13
Ngày Viên Diệu Đàn xuất giá, lễ thêm trang của Trưởng công chúa phủ đến trước.
Triệu Trường Doanh đích thân đi, tặng một bộ đầu diện bạch ngọc, phẩm chất cực tốt.
Nàng nói mình thích Viên Diệu Đàn, lần đầu gặp đã thấy chí thú tương hợp.
Về sau thường mời nàng đến phủ.
Thưởng hoa, nghe hí, thưởng trà mới.
Cách ba bữa lại có cớ.
Viên Diệu Đàn đi vài lần, dần dần quen thân, ngồi cùng Triệu Trường Doanh, có thể trò chuyện nửa ngày.
Ngẫu nhiên, cũng sẽ gặp thiên t.ử vi hành xuất phủ.
Hắn ngồi ở một đầu hoa sảnh, trong tay nâng chén trà, như thể tình cờ gặp.
Thấy người bước vào, chỉ khẽ gật đầu.
“Viên phu nhân.”
Hỏi vài câu chuyện thường ngày, trong phủ có bận không, gần đây thân thể ra sao.
Giọng điệu nhàn nhạt, như xã giao thông thường.
Ở lại không lâu, chỉ một chén trà, rồi đứng dậy rời đi.
Ban đầu Viên Diệu Đàn không để ý.
Về sau đi nhiều lần, phát hiện mười lần thì đến bảy tám lần đều “tình cờ” gặp.
Có một lần, Triệu Dịch Huyền vừa rời đi, Triệu Trường Doanh liền bật cười:
“Ca ca ta cũng thật khéo, lần nào đến cũng gặp được cô.”
Viên Diệu Đàn nâng chén trà, không đáp.
14
Lại qua một thời gian, Triệu Trường Doanh phát hiện Viên Diệu Đàn có chút không ổn.
Người vẫn là người ấy, mày mắt vẫn là mày mắt ấy.
Chỉ là trong thần sắc có chút mệt mỏi.
Giống như nhiều đêm không ngủ, lại giống như trong lòng có việc đè nặng, không thể buông ra.
Triệu Trường Doanh hỏi nàng sao vậy.
Viên Diệu Đàn cười nhạt:
“Trong phủ nhiều việc, có chút mệt.”
Đến phủ cũng không còn ngồi trò chuyện như trước.
Có khi tìm một gian phòng khách, tựa vào nghỉ, ngủ nửa ngày.
Tỉnh dậy rửa mặt, uống chén trà, lại tạ từ rời đi.
Triệu Trường Doanh đem chuyện này kể cho Triệu Dịch Huyền nghe, khi ấy hắn đang phê tấu chương.
Ngòi b.út khựng lại.
Mực loang ra một vệt nhỏ.
“Nàng nói trong phủ nhiều việc?”
“Ừ.”
“Việc gì?”
“Không nói.” Triệu Trường Doanh chống cằm, “nhưng nhìn nàng như vậy, e là không yên ổn.”
Từ hôm đó, hắn lui tới càng thường xuyên.
Vẫn bộ dáng ấy, chỉ là ánh mắt không còn như trước.
Viên Diệu Đàn cúi đầu uống trà, hắn nhìn nàng.
Viên Diệu Đàn trò chuyện với Triệu Trường Doanh, hắn nhìn nàng.
Viên Diệu Đàn đứng dậy cáo từ, hắn tiễn ra cửa, ánh mắt dõi theo rất xa.
Triệu Trường Doanh đứng bên nhìn, trợn mắt một cái.
15
Sau khi hắn trở về, Triệu Trường Doanh nhìn chằm chằm hắn hồi lâu.
“Triệu Dịch Huyền, huynh có phải là…” nàng cân nhắc lời lẽ, “…muốn đào góc tường không?”
Hắn không nói gì.
Nàng vốn nghĩ hắn sẽ phủ nhận.
Hắn quả thật phủ nhận.
“Ta không.”
Triệu Trường Doanh thở phào.
Giây sau, hắn lại mở miệng:
“Ta chỉ đang nghĩ—”
Hắn dừng một chút.
“Nàng ấy sống thành như vậy, vì sao ta lại không thể?”
Triệu Trường Doanh sững sờ.
Hắn nhìn nàng, ánh mắt bình thản.
“Nàng đã gả cho người, ta nhận. Nhưng nàng sống có tốt không?”
“Không tốt.”
“Vậy ta dựa vào đâu mà không thể?”
Triệu Trường Doanh há miệng, nhưng không nói nên lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
Đến cửa, bỗng quay đầu:
“Ngày mai, lại gửi thêm một tấm thiệp.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Triệu Trường Doanh:
“…Vừa rồi chẳng nói huynh không đào sao?”
Bước chân hắn khựng lại.
“Ta không đào.”
“Vậy huynh làm gì?”
Hắn nghĩ một chút.
“Chuẩn bị cho việc đào góc tường.”
Triệu Trường Doanh:
“…………”
16
Ngày hôm sau thưởng hoa, Triệu Dịch Huyền đến sớm hơn bất cứ ai.
Triệu Trường Doanh nhìn bộ y phục của hắn, suýt nữa không nhận ra.
Trường bào tím thêu ám văn, bên hông đeo ngọc dương chi, trên mặt còn thoa phấn.
“Huynh làm gì vậy?”
“Thưởng hoa.”
“Thưởng người hay thưởng hoa?”
Hắn không để ý nàng, ngồi trong hoa sảnh, nâng chén trà chờ người.
Viên Diệu Đàn đến.
Lúc bước vào còn đang nói chuyện với Triệu Trường Doanh, không chú ý đến hắn.
Hắn ngồi yên, đợi nàng quay đầu.
Ánh mắt ấy vừa đưa qua—
Lời của Viên Diệu Đàn chợt dừng lại.
Nàng nhìn hắn, trầm mặc một lúc lâu.
“…Mắt ngài bị cát bay vào à?”
Nụ cười của Triệu Dịch Huyền cứng lại trong chốc lát.
Triệu Trường Doanh ở bên cạnh, một ngụm trà sặc ra, ho đến long trời lở đất.
Hắn sắc mặt không đổi:
“Ừ, gió cát lớn.”
Viên Diệu Đàn gật đầu, không nói thêm.
Sau khi trở về, Triệu Dịch Huyền đứng trước gương đồng, luyện cả đêm cách… liếc mắt đưa tình.
Luyện đến cuối cùng, mí mắt giật liên hồi.
17
Ban đầu Triệu Dịch Huyền định đi theo đường lối “nước chảy đá mòn”.
Lấy nhu thắng cương, lấy ôn nhu mà cảm hóa.
Hôm nay dâng một chén trà, ngày mai tặng một cành hoa, ngày kia giúp nàng mắng vài câu kẻ họ Lý chẳng ra gì.
Từng chút từng chút mà mài, từng ngày từng ngày mà đợi — mài đến khi trong mắt nàng có hắn, đợi đến khi trong lòng nàng có chỗ cho hắn.
Nhưng hắn đã đ.á.n.h giá cao bản thân.
Cũng đ.á.n.h giá thấp nàng.
Ngày sinh thần ấy, Triệu Trường Doanh mang ra vò rượu đã cất ba năm, không nỡ mở.
Nói độ rượu hơi mạnh, bảo họ uống chừng mực.
Triệu Dịch Huyền ngoài miệng đáp “được”, quay đầu liền rót đầy chén.
Ở tiệc mừng phải giữ lễ, bữa này mới là của riêng mình.
Chỉ có ba người, đóng cửa lại, muốn uống thế nào thì uống.
Triệu Trường Doanh là người không chịu nổi trước, xua tay nói đi nghỉ một lát, lảo đảo rời đi.
Chỉ còn lại hai người họ.
Triệu Dịch Huyền cũng không biết mình bắt đầu khóc từ lúc nào.
Chỉ nhớ ngón tay nàng chạm lên, lau nơi khóe mắt hắn — ướt.
Hắn khựng lại một chút, rồi khóc càng dữ.
Kìm nén quá lâu, mượn men rượu mà trút hết, nước mắt lộp bộp rơi xuống, thấm cả vào y phục nàng.
Đầu óc Viên Diệu Đàn cũng đã mơ màng, nhưng tay lại thành thật.
Chạm lên mặt hắn, rồi xuống eo, men theo sống lưng mà lướt xuống.
Hắn vừa khóc vừa hôn nàng, môi chạm xuống vụng về, như mang theo nỗi ấm ức chất chứa bấy lâu.
Nàng bỗng bật cười khẽ, hơi thở mang theo men rượu phả bên tai hắn.
“Ngươi người này,” nàng nói, “thật là thú vị.”
Không biết từ đâu hắn có sức, một tay kéo nàng ngã xuống đệm.
Ánh nến lay động… rồi tắt.
18
Sau đêm ấy, Triệu Dịch Huyền đã nghĩ thông.
Đã đến mức này rồi, còn cần thể diện làm gì.