Em Họ Trở Về

Chương 6



Rất tốt, đều là những người thông minh. 



Chuyện đã được giải quyết, tôi một mình ở lại phòng khách để kiểm đếm quà cáp.



Đồ của tôi, dù tôi không cần thì người khác cũng không được đụng vào.



Kiểm đếm xong, tôi ôm quà trở về phòng, vừa hay nghe được người giúp việc đang nói về Châu Chân Chân.



"Quả nhiên là người được nuôi dưỡng từ gia đình nghèo, không lên được mặt bàn."



"Đúng, còn muốn tranh với đại tiểu thư, tôi thấy cô ta còn không bằng một sợi tóc của tiểu thư."



Tôi nhận ra họ. Ngày thường Châu Chân Chân hay gọi người bên trái là chị, người bên phải là dì, có vẻ như mối quan hệ với họ rất tốt."



Châu Chân Chân đột nhiên từ trong góc khuất lao ra, túm lấy tóc của hai người kia.



"Đồ hèn hạ! Bình thường tôi đối xử tệ với hai người hay sao mà hai người lại dám nói xấu tôi như vậy!"



Ba người nhanh ch.óng lao vào nhau, giằng co dữ dội.



Tôi thích thú dựa vào một góc cách đó không xa, tiện tay lấy điện thoại ra quay lại cảnh tượng hay ho này.



Khi trò hề kết thúc, một mình Châu Chân Chân đã khiến hai người kia đầu đầy m.á.u me.



Cô ta nhìn thấy tôi đang cầm điện thoại quay mình, cô ta lập tức hoảng sợ.



"Chị cố tình sắp xếp bọn họ để hãm hại tôi."



Tôi giơ ngón trỏ lên lắc lắc: "Không đúng nha, là do em thông minh quá nên bị thông minh hại đấy."



Cô ta cho rằng chỉ cần đối xử dịu dàng với người giúp việc thì họ sẽ hết lòng phục vụ mình sao?



Tất nhiên là không. Ai ở đây không phải là người khôn khéo, nịnh bợ.

 

Chỉ biết dịu dàng lấy lòng, không chỉ làm mất phong thái của chủ nhà mà còn dễ bị người khác chế giễu, cười nhạo.



Tôi có ý tốt, nói với cô ta: "Em gái à, đừng quên thân phận của mình. Điều quan trọng nhất đối với em bây giờ là nỗ lực cải thiện bản thân."



Đi lấy lòng người giúp việc để làm gì? Việc thực sự cần làm không phải là nắm giữ các tài nguyên hiện có và bù đắp cho những kỹ năng đáng lẽ nên học từ nhỏ sao?



"Không cần chị xen vào việc của tôi!" Không biết vì sao, trên mặt Châu Chân Chân hiện lên sự khuất nhục sâu sắc, "Dựa vào cái gì mà chị có tiền thì có thể xem thường người khác chứ?"



Tôi hết sức ngạc nhiên, lần đầu tiên tôi nhìn cô ta một cách nghiêm túc: "Em thực sự nên đến khoa thần kinh khám đi."



Mỗi người thừa kế cần phải sở hữu nhiều kỹ năng và phẩm chất khác nhau. Việc này không chỉ liên quan đến sự phát triển cá nhân mà còn liên quan trực tiếp đến tương lai của doanh nghiệp gia tộc.



Cho nên dù từ nhỏ có được chiều chuộng đến đâu thì tôi vẫn phải học những gì cần phải học.



Nếu Châu Chân Chân đã trở về ngôi nhà này thì không thể chỉ dừng lại ở cách suy nghĩ của người bình thường, chỉ tập trung vào những lợi ích nhỏ bé.



Sau này cô ta sẽ là người đứng đầu doanh nghiệp, mỗi một quyết định của cô có thể sẽ ảnh hưởng đến gia đình của nhân viên. Vì vậy gánh nặng trên vai cô rất lớn mà hiện tại cô vẫn còn rất xa mới đạt được.



Một doanh nhân đạt chuẩn nhất định phải đưa ra những chiến lược có tầm nhìn và có quy mô.



Học hỏi, giữ vững lý trí và sự bình tĩnh là cách duy nhất, cũng là con đường bắt buộc để nâng cao nhận thức và kỹ năng.



"Thật đáng thất vọng," tôi nói "Chị từng nghĩ rằng dù em không thông mình nhưng ít nhất em cũng có dã tâm. Mà dã tâm đối với chúng ta không phải là chuyện xấu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Châu Chân Chân lạnh lùng nhìn tôi.



Tôi nói: "Nhưng ngoài trừ điều đó ra thì em vừa độc ác vừa ngu xuẩn."



Châu Chân Chân toàn thân run rẩy, c.ắ.n c.h.ặ.t môi.



Tôi ung dung nói: "Em gái, chị không định nhường em đâu, giao công ty cho em thì chỉ có phá sản mà thôi."



"Ý chị là gì?!" Cô hoảng hốt, không tin được mà hét lên, "Tôi mới là con gái ruột của bố mẹ."



Tôi ngây thơ nhún vai: "Vậy thì sao?"



Tôi đã sớm nói rồi, ở đây là luật rừng, chỉ biết nhượng bộ và nhu nhược có thể nhận được sự thương hại chứ không nhận được sự tôn trọng.



Tối hôm đó, tôi công khai tuyên bố sẽ chính thức gia nhập công ty.



Bố tôi vui mừng ra mặt: "Bố đã đề cập với con rất nhiều lần rồi, lần này cuối cùng con cũng đồng ý."



Mẹ tôi buồn bã: "Con đi rồi, mẹ sẽ thấy cô đơn lắm."



"Không phải em gái vẫn ở nhà với mẹ sao?"

 

Tôi cố tình nhắc đến người duy nhất im lặng trên bàn.



Châu Chân Chân đang lơ đãng, mẹ tôi lo lắng định đưa tay sờ trán cô ta: "Con cảm thấy không khỏe sao?"



Cô ta vô thức tránh né, ánh mắt thoáng qua vẻ chán ghét.



Mẹ tôi nhìn thấy, tay bà cứng đờ tại chỗ.



Châu Chân Chân lấy lại tinh thần, nhìn mẹ tôi với vẻ mặt đáng thương: "Mẹ, con không phải cố ý."



"Không sao đâu. Nếu con cảm thấy không thoải mái thì đi nghỉ ngơi cho khỏe."



Châu Chân Chân đứng dậy rời đi.



Mẹ tôi lại có vẻ thất thần: "Mẹ luôn cảm thấy Chân Chân có chút kỳ lạ, ánh mắt con bé nhìn mẹ không giống như đang nhìn một người mẹ."



Tôi hỏi: "Ánh mắt như thế nào ạ?"



"Kính sợ, nịnh nọt nhưng lại có chút khinh thường."



Tôi nhíu mày: "Nghe mâu thuẫn quá."



Bố tôi không tiếp xúc nhiều với Châu Chân Chân nên ông tự tin nói: "Có lẽ do con bé chưa quen thôi."



Phải không?



Tôi âm thầm ghi nhớ điều này trong lòng.



Tôi nhanh ch.óng đứng vững gót chân trong công ty.



Bố tôi tận hưởng thời gian rảnh rỗi, dần dần ít đến công ty hơn.



Châu Chân Chân cũng không gây thêm rắc rối nữa, ngoan ngoãn ở nhà.