Ngón tay của anh ly khai, Nghênh Thu nhịn không được thở một hơi nhẹ nhõm, cái loại khiêu khích xấu hổ muốn c.h.ế.t này cuối cùng kết thúc, nhưng là trong thân thể cũng rất nhanh ch.óng dâng lên một cỗ nồng đậm cảm giác trống rỗng.
Làm thế nào có thể mở miệng kêu anh lắp đầy phần hư không này?
Thời điểm cô không biết làm sao, chợt đột nhiên, cảm giác được một loại xúc cảm ấm áp đụng chạm lấy
"A! Anh..."
Anh không chỉ dùng tay khiêu khích, mà còn sử dụng môi lưỡi yêu thương.
"Em... Chịu không nổi..." Trải qua khoái cảm không biết dâng cao bao nhiêu lần, cô rốt cục không chịu được cầu khẩn.
"Muốn anh sao?"
"Dạ." Cô thẹn thùng lên tiếng, giống như mèo nhỏ kêu meo meo làm nũng, đòi hỏi chủ nhân yêu thương.
Anh đương nhiên sẽ không cự tuyệt..."Không được cử động! Cướp đây."
Cách cửa phòng quản lý truyền tới một câu kịch kinh điển làm người hồn bay phách tán, khiến Nghênh Thu sắp lên thiên đường đột ngột quay lại hạ thế.
"Nhị vương gia, bên ngoài hình như có cướp..." Nghênh Thu tái mặt nói, muốn lao ra bên ngoài, "Chúng ta nhanh ch.óng ra ngoài giúp Tam vương gia."
"Yên tâm."
"Nhưng... Tam vương gia trông rất yếu đuối..."
Nếu tên cướp nhìn thấy Tam vương gia tướng mạo hoàn mỹ lại tuổi trẻ, bất kể giới tính, bắt chước phim Brokeback Mountain đem ra biểu diễn, làm sao có thể được?
Chợt đột nhiên, cô khẽ kêu một tiếng, phát giác tiếp theo là nhanh ch.óng lắp đầy...
"Nhị vương gia? !"
Lan Khang không chút do dự sau khi tiến vào liền cuồng dã mãnh liệt vận động, đói khát như dã thú, không ngừng tiến công xâm lược.
Hiện tại không nên tiếp tục làm chuyện này? Có cướp bên ngoài a!
Nhưng... Thật thoải mái!
Nghênh Thu vô lực chỉ có thể cầm lấy cánh tay anh, c.ắ.n chặc môi dưới, hi vọng ngăn chặn tiếng rên rỉ truyền đi.
Tuy nhiên tên cướp vẫn ở bên ngoài, Tam vương gia có thể sẽ gặp nguy hiểm...
"Chuyên tâm." Lan Khang hờn giận ra lệnh, không hài lòng chuyện cô phân tâm, mỗi một lần xâm nhập đều vào sâu như vậy, cô gần như muốn ngất xỉu.
"A..."
Cô sợ hãi kêu quá lớn sẽ kinh động kẻ cướp, lật đật đưa tay lên che miệng lại, thân mình mảnh mai vì anh va chạm mà lay động, ngay cả ngăn tủ đều lắc lư.
"Chậm một chút... Sẽ bị nghe được..."
Phát hiện cô vẫn phân tâm, không vì anh mà thần hồn điên đảo đến quên hết thảy, chỉ muốn anh, chỉ nhìn thấy anh. Đôi mắt xinh đẹp của Lan Khang phát ra tia chinh phục quang mang.
Đột nhiên sáng suốt, Nghênh Thu cuối cùng cũng nhận thức được sự tức giận của anh, nhưng không biết anh rốt cuộc vì cái gì mất hứng.
"Anh đang tức giận ?"
Đúng! anh là ghen tỵ, lại không thể nói ra, tâm tình rất buồn kiềm nén không được đành phải dùng hành động phát tiết ra.
"Đừng... Em sẽ... Không được..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Là anh!"
"Anh là ai?"
"Đương nhiên là... A..." Cô thở gấp run giọng cơ hồ nói không ra lời.
"Là ai?"
"Là anh Nhị vương gia." Cuối cùng cô cũng nói ra.
"Tốt lắm." anh hài lòng câu trả lời của cô, tiếp theo ôm cô ra khỏi ngăn tủ, đi tới cái ghế ngồi xuống, đặt cô ở trên đùi của mình.
Nghênh Thu giống như món đồ chơi bị anh ôm lấy ....
"A... A..."
Rất nhanh, bên tai anh nghe được tiếng rên rỉ đáng yêu của Nghênh Thu, anh thở nhẹ thấp giọng dặn dò, "Kêu quá lớn sẽ bị nghe được."
Một giây sau.....Thật là vật nhỏ đáng yêu.
"Em không được... Nhanh chấm dứt... Có kẻ bắt cóc... A..."
Chợt đột nhiên, cô mắt nhắm lại, thân thể vô lực ngã trên vai anh, như con mèo nhỏ xụi lơ mệt c.h.ế.t.
Lan Khang nhìn thấy cô như vậy, không cố kỵ cầm eo của cô, mạnh mẽ quyết liệt nhanh ch.óng tăng tốc độ chạy nước rút lần cuối cùng trước khi kết thúc.
Một cỗ tê dại quen thuộc thẳng hướng lên não, Lan Khang gắt gao tiến đến nơi sâu nhất trong hoa tâm của Nghênh Thu, sau đó cảm giác một trận vui sướng sảng khoái truyền đến, dịch vọng nóng bỏng vỡ đê mà thoát ra...
Nghênh Thu không quan tâm mình đã toàn thân vô lực, nhỏ giọng nói: "Nhị vương gia, có kẻ cướp, chúng ta phải nhanh báo nguy a!"
"Không cần." anh cảm thấy mỹ mãn ôm thân mình kiều nhuyễn của cô, sau đó nhìn khắp nơi chậm rãi nói: "Kẻ cướp gặp được lão tam chỉ có con đường c.h.ế.t."
"Vì sao?"
"Không nên xem lão tam bề ngoài nhu nhược mà coi thường, kỳ thật võ công của cậu ta so với chúng ta cao cường hơn."
"Thật sao?"
Lúc này, bọn họ nghe được bên ngoài truyền đến tiếng kêu thê t.h.ả.m cầu khẩn của tên cướp, "Đừng đ.á.n.h nữa, van cầu ngài, nhanh báo nguy, kêu cảnh sát dẫn tôi đi, đại hiệp, đừng đ.á.n.h tôi, tôi biết tôi sai rồi."
"Nếu biết sai rồi, vậy trước khi cảnh sát đến đón chịu thêm chút trừng phạt đi!"
Giọng điệu nhẹ nhàng êm ái của Lan Ngọc nghe qua như là tiếng nguyền rủa tới từ địa ngục, tiếp theo bên ngoài lại truyền tới tiếng kêu đau thất thanh cực kỳ bi t.h.ả.m của tên cướp.
Nghênh Thu sắc mặt tái nhợt quay đầu nhìn Lan Khang, "Nghe qua thật đáng sợ nha!"
Trên khuôn mặt tuấn mỹ của anh gợi lên chút sủng nịnh mỉm cười, sau đó đem cô ôm vào trong n.g.ự.c, dịu dàng vỗ vỗ lưng cô, "Đừng sợ, có bổn vương ở đây, bổn vương sẽ bảo vệ em."
Nghênh Thu nghe được câu này, trong lòng không khỏi ấm áp, cảm nhận được yêu thương thực hạnh phúc.
hằng nguyễn
"Phải bảo vệ cả đời nha!"
"Tuân mệnh." Nói xong, anh chân thành hôn môi cô đầy thâm tình.
Hai người lại tiếp tục đắm chiềm trong thế giới ngọt ngào, bên ngoài cánh cửa vẫn là tiếng cầu xin tha thứ không ngừng.
Bất quá bọn họ cũng lực bất tòng tâm, ai bảo tên cướp kia không chịu làm người tốt, ngang nhiên đến cướp bóc nhà bọn họ.
Chẳng lẽ không biết đây chính là phủ vương gia sao?