"Nhị vương gia, tôi sẽ bị anh hại c.h.ế.t đấy." Nghênh Thu thở phì phò thầm oán.
Bước chân của cô đột nhiên dừng lại, đập vào mắt là con xe thể thao BMW màu bạc.
Không cho cô thời gian ngẩn người, bàn tay to phía sau mở cửa xe ra, đem cả người cô nhét vào trong.
"Anh mới mua?" Nghênh Thu hỏi người đàn ông vừa mới ngồi vào ghế lái, đôi mắt to hưng phấn sáng ngời ở trong xe quét tới quét lui, khuôn mặt tuyết trắng nhỏ nhắn vì vui sướng cùng cảm xúc mới lạ mà ửng hồng.
"Em không phải nói muốn có xe này?" Anh ta đương nhiên trả lời.
"Tôi chỉ là thuận miệng nói thôi, anh cho là thật à?" Xe này giá trăm vạn, anhcư nhiên bởi vì cô thuận miệng nói liền mua nha?
Nhị vương gia này thật là biết cách tiêu tiền quá đi.
Nghĩ đến anh vì một câu nói của mình mà mua, đúng là rất tuyệt
Thấy trên mặt anh lộ ra biểu tình vui vẻ, cô háo hức như đứa bé được tặng quà, bàn tay nhỏ bé đông sờ tây chạm ở trong xe, còn mở ngăn tủ phía trước lật tới lật lui, phát hiện bên trong đầy thứ cô thích ăn vặt, nụ cười của cô càng thêm rõ ràng, thoạt nhìn khiến lòng người trìu mến.
Anh không nói chuyện, tra chìa khóa, chuẩn bị khởi động xe.
Nghênh Thu đột nhiên nghĩ đến việc quan trọng liền nhào tới, nắm c.h.ặ.t cánh tay anh, khẩn trương nói: "Không thể lái xe, anh không có giấy phép.
"Tôi là vương gia." Anh nói những lời này mà cũng nghe được.
"Sau đó thì sao?" Vương gia có thể lái xe không cần giấy phép?
"Khi nào rảnh sẽ đi thi." Trên thực tế, anh mấy ngày trước đã đến lớp học, nhưng chịu không nổi ánh mắt nhìn mình thực đen tối của những phụ nữ kia.
Tuy rằng anh đã quá quen thuộc những ánh mắt sùng bái này, khủng khiếp hơn là cả huấn luyện viên cũng vậy, làm cho anh bắt đầu lo lắng, suy nghĩ có nên kêu chị thứ của cô nhóc này dạy anh hay không.
Nghênh Thu nghe được câu này thiếu chút nữa té xỉu.
"Như vậy rất nguy hiểm..." Trên đời này làm gì có chuyện rãnh thì mới thi lấy bằng lái xe? Đây chẳng khác nào đem sinh mệnh của mình cùng nguy hiểm nhét chung một chổ!
"Em yên tâm, bổn vương không cho phép, em ngay cả muốn c.h.ế.t cũng đều không được."
"A?"
"A cái gì mà a? Ngoan ngoãn ngồi xuống."
Mệnh lệnh chuyên chế mang một ít hung hăng, khiến Nghênh Thu nhu thuận yên vị như đứa nhỏ.
Cô không nên nghe lời như vậy, nhưng không biết vì sao, cô luôn bị khí khái uy nghiêm tràn ngập nam tính của anh làm cho kinh sợ, sau đó không tự chủ được thuận theo.
Aiz! Chị Nghênh Hạ nói đúng, cô nếu sanh ở cổ đại, cô tuyệt đối không phải là dạng thiên kim tiểu thư bắt nạt người, nhưng nếu là tiểu nha đầu thì cô nhất định sẽ bị đem ra đùa giỡn mà không dám hé răng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nghĩ đến bản thân bị người đàn ông bên cạnh tự xưng là chủ t.ử lại từng bị anh đùa giỡn và áp đảo...
Không thể nào hình ảnh đó lại xuất hiện trở lại, không thể, Quan Nghênh Thu, không phải đã tự nói với mình sẽ phải quên đêm hôm đó?
Không thể...
"A!" Cô hét lên một tiếng.
Tiếng hét của cô làm anh nghiêng thân mình qua, xảy ra đột ngột tới mức tim cô nhất thời đập loạn cả lên, giống tiểu bạch thỏ bị bất ngờ, không biết phải làm sao chỉ có thể cảnh giác nhìn chăm chú vào gương mặt tuấn mỹ của anh.
"Làm cái gì?" Lúc nãy kêu rất không thục nữ rồi, câu hỏi hiện tại có vẻ tao nhã một chút.
Hơi thở nóng như lửa của cô phả nhẹ trên mặt anh, khiến anh cũng quay đầu nhìn lại, hơi thở nam tính xen lẫn mùi t.h.u.ố.c lá tản mát trên mặt cô, làm cả khuôn mặt cô nóng lên như muốn thiêu cháy
Đáng yêu đến mức làm anh muốn ngay lập tức nhào tới ăn cô.
Lúc ý nghĩ dâm đãng phủ đầy tâm trí của anh, thì lại nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn bất an của cô.
Không nghĩ sẽ làm cô sợ hãi quá mức, anh đành phải buông tha cho ý niệm tạm thời này.
"Giúp em thắt dây an toàn." Anh khí cười nói, lộ ra hàm răng trắng bóng.
Phát hiện mình phản ứng thái quá, cô rất muốn tìm một cái động trốn vào.
"Ưm!"
Cô khẽ lên tiếng, cứ tưởng anh ta đã rời đi, không nghĩ tới trái ngược hoàn toàn, phản ứng của cô tràn ngập hương vị yêu kiều. Người phụ nữ ngồi bên cạnh khiến anh như dã thú ngửi được con mồi càng thêm tới gần.
hằng nguyễn
"Em muốn bổn vương sẽ làm gì với em sao?" Ngón tay chậm rãi chống đỡ trên môi cô, anh tà mị mỉm cười làm cho hình tượng tao nhã lãnh tình thường ngày của mình hoàn toàn bị phá hỏng.
Ngay lúc này đây, sau lưng anh tồn tại đôi cánh đen của đại ác ma, đang quyến rũ cô một tiểu thiên sứ thuần khiết, ít nhất để mỗi đụng chạm tay anh làm chomôi cô như muốn hỏa thiêu.
"Làm gì vậy?" Cô run run hỏi, sau đó vươn bàn tay nhỏ, lấy ngón tay đang gây trở ngại cô nói chuyện ra.
"Cái đầu nhỏ của em lại tưởng tượng ra chuyện xấu gì.”
"Tôi nào có? Anh không nên nói lung tung, tôi cái gì cũng không có tưởng tưởng đến!" Cô thề thốt phủ nhận, đầu vội vàng xoay qua chỗ khác, sống c.h.ế.t nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, làm như bên ngoài có thứ siêu cấp đẹp khiến cô nhìn không chuyển mắt.
Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Lan Khang chậm rãi nổi lên một chút ý cười đùa cợt.
Muốn nói sang chuyện khác? Muốn lạnh nhạt anh? Cô nhóc này thật sự là càng lúc càng kỳ cục.
Cũng khó trách, bởi vì từ nhỏ cô không phải là nô lệ, đột ngột đảm đương nhiệm vụ đó, đương nhiên đôi khi trở nên khó bảo, khó có thể cưỡng chế.
Không nên lo lắng, anh là ai chứ! Đường đường Lý nhị vương gia, một đứanhỏ chẳng lẽ không thu phục được sao?