Dưới Gốc Tùng Đen

Chương 4



 

Lúc tôi nghe tin chạy đến, vừa mở cửa phòng ra đã thấy Tiểu Mạn ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất, m.á.u tươi chảy ra từ khe ngón tay ướt hết áo.

Mấy đứa Điềm Điềm bị dọa sợ trắng cả mặt, đứng im một bên không dám thở mạnh.

Mà tên công t.ử bột kia thấy tôi đi tới liền híp mắt nói:

"Chị Yên, đcm mỗi lần tôi tới đây thì nợ tiền mấy người à? Hay là cho mấy người ít tiền boa quá? Nghĩ tôi dễ gạt gẫm? Uống mấy ly rượu thôi mà cũng một mực từ chối, tôi đã cho thể diện mà còn không biết xấu hổ, muốn lập đền thờ trinh tiết thì tới chỗ này làm mẹ gì?"

Không cần đoán cũng biết đã xảy ra chuyện gì, trên mặt tôi vẫn giữ nụ cười, bước tới đỡ Tiểu Mạn dậy: "Xin lỗi cậu Hà, quấy rầy hứng thú của mấy cậu rồi, cậu đừng quá nóng giận. Giữa chị em chúng ta có chuyện gì cũng dễ nói mà, giờ chị gọi người tới đưa em gái này đi bệnh viện đã, một chai này của cậu đập xuống cũng không nhẹ đâu."

Anh Thần và mấy người khác vừa chạy đến liền đưa Tiểu Mạn ra ngoài, tôi ra hiệu ý bảo mấy đứa Điềm Điềm cũng rời khỏi phòng, chỉ chừa tôi và quản lý đại sảnh Triệu Huy ở lại giải quyết hậu quả.

Mười năm trước lúc Phó Lôi vừa khởi bước ở Hoài Thành thì anh Huy đã đi theo anh ấy dựng nghiệp.

Tuổi của anh và Phó Lôi cũng xêm xêm nhau, đều là mấy gã đàn ông sắp bốn mươi, loại trường hợp này đối với anh ấy đã thấy nhiều cũng thành quen.

Anh Huy vui vẻ trò chuyện vài câu với Hà Tinh Hải, tiện đà nói tiếp: "Em gái không hiểu chuyện, đúng là chưa được dạy dỗ kĩ càng, nhưng cậu Hà ra tay như vậy có phải hơi nặng không? Bây giờ là xã hội pháp trị rồi, tóm lại thì đ.á.n.h người là không đúng."

Hà Tinh Hải vẫn còn trẻ tuổi, tính tình nóng nảy, thái độ kiêu ngạo: "Tôi chỉ định dọa cô ta chút thôi, ai biết cô ta hệt như cái thứ ngu ngốc chẳng biết cúi đầu mà trốn, mà thôi đ.á.n.h cũng đ.á.n.h rồi tiền t.h.u.ố.c men tôi lo là được."

Kẻ giàu có luôn không biết sợ hãi là gì, tôi cười nói: "Sức cậu Hà đập một chai này xuống không nhẹ, ít thì cũng khám ra chấn động não, không bồi thường bảy tám trăm nghìn là không được đâu."

"Cái gì? Chị nói là bao nhiêu?"

Giống như vừa nghe thấy chuyện hài tiếu lâm nào đó, Hà Tinh Hải cười lạnh lùng nhìn tôi: "Chị nói bảy tám trăm ngàn thì là bảy tám trăm ngàn à? Chị là cái thá gì?"

"Chị là cái gì thì không quan trọng, quan trọng là....cậu không chỉ phải bồi thường tiền t.h.u.ố.c men, mà còn có tiền tổn thất tinh thần nữa. Nhỡ mà dọa con gái nhà người ta ra bệnh gì thì không ổn, có nhiều chuyện sẽ là bóng ma theo cả đời đấy."

Tôi cười híp mắt nhìn vẻ mặt càng ngày càng u ám của cậu ta, tiếp tục châm dầu vào lửa: "Nếu cậu Hà thấy như vậy là nhiều quá, không bằng để chị gọi cho anh Lôi một cuộc, bảo anh ấy đến đây nói chuyện với cậu nhé?"

Tôi đã nói rồi, ở đất Hoài Thành này, nói ra tên của Phó Lôi cũng sẽ khiến người khác kiêng kỵ mấy phần.

Khuôn mặt của Hà Tinh Hải trở nên âm u vô cùng, cậu ta nhìn chằm chằm vào tôi một lúc, đến cuối cùng lại nở nụ cười: "Ok, chị nói bao nhiêu thì bấy nhiêu, ông đây có tiền. Lần sau nếu có đập trúng vào đầu chị thì cứ dựa theo tiêu chuẩn này mà bồi thường."

Lời nói của cậu ta tràn đầy uy h.i.ế.p đe dọa, nhưng tôi chỉ nhìn cậu ta rồi cười mà chẳng nói thêm gì.

Anh Huy vừa nghe xong đã nhíu mày: "Cậu Hà, mấy lời này không phải thứ có thể nói lung tung được đâu."

Hà Tinh Hải cười vang: "Chỉ đùa chút thôi mà làm gì căng thế, thân phận của chị Yên như thế sao tôi dám làm gì? Dám hó hé thì anh Lôi sẽ tha cho tôi chắc?"

Cậu ta nói đúng, cậu ta không dám động đến tôi. Bởi vì ai cũng biết rằng cô quản lí tiếp thị Đại Yên của Kim Triêu chính là người mà Phó Lôi bảo bọc.

Thậm chí có rất nhiều người đặt phòng ở team tôi chỉ vì để lấy lòng anh ấy.

Anh Huy lái xe đưa tôi đến bệnh viện một chuyến.

hằng nguyễn

Điềm Điềm vừa nhìn thấy tôi đã lập tức khóc không thành tiếng: "Chị Yên ơi em xin lỗi, em không biết phòng 503 là do Hà Tinh Hải đặt, anh ta tới muộn xong còn chỉ đích danh muốn Tiểu Mạn uống rượu, em nói gì cũng vô ích."

Cô ấy cảm thấy rất hổ thẹn, bởi vì ngay từ đầu lúc Tiểu Mạn bắt đầu làm việc, tôi đã dặn đi dặn lại với cô ấy là cho tới khi Tiểu Mạn thích nghi được với không khí ở hộp đêm thì cứ để cô bé vào phục vụ ở mấy phòng khách quen dễ tính trước đã.

Trên mặt Điềm Điềm vẫn còn hằn năm dấu ngón tay đỏ hồng, không có gì ngạc nhiên, chắc chắn là thành quả của Hà Tinh Hải.

Tôi vỗ vai cô ấy để trấn an sau đó mới an ủi: "Không sao hết, cứ nghĩ đến hướng tốt đi, tiền t.h.u.ố.c men của ba Tiểu Mạn được giải quyết rồi."

Tiểu Mạn không có gì đáng ngại, bác sĩ chẩn đoán là chấn động não cấp độ vừa nên cần nhập viện theo dõi vài ngày.

Y như dự đoán của tôi, cô bé rất bằng lòng giải quyết riêng.

Không có ai chê tiền.

Huống hồ còn là một số tiền lớn như vậy.

Sau khi rời khỏi bệnh viện tôi về nhà luôn, nhìn đồng hồ cũng sắp mười hai giờ rồi.

Nghĩ tới nghĩ lui tôi vẫn gọi cho Diệp Thành một cuộc điện thoại.

Số điện thoại tìm được trên website của văn phòng luật anh ta làm việc.

Lúc bắt điện thoại giọng nói của anh vẫn lạnh nhạt trầm thấp như trước, còn có thêm chút không vui khi bị đ.á.n.h thức khỏi giấc ngủ:

"Ai vậy?"

"Luật sư Diệp, tôi là Đại Yên, Đại Yên ở hộp đêm Kim Triêu."

"..."

Diệp Thành không trả lời, chắc là tỉnh rồi. Không khí đột nhiên lâm vào khoảng lặng yên ắng trong phút chốc.

Tôi cười nhẹ: "Ngại ghê, chỗ chúng tôi có một cô bé bị người ta đ.á.n.h, tôi muốn hỏi ý kiến anh xem cố ý đ.á.n.h người gây thương tích thì có thể truy cứu trách nhiệm hình sự không?"

"Bây giờ cô đang ở đâu?"

"À, tôi mới từ bệnh viện về đến nhà."

Tôi đứng ở cửa sổ sát đất trước ban công, mắt nhìn về phía màn đêm đen kịt, khóe môi chậm rãi hiện ra một nụ cười: "Không biết bây giờ anh có thể đến nhà tôi một chuyến không, tôi sẽ kể đầu đuôi câu chuyện cho anh nghe."

Ước chừng một tiếng sau, giữa đêm khuya tĩnh lặng Diệp Thành theo lời mời mà tới.

Lúc mở cửa anh nhìn thấy tôi mặc một chiếc váy ren hai dây, tay cầm bình rượu đỏ hệt như trong dự đoán của mình thì lập tức liền nhướng mày cười rộ lên.

Tôi cũng cười, vén mái tóc dài vẫn còn chưa khô ra sau tai một cách qua loa, sau đó giơ bình rượu lên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Muốn uống một chút không?"

"Tôi không biết uống rượu."

"Ồ, uống vào thì sao?"

Ánh mắt của anh ta đặt trên người tôi nóng bỏng cực độ, nó sâu hun hút như biển rộng mênh mang. Anh tiến lên ôm lấy eo tôi, cúi đầu ghé vào tai tôi cười một tiếng: "Sẽ nổi điên."

Đây là lần thứ hai Diệp Thành tới nhà tôi.

Ngoài dự đoán của tôi là, ngày hôm sau lúc tôi tỉnh lại anh ta vẫn chưa đi.

Lúc tôi xuống giường anh vẫn còn đang nằm trong chăn, hơi thở nhẹ nhàng, đầu tóc rối bời, lông mi yên tĩnh rũ xuống tạo thành một cái bóng nơi mí mắt.

Anh rất mệt, mãi tới lúc trời gần sáng mới được ngủ.

Tôi nhìn thoáng qua đồng hồ, đã mười một giờ rồi, đúng y đồng hồ sinh học của tôi.

Vẫn như thói quen hằng ngày, tôi nằm trên ghế mây ở ban công rồi châm một điếu t.h.u.ố.c, nhắm mắt tắm nắng.

Điếu t.h.u.ố.c vừa cháy một nửa thì Diệp Thành tỉnh dậy.

Mới tỉnh ngủ nên mặt anh còn hơi mờ mịt, vò đi vò lại mái tóc đã rối bời theo bản năng, rõ ràng vẫn còn ngái ngủ.

Giống hệt một cậu trai ngây thơ mới lớn.

Tôi nhẹ nhàng cười nói: "Anh tỉnh rồi à, có muốn ngủ thêm chút không?"

Dường như lúc này anh ta mới tỉnh táo, cầm điện thoại ở đầu giường nhìn một chút, trên mặt đã không còn thấy vẻ mờ mịt nào như khi nãy, đôi mắt cũng khôi phục vẻ minh mẫn bình tĩnh như xưa.

"Văn phòng vẫn còn nhiều việc, chiều nay anh sẽ khá bận nên giờ phải đi rồi."

"Ừ, anh đi đi."

Tôi quay đầu đi, nhìn ánh dương ch.ói lóa chiếu vào cửa sổ rồi lại nhìn điếu t.h.u.ố.c đã hóa tàn tro trong tay.

Diệp Thành lục tục mặc quần áo, đeo chiếc đồng hồ đắt tiền và cặp mắt kính gọng vàng kia lên. Lúc sau khi đứng cạnh tôi thì người đã mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, dáng người cao lớn mạnh mẽ, vẫn là dáng dấp cao quý kiêu ngạo ấy.

Tôi nghiêng đầu nhìn anh, trong mắt có chút ý cười nhạt nhẽo: "Không phải còn nhiều việc sao? Sao trông anh ngẩn ngơ thế?"

Anh ta chần chờ một chút: "Cũng trưa rồi, mình cùng đi ăn đi."

"Không cần đâu, em có hẹn rồi."

"Vậy lần sau?"

"Ừ."

"Add wechat với anh."

Diệp Thành cầm điện thoại lên, tay anh rất đẹp, khớp xương rõ ràng, thon dài trắng nõn, lướt vài cái trên màn hình rồi đưa mã QR ra.

Nụ cười của tôi lặng lẽ đọng lại trên khóe môi, nghiêng đầu nhìn anh ta: "Không cần đâu luật sư Diệp, có việc gì gọi điện thoại là được rồi."

Anh sửng sốt, sắc mặt có hơi mất tự nhiên, đôi môi mấp máy định nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ thốt ra một câu: "Hôm nay anh không cầm nhiều tiền mặt."

Tôi hiểu: "Không sao, lần trước anh đã đưa rất nhiều."

Có thể do vẻ mặt của tôi quá tự nhiên, từ đầu đến cuối vẫn giữ nụ cười trên môi, ý cười cũng quá dịu dàng ấm áp nên ngược lại khiến anh trở nên khó xử. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thẳm, sau đó ho nhẹ một tiếng rồi quay mặt đi với vẻ mặt ngượng ngạo.

"Mấy hôm nữa anh có một chuyến công tác ở nước ngoài, em có muốn mua túi xách, đồng hồ hay đồ trang sức gì không, anh mua cho em."

"Không cần, luật sư Diệp làm thế là quá khách khí rồi đấy."

Tôi thuận miệng ứng phó một câu, rút một điếu t.h.u.ố.c trong hộp ra ngậm trong miệng, cầm bật lửa châm t.h.u.ố.c rồi sau đó kẹp giữa ngón tay, cười nhạt nhìn anh ta: "Em không có hứng thú với mấy thứ đó."

Diệp Thành nhíu mày, lúc bốn mắt nhìn nhau vẻ mặt của anh có chút phức tạp, dáng vẻ do dự muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng chỉ mím môi rồi nói: "Hút ít t.h.u.ố.c một chút, không tốt cho cơ thể em đâu."

Tôi sửng sốt trong phút chốc nhưng rất mau lại cười nói: "Em biết."

Sau khi Diệp Thành rời khỏi, tôi bóp tắt điếu t.h.u.ố.c như lời anh ta nói. Đứng dậy bước tới cửa sổ nhìn chiếc Mercedes màu đen kia lái ra khỏi cổng chung cư.

Lúc đó tôi nghĩ, tôi với anh ta hẳn sẽ không còn gặp nhau nữa.

Đi vào phòng thay một bộ quần áo đơn giản xong liền ra khỏi nhà, tới tầng hầm lái xe đi.

Tôi không lừa anh ta, trưa nay đúng là tôi đã có hẹn.

Nơi tôi tới là khu nhà tứ hợp viện ở chân núi Hương Sơn nằm ngay phía tây thành phố.

Là một khu dân cư nhà vườn nổi tiếng ở Hoài Thành, giá phòng ở nơi đây có thể nói là cao hơn cả chân trời.

Có một số người mua nhà là vì sống sót, cũng có một số người mua nhà lại chỉ vì thưởng thức.

Giống như Phó Lôi vậy, anh ấy có nguyên một dãy tứ hợp viện kiểu Trung ở đây.

Lúc tôi đến thì anh đang sửa sang lại vườn cây cảnh ở một trong những tòa tứ hợp viện đó, trên chiếc thang bắc lên cao có vài người đang cẩn thận cắt tỉa cây tùng la hán trị giá cả triệu tệ và cây tùng đen Nhật Bản đẹp đẽ.

Mà Phó Lôi mặc một chiếc áo sơ mi vải lanh, đầu đội mũ rơm, chân đeo giày vải màu đen đang cầm chiếc cào gỗ cẩn thận xới đất cho đám hạt giống cây tùng ở xung quanh.

Rêu xanh ở trong vườn ấm ướt mà tươi tốt, mặt trời chiếu xuống khiến đám hạt giống rực lên màu vàng óng sáng bừng, được xới đất đúng hàng thẳng lối, có đường kẻ rõ ràng.