Dưới Hiên Vương Phủ

Chương 10



 

Ngay khi tiếng chuông tan học vang lên, tất cả mọi người khẩn cấp lao ra trường học.Nghênh Thu theo sát các bạn học trong lớp cùng bước ra khỏi phòng học cho an toàn.

 

Lần này cô khôn ngoan hơn, không đi một mình.

 

Các cô đi đến cửa hàng tiện lợi ở gần trường, mục đích chỉ có một...

 

"Chòm sao Sư Tử, tích cực tiến thủ, hoạt bát cởi mở, trời sinh lạc quan, là chòm sao tôn quý nhất đó!" Bạn học Lam lên tiếng là khách hàng thân thiết của 711 bởi vì chỉ cần 711 ra bất kỳ bộ sưu tập mới nào, nhất định trong thời gian ngắn cô sẽ có được một bộ.

 

"Wow!" Toàn bộ nữ sinh đều phát ra tiếng kêu thán phục.

 

"Nhìn xem trong tay các cậu là chòm sao nào."

 

"Ừm, xem thôi."

 

Mọi người rất nhanh xem cá tính chòm sao được in trên những tấm thẻ đ.á.n.h dấu sách đang cầm trong tay, thuận tiện xem bên cạnh mình có người thuộc chòm sao đó hay không.

 

Thẻ đ.á.n.h dấu sách in thông tin chòm sao và hình gấu Pooh mà 711 mới vừa tung ra, như một mồi lửa thiêu đốt các nữ sinh ở học viện Nam Thánh, “hot” cực kỳ, cho nên bọn họ liền đến 711 mua đồ, chính là muốn tập hợp đủ bộ 12 thẻ đ.á.n.h dấu sách có thông tin chòm sao.

 

Cầm trong tay thẻ đ.á.n.h dấu sách in hình gấu Pooh, Nghênh Thu hưng phấn mở ra, phát hiện bên trong là chòm sao Bọ Cạp.

 

Chòm sao Bọ Cạp, luôn thấu hiểu, yêu hận rõ ràng, khí chất thần bí, đôi mắt thâm thúy, chứa đầy bí ẩn.

 

Ưm... Cô mím môi suy tư rất lâu, thế nào lại cảm thấy những chữ ghi trong thẻ này dường như rất giống người kia?

 

Cô chưa bao giờ hỏi Nhị vương gia sinh tháng nào, sẽ không trùng hợp đến thế chứ?

 

Ngay lúc Nghênh Thu muốn mở tấm thẻ còn lại thì tiếng còi xe hơi ở phía xa vang lên đầy hung hăng.

 

Thật là, người nào không biết phép tắc? Nơi này là gần trường học, lại còn ấn còi to như thế, làm thế nào mà có được bằng lái?

 

Nghênh Thu vừa lẩm bẩm trong miệng, tay thì bận rộn đem tấm thẻ còn lại mở ra, nhưng có một chút khó khăn để mở...

 

Ngay lúc cô đứng ở ven đường ra sức vật lộn với cái thẻ trên tay thì tiếng còi xe tiến lại càng gần, nhưng cô không ngẩng đầu nhìn xem là người nào thiếu đạo đức.

 

Đột nhiên, một ngón tay đụng nhẹ sau lưng cô, lúc này mới khiến cô ngước mặt lên, phát hiện sau lưng là một nam sinh trông nhút nhát.

 

Nói nhút nhát là bởi vẻ mặt của anh ta, anh ta còn nói chuyện âm thanh thật nhỏ.

 

"Cái kia... hẳn là...."

 

"A?" Cô khó hiểu, cô nghe không rõ, có thể nói lại lần nữa xem sao?

 

Thật sự là làm khó anh ta bởi vì anh ta đang thẹn thùng! Đáng giận, chắc là do tiếng ồn từ còi xe của người kia tạo ra.

 

Nam sinh kia đã quyết định làm người tốt, liền làm đến cùng!

 

Anh ta đến gần bên tai Nghênh Thu, thanh âm thế này mới rõ ràng, chỉ nghe được anh ta nói: "Chủ nhân chiếc xe kia hình như là tìm cậu."

 

Nghênh Thu lập tức nhìn về phía tạo ra tiếng ồn, thấy một chiếc xe thể thao màu bạc, phát hiện tiếng còi xe đã ngưng lại.

hằng nguyễn

 

Nó chấm dứt nguyên nhân là bởi vì chủ nhân của nó đã ra khỏi xe, hướng về nơi cô đứng với cái mặt giận dữ, tiêu sái đi tới.

 

Nam sinh kia thấy thế, cho dù nhút nhát thế nào cũng biết nguy hiểm đang tiến đến gần, ngay tại chỗ lập tức xoay người như kiểu nhà binh, sau đó nhanh như chớp chạy trối c.h.ế.t.

 

Lan Khang giống như bắt gian tại trận, trừng mắt, thoáng cái liền không nhìn thấy bóng lưng.

 

Thằng nhóc khốn khiếp, chạy trốn nhanh như vậy!

 

"Anh..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nghênh Thu chưa kịp dứt lời, đã bị Lan Khang kéo đi giống như ch.ó mèo, lôi đến bên chiếc xe vừa phát ra tiếng ồn, mở cửa và nhét cô vào trong.

 

Như thế không được, toàn bộ mọi người sẽ biết cô và người đàn ông không lễ phép này có quen biết, quá mất mặt.

 

Cô tức giận tính mắng anh, đã thấy anh vừa tiến vào trong liền lập tức khởi động xe, tiếp theo tựa như hỏa tiển lao ra, hại cô không cẩn thận cả người bị đập vào cái ghế sau lưng.

 

"A!"

 

Không nghĩ tới ghế dựa lại không được lắp đặt tốt, bị cô va chạm như vậy, cả người cô và ghế cùng nhau nằm ngửa.

 

Cô giãy dụa muốn ngồi lên thì lại nghe bên tai truyền đến âm thanh lạnh lùng ra lệnh, "Không cho phép."

 

"A?"

 

"Cứ nằm như thế, không cho phép."

 

"Nhưng nếu nằm như vậy tôi sẽ say xe..."

 

"Không cho phép tranh luận."

 

"Tôi không có..."

 

"Chờ chút, em còn một món nợ chưa tính với bổn vương."

 

Ô! ô! Không thể nào! Cô không phải lại đắc tội hắn chứ? Cô như thế nào không phát hiện?

 

Cô thật sự không quen nằm trên ghế xe, nhưng xe sang không hổ là xe sang, cơ hồ cảm giác mặt đường xóc nảy cũng không có, nằm trên cái ghế được bọc bằng da trâu cao cấp, cô vẫn cố nghĩ rốt cuộc mình đã chọc giận hắn ở điều gì?

 

Không thèm suy nghĩ nữa, cô nhắm mắt lại ngủ.

 

Đến khi nghe thấy tiếng xe dừng lại, cô mới tỉnh giấc, con ngươi mở to, phát hiện khuôn mặt lạnh như băng đối diện với mình.

 

"A ...." Cô nhịn không được phát ra tiếng thét ch.ói tai đầy sợ hãi, giống như gặp quỷ.

 

Lan Khang khẽ nhíu mày, sau đó vươn tay bóp cái mũi của cô, lập tức cô không thể hô hấp, cũng không thể hét lên.

 

"Không được kêu, khi đó bổn vương mới buông ra."

 

Thấy cô gật gật đầu, anh mới buông tay ra.

 

Cái mũi nhất thời được tự do, liền hít lấy một ngụm lớn không khí, bàn tay to của anh thừa dịp này nắm cái cằm xinh xắn của cô, không cho cô có cơ hội hỏi anh bọn họ hiện đang ở nơi nào.

 

"Nói, vừa rồi tên nam sinh dán mặt sát vào em là ai? Tên gì? Ở đâu? Là thế nào trong lớp học? Quan hệ với em đến đâu? Hắn có biết em phát sinh quan hệ với bổn vương, không còn là thiếu nữ thuần khiết nữa hay không?"

 

Không nói nên lời... cô thực rất muốn cho nam nhân cuồng vọng tự đại này một cái tát, mặc kệ khuôn mặt tuấn mỹ cao quý tự tôn của anh có bị thương hay không, bởi vì anh cũng có thể tùy tiện tổn thương người khác, không kính trọng người khác do đó không đáng được người khác kính trọng lại.

 

Vấn đề là cô… Không đủ dũng khí.

 

"Này! Tôi được nam sinh khác yêu thích có quan hệ gì? Người yêu thích tôi, nhất định không phải là loại người giống như anh, động một chút là…"

 

Cô nói đến giữa chừng thì im bặt không nói nổi nữa, bởi vì trước mắt cô gương mặt tuấn mỹ như thiên sứ liền biến thành ác ma, đáng sợ hơn là từ ác ma lại biến thành Đại Ma Vương. Cô lại chọc giận hắn rồi.

 

"Ý em là nói bổn vương động một chút là đối với em ra làm sao, em rất không thích?" Anh chậm rãi tới gần cô, cái cảm giác uy h.i.ế.p bức người này làm cô sắp không thể hô hấp.

 

"Hoàn… Hảo."

 

"Hoàn hảo?!" Anh gằng giọng, hiển nhiên không hài lòng câu trả lời của cô.