Dưới Gốc Tùng Đen

Chương 28



 

Nếu như bé con của tôi và A Tẫn vẫn còn thì chắc cũng chuẩn bị đi học tiểu học rồi.

 

Tiếc là A Tẫn đi mất, bé con cũng không chịu ở lại.

 

Tôi còn nhớ khi đó tôi cực kỳ cố gắng kiếm chế tâm trạng của mình, nhưng cuối cùng vẫn không giữ lại được bé con của chúng tôi. Thời điểm tôi ở phòng bệnh đờ người nhìn ra cửa sổ thì Trần Ngọc tới thăm tôi.

 

Khi đó người chiếu cố, chăm sóc tôi là vợ của Phó Lôi, chị Diêu Khiết.

 

Thật ra thì tôi vẫn luôn biết ơn bọn họ.

 

Nhưng khi tôi và A Tĩnh vào nhà hàng, vừa cười nói vừa đẩy cửa phòng ăn ra thì tôi đột nhiên ý thức được rằng, người mà bạn đối xử thật lòng cũng có thể không chút do dự nào mà dẫm đạp lên bạn.

 

Phòng ăn rất lớn, nội thất trông vô cùng cao cấp, trong phòng lần lượt ngồi một đống gương mặt quen thuộc.

 

Có Trương Giai Giai, Trình Khổng, Hứa Y Nhiên, Từ Lãng,...Còn có cô em gái tôi đã không gặp rất nhiều năm, người mới vừa về nước không lâu - Tống Tiếu.

 

Những người từng điên cuồng tản ra lời đồn đãi rằng tôi đi KTV làm gái vũ trường hồi còn đi học, những người luôn tìm cơ hội để bặt nạt, nh.ụ.c m.ạ tôi hầu hết đều có mặt.

 

 

Tốt lắm, còn có cả Trần Ngọc sợ hãi rụt rè ngồi đó với sắc mặt trắng bệch nữa.

 

A Tĩnh không hiểu chuyện gì xảy ra, kéo tay tôi rồi hỏi: "Sao có nhiều người vậy, không phải nói chỉ có ba người chúng ta thôi sao?"

 

Trương Giai Giai và Tống Tiếu ngồi cạnh nhau cười với tôi: "Bạn học cũ, sao vậy, nhìn thấy chúng mình khiến cậu mất hứng à?"

 

Tôi không để ý đến mấy cô nàng này, cầm hai bình sữa bột đi qua rồi đặt trước mặt Trần Ngọc.

 

"Cái này cho em bé, bữa cơm hôm nay coi như xong đi, sau này cũng không cần lại mời nữa đâu."

 

Tôi xoay người định rời đi thì đột nhiên bị Trần Ngọc nắm lấy tay, mũi cô ấy có hơi hồng, giọng nói mất tự nhiên: "Đại Yên, đến cũng đến rồi, ăn xong rồi hãy đi."

 

Tôi liếc nhìn cô ấy một cái, cô ấy không chịu ngẩng đầu nhìn tôi, chỉ biết cúi gằm mặt.

 

Bên cạnh là tiếng cười có ý khác của Tống Tiếu vang lên: "Đại Yên, không có ai làm chỗ dựa cho cậu nữa nên ngay cả một bữa cơm cũng không dám ăn à?"

 

Chỗ dựa?

 

Tôi hiểu, xem ra tuy cô ta ở nước ngoài nhưng lại biết khá rõ mấy tin tức trong nước.

 

Lúc tôi bị bạo lực học đường rồi mắc bệnh trầm cảm thì Chu Tẫn vẫn luôn chăm sóc tôi.

 

Thậm chí sau này hết thời gian bảo lưu phải quay lại trường đi học thì cũng là Chu Tẫn đưa đón tôi mỗi ngày.

 

Lúc ấy mấy người Trương Giai Giai đã không dám bắt nạt tôi nữa.

 

Bởi vì có sự tồn tại của Chu Tẫn.

 

Gã trai có biệt hiệu là Chu Tiểu Điên kia trực tiếp trói mấy tên sinh viên nam trước đây đã bắt tay với mấy cô nàng này để bắt nạt tôi lại.

 

Bọn họ bị anh treo thành mấy cái bao cát trong xưởng xe cũ bỏ hoang, bị đ.á.n.h cho hấp hối đến tận hai ngày sau mới được phát hiện.

 

Đợi đến khi bọn họ dưỡng bệnh xong lại quay về trường học một lần nữa, lúc đó tôi đang ăn cơm với Chu Tẫn trong căn tin, đột nhiên anh đẩy bàn rồi đứng dậy đi nhanh về phía bàn mà bọn họ đang ngồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mấy đứa Trương Giai Giai cũng đang ngồi ở đấy.

 

Chu Tẫn ngồi chiễm chệ giữa đám bọn họ, hơi ngả người ra sau, lười biếng châm một điếu t.h.u.ố.c, rít một hơi rồi gảy tàn t.h.u.ố.c và khay đồ ăn của bọn họ.

 

Sau đó anh nhướng mày lên nhìn cả đám.

 

Đám người Trương Giai Giai giận mà không dám nói gì, mấy tên sinh viên nam cũng chỉ dám cúi đầu chán chường chạy đi.

 

Bọn họ đều là sinh viên có gia cảnh tốt, sau khi gặp chuyện không may người nhà đều đã báo cảnh sát.

 

Đáng tiếc, bọn họ không có chứng cớ cho thấy Chu Tẫn là người trói bọn họ lại.

 

Anh không quậy đến nỗi xảy ra án mạng nên bọn họ cũng chẳng giải quyết được gì.

 

Tuy rằng sau đó Chu Tẫn đã bị Phó Lôi mắng cho một trận.

 

Tống Tiếu nói không sai, bây giờ đã không còn ai làm chỗ dựa cho tôi.

 

hằng nguyễn

A Tẫn của tôi không còn nữa, cho nên tôi chỉ có thể dựa vào chính mình.

 

 

 

Tôi kéo A Tĩnh ngồi xuống, lẳng lặng nhìn bọn họ biểu diễn.

 

 

 

Nhiều năm trôi qua vậy rồi, đám bạn học đang ngồi đây của tôi đều có rất nhiều thay đổi.

 

 

 

Có người đang làm việc ở ngân hàng, có người tự mở công ty, có người đã kết hôn sinh con từ lâu, cũng có người đang trong giai đoạn sự nghiệp phát triển không ngừng, ở bên ngoài còn được người ta gọi một tiếng "Sếp Từ".

 

 

 

Vẻ ngoài đều đã có chút ít thay đổi, nên ngay cả khi đang châm biếm bắt nạt người khác đều trông có vẻ hào hoa phong nhã vô cùng.

 

 

 

Trương Giai Giai hỏi tôi: "Nghe nói bây giờ cậu vẫn đang làm việc ở hộp đêm? Kiếm được rất nhiều tiền đúng không, nếu không thì cũng không đến nỗi bây giờ vẫn còn làm cái này."

 

 

 

Tôi không nói gì, Trình Khổng ngồi một bên lập tức nói tiếp: "Cái này mà còn phải nói à, bây giờ kiếm tiền với Đại Yên mà nói đã sớm là chuyện nhỏ rồi. Ở xã hội bây giờ thứ quan trọng nhất là quan hệ cơ. Chắc bạn học cũ quen biết được nhiều người ở các ngành nghề lắm đúng không? Nghe nói chuyện đi học của đứa lớn nhà Trần Ngọc cũng là do cậu giải quyết cho mà. Mình còn đang thắc mắc đây, chẳng lẽ hiệu trưởng trường tiểu học cũng đi hộp đêm à?"

 

 

 

A Tĩnh nãy giờ vẫn chưa hiểu gì giờ mới phản ứng kịp, phẫn nộ c.h.ử.i ầm lên: "Nói cái gì đấy, mở mồm cho sạch sẽ tí đi!"

 

Tôi kéo tay cô ấy, cười bảo cô ấy ngồi xuống. Sau đó lấy gói t.h.u.ố.c trong túi xách của cô ấy ra ung dung châm một điếu.

 

Hít một hơi t.h.u.ố.c thật sâu, tôi nhìn về phía Tống Tiếu: "Nghe nói cô kết hôn với một người Mỹ? Không phải định cư ở nước ngoài rồi à, về làm gì nữa?"

 

Đâu chỉ mình Tống Tiếu có hứng thú với chuyện của tôi, mấy năm gần đây tôi cũng nhớ mãi không quên cô ta mà.