Duyên Phận Thiên Mệnh

Chương 12



Bốn giờ sáng ngày hôm sau, Lưu Nhị thẩm đã kêu ta dậy, bảo là muốn thay ta trang điểm. Bà ta một bên thì bôi phấn lên mặt ta, một bên thì nói chuyện với ta.

“Nhìn ngươi kìa, sắp thành thân cả rồi. Hôm nay là ngày vui, thẩm đây cũng rất vui, cho nên tặng ngươi cách làm bánh Hoa Lê.”

Ta nhớ lại rằng ngày trước ta có chấp niệm rất lớn về việc tìm Lưu Nhị thẩm xin cách thức làm bánh Hoa Lê.

“... Không cần đâu.”

“Sao vậy? Ngươi không cần nữa sao?”

Dù có làm ngon đến đâu, thì cũng không thể làm cho chàng ăn nữa rồi. 

Lưu Nhị thẩm đội mũ phượng nặng trịch lên đầu ta, vừa đúng lúc tới giờ lên kiệu.

Trên đầu ta trùm khăn đỏ, che khuất tầm mắt, lảo đảo bước đi, trên đường đi có chút không vững.

Cỗ kiệu cứ lảo đảo như vậy mà đưa ta đi.

Dọc theo đường đi hình như có rất nhiều người, ta có chút nhàm chán, ta nghĩ rằng ta cũng đâu có thể diện lớn như vậy, không phải là Giới Bạch đó chứ. Sự nghiệp bán sách của hắn ta đã lan rộng đến như vậy rồi sao?

Đội ngũ đón dâu giăng đèn kết hoa, dường như rất long trọng. Tiếng pháo nổ ở bên tai ta, nhưng trong lòng lại tĩnh lặng như hồ nước c.h.ế.t vậy.

An Trường Lạc, tốt xấu gì cũng là xuất giá, ngươi cũng nên vui vẻ một chút chứ.

Nhưng mà tay ta lại túm lấy vạt áo, trong mắt lại là hình ảnh sợi tơ tằm thêu trên giá y đỏ, vải dệt của bộ y phục này vô cùng mềm mại. Rất lâu rồi ta chưa được mặc qua chất liệu vải tốt như thế.

Ở bên trong kiệu không cảm nhận được động tĩnh bên ngoài. Ta vô tri vô giác không biết đã qua bao lâu, nhanh ch.óng đã nghe thấy có người lớn tiếng:

“Hạ kiệu, Tân nương rời kiệu.”

Vì thế ta nhanh ch.óng vén rèm lên, bước ra ngoài, một bàn tay với những khớp xương rõ ràng lập tức giơ tới trước mặt ta.

Tay của Giới Bạch, thật là lạnh.

Ta chỉ có thể nhìn thấy được mặt đất, chứ không thấy được đường đi phía trước, được hắn ta đỡ mà khó khăn bước đi.

Hình như hắn ta rất kiên nhẫn, bước đi không nhanh không chậm, khăn đỏ phấp phới, ta có thể thấy được một góc giá y màu đỏ của hắn ta.

Sau đó đi thẳng tới từ đường, phu thê bái lạy.

Tiếng hô to chúc mừng của người chủ trì, nhưng suy nghĩ của ta lại không biết đã trôi đi đâu, ta theo tiếng hô của người chủ trì mà bái lạy với người trước mặt. Loạng choạng, mơ hồ.

Ngụy Khác, hôm nay ta sẽ thành thân.

Giới Bạch thực hiện các bước rất đầy đủ, cuối cùng ta được dẫn vào động phòng, trong phòng có chút lờ mờ, vải đỏ che kín đầu, tầm mắt của ta càng thêm chao đảo không rõ.

Ta ngồi ở trên giường, nhìn thấy hắn ta dựa vào bàn từ bên dưới khăn trùm đầu.

Âm thanh rót rượu róc rách, hình như hắn ta đang rót rượu.

"Được rồi được rồi, ngươi còn muốn uống rượu giao bôi à?"

Ta hơi bực bội, nhưng lúc này người mà bình thường còn ầm ĩ hơn cả ta lại không có chút động tĩnh nào.

"Ngụy Khác không tới! Chàng ấy vốn không để ý đến ta, ngươi hài lòng rồi chứ? Nào, cười nhạo ta đi."

"Ta là đồ ngốc, ta thừa nhận ta thừa nhận..."

Nói đến cuối cùng, không ngờ ta lại nghẹn ngào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

An Trường Lạc, sao ngươi lại thất bại như thế chứ?

Người trước mặt dừng lại, hắn ta đặt chén rượu xuống, đi đến trước mặt ta, sau đó nhẹ nhàng kéo khăn trùm đầu của ta xuống.

Trăm ngàn năm trước, hình như ta cũng từng lạc lối trong đôi mắt này.

Người muốn cưới ta, dẫn ta bước vào sảnh bái đường, khấu đầu với ta...

Là Ngụy Khác.

Ta thừa nhận, khi ta nhìn thấy người trước mặt cũng mặc hỉ phục đỏ ch.ót giống như ta, có một thoáng ta không thể phân biệt được rốt cuộc đây là hiện thực hay là cảnh trong mơ.

Sững sờ một lát, ta đẩy chàng ra.

Chàng mặc cho ta đẩy, dứt khoát tựa vào trên mặt bàn, ta chán ghét ban đêm yên tĩnh như vậy, chàng không nói lời nào, vết nứt trong lòng ta đang ngày càng dài ra và sâu hơn.

Ta chợt nhớ tới trước đó khi ở trong ngục, Giới Bạch từng bị người ta gọi đi, hóa ra bọn họ đã móc nối với nhau từ trước.

Thảo nào Giới Bạch muốn ôm đồm hết mọi việc, thảo nào đội ngũ đưa dâu có nhiều người náo nhiệt như vậy.

Người mà ta gả không phải là thư phiến Giới Bạch, mà là Ma tôn Ngụy Khác.

...

Ngọn nến trên bàn vẫn đang cháy, trông lay lắt rất không chân thực, Ngụy Khác rót đầy chén rượu lúc nãy mới rót được một nửa, sau đó tự ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

Trong bóng tối, chàng mở miệng khe khẽ.

"Ta hối hận rồi."

"..."

Chàng cười đắng chát, đảo mắt nhìn ta, đôi mắt nhuốm ánh nến, có một luồng dịu dàng lay động trong đó.

"Không muốn gả cho ta phải không?"

Ta khẽ gật đầu.

"Vậy nàng cũng đã gả rồi."

"..."

Đúng là Ngụy Khác làm những chuyện hèn hạ này thuận tay quá nhỉ.

Ta nghiến răng, bây giờ bên người không có v.ũ k.h.í tiện tay nào để đ.á.n.h chàng.

Duyên Tròn Mộng Lành

Vì vậy ta lại đẩy chàng một cái, lần này chàng tiện thể nắm lấy cổ tay ta, kéo gần khoảng cách giữa hai chúng ta.

Ánh nến khiến lông mi của chàng đổ bóng, ta không nhìn thấy rõ tròng mắt của chàng, tưởng rằng chàng muốn làm gì ta, thế nhưng chàng chỉ đột nhiên ôm lấy ta.

"Ta... ngày thứ hai đến Ma giới, ta phát hiện chỗ này của mình có thêm một thứ gì đó."

Hơi thở của chàng phả vào cần cổ của ta, giọng nói vừa trầm vừa khàn.

"Đó dường như là cảm xúc của một người, lúc ban đầu rất buồn, buồn đến mức ta cảm thấy trái tim cũng bị nàng kéo theo."

"Sau đó, hình như nó không còn buồn như vậy nữa, thậm chí có lúc ta còn có thể cảm nhận được một chút vui vẻ của nàng. Lúc mới đến Ma giới, ta bị một thành chủ đ.á.n.h rất thê t.h.ả.m, buổi tối khi ta ngủ trên chiếc chiếu rơm tối tăm ẩm ướt, một chút vui vẻ đó là niềm an ủi duy nhất của ta."

"Thỉnh thoảng ta luôn cảm nhận được tâm trạng của nàng, ta muốn biết tại sao nàng cười tại sao nàng khóc, đó là lần đầu tiên ta muốn tham gia vào cuộc đời của một người như vậy."

"Vì vậy, ta bèn bắt nàng tới."