Một tảng đá lớn trong lòng ta rơi xuống, ta đã đánh cược đúng!
Thánh chỉ lập tức được đưa đến Triệu phủ.
Bệ hạ cảm niệm nghĩa cử của Triệu gia, chuẩn cho Triệu thị trở thành Hoàng thương.
Chi tiết do Hộ bộ thương nghị, danh sách được ghi vào Nội vụ phủ.
Đồng thời, ta được phong làm Vinh An huyện chủ!
Cha ta cầm thánh chỉ, nhìn đi nhìn lại, cảm giác như cầm một vật quá sức nặng nề.
"Nữ nhi, con nói xem nước cờ này của chúng ta đi có đúng không?"
"Về sau có thực sự được bình an vô sự không?"
*
"Cha, còn sớm lắm."
"Từ nay về sau, vẫn phải cẩn thận tính toán từng bước."
*
"Đặc biệt là số quân nhu đã trình lên triều đình, cha phải đích thân giám sát, không được để xảy ra dù chỉ một sai sót nhỏ."
Những ngày qua, mọi chuyện liên tiếp ập đến, khiến ta kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần.
Không biết Tống Diên Chiêu thế nào rồi…
*
Hôm đó trong điện, ta cũng không nhìn thấy chàng.
Hỏi thăm qua thái giám đến truyền chỉ, chỉ nhận được câu trả lời:
"Triều đình đang thiếu nhân sự, các tân khoa đại nhân đều đang bận đến quay cuồng ở các vị trí khác nhau. Cụ thể thì không ai rõ cả."
Lòng ta bỗng chùng xuống.
Tống Diên Chiêu...
Giờ ta đã hiểu thấu câu:
"Nhất nhật bất kiến, như cách tam thu" – Một ngày không gặp, dài tựa ba năm.
Nhưng còn bao nhiêu mùa thu nữa…
Chúng ta mới có thể tương phùng đây?
19
Nửa đêm, ta đang mơ màng ngủ thì bỗng nghe thấy tiếng sột soạt khe khẽ.
Mở mắt ra nhìn, cơn buồn ngủ lập tức tan biến.
Trên cửa sổ có một người đang bám vào, một chân trong phòng, một chân bên ngoài, treo lơ lửng trên bệ cửa với một tư thế cực kỳ mất hình tượng.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Điều càng sốc hơn là—người này trông y hệt Tống Diên Chiêu!
Khoan đã!
Tống Diên Chiêu đang trèo cửa sổ phòng ta giữa đêm khuya sao?!
Ta kinh ngạc nhìn chàng.
Tống Diên Chiêu cũng trố mắt nhìn ta, sau đó tai đỏ bừng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
"Ta sắp phải đi Bắc Cương rồi."
"Ban ngày thực sự không có thời gian... nhưng ta nghĩ, thế nào cũng phải gặp nàng một lần trước khi rời đi..."
Giọng nói càng lúc càng nhỏ, còn mang theo chút tủi thân.