lấn tới rồi đấy. Anh thường chỉ cho phép bạn gái mình lấn tới với mình thôi."
"... Sếp, em đi làm đây."
"Tối nay đi ăn cơm cùng nhau nhé?"
"Vâng."
Ôn Lễ Hằng mỉm cười nhẹ nhàng: "Đi đi!"
(Hết)