Dưới Hiên Vương Phủ

Chương 6



 

 

Người đàn ông tặng lễ vật cho cô cũng không phải là thần thánh hay thiên thần hạ giới, anh không cho không ai bất cứ thứ gì, những gì cho đi tuyệt đối sẽ lấy lại gấp đôi, anh chính là đại ác ma tà ác vô song.

 

Xem ra, anh hiện tại muốn đại khai sát giới.

 

Cũng không phải cô mở miệng đòi anh tặng quà, chính anh đưa loạn bây giờ lại ngang ngược mưu tính trên đầu cô sao?

 

Ông trời! Thật không công bằng!

 

"Tôi chưa muốn tắm, khi nào đi ngủ thì tôi sẽ tự tắm rửa, huống chi tôi còn có bàitập cần làm..." Ấp úng, vô cùng suy yếu tự nói với chính mình tối hôm nay phải thực hiện cho xong những việc này, ra vẻ chính mình còn bề bộn nhiều việc, động tác Lan Khang cởi quần áo một chút cũng không ảnh hưởng đến cô.

 

Ôi ôi! .Vì sao Nhị vương gia cao cao tại thượng này ngay cả t.h.o.á.t y đều gợi cảm như vậy, cô muốn cố gắng phản kháng không nhìn, đúng là lực bất tòng tâm, thật mệt c.h.ế.t đi.

 

"Bổn vương mặc kệ, tối hôm nay toàn bộ thời gian của em chính là của bổn vương, em không nên quên lời hứa với tôi."

 

Cái gì? Chẳng lẽ hôm nay là ngày ước định của cô và anh? Hai mắt cô mở to trong lòng suy nghĩ.

 

"Nhưng tôi..."

 

hằng nguyễn

"Bổn vương ghét nhất hạng người không tuân thủ hứa hẹn."

 

Nghênh Thu ngồi ở trên giường, như tiểu bạch thỏ nhè nhẹ run nhìn bóng dáng cao lớn trước mắt, anh cơ hồ che khuất ánh sáng trên đầu cô.

 

Cô không thể không ngắm nhìn thân thể nam tính lõa lồ của anh, cao lớn mạnh mẽ, mang vẻ rắn rỏi tràn ngập dương khí hòa trong cơ thể cường tráng, không giống với thân thể mềm mại của cô. Anh toàn thân màu đồng thau, da thịt phảng phất dày đặt hương chocolate, khiến người ta thèm nhỏ dãi.

 

Gương mặt cô như bị lửa thiêu đốt đến đỏ bừng, hô hấp càng trở nên khó khăn khi anh ta đứng thẳng kiểu chữ đại, d.ụ.c vọng khiến của anh ngóc dậy.

 

Thoạt nhìn tiểu bằng hữu của anh đã bị đ.á.n.h thức.

 

Cô đương nhiên biết anh muốn làm gì, cũng biết một chút nữa đại khái sẽ có kết quả như thế nào, nhưng là...

 

"Tôi chưa có chuẩn bị...A!" Cô sợ hãi kêu một tiếng, cả người bị ác lang đ.á.n.h úp, anh tựa hồ không lo lắng đè lên cô. Cứ như vậy thân hình to lớn áp sát thân thể nhỏ nhắn của cô, thiếu chút nữa không nhìn tới sự tồn tại của cô.

 

"Bổn vương rất chán ghét em trốn tránh có lệ." Hơi thở nóng như lửa của anh phả trên mặt cô, đôi mắt luôn luôn lạnh lùng mất đi sự bình tĩnh vốn có, thay vào đó làm người ta lay động, mặt đỏ tim đập khiêu khích d.ụ.c hỏa.

 

"Thật sự là tôi quên mất, tôi không phải cố ý."

 

"Nếu như vậy, chúng ta sẽ cùng ôn lại sự kiện lần đầu phát sinh đi!"

 

"A...Chờ một chút..."

 

Làm sao đây? Nghênh Thu khóc thầm! Nhưng không có thời gian cho cô khóc, một đôi bàn tay to bá đạo đang đem đồng phục trên người cô cởi ra, mắt thấy đồng phục sắp bị xé toang.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Được rồi, được rồi! Không cần thô lỗ như vậy."

 

Nghe được cô cầu khẩn, động tác của anh có chút ôn nhu, nhưng vẫn là tiếp tục cởi y phục của cô, "Ngoan ngoãn nghe lời không phải tốt hơn sao?"

 

Xem ra buổi tối hôm nay cô khó thoát khỏi một kiếp.

 

Cô biết người đàn ông này nếu muốn cái gì, nhất định sẽ nghĩ biện pháp đạt bằng được. Đều do cô ngốc nghếch, lúc đó cư nhiên đưa mình tới cửa, bị anh ăn cũng không có cách nào.

 

"Em không nên quên, chính miệng em hứa hẹn với tôi, con người của tôi cái gì cũng không coi trọng, coi trọng nhất chính là hứa hẹn, chỉ cần có người dám vi phạm lời hứa hẹn với bổng vương, bổn vương tuyệt đối không buông tha." Anh tà ác ở bên tai cô thổi khí nóng, bàn tay to đã đem nửa cúc áo trên người cô mở ra.

 

"Không cần..." Tuy miệng nói không cần, nhưng thân thể cô vẫn không thể phản kháng nằm bất lực ở dưới thân thể của anh.

 

Áo đồng phục màu trắng như một đóa hoa điêu linh đặt trên mặt đất lạnh như băng, thân thể cô run rẩy chỉ còn lại váy ngắn che khuất nội y bên trong.

 

Thân thể non mịn mềm mại như tuyết nằm trên chiếc giường màu hồng, dáng điệu như cừu non mặc cho người định đoạt

 

Nửa thân thể trần như ngọc vừa sợ lại vừa thẹn khiến ánh mắt Lan Khang trở nên nóng rực, mê luyến nhìn chăm chú vào da thịt tuyết trắng của cô, vô cùng mịn màng, thậm chí còn tản mát ra loại khí chất vô hình lay động lòng người.

 

Nghênh Thu không giãy dụa, bởi vì cô biết có dãy dụa cũng là vô dụng, chỉ có thể dùng hai tay che lấp chính mình.

 

"Thật sự là đáng yêu." Bàn tay to của anh lướt trên da thịt trơn mềm của cô, một lúc sau ma chưởng của anh đặt trên hai tay đang che trước n.g.ự.c của cô, tà mị cười cầm tay nhỏ bé của cô kéo ra.

 

"Đừng." Cô nhẹ lay động đầu, nhỏ giọng cầu xin.

 

"Không xem trọng lời nói của bổn vương..., bổn vương sẽ đem chuyện của chúng ta nói cho mẹ em nghe, bà nhất định sẽ rất đau đớn thương tâm khi biết chính mình đưa kẻ trộm vào nhà cướp đi con gái của bà." Anh với giọng điệu xấu xa hạ thấp thanh âm nói."Không được nói." Người đàn ông không biết tốt xấu, tức c.h.ế.t người đi được.

 

"Dù sao em đã là người phụ nữ của bổn vương, hà tất phải phản kháng bổn vương?

 

Như vậy không phải rất phí sức sao? Không bằng ngoan ngoãn nghe lời, bổn vương nhất định sẽ hảo hảo yêu thương em."

 

Bên tai phảng phất giọng nói ma quỷ nghe thật âm u như dụ dỗ phàm nhân phạm tội, Nghênh Thu cảm giác trước n.g.ự.c chợt lạnh, nội y không biết khi nào bị cởi ra hết.

 

Không hiểu được là vì thẹn thùng hay là hưng phấn, thân mình xinh đẹp của cô hơi run rẩy, như đóa hoa đỏ tươi trông kiều diễm ướt át.

 

Ánh mắt anh làm càn trên n.g.ự.c cô, thân thể của anh dường như bừng tỉnh, không tự chủ được chăm chú đáp lại...

 

"Đừng..." Nghênh Thu phát ra tiếng kêu nhỏ, theo bản năng muốn đẩy anh ra, nhưng anh lại không nhúc nhích.

 

Làn da tuyết trắng của cô bởi vì anh vuốt ve mà hơi ửng đỏ, anh đau lòng cúi đầu, dùng môi hôn lấy.

 

Lập tức đ.á.n.h thẳng vào lý trí cô, một luồng sóng theo khiêu khích của anh mà lan đến.

 

Không có khả năng sẽ có cảm giác thư thái như vậy, cũng không hẳn là sẽ có, rõ ràng cô ở trong lòng cũng đã nói với chính mình, nhưng vì sao càng muốn kháng cự loại vui thích này, cô lại càng cảm nhận được sự mẫm cảm của thân thể?