Ba tháng sau, tại một thị trấn nhỏ ven biển nước Anh.
Y Nhân đứng trước khung cửa sổ sát đất, tay cầm một tách cà phê nóng, ánh mắt dõi theo những con sóng bạc đầu vỗ vào bờ cát. Chiếc vali cũ kỹ đã nằm gọn trong kho, thay vào đó là những giá sách đầy ắp, là không gian yên tĩnh và tự do mà cô đã khao khát suốt năm năm qua.
Hôm nay là ngày tập đoàn Chu thị tại thành phố cũ chính thức tuyên bố phá sản.
Cô nhận được một cuộc gọi từ luật sư Trương. Ông ấy thông báo Chu Thư Sùng đã ký vào tất cả các văn bản cuối cùng, từ bỏ quyền kháng cáo và chấp nhận tình trạng trắng tay.
"Cô Tần, anh ta muốn gửi lại cho cô một thứ." Luật sư ngập ngừng.
Y Nhân khẽ nhíu mày: "Cứ gửi qua đường bưu điện đi."
Mấy ngày sau, một chiếc hộp nhỏ được gửi đến. Bên trong không phải là tài sản, cũng không phải là lá thư hối lỗi sáo rỗng. Đó là một chiếc usb cũ kỹ và một tấm ảnh cũ của Niên Niên. Chiếc usb chứa toàn bộ lịch sử trò chuyện thật sự, những bằng chứng cho thấy Chu Thư Sùng đã phải chịu đựng những gì khi cố gắng "diễn" cùng Hứa Thanh và cách anh ta thực sự tìm ra kẻ thủ ác đứng sau vụ đầu độc Niên Niên.
Nhưng Y Nhân chỉ nhìn lướt qua. Sự thật ấy giờ đây chẳng còn quan trọng nữa. Cô đã vượt qua ngưỡng cửa của sự oán hận, cô chọn cách xóa sạch tất cả. Cô không bao giờ nhìn lại, bởi cô biết, cái giá của sự tự do chính là sự quên lãng hoàn toàn.
Cô bước ra ban công, chú ch.ó Niên Niên mới giờ đã lớn chạy lon ton theo chân cô. Cô mỉm cười, ánh nắng chan hòa chiếu rọi lên gương mặt không còn nét ưu sầu. Cô đã làm lại cuộc đời, đã trở thành một nhà đầu tư độc lập, tự chủ và quan trọng nhất là cô đã học được cách ôm lấy chính mình.
Hai năm sau, một buổi chiều muộn tại London.
Y Nhân vừa bước ra khỏi văn phòng thì nhìn thấy một người đàn ông lạ mắt đứng đợi ở sảnh. Đó là một người đàn ông phương Tây lịch lãm, lịch sự nhưng có phần kiên nhẫn một cách khó tin. Anh ta là Marcus, một người đồng nghiệp cũng là người đang theo đuổi cô suốt một năm qua.
"Tần, hôm nay em làm việc hơi muộn đấy." Marcus mỉm cười, đưa cho cô một bó hoa cẩm chướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Y Nhân nhận lấy, cô không còn là cô gái thu mình trong biệt thự năm xưa. Cô tự tin, rạng rỡ và đầy sức sống.
"Em vừa hoàn tất dự án cuối cùng của quý này."
Họ cùng nhau đi dạo bên bờ sông Thames. Marcus không bao giờ hỏi về quá khứ của cô, anh cũng không bao giờ bắt cô phải thay đổi hay ép buộc cô bất cứ điều gì. Anh dạy cô cách thưởng thức những tách trà chiều, cách tìm niềm vui trong những điều bình dị.
hằng nguyễn
"Tần," Marcus dừng bước, nhìn sâu vào mắt cô. "Anh biết em mang theo những vết sẹo. Anh không muốn là người lấp đầy chúng, anh chỉ muốn là người cùng em ngắm nhìn chúng như những đóa hoa nở rộ trên hành trình của em."
Y Nhân lặng người. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, cô cảm nhận được một thứ tình yêu không đòi hỏi, không kiểm soát, không phản bội. Cô nhẹ nhàng đặt bàn tay mình vào tay anh.
Trong khoảnh khắc ấy, cô nhớ về Chu Thư Sùng. Anh ta giờ đây ở đâu? Có lẽ đang ở một thành phố nào đó, sống một cuộc đời bình lặng và hối hận. Nhưng điều đó không còn nằm trong tầm quan trọng của cô nữa.
Đêm đó, khi về đến nhà, Y Nhân thấy Niên Niên đang nằm ngủ bên cạnh chiếc lò sưởi. Cô ngồi xuống sàn, ôm lấy chú ch.ó nhỏ vào lòng. Một vòng tay ấm áp, chân thành, không chút toan tính.
Cô nhận ra, "người chưa từng được ôm vào lòng" ngày nào, giờ đây đã có thể tự mình ôm trọn cả thế giới vào lòng. Những tổn thương, những đau đớn, những đêm dài đẫm lệ, tất cả đã kết tinh thành một tâm hồn mạnh mẽ.
Cô đã tìm thấy tình yêu thực sự không phải với người đàn ông nào, mà là với chính bản thân mình. Cô yêu cái cách cô đã kiên cường vượt qua bão tố, yêu cái cách cô tự tay viết lại chương cuối cho cuộc đời mình mà không cần một người đàn ông nào làm nhân vật chính.
Bên ngoài cửa sổ, tuyết đầu mùa bắt đầu rơi. London về đêm đẹp một cách kiêu sa. Y Nhân nhắm mắt lại, cô mỉm cười, một nụ cười thật sự bình yên và tự do.
"Cảm ơn vì đã không bao giờ bỏ cuộc," cô khẽ nói với chính mình.
Cuộc đời này, cuối cùng cũng đã dịu dàng với cô một lần. Và cô biết, từ giờ trở đi, mỗi một ngày trôi qua đều là một chương mới đầy hy vọng, nơi mà cô Tần Y Nhân mãi mãi là người phụ nữ được trân trọng nhất.
"Phụ nữ hiện đại, dù bị tổn thương đến đâu, vẫn luôn có sức mạnh để bắt đầu lại một cuộc đời rạng rỡ hơn."