Dưới Ánh Mặt Trời

Chương 10



"Lúc đó bố đã phê bình con, bảo con phải làm điều đúng đắn, đừng lúc nào cũng tùy tiện như vậy."

 

Tôi không ngờ Lôi Quang lại nói những điều này.

 

Lôi Lệ sững sờ, rồi đáp: "Bố nhớ chứ, lúc đó anh trai con đang ở giai đoạn quan trọng, cả nhà đều có chút lơ là con, sau này bố mẹ cũng nhận ra vấn đề và quan tâm con nhiều hơn, thế là con đã ngoan lên..."

 

Lôi Quang lắc đầu: "Mẹ không hề lơ là con, ngay cả khi anh trai bận rộn nhất, mẹ vẫn làm bữa sáng cho con, giảng giải đạo lý cho con, chỉ là lúc đó con hơi lo âu mà thôi."

 

Vành mắt con bé đỏ lên, nghiêm túc nói: "Bố, trong nhà mình, anh trai giống mẹ hơn, còn con thì giống bố. Vì vậy con hiểu cảm giác của bố, bố muốn quyền nuôi dưỡng con không phải vì bố thực lòng muốn sống cùng con mà là vì mẹ và chú Hồ ở bên nhau khiến bố không thoải mái, bố chỉ muốn gây rắc rối cho mẹ mà thôi."

 

"Con biết bố muốn dùng cách này để giành được sự chú ý từ mẹ, từ con và anh trai nhưng làm vậy thì trẻ con quá."

 

Lời này vừa thốt ra, cả nhà đều sững sờ.

 

Lôi Lệ chấn động toàn thân.

 

Bị cô con gái mười bốn mười lăm tuổi bảo là "trẻ con", anh ta ngay lập tức đờ người ra.

 

Đến cả tôi và Lôi Dương cũng ngỡ ngàng nhìn con bé.

 

Lôi Quang nhìn chúng tôi rồi nói tiếp: "Bố, có lẽ bố không nhận ra, cả nhà mình đều rất ỷ lại vào mẹ, mẹ vừa mạnh mẽ vừa lương thiện, luôn có thể đưa ra câu trả lời đúng đắn."

 

"Từ nhỏ tới lớn bố rất yêu thương con, con cũng rất yêu bố. Với tư cách là con gái của bố, con từng hy vọng bố và mẹ mãi mãi ở bên nhau, gia đình bốn người chúng ta mãi mãi bên nhau, nhưng mà..."

 

Nói đến đây, Lôi Quang nghẹn ngào, con bé rơi hai hàng nước mắt rồi mới nói tiếp:

 

"Nhưng sau khi bố mẹ ly hôn con mới hiểu ra, thế giới này không xoay quanh con! Vậy nên bố ạ, thế giới này cũng không xoay quanh bố đâu."

 

Con bé dũng cảm lau khô nước mắt, hít một hơi thật sâu: "Bố, nếu bố muốn cứu vãn với mẹ, cứu vãn tất cả những gì đã mất thì đừng làm loạn thêm nữa, bố làm vậy chỉ khiến chúng con ngày càng xa cách bố hơn, còn khiến bố trông thật bất lực. Sau này bố có thể đến thăm con, nhưng con sẽ không đi cùng bố đâu."

 

Lôi Lệ hoàn toàn ngây người.

 

Trong mắt anh ta, Lôi Quang vẫn còn là một đứa trẻ.

 

Không ngờ con bé có thể nói ra những lời như vậy.

 

Tôi cũng xúc động không thốt nên lời.

 

Lôi Quang đứng dậy, nhào mạnh vào lòng tôi: "Mẹ, mẹ làm gì con cũng ủng hộ mẹ! Con sẽ mãi mãi ở bên mẹ! Ngay cả khi mẹ đuổi con đi, con cũng không đi đâu!"

 

Lúc ly hôn với Lôi Lệ, tôi không hề rơi một giọt nước mắt nào.

 

Nhưng lúc này, nước mắt tôi không sao ngừng chảy được.

 

Tôi không khỏi cảm thấy xót xa, nhưng cũng rất an lòng.

 

Hóa ra con gái nhỏ của tôi đã trưởng thành rồi.

 

Không chỉ có Lôi Dương là chỗ dựa của tôi, con bé cũng là chỗ dựa của tôi!

 

Tôi từng hối hận vì đã kết hôn với Lôi Lệ, nhưng chưa bao giờ hối hận vì đã sinh ra hai đứa con ngoan thế này!

 

Tiếp đó, tôi bảo Lôi Dương đưa Lôi Quang ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại tôi và Lôi Lệ.

 

Anh ta giống như bị rút hết linh hồn, thẫn thờ ngồi đó.

 

Tôi thở dài, nói: "Anh về đi, trong mắt các con, anh đã là một gã hề nhảy nhót rồi, đừng tự làm mất thêm điểm nữa."

 

Nếu không, công sức hy sinh mấy chục năm qua thật sự sẽ chẳng còn ý nghĩa gì.

 

Lôi Lệ bỗng nhiên che mắt lại, khẽ nói: "Thiến Thiến, Lôi Quang nói đúng, là anh hối hận rồi..."

 

"Gần đây anh không ngừng nghĩ, tại sao lúc đó em không thể nhẫn nhịn một chút, nhẫn nhịn là sẽ qua thôi mà..."

 

"Bây giờ anh cũng chẳng còn thích Lý Hân Nhiên đến thế nữa, đó chỉ là cảm giác hứng thú nhất thời, cô ta chỉ giống như một dự án hay một chiếc xe mới của anh, dùng một thời gian là thấy chán rồi... Nhưng... đối với anh, em thì khác!"

 

Vì anh ta đang ngồi nên tôi có thể thấy tóc trên đỉnh đầu anh ta ngày càng thưa thớt.

 

Dù sao thì cũng đã đến tuổi rồi.

 

Nói mấy lời này thì có ích gì chứ?

 

Sự lãng mạn cùng nhau bạc đầu mà tôi từng huyễn hoặc đã sớm tan thành mây khói vì việc ngoại tình của anh ta.

 

Nhưng chuyện này đâu phải do tôi gây ra, tôi có gì mà phải luyến tiếc cơ chứ.

 

Tôi thở dài nói: "Đừng nói mấy chuyện này nữa, chia tay trong êm đẹp đi. Biết đâu vài năm nữa tôi và anh có thể làm bạn bình thường. Sau này anh có khó khăn gì, tôi sẽ tùy tình hình mà giúp đỡ, dù sao anh cũng là bố của Lôi Quang và Lôi Dương."

 

Tôi thấy mình đã nhân chí nghĩa tận rồi.

 

Lôi Lệ lau mặt, lảo đảo đứng dậy.

 

"Phải, anh nên đi rồi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Anh cũng biết mình nên đi rồi, xin lỗi em, anh cũng không biết tại sao lại đi đến bước đường này... Là anh có lỗi với mẹ con em."

 

Anan

Sau khi Lôi Lệ rời đi, anh ta tiêu cực một thời gian.

 

Nửa năm sau, tôi nghe người trong giới nói, Lôi Lệ và Lý Hân Nhiên đã chia tay.

 

Hơn nữa còn chia tay một cách cực kỳ không vui vẻ.

 

Hóa ra, Lý Hân Nhiên luôn có một người bạn trai thanh mai trúc mã.

 

Nhưng người bạn trai này đi du học, cần một lượng lớn kinh phí hỗ trợ.

 

Vì vậy Lý Hân Nhiên mới bán thân cho một lão già còn lớn tuổi hơn cả bố mình để đổi lấy học phí và sinh hoạt phí cho bạn trai.

 

Ban đầu cô ta chỉ đem bán hết đồ hiệu xa xỉ mà Lôi Lệ mua cho rồi thay bằng đồ giả để giữ thể diện.

 

Sau này tiền vẫn không đủ, cô ta liền đem căn nhà đi thế chấp ngân hàng.

 

Chính hành động này đã làm lộ sơ hở.

 

Sau khi Lôi Lệ phát hiện ra đã chất vấn cô ta rốt cuộc tại sao lại làm vậy.

 

Lý Hân Nhiên đành phải thú nhận: "Tôi và ông chỉ là giao dịch tiền bạc, tôi dùng tuổi trẻ sắc đẹp đổi lấy tiền mà thôi. Nói thật, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ đi cùng ông đến cuối đời, thế nên mới luôn khuyên ông đừng ly hôn với vợ bởi vì tôi đã có người mình yêu rồi."

 

Lôi Lệ gần như sụp đổ.

 

Ở cái tuổi này, bị đàn bà lừa tiền thì cũng chẳng sao.

 

Nhưng vì một người đàn bà như vậy mà mất đi gia đình, đó mới là trò cười cho thiên hạ.

 

Nghe nói tối hôm đó, anh ta đã đuổi Lý Hân Nhiên đi, một mình uống rượu say khướt.

 

Đến ngày hôm sau bà giúp việc mới phát hiện ra anh ta đã bị trúng gió.

 

May mà đưa đi cấp cứu kịp thời nên không để lại hậu quả quá nghiêm trọng.

 

Chỉ là trong vòng nửa năm tới, việc nói năng sẽ có chút không được lưu loát.

 

Tôi thật sự hoàn toàn cạn lời.

 

Hồi đầu tôi chỉ gặp Lý Hân Nhiên một hai lần là đã biết tâm tư cô ta không đặt trên người Lôi Lệ.

 

Nhưng không hiểu sao Lôi Lệ lại tự tin đến mức cho rằng Lý Hân Nhiên thực lòng yêu anh ta.

 

Cái sự tự tin c.h.ế.t tiệt đó.

 

Mặc dù anh ta không thiếu người chăm sóc, nhưng tôi vẫn để Lôi Dương và Lôi Quang luân phiên vào bệnh viện thăm anh ta.

 

Dù sao thì Công nghệ Lôi Đình vẫn cần anh ta chống đỡ.

 

Nếu anh ta sụp đổ, đống cổ phần của chúng tôi đều sẽ bị mất giá.

 

Vì sự giàu sang ổn định của mình, tôi không thể để anh ta ngã xuống lúc này.

 

Dưới sự chăm sóc của Lôi Dương và Lôi Quang, sức khỏe của Lôi Lệ dần dần hồi phục.

 

Có lần Lôi Dương về nhà bảo tôi: "Bố cứ luôn hỏi con, tại sao mẹ không đến?"

 

Tôi nhướng mày: "Con trả lời thế nào?"

 

Lôi Dương nhún vai: "Con nói là mẹ rất bận."

 

Lôi Dương quá giống tôi.

 

Chưa bao giờ dài dòng, chỉ một đòn chí mạng.

 

Lôi Lệ đổ bệnh một trận thế này, sau này sẽ càng thêm ỷ trọng Lôi Dương.

 

Tương lai Công nghệ Lôi Đình giao vào tay con trai tôi, tôi mới có thể hoàn toàn yên tâm.

 

Cùng lúc đó, Hồ Khải gửi tin nhắn cho tôi, hỏi tôi kỳ nghỉ hè năm nay có muốn đi đảo Trình  nghỉ dưỡng không.

 

Tôi bấm vào link khách sạn anh ấy gửi, chính là nơi năm ngoái tôi phát hiện Lôi Lệ ngoại tình lần nữa.

 

Tôi nhất thời coz muôn vàn cảm khái, hỏi: "Sao anh biết nơi này?"

 

Hồ Khải gửi qua một biểu tượng mặt cười đáng yêu, hồi đáp: "Nghe bạn bè giới thiệu, nghe nói rất tốt, có muốn đi cùng nhau không? Đưa cả anh em Dương Quang theo nữa."

 

Tôi nhìn ánh nắng rạng rỡ ngoài cửa sổ, tâm trạng càng thêm tươi sáng.

 

"Được."

 

(Toàn văn hoàn)