Bên ngoài Trang gia
Trong bóng tối lờ mờ, vài bóng người đang tụ tập.
– Cái gì! Hả? – Bạch Hồ liếc mắt nhìn kẻ vừa lên tiếng.
– Không... không... không có gì ạ! Em đùa... đùa... đùa chút thôi! – Tên đàn em lỡ mồm mạo phạm đại tỷ vội vàng nhận sai, run như cầy sấy: – Xin... xin... xin lỗi đại tỷ!
– Hồng Hồ! Từ bao giờ người của bang Yêu Hồ lại vô dụng như thế hả? – Bạch Hồ quay sang kẻ được gọi là Hồng Hồ.
Hồng Hồ ngẩng đầu cười gượng gạo:
Hì hì! Hì hì!
Cười cái gì mà cười! – Bạch Hồ rõ ràng đang mất kiên nhẫn.
– Tiểu Bạch à! Hì hì! Hắn... hắn cũng chỉ là ngưỡng mộ cậu thôi mà! Cần gì phải hung dữ thế! – Bạch Hồ lườm Hồng Hồ một cái muốn cháy mắt, rồi quay sang nhìn Lam Hồ.
Lam Hồ thấy tình hình không ổn, vội đ.á.n.h trống lảng:
– Cậu rảnh rỗi quá nhỉ? Bên Hắc Chồn xong việc chưa? À... không có gì, Hắc Chồn lo được! Ừm... cậu tính vào trong bằng cách nào, Bạch Hồ?
– Đi bằng cửa chính! – Bạch Hồ thản nhiên đáp.
– Cửa chính á? Bạch Hồ, có ngốc đến mấy cũng không ai để Bạch Hồ của bang Yêu Hồ đi cửa chính vào hang ổ của Thiên Ngạo Minh đâu! – Hồng Hồ bắt đầu lên giọng thuyết giáo. Nhưng Bạch Hồ mặc kệ, cô đang mải suy nghĩ chuyện riêng.
– Bạch Hồ! – Lam Hồ nghiêm giọng – Chúng tớ biết cậu rất giỏi, nhưng không muốn thấy cậu một mình xông vào Thiên Ngạo Minh rồi biến thành cái rổ lọc cua đâu!
Bạch Hồ rít một hơi t.h.u.ố.c cuối cùng, ngẩng đầu lên nhìn trời.
Đúng lúc Lam Hồ định nói thêm gì đó thì một chiếc mô tô phân khối lớn màu đen trờ tới. Bốn chiếc xe vây quanh Bạch Hồ ở giữa. Bạch Hồ nhìn người vừa đến – Hắc Chồn.
– Có việc gì không, Hắc Chồn?
Hắc Chồn hỏi một câu trật lất:
– Bạch Hồ, cậu muốn xông vào Thiên Ngạo Minh à?
Tuy không tin người luôn bình tĩnh như Bạch Hồ lại làm chuyện ngốc nghếch này, nhưng nghe Lam Hồ bảo Bạch Hồ đang đằng đằng sát khí muốn lao vào c.h.é.m người, cậu cũng thấy lo.
Bạch Hồ hừ một tiếng, vẻ mặt "không có gì to tát". Cô tháo dây buộc tóc, vuốt lại mái tóc dài, thản nhiên như đang bắt chấy. Thấy thái độ này, cả đám càng lo sốt vó.
– Bạch Hồ, cậu luôn luôn... – Hắc Chồn chưa nói hết câu, Bạch Hồ đã lách người ra khỏi vòng vây của bốn chiếc xe, xoay người tì tay lên xe của Hắc Chồn, bất lực thở dài:
– Ba tới là Hàn Triết Phong...
– Biết rồi... – Lam Hồ cướp lời.
Vút! (Ánh mắt g.i.ế.c người của Bạch Hồ phóng tới). Lam Hồ lập tức ngậm miệng.
– Hàn Triết Vũ là cô ruột của tớ... – Bạch Hồ nói tiếp.
– Thì sao? – Lam Hồ vẫn ngơ ngác chưa hiểu.
Vút! (Lại thêm một ánh mắt sắc lẹm).
Lúc này Hắc Chồn mới lên tiếng, giọng tỉnh bơ:
– Nói cách khác, lão đại của Thiên Ngạo Minh là dượng của cậu!
– Chính xác! – Bạch Hồ nhìn Lam Hồ vẫn còn đang load dữ liệu, chán nản trợn mắt. Trời ạ! Vợ chồng giáo sư Lan chỉ số IQ cao ngất ngưởng sao lại sinh ra đứa con ngốc nghếch thế này. Cầu trời cho Lam Hồ đừng làm bố mẹ tức c.h.ế.t là may rồi.
Bạch Hồ ra hiệu cho Hồng Hồ và Hắc Chồn trấn an mọi người, rồi vuốt lại tóc, hiên ngang đi về phía cổng chính Trang gia. Hồng Hồ và Hắc Chồn hiểu ý, liền lôi cổ tên Lam Hồ đang ngẩn ngơ và đám đàn em "tìm không thấy hướng Bắc" rời đi.
Mọi chuyện dường như không ai hay biết. Nhưng khi đám người đã tan đi, một bóng đen từ trên cây đại thụ trong sân nhẹ nhàng nhảy xuống. Người đó khẽ cười. Không ngờ bức tường rào của Thiên Ngạo Minh lại trở thành nơi tụ tập của "bốn con hồ ly" bang Yêu Hồ.
Bang Yêu Hồ sao?
Ừm! Vừa rồi cô bé Bạch Hồ kia nói nó là cháu gái của Vũ. Xem ra thú vị rồi đây. Phải bàn bạc kỹ với bà xã về cô cháu gái này mới được.
Trang T.ử Lâm – lão đại Thiên Ngạo Minh – mang theo nụ cười bí hiểm đi vào nhà.
Thực ra chiều nay tâm trạng Trang T.ử Lâm rất tốt. Trời chập choạng tối, ông ra hậu viện, nhìn thấy cái cây cổ thụ gắn liền với tuổi thơ nên hứng chí leo lên ngồi. Cái cây trăm tuổi này cành lá xum xuê vươn ra ngoài tường rào, là nơi ẩn nấp tuyệt vời để nghe ngóng chuyện bên ngoài mà không bị phát hiện. Ai ngờ đâu lại tình cờ nghe được bí mật động trời của cô cháu gái.
Bên trong phòng khách Trang gia
– Thưa lão gia, biểu tiểu thư đến rồi ạ! – Quản gia vừa dứt lời, một cô gái mặc váy liền áo màu trắng thanh lịch bước vào.
Khi mọi người còn đang chăm chú ngắm nhìn cô gái xinh đẹp thì hai giọng nói vang lên cùng lúc:
– Đồ trai bao!
– Con đàn bà c.h.ế.t tiệt!
Mọi người còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì...
Rầm!
Một cú quật qua vai đẹp mắt diễn ra, và Trang Hàn đã nằm chỏng vó lên trời.
Bà Chu Xôn Xao tức đến run người.
A! Cái con bé này!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thư Sách
– Đông Tuyết! Con... con sao có thể... sao có thể làm như vậy hả? A Hàn là anh họ của con đấy! – Bà Chu sắp phát điên rồi, không hiểu sao mình lại sinh ra đứa con gái bạo lực thế này.
– Đông Tuyết! Sao con lại đ.á.n.h anh! – Hàn Triết Phong cố ra vẻ uy nghiêm của bậc phụ huynh. Nhưng người nhà họ Hàn đều biết, Hàn Đông Tuyết chưa bao giờ ngán ai. Hai ông anh họ biết thừa không đấu lại cô em gái này nên lập tức chuyển sang chế độ "người xem", đứng hóng kịch hay.
Ngược lại, vợ chồng Trang gia lại chẳng tỏ vẻ gì là xót con. Trang T.ử Lâm thì tò mò muốn xem bản lĩnh thực sự của cháu gái, còn Hàn Triết Vũ thì cho rằng con trai mình kỹ năng kém cỏi, bị đ.á.n.h là đáng đời!
Trang Hàn thấy không ai bênh vực mình, tức muốn nổ phổi. Hắn lồm cồm bò dậy, trừng mắt nhìn Hàn Đông Tuyết lúc này đang thản nhiên ngồi trên sô pha ăn trái cây. Hắn gào lên:
– Con đàn bà c.h.ế.t tiệt kia! Ai cho phép cô đến...
Bịch!
Lại một tiếng động lớn.
Trang Hàn lần thứ hai bị quăng ra xa.
Nhìn tình cảnh này: Hai ông bố giả vờ không thấy; hai bà mẹ thì đang bận than thở về đứa con "bất hiếu"; còn hai ông anh họ thì bỗng nhiên say mê nghiên cứu kiến trúc trần nhà. Ừm! Trần nhà này xây đẹp thật! Rất chắc chắn! (Thực ra hai gã ngốc này mù tịt về kiến trúc, chỉ đang cố tránh đi cảnh bạo lực để bảo toàn tính mạng).
Trang Hàn cảm thấy cô đơn tột độ. Chúng bạn xa lánh là đây chứ đâu!
Mọi người nhanh ch.óng di chuyển vào phòng ăn, để lại một mình Trang Hàn đang nằm bẹp dưới sàn với Hàn Đông Tuyết.
– Con đàn bà c.h.ế.t tiệt... Ááááá...
Sau tiếng hét t.h.ả.m thiết, trên lưng Trang Hàn in hằn một dấu giày cao gót của Hàn đại tiểu thư.
(Leng keng!) Hiệp 2: Hàn Đông Tuyết thắng.
Tại phòng Trang Hàn
– Ui da! Ui... da... Mẹ ơi! Đau... Nhẹ tay chút! Á... Đau quá!
Trang Hàn nằm sấp trên giường, rên rỉ khi mẹ bôi t.h.u.ố.c cho mình.
– Kêu cái gì mà kêu! A Hàn! Chịu đựng một chút đi, để ba con nghe thấy lại mắng cho bây giờ. – Hàn Triết Vũ nhắc nhở cậu con trai đang tru tréo như sói.
– Mẹ xem đi! Ui da... Hôm nay con mụ điên đó đ.á.n.h con như thế mà mẹ cũng mặc kệ. Á... Nhẹ thôi mẹ! – Trang Hàn oán hận.
– A Hàn! Có phải con và biểu muội có hiểu lầm gì không?
– Hiểu lầm á!? Á... Mẹ nhẹ tay chút... Con đàn bà c.h.ế.t tiệt đó... Động tí là đ.á.n.h người... Chắc chắn là...
Nghe Trang Hàn vừa kể lể vừa c.h.ử.i rủa cuộc gặp gỡ định mệnh với Hàn Đông Tuyết, Hàn Triết Vũ bỗng bật cười:
– Phụt! Hahaha...
– Mẹ! Mẹ cười cái gì chứ... Hả?
– Thôi được rồi! Con nghỉ ngơi đi! Mẹ ra ngoài trước.
Nói xong, bà nhìn cậu con trai đáng thương rồi đi ra khỏi phòng.
Tại thư phòng của Trang T.ử Lâm
– Vũ! – Trang T.ử Lâm kéo vợ ngồi lên đùi mình, âu yếm hỏi: – Hôm nay thế nào? Vui không?
– Ừm! Hình như có thu hoạch ngoài ý muốn... – Hàn Triết Vũ cười tủm tỉm.
– Em cũng nhận ra à?
– Đương nhiên!
– Cô cháu gái của em không đơn giản đâu! Hôm nay anh...
Trang T.ử Lâm kể lại đầu đuôi câu chuyện nghe lén được trên cây đại thụ.
– Anh nói Đông Tuyết là Bạch Hồ của bang Yêu Hồ á? – Mắt Hàn Triết Vũ sáng rực lên.
– Đúng vậy!
Nhìn vẻ mặt hớn hở của vợ, Trang T.ử Lâm biết ngay hai người đang cùng chung một ý tưởng.
– Xem ra ông trời vẫn còn thương chúng ta lắm, phải không chồng yêu! Hôm nay nói chuyện với chị dâu, chị ấy vẫn nghĩ Đông Tuyết chỉ là một đứa nghịch ngợm bình thường. Nhưng xem tình hình hôm nay, con bé này bản lĩnh lắm!
– Cho nên... em nghĩ nếu A Hàn nhà mình đã vô dụng như thế, chi bằng nhờ Đông Tuyết "đào tạo" nó một chút. Thấy A Hàn có vẻ rất sợ Đông Tuyết, hay là...
– Hắc hắc...
(Ô hô! Có người sắp gặp đại họa rồi! Hai con hồ ly già này cộng lại thì đúng là một âm mưu siêu to khổng lồ! Xin dành một phút mặc niệm cho ai đó!)
(Đáng ghét! Đáng ghét! Cái loại nữ nhân điên khùng đó mà là em họ mình á? Cho cậu mợ 30 điểm... à không, 20 điểm thôi! Con mụ điên, mới hai ngày đã đ.á.n.h mình hai trận, lại còn bảo mình là trai bao! Ôi trời ơi! Ba mẹ cũng không thèm bênh vực mình, tức c.h.ế.t đi được!)
Trang Hàn đang c.h.ử.i thầm thì nhận được tin sét đ.á.n.h.
– Cái gì!? Mẹ bảo con phải đi theo con mụ điên đó á? Ba ngày trước con vừa bị nó đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t, thương tích còn chưa lành đây này! Học cái gì mà học!?
– A Hàn! Nghe mẹ nói này, đây đều là muốn tốt cho con thôi. Ba mẹ tin rằng dưới sự giúp đỡ của Đông Tuyết, con sẽ tiến bộ vượt bậc... – Hàn Triết Vũ dỗ dành con trai.