Dưới Gốc Tùng Đen

Chương 26



 

Ông ta vỗ vai Chu Tẫn rồi nói: "Lôi T.ử cũng nói cho anh biết rồi, vậy thì anh cũng không làm khó chú mày. Nhưng chú mày cứ nghĩ cho rõ ràng, con đường này của chúng ta đã bước lên rồi thì rất khó có thể quay đầu lại. Chú mày cứ nhìn anh này, kẻ thù nhiều lắm, nếu anh mà cứ buông tất cả xuống như chú mày thì không biết ngày nào sẽ phơi th.ây đầu đường đâu."

 

"Nếu sau này chú mày nghĩ rõ ràng, còn muốn quay lại thì anh Sấm luôn luôn chào đón."

 

Đương nhiên A Tẫn không giống ông ta, tay anh còn rất sạch sẽ.

 

Đầu tháng mười một, Chu Tẫn và anh Sấm cùng đi tới bến tàu ở cảng biển để giao dịch lô hàng cuối cùng.

 

Anh nói đó là một lô sản phẩm làm từ ngà voi mà Tôn Đại Sấm đã bàn bạc xong xuôi với đám lâm tặc ở Vân Nam.

 

Tôn Đại Sấm rất coi trọng lô hàng này, bởi vì trong đó có Thiên Nhãn châu cực phẩm mà ông ta vẫn ngày đêm mong ngóng.

 

Mấy người bọn họ đi tới cảng biển lúc nửa đêm, sau đó không thể quay trở về.

 

Trời đông giá rét, giữa thời thiết lạnh như thế nếu nhảy xuống biển thì hầu như sẽ không có cơ hội nào sống sót.

 

Rõ ràng trước đi anh đã nói, đây là chuyến cuối cùng rồi, bắt đầu từ ngày mai anh không cần phải tới chỗ anh Sấm nữa.

 

 

Vào sinh nhật ba mươi tuổi của tôi, Chu Tẫn đã mất tích tròn bảy năm.

 

Nhà mới của chúng tôi đã sớm sửa sang xong để vào ở từ lâu.

 

 

 

Ban công trong phòng ngủ có một cửa sổ sát đất rất rộng rãi, là kiểu mà tôi thích nhất.

 

 

 

Thường thì tôi sẽ ngủ đến khi mặt trời lên cao, lười biếng mà nằm trên ghế mây ở ban công rồi nuốt mây nhả khói.

 

 

 

Đại Yên ba mươi tuổi có một mái tóc quăn rất dài, có một khuôn mặt tinh xảo, có bộ móng tay xinh đẹp.

 

Có nhà, có tiền, cũng có người theo đuổi.

 

Tỷ như vị luật sư trông đoan chính lại ít nói ít cười kia, sau khi tôi đá anh ta thì chẳng biết rốt cuộc đã chạm vào cọng dây thần kinh nào của tên này, anh ta đột nhiên cảm thấy vô cùng hứng thú với tôi.

 

Tôi không chịu gặp anh ta thì anh ta liền gọi điện thoại đến Kim Triêu, nhẹ nhàng nói một câu: "Anh muốn đặt phòng riêng."

 

 

 

Diệp Thành đặt một phòng rất lớn, không hát, cũng không cần em gái tiếp rượu nào, chỉ bảo nhân viên gọi tôi qua rồi nói một cách đàng hoàng: "Đại Yên, chúng ta nói chuyện chút."

 

 

 

"Luật sư Diệp, chúng ta không quen biết nhau, không có gì để nói hết." Tôi bình tĩnh nhìn anh ta, khóe miệng cong lên.

 

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh ta cũng nhìn tôi rồi bật cười: "Giường cũng lên rồi, em đừng cứ nói chúng ta không quen nhau mãi thế."

 

"Lên giường thì là người quen? Vậy chắc tôi có nhiều người quen lắm."

 

Tôi cười đến thơ ơ lạnh nhạt, nhất thời vẻ mặt của Diệp Thành trở nên rất khó coi. Anh ta nhếch môi, quai hàm căng c.h.ặ.t.

 

"Anh không tin."

 

"Tùy anh."

 

Tôi ngồi trong phòng chọn bài hát, hát Chú Đại Bi.

 

Đây là bài tủ của tôi, tôi hát rất trôi chảy, còn từng bị A Tĩnh trêu là mỗi lần nghe tôi hát xong đều cảm thấy tất cả đều là hư vô, muốn chạy đi xuất gia ngay lập tức.

 

Cô ấy còn từng mua cho tôi một cái mõ, bảo rằng tôi có thể vừa hát vừa gõ mõ, tốt nhất gõ đến nỗi tất cả khác hàng đều trở nên thanh tâm quả d.ụ.c, muốn quy y cửa phật.

 

Tôi là kẻ khác người, Diệp Thành còn khác người hơn cả tôi.

 

Tôi ngồi hát Chú Đại Bi, anh ta yên lặng ngồi nhìn tôi hát Chú Đại Bi. Tôi hát Tâm kinh bằng tiếng Phạn, anh ta vẫn yên lặng ngồi nghe tôi hát Tâm kinh. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt yên tĩnh, có lúc còn ngửa ra sau dựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, ánh đèn trong phòng chiếu xuống khiến gọng kính màu vàng của anh ta phản chiếu ra tia sáng ch.ói mắt.

 

Sau này anh ta còn đặt phòng thêm mấy lần, chuyên tới nghe tôi hát Chú Đại Bi và Tâm kinh.

 

Anh ta nói làm luật sư lâu rồi, thấy quá nhiều mặt tối trong nội tâm con người, nhiều lúc anh ta cũng cảm thấy rất mờ mịt vì pháp luật không phải vạn năng, có rất nhiều thời điểm nó cũng không thể cho một kết quả công bằng.

 

Lúc tâm trạng suy sụp anh ta cũng rất thích nghe nhạc.

 

Chỉ không nghĩ tới Chú Đại Bi mà tôi hát lại có thể khiến nội tâm anh ta trở nên bình thản hơn.

 

 

Tôi nói: "Cái này rõ ràng nói lên luật sư Diệp có duyên với cửa phật, xuất gia đi."

 

Anh ta nói: "Yên Yên, đừng quậy."

 

hằng nguyễn

Ý cười trong mắt của vị luật sư Diệp vẫn luôn ít nói ít cười kia trở nên càng ngày càng dịu dàng. Tên này cũng luôn xe lái xe một đoạn đường rất xa đến chờ tôi tan làm lúc rạng sáng.

 

Anh ta muốn đưa tôi về nhà.

 

Nhưng đáng tiếc, sau đó tôi đến bàn tiếp tân ở đại sảnh dặn dò:

 

"Sau này luật sự Diệp của văn phòng luật Hoài Kinh đến đặt phòng thì cứ nói là hết phòng rồi."

 

Sau khi Chu Tẫn đi tôi bắt đầu thích nghiên cứu luật hình sự.

 

Tôi nghĩ mãi mà vẫn không rõ, tại sao Tôn Đại Sấm lại to gan đến nỗi dùng hàng hóa để buôn lậu t.h.u.ố.c ph.i.ệ.n, thậm chí còn không thèm kiêng nể gì mà dám tới giao dịch ở bến tàu.

 

Sau này Phó Lôi nói: "Mấy chuyện này ai mà dám nói trước được, sống c.h.ế.t vốn đã do mệnh, không ai có thể một tay che trời cả. Thời gian đó anh Sấm đúng là quá bành trướng, anh ta đắc tội với nhiều người quá rồi. Chỉ là chuyện của A Tẫn, anh xin lỗi, thật sự anh không nghĩ tới...."

 

"Anh Lôi, không trách anh được, anh cũng đâu có cách nào, khi ấy suýt chút nữa anh cũng tự thân khó bảo toàn nữa mà."

 

Tôi nghiêm túc nhìn anh ấy, cười một tiếng: "Phạm phải tội nên c.h.ế.t, anh Sấm là trừng phạt đúng tội. Còn A Tẫn, chỉ có thể nói là do vận may của anh ấy không tốt thôi."