Những gì anh muốn đều đã biểu đạt rất rõ ràng, Nghênh Thu đứng ở đó không biết nên làm thế nào cho phải?
Chợt đột nhiên, bên ngoài lại có âm thanh, tỏ vẻ có người đến đây.
Nghênh Thu tưởng rằng anh sẽ chờ một chút, nhưng ngạc nhiên khi thấy anhđưa tay giữ lấy tay nắm cửa.
Chẳng lẽ anh muốn mở cửa?
Nghênh Thu nhanh ch.óng tiến lên chặn ngang tay anh đang chuyển động ổ khóa, ánh mắt cực kỳ bá đạo của anh chăm chú nhìn cô.
Cô ngập ngừng một lúc, anh chuyển động cánh tay một tý, cô đành phải gật đầu.
Khẩn trương nhìn tay anh nắm c.h.ặ.t nơi khóa cửa....
"Nhanh chút." Anh bức bách.
Cô đã có anh, còn không thỏa mãn!
Nếu anh không quan tâm cô nhiều như vậy, thì hiện tại anh cũng sẽ không khó chịu bị ngọn lửa ghen tuông đốt cháy đến thống khổ. Lan Khang chịu đựng đố kị trong lòng, còn có dưới bụng không ngừng truyền đến d.ụ.c hỏa tê dại.
Bị hai ngọn hỏa diễm thiêu đốt cùng lúc, hơi thở của anh bắt đầu nồng đậm, cảm giác được toàn thân nhiệt huyết sôi trào, đạt tới mức không cách nào nén lại được.
Mặc dù động tác của cô ngây ngô vụng về, nhưng chỉ cần thấy môi cô vờn quanh vật nóng của anh, cô không có lấy bất kỳ kỹ xảo tuyệt vời nào, lại có thể làm cho anh thực hưng phấn.
Nghênh Thu hoảng sợ, nhưng vẫn chỉ có thể đỏ mặt nhận lấy.
Nghênh Thu chưa bao giờ nghĩ mình cùng với đàn ông làm những chuyện này, tuy rất thẹn thùng, nhưng nam tính nóng như lửa kia tràn đầy sức mạnh khiến cô hoảng sợ.
Khi mọi người ở bên ngoài đi xa, chỉ còn lại hai người bọn họ, Lan Khang rốt cục chịu đựng không nổi, lấy tay nâng đầu cô bắt đầu luật động.
Nghênh Thu chỉ có thể thẹn thùng hai mắt nhắm lại...
"Ưm..."
Môi cô chậm rãi bật ra tiếng rên rỉ hưng phấn, từng vệt mồ hôi trong suốt thấm đẫm trên da thịt, cho thấy cô cũng dần dần trầm mê trong sức mạnh cường tráng của anh...
...
"Chờ một chút!" Cô thở gấp vụt vụt hỏi: "Anh còn không nói cho tôi biết anh rốt cuộc đã làm gì thầy ấy?"
Đã đến nước này, cô còn vướng bận người đàn ông khác! Một chút ánh sáng lạnh lẽo theo con ngươi đen của Lan Khang hiện lên.
hằng nguyễn
Anh tựa đầu chống đỡ đầu cô, lạnh lùng nói: "Được rồi, bổn vương sẽ nói cho em biết, bổn vương phái người đ.á.n.h anh ta một trận, sau đó cảnh cáo anh không được chú ý đến người phụ nữ của bổn vương, cuối cùng cho trường học một số tiền lớn, thay thế được vị trí anh ta."
"Anh... A!"
Cô không thể mở miệng, đã bị cự ở trong hoa kính c.h.ặ.t chẽ non nớt cuồng vọng ra vào, mỗi một luật động đều như muốn đ.â.m thủng cô, mãnh liệt đến độ cô sắp không thể hô hấp.
"Đừng..." Nghênh Thu cảm giác gần như không nhận thức được người đàn ông này, hiện giờ bị chiếm giữ chỉ cảm thấy đau đớn cùng nhục nhã, cho nên liều mạng muốn giãy dụa.
Nhưng anh làm sao có thể để cô toại ý?
"Buông..."
"Bổn vương làm như vậy là sai lầm sao? Bổn vương chính là muốn cho em biết em là người phụ nữ của bổn vương, nên toàn tâm toàn ý làm bổn vương vui, làm sao có thể trong mộng nghĩ về một người đàn ông khác?" Anh tức giận đem bản thân mình hung hăng rút ra, sau đó lại mãnh liệt tiến vào, chứng tỏ chính mình hoàn toàn giữ lấy cô.
Vô luận thân thể hoặc là tâm linh, cô phải duy nhất là của anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tôi... Tôi ghét anh." Cô nhắm hai mắt lại, khóe mắt hàm chứa lệ quang trong suốt.
Anh có chút kích động, lập tức dùng vẻ mặt lạnh nhạt đối xử với cô.
"Tùy tiện."
Đáng giận!
Cô c.ắ.n chặt môi dưới, nước mắt nhịn không được rơi xuống....
Miệng nói lời chán ghét, nhưng thân thể lại phản bội cô
"A... A..." Nghênh Thu vong tình.....
Lan Khang sợ bị người phát hiện, cúi đầu hôn môi cô, nuốt lấy toàn bộ rên rỉ của cô.
Một lần lại một lần luật động đ.á.n.h sâu như những con sóng cao vùi lấp cô, phá hủy tất cả lý trí của cô, thân thể cô chỉ phản ứng theo bản năng nguyên thuỷ.
Giờ khắc này ghen tuông cùng đố kỵ đã trở nên vô nghĩa anh đối với cô chỉ còn lại yêu thương, anh mỗi một lần luật động đều như mưa rền gió dữ xâm nhập dịch chuyển vì cô mà kéo dài tình ý.
"A... Ưm..." Nghênh Thu vô lực tựa vào bờ vai anh, như một đóa hoa nhỏ mảnh mai tựa như thừa nhận anh cuồng mãnh giữ lấy.
Rốt cục, người đàn ông đói khát nguyện ý thỏa mãn, anh tại lần cuối cùng phóng thích tất cả dịch mật nóng như lửa, mãnh liệt nóng bỏng rót vào hoa tâm mềm mại của cô.
"A!" Nghênh Thu phát ra một tiếng rên thỏa mãn lại run rẩy kêu nhỏ, sau đó cả người xụi lơ, nếu không phải bàn tay to của anh vừa vặn ôm lấy cô, chỉ sợ cô sẽ trượt chân té trên mặt đất.
Lan Khang ôm cô thật c.h.ặ.t, hai người trong không gian nho nhỏ dây dưa lẫn nhau.
"Bé con, đáp ứng bổn vương, không được tưởng nhớ tên thầy giáo kia, bổn vương đã đuổi anh ta đi, anh ta sẽ không chen vào giữa chúng ta." Anh nhẹ nhàng vỗ về tóc của cô bá đạo ra lệnh.
"Không cần."
"Em!"
Cô dùng hết khí lực đẩy anh ra, sau đó lùi lại vài bước, cả người vô lực dán tại trên vách tường... Anh vẫn còn đối diện cô, chỉ cần anh đưa tay lên, vẫn như cũ có thể bắt cô.
Nhưng anh không làm thế, chỉ có gương mặt lạnh lùng, giống như cô không nghe lời chẳng những chọc giận anh, càng đau nhói tim anh.
"Chẳng lẽ em thật sự muốn bổn vương làm ra chuyện đáng sợ hơn sao?" Ánh mắt của anh như là đang nói..., vì cô, muốn anh g.i.ế.c người anh cũng sẽ làm trong nháy mắt.
Thật đáng sợ anh tham muốn giữ lấy làm trong lòng cô có cảm giác bất an.
Nghênh Thu tự nói với mình, không nên hoảng hốt, không thể lại khuất phục, bởi vì cô không thể bởi vì anh tham muốn giữ lấy, tùy ý anh thương tổn người vô tội khác.
"Lại đây."
"Nhị vương gia, anh không thể như vậy, anh phải biết rằng bây giờ không phải là Đường triều, mà là thời đại dân chủ." Cô thanh âm run rẩy, thử muốn cùng anh phân rõ phải trái, nhưng cùng một người đàn ông thích ghen này nói cái gì đều thực nguy hiểm.
"Bổn vương không cần dân chủ quỷ quái gì, trong thế giới bổn vương, bổn vương là chủ nhân của em, ông trời của em, bổn vương càng muốn chuyên chế, nếu em không ngoan ngoãn lại đây, bổn vương cam đoan đem quan hệ chúng ta công bố ra ngoài."
Sắc mặt cô trắng xanh, liều mình lắc đầu.
"Anh đối xử với tôi như thế nào cũng được, nhưng anh không thể tổn thương người mà tôi tôn kính."
Đôi mắt to của cô hàm chứa lệ quang, bộ dáng yêu tiếc vốn có thể mềm nhũn trái tim anh, nhưng vừa nghe đến cô bênh vực người đàn ông khác, anh lập tức nổi giận.
"Hôm nay em vì một người căn bản không thích em, thậm chí cũng không biết em thích anh, vì một người đàn ông mà giở thói đùa giỡn cùng bổn vương?"
Anh xuất khẩu lạnh như băng, giọng nói rõ ràng là đố kị bên trong.