Và trợ lý của tôi, Ngu Tịch, được xác định là con gái ruột của bố tôi về mặt sinh học.
Khi tôi tìm gặp Ngu Tịch, cô ấy đang bình tĩnh sắp xếp tài liệu trong tay, không có vẻ gì là ngạc nhiên.
Tôi tò mò: "Sao cô bình tĩnh thế?"
Ngu Tịch mỉm cười "Có lẽ là tôi cảm thấy rất hài lòng với cuộc sống hiện tại nên không có nhiều cảm xúc về cuộc sống mới sắp tới."
Tôi suy nghĩ một lúc: "Vậy trước tiên tôi sẽ thăng chức và tăng lương cho cô."
Ngu Tịch trở thành tổng giám đốc của công ty, ngay lập tức kinh động trên dưới khắp công ty.
Ngày hôm sau, công ty đưa ra thông báo công bố thân phận của cô ấy.
Những người không biết chuyện thì nghĩ rằng cô ấy cố tình bắt đầu từ vị trí cấp dưới để hiểu rõ tình hình của công ty.
Ngu Tịch đến gặp tôi, ánh mắt khó hiểu: "Cô đã làm rõ thân phận của tôi, vậy còn cô thì..."
Tôi đóng tập tài liệu lại, chìa tay về phía cô ấy: "Chào em, em họ."
Ngu Tịch sửng sốt.
Một tuần sau, dì và chú từ nước ngoài trở về, ba người anh họ cũng hoàn tất công việc và quay về nhà.
Hai gia đình ngồi trong phòng khách, bầu không khí vừa náo nhiệt vừa vui vẻ.
Dì đột nhiên nói: "Nếu Ngu Tịch đã trở lại, hay là chuyển hộ khẩu của Hân Hân về nhà bọn em đi."
Căn nhà chợt rơi vào im lặng.
Mẹ tôi trả lời dứt khoát: "Không được, bao nhiêu năm rồi, cứ để nguyên như vậy đi."
Dì và chú nhìn nhau, nước mắt lập tức rơi xuống, khóc t.h.ả.m thiết như hoa lê đẫm mưa.
Bố mẹ tôi nhìn nhau, nhất thời không biết phải nói gì.
Ba ông anh của tôi thấy vậy cũng tham gia vào cuộc.
Ngu Tịch mỉm cười, ánh mắt dịu dàng nhìn mọi chuyện diễn ra.
Tôi nhướng mày: "Em vui cái gì chứ?"
Cô ấy liếc nhìn tôi rồi nói: "Em vui vừng cho chị. Từ khi em bắt đầu đi làm, em đã rất lo lắng, sợ mình sẽ gây rắc rối cho chị."
Tôi hơi khó hiểu: "Gây rắc rối gì cho chị?"
"Em không hiểu những chuyện trong giới nhà giàu, nhưng không ai nguyện ý chia một phần tài sản của mình cho người khác."
Tôi ngạc nhiên nhìn cô ấy: "Em là người có tính cách hiểu chuyện như vậy sao?"
Ngu Tịch đương nhiên không phải là người có tính cách này.
Trước khi xuất thân của cô ấy vẫn chưa được làm rõ, cô ấy đã theo tôi bàn chuyện làm ăn và không chút nhượng bộ khi đối phó với những con cáo già đó trong công việc.
"Em chỉ hiểu chuyện với chị thôi." Ngu Tịch nói: "Nếu không có sự tài trợ của chị, em cũng không thể đạt được thành tựu như ngày hôm nay."
Tôi ôm đầu gối mỉm cười, trong lòng lại hiện lên hình ảnh của cô gái gầy gò với mái tóc cắt ngắn, chỉ cảm thấy duyên phận trên đời thật kỳ diệu.
Tôi đã kiện Châu Chân Chân.
Tôi yêu cầu cô ta hoàn trả lại toàn bộ số tiền mà cô ta đã sử dụng sau khi mạo danh em họ tôi vì lợi ích bất chính.
Ngày mà Ngu Tịch và tôi chuyển hộ khẩu cũng chính là ngày diễn ra phiên tòa.
Tôi và Ngu Tịch mỉm cười sau khi nghe thẩm phán đọc bản án.
Sau khi ra ngoài, chúng tôi gặp phải Châu Chân Chân, lúc đó cô ta đang bị một cặp vợ chồng trung niên tóc bạc c.h.ử.i mắng.
Cô ta nhìn chúng tôi với ánh mắt oán hận và ác độc, giọng khàn khàn: "Các người hài lòng chưa?"
Tôi nhịn cười lắc đầu: "Khi nào cô trả hết tiền, tôi mới hài lòng."
Bảy triệu, nhiều người bình thường cả đời cũng không thể kiếm được số tiền đó.
Còn Châu Chân Chân, cả đời này cô ta sẽ bị con số này giam cầm.
"Em là Ngu Tịch?"
Người phụ nữ trung niên bên cạnh Châu Chân Chân nhìn Ngu Tịch với vẻ mặt ngơ ngác.
Ngu Tịch điềm tĩnh nói: "Cô giáo Nguyên, đã lâu không gặp."
Tôi tò mò nhìn người giáo viên cấp hai này, hồi tưởng lại sự việc Châu Chân Chân đã mạo danh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi Ngu Tịch còn học cấp hai rất được cô giáo này coi trọng, vì vậy cô ấy coi cô giáo như mẹ ruột của mình, hai người có mối quan hệ rất thân thiết.
Sau đó, khi cô giáo thấy thông báo tìm người trên TV, cộng thêm cô biết được một số chuyện của Ngu Tịch nên dần dần đoán được danh tính của Ngu Tịch.
Tuy nhiên, bà cũng không rút dây động rừng mà càng ngày càng trở nên thân thiết với Ngu Tịch, để cho con gái cùng tuổi của mình dần dần thông qua phẫu thuật thẩm mỹ để thay đổi diện mạo giống với Ngu Tịch.
Sau đó, cô ta chủ động tìm đến, từng bước thay thế thân phận của Ngu Tịch.
Tôi bỗng nhớ lại khi Châu Chân Chân mới đến nhà, tôi đã hỏi mẹ tại sao bà lại khẳng định đó là con gái mình.
Mẹ tôi nói rằng bà đã nhìn thấy nốt ruồi đỏ trên vai Châu Chân Chân.
Tôi đoán Ngu Tịch cũng có một nốt ruồi đỏ giống hệt trên vai.
"Đi thôi."
Giọng nói của Ngu Tịch khiến tôi hoàn hồn.
Đi được một lúc, tôi nghiêng đầu nhìn cô ấy: "Vẫn còn buồn sao?"
Cô ấy mim cười, trong mắt hơi ngấn nước: "Trước đây, em thật sự coi cô ấy như mẹ của mình."
Tôi ôm cô ấy, lạc quang nói: "Đừng nghĩ nhiều nữa, mẹ còn đang ở nhà đợi em về ăn cơm đấy."
Cô ấy đáp lại một cách nghiêm túc: "Vâng."
Một năm sau, Ngu Tịch từ chức.
Phòng nhân sự đưa đơn từ chức của cô ấy cho tôi.
Tôi xoa trán nói: "Lẽ ra chị mới là người nên rời đi, sao em lại rời đi trước chứ?"
Cô ấy cười rạng rỡ: "Chị là một nhà lãnh đạo bẩm sinh. Bố mẹ sẽ yên tâm hơn khi giao công ty vào tay chị hơn là vào tay em."
"Còn em thì sao?"
Cô ấy nói: "Em muốn dấn thân vào công việc từ thiện, giúp đỡ nhiều cô gái từ các gia đình nghèo khó hơn."
Cô ấy nhìn tôi, rất nghiêm túc: "Giống như chị trước đây, em luôn muốn trở thành người như chị."
Tôi nhún vai: "Đừng ca ngợi chị như vậy, chị chỉ làm được một phần nhỏ thôi."
"Nhưng đối với một ngọn cỏ nhỏ như em hồi đó, chị đã làm đủ rồi."
Tôi im lặng một lúc rồi xua tay: "Thôi được rồi, đi làm chuyện em muốn làm đi."
Ngu Tịch là một người rất ưu tú. Cô ấy có lý tưởng, tư duy nhanh nhạy, hành động quyết đoán và khí thế mạnh mẽ như vũ bão.
Tôi biết rõ hơn ai hết rằng cô ấy sẽ thành công.
Và thực tế đã chứng minh, ánh mắt tôi rất tốt.
Ngu Tịch trở nên nổi tiếng.
Hôm đó, bác gái ra ngoài dự năm bữa tiệc, mặt bà cứng đờ vì cười.
Cư dân mạng đ.á.n.h giá cô ấy khá cao, điều này khiến cổ phiếu của công ty tôi tăng lên rất nhiều.
Tôi vui mừng gọi điện cho cô ấy: "Em đây là một người đắc đạo, bọn chị là gà ch.ó cũng thăng thiên rồi."
Ngu Tịch đáp với giọng lười biếng: "Công ty thiếu chút tiền này nữa sao?"
Tôi cười: "Ai lại chê nhiều chứ? Khi nào em về?"
"Có chuyện gì vậy?"
Tôi nhăn mặt: "Em đi rồi, mẹ chị và bác gái đều tìm đến chị, ôm hôn thân thiết ba lần một tháng đấy."
Ngu Tịch không khách khí cười thành tiếng, cô nói: "Chờ đó, em sẽ về cứu chị."
Được rồi.
Tôi đã không ít lần vui mừng vì em họ của tôi đang sống khá tốt như tôi đã hy vọng từ khi còn nhỏ.
Thậm chí còn hơn cả sự mong đợi của tôi, cô ấy là một cô gái kiên cường và thông minh.
Dù trên con đường đời có một số khuyết điểm, nhưng có được như vậy vẫn tốt hơn là không có gì.
Mẹ tôi gọi từ cửa sổ: "Tịch Tịch vừa gọi điện nói tối nay sẽ về nhà, bác cả bảo chúng ta qua đó tụ họp."
Tôi mỉm cười đáp lại "Vâng".
~ HẾT VEO ~