“Hay là, anh tỏ tình lại với em đi?”
Trong lòng Hứa Nguyên bỗng nhiên trống rỗng, cô muốn tránh đi ánh mắt của Hàn Tự, rồi lại cảm thấy người này đã cãi lộn với cô từ bé đến giờ, anh hiểu rất rõ về cô, không chừng đã nhìn thấu cô rồi.
Thế nên cô vẫn bất chấp trừng lớn mắt, gần như là mắt đối mắt với anh.
Thật ra cô chẳng nhìn được cái gì cả, trái tim cô hiện giờ đập mạnh hơn bao giờ hết.
“Tại sao?” Hàn Tự bình tĩnh nói.
Khuôn mặt của cô được phản chiếu trong đôi mắt anh, có thể thấy rõ là cô đang phô trương thân thế.
Anh cố nhịn cười.
Hứa Nguyên ngẩn người: “Em với Đào Tri Sơ cũng…”
Hàn Tự đột nhiên ghé sát vào, từng chút từng chút một, anh chống tay vào mép bàn, suýt chút nữa đã áp tay mình lên tay của cô.
Bầu không khí trở nên nóng rực trong chớp mắt.
Hứa Nguyên chỉ cảm thấy môi anh mỗi lúc một gần mình hơn, lỗ tai cô bỗng chốc ngứa ngáy, ngứa lên vì nóng.
Cô nắm c.h.ặ.t bàn tay đang vịn mép bàn, khi anh đến gần, nơi nóng rực kia nhanh ch.óng lan ra, xộc thẳng lên ót cô.
Hứa Nguyên chớp chớp mắt, đôi mắt vô cùng đau rát.
Với sự kiêu ngạo của Hàn Tự thì thổ lộ một lần với cô có lẽ đã là cực hạn rồi, sẽ chẳng thể nào có lần thứ hai.
Thực chất cô đang khiêu chiến giới hạn mà anh dành cho cô.
Hứa Nguyên rất tò mò.
“Không phải lúc em theo đuổi Đào Tri Sơ cũng thất bại liên miên đấy sao?” Cô nói cực kỳ ngạo mạn, thề rằng phải đè áp khí thế của anh.
Hàn Tự dừng lại, ánh mắt bình tĩnh nhìn lướt qua mặt cô.
Trong tròng mắt đen của anh ẩn chứa nụ cười thản nhiên, chẳng có xíu tức giận nào.
Nụ cười của Hứa Nguyên chợt cứng đờ.
“Hứa Nguyên, em có đồng ý làm bạn gái của anh không?” Hàn Tự hỏi rất nghiêm túc.
Một câu nói đơn giản nhưng lại đ.á.n.h thẳng vào trái tim Hứa Nguyên.
“H… hả?” Cô sững sờ.
Hàn Tự lắc đầu: “Em có đồng ý không?” Anh lại hỏi một lần nữa.
Biểu cảm của Hứa Nguyên cứ như đã gặp quỷ, cô không nghĩ rằng anh sẽ nói lại lần nữa.
Có vẻ như bộ dạng ngơ ngác ngốc nghếch của Hứa Nguyên đã làm hài lòng Hàn Tự, anh đưa tay xoa đầu cô, giống như những gì cô đã làm với anh khi nãy, xoa nhẹ bốn năm cái rồi buông ra.
Hứa Nguyên: “...”
Cô thừa biết Hàn Tự sẽ không chịu thiệt mà, ngoan ngoãn để cô sờ đầu như vậy mới là lạ ấy.
Hứa Nguyên đẩy anh ra: “Cũng được đó.”
Cô nói thẳng, anh thoáng sửng sốt, tưởng mình nghe lầm: “Em lặp lại lần nữa đi?”
Anh vừa nói vừa móc điện thoại từ trong túi ra, mở ghi âm lên.
Hứa Nguyên: “...”
“Ý anh là sao?” Cô chất vấn.
Hàn Tự đưa điện thoại tới gần miệng cô: “Em nói đi, đồ nói dối.”
Hứa Nguyên: “...”
“Nào, nói lại lần nữa xem.”
Hứa Nguyên liếc mắt, tự cầm lấy điện thoại của anh: “Được, chị đây đã đồng ý rồi.”
Hàn Tự giơ tay véo mũi cô: “Dễ nói chuyện quá.”
“Em có chỗ nào không dễ nói chuyện?” Cô cười xấu xa: “Vậy để em nuốt lời!”
Điện thoại bị anh giật đi với tốc độ nhanh như chớp khiến cô không tài nào giữ lại được.
Hứa Nguyên cười trộm: “Chậc, Hàn Tự à, xem ra anh thật sự rất yêu em nhỉ!”
Cô được một tấc lại muốn tiến thêm một thước, ngón tay ấn lưu bản ghi âm của Hàn Tự khựng lại, sau đó anh mở ghi âm lên: “Cũng được đó!”
“Nhưng mà.” Hứa Nguyên lại cầm lấy điện thoại của anh, trông thấy giao diện vẫn đang ở phần “ghi âm”, cô đưa điện thoại đến bên môi Hàn Tự.
“Để công bằng, chúng ta quy ước ba điều nhé.”
“Em nói đi.”
“Thứ nhất, không được phép nói cho bố mẹ anh và bố mẹ em biết.”
Nghe xong nụ cười trên môi Hàn Tự phai đi một ít.
Bị anh nhìn như vậy, không hiểu sao Hứa Nguyên lại hơi khẩn trương: “Thứ hai, không được phép nói với bạn bè của chúng ta, đến cả Diêu Khải Việt cũng không được.”
Hàn Tự đã hiểu.
Hứa Nguyên thấy anh không lên tiếng, bèn tiếp tục nói: “Thứ ba, nếu như chúng ta có bất đồng trong lúc nói chuyện, bất kể là ai nói chia tay, đối phương cũng phải đồng ý vô điều kiện.”
Đến bây giờ cô vẫn cảm thấy rất khó xử, làm sao cô có thể hẹn hò với người khó có khả năng nhất đó nhỉ?
Hai người họ cãi lộn đã quen, cũng đã quen với việc làm ầm làm ĩ, liệu họ có đi tiếp được không? Và có thể đi được bao xa?
Có lẽ không tới hai ngày đã phải chia tay rồi, mọi người không nên biết thì tốt hơn.
Cô không có lòng tin.
Nói xong, Hứa Nguyên không dám nhìn Hàn Tự nữa, cô máy móc giơ điện thoại lên.
Một lúc lâu sau vẫn không thấy anh đáp lại.
Có lẽ còn chưa bắt đầu mà đã chia tay rồi, cô nghĩ.
“Được.” Sau một hồi, Hàn Tự nói vào điện thoại: “Anh đồng ý rồi.”
Vài câu chữ được ghi vào điện thoại một cách rõ ràng.
Hàn Tự nhận điện thoại từ trong tay cô, anh nhấn vào nút lưu rồi gửi cho Hứa Nguyên.
“Coi như là ký tên đồng ý rồi nhé.” Anh mỉm cười: “Mỗi người một phần.”
Hứa Nguyên thở phào nhẹ nhõm, trái tim ngứa ngáy.
Đột nhiên cô cảm thấy bản thân có lỗi với Hàn Tự.
“Cái đó, em…” Cô nói không ra lời.
Hứa Nguyên chỉ cảm nhận được một hơi thở ấm áp và cảm giác mềm mại trên môi, bả vai lập tức bị ôm c.h.ặ.t, sau đó cô bị anh kéo vào l.ồ.ng ng.ực.
“Hàn…”
Anh bỗng nhiên hôn lên môi Hứa Nguyên, toàn bộ lời nói của cô đều tan biến giữa răng và môi của hai người.
Anh áp lên môi cô, nhẹ nhàng nhấm nháp, một lần rồi lại thêm một lần nữa.
Hứa Nguyên bị hơi thở mạnh mẽ của anh vây quanh, trong lúc nhất thời quên luôn cả việc hít thở.
Nụ hôn đầu tiên đầy ngọt ngào cùng anh khiến mặt cô đỏ bừng lên như quả cà chua.
“Ừ.” Anh c.ắ.n cô một cái, khẽ đáp lại.
Lỗ tai Hứa Nguyên như mất đi thính giác trong phút chốc, nó cứ “ù… ù…”, chẳng nghe thấy được gì.
Sau đó, Hàn Tự tách khỏi cô.
Hứa Nguyên luống cuống nhìn về phía trước, trong tầm mắt vẫn là anh với chiếc áo sơ mi đã cởi đi hai cúc áo.
Chứng rối loạn nhịp tim của cô lại tệ hơn rồi.
“Anh… anh làm gì thế?” Cô lắp bắp nói, nhưng không sờ vào môi mình.
Dường như lúc này môi của cô vẫn còn lưu lại hơi thở thuộc về anh.
Hàn Tự ôm cô, lại cúi đầu hôn lên gò má cô một cái.
“Chụt” một tiếng, Hứa Nguyên nghe thấy âm thanh đó, khuôn mặt lại đỏ đến tận mang tai.
“Hàn Tự!” Cô tức giận dậm chân.
Hàn Tự ôm sát lấy cô: “Anh hôn bạn gái của anh mà.”
Lúc nói hai chữ “bạn gái” anh còn cố tình nâng giọng lên.
Trông vô cùng bỉ ổi.
Hứa Nguyên hất vai, kết quả là làm thế nào cũng không hất được cánh tay anh ra.
Cánh tay của anh không nặng, nhưng vẫn một mực đè nặng lên vai cô, tràn đầy “áp lực”.
“Anh có đi về nhà không?” Hứa Nguyên buông bỏ việc giãy giụa.
Hàn Tự nhìn cô: “Có chứ.”
Cuối cùng anh cũng chịu buông cô ra, cúi đầu nghiêm túc cài lại toàn bộ cúc áo.
Hứa Nguyên nhìn mà không nói nên lời: “Anh mò mẫm cái gì thế?”
Cúc áo vừa xô lệch, vừa bị bung chỉ.
Ngón tay anh thon dài, linh hoạt mở ra đóng vào, trong đầu cô bây giờ lại hiện lên cảnh được anh ôm lúc nãy, cô trông thấy phần xương quai xanh như ẩn như hiện.
Lỗ tai Hứa Nguyên lại nóng lên như lửa đốt.
Hàn Tự mỉm cười với cô: “Tránh đi ra ngoài bị người khác nhìn thấy.” Anh thắt lại cà vạt, rồi thuận tay ôm cô: “Em đang nghĩ tới anh đúng không?”
Hứa Nguyên: “...”
Cái ông già tự luyến này.
Hàn Tự cúi đầu nhìn sang, lúc này lỗ tai Hứa Nguyên đã đỏ bừng hết rồi.
Trông đáng yêu cực kỳ.
Anh không kiềm được bắt đầu nhéo nó.
Hứa Nguyên chẳng thể nhịn nổi nữa: “Hàn Tự!”
Vì hành động đáng ghét kia của Hàn Tự nên cô thẳng chân đá cho anh một cú.
“Về nhà của anh đi!” Cô quay đầu rời đi.
Hàn Tự nhìn theo bóng lưng Hứa Nguyên, trông thấy cô nhanh chân chạy trốn, thoáng chốc đã chẳng còn bóng dáng đâu. Sau đó anh lại nhìn vào dấu giày sáng ch.ói trên quần tây của mình, khoé miệng càng nhếch lên cao hơn.
Cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái.
Buổi tối, Hứa Nguyên về đến nhà, cô cứ nghĩ không thông về cái đêm diệu kỳ của ngày hôm nay.
“Hứa Nguyên: Đừng hỏi gì hết, tớ hẹn họ với Hàn Tự rồi.”
Cô gửi WeChat cho Trình Vi Vi, rồi copy đoạn chat đó, tính gửi cho Dư Âm.
Vừa ấn mở khung chat của Dư Âm, Hứa Nguyên lại thấy do dự.
Có lẽ Dư Âm lo lắng chuyện của bản thân cũng đã đủ lắm rồi, đừng để cô ta phải lo thêm về chuyện của mình nữa.
Dứt khoát từ bỏ.
Trong lúc cô đang do dự, Trình Vi Vi đã gọi điện tới oanh tạc để hỏi tội. Hứa Nguyên hiểu cô ấy rất rõ, quả quyết cúp máy, không nhận cuộc gọi.
Trình Vi Vi vẫn không từ bỏ ý định, cô ấy tiếp tục gọi tới, cô lại cúp tiếp, lặp đi lặp lại mấy lần, cuối cùng điện thoại cũng im lặng.
“Trình Vi Vi: Hứa Nguyên, cậu cứ chờ đó!”
Hứa Nguyên đáp lại bằng một cái biểu cảm mỉm cười.
Cứ đợi cô suy nghĩ cẩn thận đã rồi nói với Trình Vi Vi sau.
Hôm sau, bố Hứa đưa Hứa Nguyên đến gặp Đinh Nhuế Nhiên, chị bị chấn động não nhẹ, cùng với việc cánh tay trái bị trật khớp, cũng là người bị thương nghiêm trọng nhất trong số ba người họ.
Lúc Hứa Nguyên tới, Tống Diệp cũng đang ở trong nhà họ Đinh.
Lại đối mặt với anh ta một lần nữa, tâm trạng của cô trở nên vô cùng phức tạp, vẫn chưa lần nào cho anh ta một sắc mặt tốt.
Hứa Nguyên đi thẳng đến phòng ngủ của Đinh Nhuế Nhiên.
Trong phòng để một cây đàn piano, cô trông thấy Đinh Nhuế Nhiên đang ngồi dựa vào đầu giường đọc sách.
“Đến rồi à?” Vừa thấy cô, Đinh Nhuế Nhiên lập tức bỏ sách xuống và đứng dậy.
Hứa Nguyên vội vã tiến tới đỡ chị: “Chị ngồi đi.”
“Không sao mà, cũng chẳng phải gãy xương.”
“Nhưng nó là chấn động não đó chị.”
Đinh Nhuế Nhiên thấy đôi mắt cô đỏ hoe, cười an ủi: “Chị nói với em rồi, chấn động não một cái cũng rất tốt, phải gặp va chạm thì đầu óc mới tỉnh táo hơn được.”
“Chị nói bậy.” Hứa Nguyên nghiêm túc.
Trái tim cô càng cảm thấy khó chịu và cảm giác bản thân mình có lỗi với Đinh Nhuế Nhiên.
“Sao lại là nói bậy chứ?” Đinh Nhuế Nhiên chỉ vào bản thân: “Chị tự thử nghiệm rồi đó.”
Đôi mắt Hứa Nguyên chợt nóng lên.
“Chị Đinh Đinh.”
“Ừ, em nói đi.”
“Em…” Hứa Nguyên chẳng tài nào mở miệng được, cô đổi giọng: “Sao Tống Diệp lại ở nhà chị vậy?”
Nụ cười của Đinh Nhuế Nhiên hơi nhạt đi: “Để bố mẹ anh ta thấy chứ sao.”
Mối quan hệ giữa hai người không tốt.
Hứa Nguyên nhất thời xúc động: “Đinh Đinh, vậy chị có từng nghĩ tới việc, dù sao anh chị vẫn chưa đính hôn, có khi…”
Cô vẫn chưa hiểu rõ tình cảnh của Dư Âm nên cũng không dám nói ra toàn bộ với Đinh Nhuế Nhiên, nhưng cô phải nghĩ cách nhắc nhở Đinh Nhuế Nhiên rằng Tống Diệp có vấn đề.
Đinh Nhuế Nhiên ngầm hiểu, nhưng chị lắc đầu: “Hai nhà đã quyết định xong xuôi từ lâu rồi.”
Chị nhìn Hứa Nguyên, trầm mặc một lát: “Nói thật cho em biết, chị biết anh ta có tình nhân bên ngoài rồi.”
Chị cũng biết người đó là Dư Âm, chỉ là chị không nói cho Hứa Nguyên biết mà thôi.
Hứa Nguyên kinh ngạc: “Vậy mà chị còn…”
“Quy tắc trò chơi của bọn chị là thế, dù bên ngoài anh ta chơi đùa quá trớn thế nào, cũng không được phép đưa về nhà.” Đinh Nhuế Nhiên ung dung nói.
“Chị không thấy khó chịu sao?”
“Chị có thích anh ta đâu, huống chi là yêu, tình yêu cứ đến rồi lại đi, mệt lắm.”
Hứa Nguyên im lặng.
Đinh Nhuế Nhiên thở dài, chị vẫn cứ nghĩ mãi không ra, tại sao Hứa Nguyên lại trở thành bạn thân với Dư Âm được, hai người bọn họ là kiểu người hoàn toàn khác nhau, một người quá đơn thuần, một người lại quá nhiều tâm tư.
“Chị không mong cầu món quà mang tên tình yêu này.” Chị mỉm cười với Hứa Nguyên: “Sự kết hợp của hai gia đình sẽ tối đa hoá lợi ích, chị có được thứ mình cần, anh ta cũng vậy. Có tình cảm hay không cũng chẳng quan trọng.”
Đinh Nhuế Nhiên nghĩ, có vài mối quan hệ mà người khác không thể nào nhúng tay vào được, chính là tình yêu và cả tình bạn. Những người ngoài cuộc như bọn họ đều cảm thấy Hứa Nguyên làm bạn với Dư Âm là cô đang chịu thiệt, nhưng chưa chắc Hứa Nguyên đã thấy thế.
Chị nghĩ ngợi một lúc: “Nguyên Nguyên, một số người có rất nhiều khuôn mặt, với em là một kiểu nhưng lại khác hẳn với người khác.” Chị nhắc nhở: “Nhận ra không hẳn là chuyện xấu.”
Đinh Nhuế Nhiên rào trước cho Hứa Nguyên.
Sớm muộn gì mọi người cũng biết chuyện của Dư Âm và Tống Diệp, chị vốn cũng chẳng để ý tới Tống Diệp nên không quan tâm gì đến họ, nhưng có lẽ Hứa Nguyên sẽ suy sụp và buồn bã.
Đi ra khỏi nhà họ Đinh, Hứa Nguyên mang theo tâm sự nặng nề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bố Hứa đưa cô với mấy người bạn cũ ở trong viện đi ăn cơm.
“Hứa Nguyên: Hàn Tự, cuộc hôn nhân bố mẹ anh cũng bị người nhà sắp đặt hả?”
Sau khi gửi đi, Hứa Nguyên nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Cảm thấy vấn đề này không lịch sự chút nào, ngẫm nghĩ thì thấy không hay, cô lại thu hồi tin nhắn.
“Hàn Tự: Đinh Nhuế Nhiên và Tống Diệp?”
Không ngờ Hàn Tự đã nhìn thấy rồi.
“Hứa Nguyên: Hai người bọn họ…”
“Hứa Nguyên: Đều là một lời khó nói hết.”
“Hứa Nguyên: Không được, hôm khác em nhất định phải ngả bài với Dư Âm.”
Cô lẩm bẩm lầu bầu ở đó rồi ra quyết định.
“Hàn Tự: Em đi đâu nữa vậy?”
“Hứa Nguyên: Đi ăn cơm với bạn của bố em.”
Đang nói chuyện thì đã đi tới địa điểm ăn cơm, hiển nhiên là khách sạn Điền Viên của lão Trương.
“Hàn Tự: Định vị - khách sạn Điền Viên”
Hàn Tự gửi định vị tới, hôm qua anh nói tối nay có một buổi tiệc xã giao.
Thật là trùng hợp, hai người họ đang ở cùng một nơi.
Hứa Nguyên cũng đã tìm ra định vị và bấm vào chỗ khách sạn Điền Viên của lão Trương, cuối cùng cô lại chọn huỷ bỏ.
Bố cô cũng ở đây, cô sợ Hàn Tự sẽ đến.
“Hứa Nguyên: Ngoan nhé ”
Cô chột dạ bèn gửi thêm vài cái biểu cảm bay bay, sau đó đi vào cửa cùng với bố, chẳng dám xem điện thoại nữa.
Từ sau khi hẹn hò với Hàn Tự cô đã trở nên hèn nhát rồi.
Rõ là như thế!
Vào phòng, Hứa Nguyên và bố Hứa là người tới trễ nhất.
Tổng cộng có bốn năm người, đều bằng tuổi bố Hứa, chỉ có một người trẻ tuổi xen lẫn trong đó, vô cùng bắt mắt.
Trông cũng rất nhã nhặn.
“Phó viện trưởng Hứa.” Mọi người nhao nhao đứng dậy.
Hứa Nguyên cũng lễ phép gọi chú, đến lượt người trẻ tuổi, cô ngẩn người, vì chưa gặp người này lần nào nên cô không biết đối phương tên gì.
Bên cạnh người trẻ tuổi đó còn một chỗ trống, bố Hứa dẫn Hứa Nguyên sang: “Nguyên Nguyên, con ngồi cạnh Tiểu Đường.”
Ai nấy đều nở nụ cười.
Hứa Nguyên dần phát giác ra có gì đó không đúng.
“Nguyên Nguyên, Tiểu Đường chính là chuyên gia trẻ tuổi nhất trong viện của bọn chú đấy.”
Một người khác phụ hoạ: “Là đệ t.ử bố cháu thích nhất đấy.”
“Tiền đồ xán lạn.”
Ngưởi trẻ tuổi tên Tiểu Đường bị mọi người làm cho xấu hổ, vội vàng xua tay: “Không có, không có.” Cậu ta nhìn Hứa Nguyên ở bên cạnh, thẹn thùng cười: “Toàn là viện phó Hứa dẫn theo tôi đi làm việc cùng thôi.”
Hứa Nguyên: “...”
Cuối cùng cô cũng nhận ra, ý là đang xem mắt cho cô.
May mà không nói với Hàn Tự cô cũng ở đây, cô nghĩ.
Có người gõ cửa ở bên ngoài.
Hai giọng nói quen thuộc đồng thời cất tiếng gọi: “Bố Hứa.”
Tay Hứa Nguyên run lên, trà nóng trong ly vẩy lên mu bàn tay, nhoáng một cái đã đỏ ửng cả lên.
“Không sao chứ?” Tiểu Đường rút hai tờ khăn giấy, bình tĩnh che mu bàn tay của cô: “Tôi lấy khăn ướt cho cô nhé?”
Một loạt các hành động, tự nhiên và ân cần.
Mấy người chú có mặt tại bữa ăn đều nở nụ cười.
“Viện phó Hứa, tôi đã bảo Tiểu Đường hợp với Nguyên Nguyên mà.”
Hứa Nguyên: “...”
Cô né tránh tay Tiểu Đường, khẽ ngẩng đầu.
Vừa vặn va phải nụ cười giễu của Hàn Tự.
Nụ cười trên môi anh khiến cô chột dạ.
Hứa Nguyên: “...”
Tình thế thay đổi quá nhanh, khiến cô vô cùng lúng túng.
Tác giả có chuyện muốn nói:
Hứa chính trực: !!!
Hàn ấm áp: À.
Mạt Đao: Hehe
“Phó viện trưởng Hứa, tôi đã nói Tiểu Đường và Nguyên Nguyên rất hợp nhau mà.”
Diêu Khải Việt bất ngờ, nhìn con rùa đen đang rụt đầu Hứa Nguyên.
Đây là xem mắt hả?
Có gì đó là lạ.
Diêu Khải Việt chọc chọc Hàn Tự, nhưng trông anh lại khá thờ ơ.
Hai người bọn họ biết bố Hứa đang ở đây nên cố ý đi đến chào hỏi.
Không ngờ lại…
Hứa Nguyên bị những đôi mắt xung quanh nhìn vào, cô chỉ cảm thấy trên đầu như có một quả b.o.m, chỉ cần cô vừa cử động thì nó sẽ nổ tung ngay lập tức.
Từng đợt choáng váng.
Quả nhiên là ông trời có mắt, một chút chuyện xấu cũng không xuất hiện.
Tiểu Đường không hiểu mà còn quan tâm đến miệng vết thương của cô, “Phồng hết lên rồi.” Cậu ta nhíu mày.
Hứa Nguyên không muốn nói chuyện: “Không sao đâu.”
Cô lấy khăn che đi, tránh sự quan tâm từ Tiểu Đường.
Sau đó cô lại nhìn Hàn Tự một lần nữa.
Người này khẽ mỉm cười, sớm đã không còn nhìn cô, mà Hứa Nguyên không thể nào hiểu được cảm xúc trong mắt anh lúc này.
“Chú Hứa.” Từ trước tới nay Hàn Tự luôn rất lễ phép ở trước mặt người lớn: “Cháu và Khải Việt ở phòng bên cạnh, đến đây chào hỏi chú một chút.”
Anh đi đến chỗ người lớn thăm hỏi, khi đi đến gần chỗ Tiểu Đường, anh dừng lại một chút, nở nụ cười với cậu ta.
Tiểu Đường cũng đáp lại bằng một nụ cười.
Sau đó, Hứa Nguyên nhìn thấy Hàn Tự nhanh ch.óng dời mắt đi, Hàn Tự chẳng buồn cho cô một ánh mắt.
Hứa Nguyên: “...”
Được, không để ý tới cô cơ à.
Cô cũng khó chịu quay đầu đi.
Cả hai đều không thèm nhìn nhau lấy một cái.
“Gần đây bận rộn lắm sao?” Bố Hứa quan tâm hỏi.
Anh liếc nhìn cô gái không nói câu nào, không hiểu sao hôm nay cô lại yên tĩnh đến như thế.
Hàn Tự không nhanh không chậm nói: “Vâng, tối nay cháu còn có có cuộc họp, nên hơi bận một chút ạ.”
Giọng nói của Hàn Tự không nặng không nhẹ, cũng không cao không thấp, Hứa Nguyên vẫn có thể nghe rất rõ.
Cô quay đầu, thấy Hàn Tự đang nói chuyện với bố cô, khi giao tiếp với người khác ngoài cô anh đều sẽ thu lại tính khí bá đạo của mình mà biến thành một con người ôn hoà, trầm ổn lại vô cùng lễ phép.
Đây là khi anh gặp bố mẹ sao?
Bậy, bậy, bậy.
Hứa Nguyên gục đầu xuống, nhìn chằm chằm vào mu bàn tay đỏ bừng của mình.
Hình như nó đang phồng lên thật.
Ở bên kia, Hàn Tự nói chuyện với bố Hứa xong, anh có ở lại một chút, rồi sau đó nhanh ch.óng rời đi.
Trước khi đi, cô rùa nhỏ kia vẫn cúi đầu, không dám nhìn anh dù chỉ một cái.
Anh cố tình ho một tiếng.
“Bị cảm sao?” Bố Hứa lại quan tâm hỏi lần nữa, tầm mắt lại hướng về con gái đang ngồi đối diện.
Tối nay Hứa Nguyên vô cùng yên tĩnh.
Bởi vì Hứa Nguyên nghe thấy tiếng ho khan của Hàn Tự nên cô đã chầm chậm đưa mắt lên.
Vừa mới nhìn lên đã chạm phải ánh mắt của Hàn Tự.
Anh híp mắt, khoé miệng lộ ra nụ cười rất nhạt.
Hứa Nguyên: “...”
Trong khi cô vẫn đang rối rắm với một mớ chuyện vừa xảy ra, thì Hàn Tự và Diêu Khải Việt đã rời đi.
Ánh sáng trong phòng dịu nhẹ, chiếu vào sườn mặt anh, không hiểu vì sao cô lại nhìn ra vài phần cô đơn.
Đột nhiên trái tim Hứa Nguyên co lại thành một cục, cô không yên lòng mà đứng lên.
Hàn Tự giận rồi.
“Nguyên nguyên, trường các con đang nghỉ hè rồi nhỉ?”
Gần như sự chú ý của mọi người đều tập trung lên người cô và Tiểu Đường.
“Hạng mục này của Tiểu Đường kết thúc thì cũng nên nghỉ ngơi dài hạn đi.”
Mấy ông chú hết lòng tác hợp hai người bọn họ, trong lòng Hứa Nguyên lúc này chỉ nghĩ đến Hàn Tự, cô cảm thấy không yên lòng một chút nào.
Chỉ có bố Hứa nhìn ra cô đang mất kiên nhẫn.
Hình như là từ lúc Hàn Tự đi vào.
Bố Hứa có chút đăm chiêu.
Kết thúc bữa tiệc, Hứa Nguyên lái xe đưa bố về nhà, chờ bố lên tầng xong, cô lẳng lặng chạy ra ngoài.
“Hứa Nguyên: Anh về chưa?”
Cô chủ động nhắn tin trước cho Hàn Tự, tối hôm nay quả thật là lỗi của cô.
Kết quả, anh không trả lời.
Hứa Nguyên nổi giận, gọi điện thoại qua, anh cũng không nghe.
Cái đồ quỷ hẹp hòi này, cô thầm mắng.
Cô đi đến vườn hoa nhà mình, nhìn lên trên tầng, phòng bố mẹ đã sáng lên, chắc họ sẽ không đi tìm cô đâu.
Hứa Nguyên hô một tiếng cổ vũ tinh thần của bản thân rồi đi thẳng đến nhà họ Hàn.
Cô trông thấy phòng anh cũng sáng đèn, quả nhiên là đã về rồi. Nhưng bố mẹ Hàn cũng có ở nhà, nên cô không thể trực tiếp ấn mật mã rồi đi vào giống như trước kia.
hằng nguyễn
Do dự.
Cái tên ấu trĩ Hàn Tự này!
Cô thuận tay kéo áo khoác mỏng trên người, mắng một câu.
Thời tiết tháng sáu thay đổi, gần đây lại nhiều mưa, bởi thế nên không khí có chút se lạnh.
Rất lạnh lẽo, giống với trái tim cô.
"Hứa Nguyên: Em đã nói không hợp rồi!"
Chân phải của Hứa Nguyên đá đá cái dép lê bên chân trái, đá mãi thì cảm thấy hơi đau, tâm trạng lại không được tốt lắm.
"Hứa Nguyên: Thật sự em không biết bố em đưa em đi xem mắt tối nay."
Kiên nhẫn, cô phải kiên nhẫn, cảm thấy bản thân mình thật sự nhát gan.
Sau một hồi lâu, lâu đến mức Hứa Nguyên có thể đếm hết số cỏ ở nhà Hàn Tự.
“Bíp” một tiếng, cửa lớn mở ra, Hàn Tự xuất hiện.
Hứa Nguyên không kịp thu lại cái chân đang đưa ra ở giữa không trung, bây giờ trông cô cực kỳ buồn cười.
“Đây là rạp xiếc à?” Hàn Tự đi ra, đi đến trước mặt cô.
Anh vừa mới tắm xong, tóc vẫn còn ướt, chắc là mặc vội một cái áo phông, cổ áo ướt mất một mảng.
“Sao anh lại ra đây?” Hứa Nguyên ngượng ngùng thu chân lại.
Hàn Tự nhướng mày: “Em ở trước cửa nhà anh làm gì?”
Hứa Nguyên chột dạ: “Sao anh ở nhà nhưng không trả lời tin nhắn của em?” Cô chống nạnh, lớn giọng: “Anh cố ý đúng không?”
Hàn Tự đau đầu, nhíu mày: “Anh đang tắm.”
Vừa nhìn thấy tin nhắn của cô, anh đoán cô đang ở dưới tầng, cô còn nói không hợp nhau.
Hàn Tự không tức giận, mở đoạn hội thoại giữa hai người ra, quơ qua quơ lại trước mặt cô: “Trả đũa?”
Hứa Nguyên: “...”
Dù sao thì cũng chạy đi!
Hứa Nguyên xoay người bỏ chạy, rất nhanh đã bị đôi chân của Hàn Tự đuổi kịp, anh nắm lấy cánh tay cô.
“Đau!” Cô cố ý kêu một tiếng.
Hàn Tự không buông tay.
Anh còn chưa có dùng sức.
Hứa Nguyên thấy chiêu này không sử dụng được, cô đảo thành cô nắm tay anh, kéo anh đi dạo.
“Tối nay anh tức giận sao?” Cô cười hì hì hỏi.
Bóng của hai người trên mặt đất rất dài, dính lấy nhau, Hứa Nguyên ngứa chân muốn giẫm lên.
Hàn Tự cũng nhìn thấy cái bóng của hai người, khóe miệng cong lên.
“Anh nào dám.” Anh không mặn không nhạt trả lời: “Dù sao cũng là có người sắp xếp, đúng không?”
Hứa Nguyên bĩu môi: “Cái gì mà không dám chứ? Chắc chắn là tức giận.”
Cô kéo lấy tay anh, bàn tay nhẹ nhàng cọ vào lòng bàn tay anh: “Haiz! Em nói với anh rồi, chuyện tối nay là ngoài ý muốn! Em cũng không biết bố em lại cho em đi xem mắt.”
Hàn Tự thờ ơ, anh cố gắng ngăn đôi môi cong lên.
Hứa Nguyên cọ cọ hai cái rồi quan sát vẻ mặt anh, cô lại cọ thêm hai cái, vẫn không có phản ứng.
Cô đưa tay chọc vào thắt lưng của anh: “Hàn Tự, sao anh lại nhỏ nhen như vậy?”
Cô chọc rồi lại chọc, vừa ngứa lại vừa nhẹ nhàng.
Hàn Tự nắm lấy bàn tay đang làm loạn của cô.
“Hứa Nguyên, em đang làm nũng đấy à?” Anh cảm thấy thật mới lạ.
Từ trước đến nay, cô luôn tự xưng là một cô gái mạnh mẽ, nói đến việc làm nũng là cô hoàn toàn không chịu làm.
Hứa Nguyên ngẩn người: “Không có!” Cô cứng miệng: “Em có phải là một cô bé đâu.”
Cô vùng vẫy, bởi vì bàn tay bị anh khống chế nên làm thế nào cũng không thoát ra được. Hơn nữa khi cô dùng sức vùng vẫy, ma sát tay, đầu ngón tay nóng lên. Từ đầu ngón tay lan xuống cả bàn tay, không hiểu sao lại cảm thấy ngứa ngáy.
Hứa Nguyên dừng lại, chờ Hàn Tự buông lỏng ra, ngón tay cô bị anh khống chế, cọ cọ vào lòng bàn tay anh: “Hàn Tự!”
Cô ngẩng đầu, liền đối mặt với ánh mắt của anh.
Đôi mắt đen láy của Hàn Tự phản chiếu bóng hình cô như một ngôi sao sáng, vừa ấm áp lại vừa sáng ch.ói.
Hứa Nguyên cảm thấy xúc động.
“Được rồi, được rồi, anh là nói làm nũng thì là làm nũng đi.” Cô nhìn anh, nói.
Làm cho anh phải bật cười.
Anh cười, đôi mắt càng thêm ch.ói lóa.
Hứa Nguyên thấy anh như vậy cô cũng cười theo, cô vòng tay ôm lấy cánh tay anh, dựa lên người anh.
Hoá ra Hàn Tự lại dễ dỗ như vậy!
Trong mắt cô không giấu được sự đắc ý, đằng sau như có một cái đuôi hồ ly. Hàn Tự nhìn thấy vậy, anh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, mười ngón đan vào nhau.
Trong lòng cảm thấy vô cùng ngọt ngào.
Sao trước đây lại cãi nhau với cô nhỉ?
May thật.
Thứ ba, buổi chiều Hứa Nguyên xin nghỉ nửa buổi, vì gần đây bố cô ho rất nhiều, ông lại cố tình không đi khám, nên lần này cô quyết định sẽ tận mắt nhìn ông đi.
Mười giờ, Hứa Nguyên làm xong công việc, cô nói chuyện với cô giáo Dương đang ngồi đối diện: “Buổi chiều nhờ cô một chút nhé, ngày mai tôi sẽ mời cô uống trà chiều!”
Cô giáo Dương ngẩng đầu lên rồi lại tiếp tục đ.á.n.h tài liệu: “Nhớ đấy!”
“Buổi trưa cô không ăn ở trường à?”
“Tôi đi ăn với bố rồi.” Hứa Nguyên thu dọn bàn làm việc: “Ông ấy chức lớn! Cô không biết đấy thôi, thời gian tôi có thể ở cùng bố nhiều nhất không phải là lúc bình thường mà là giờ ăn.”
Từ nhỏ bố mẹ cô đã rất bận rộn, có thể cùng cô ăn một bữa cơm đã là chuyện kỳ tích.
“Được rồi, được rồi, bé cưng. Ngày mai cô phải mua Tuyết Mị Nương cho tôi nha.” Giọng điệu của cô giáo Dương giống như đang dỗ trẻ con.
Hứa Nguyên dừng lại, cách một cái bàn làm việc, cô chu môi, hôn gió một cái.
Khiến cho cô giáo Dương muốn nổi cả da gà.
Hai người đang trêu nhau thì điện thoại của Hứa Nguyên vang lên.
“Đầu bếp, sao lại gọi…”
Lời còn chưa dứt, trong điện thoại đã truyền đến tiếng hét ch.ói tai.
Nụ cười của Hứa Nguyên chợt tắt: “Làm sao vậy?”
“Cô mau tới đây đi, tay dì Ngô bị máy nhào bột hút vào, khắp nơi toàn là m.á.u.”
Hứa Nguyên hốt hoảng, sốt ruột lập tức lấy hộp cứu thương chạy đến.
“Sao lại như thế này?”
“Dì Ngô đang rửa máy nhào bột thì tay bị kéo vào.” Đầu bếp nôn nóng, nói không rõ ràng: “Dì ấy không hiểu cái máy này, không biết thì cứ bảo không biết đi, nhưng dì cứ nói là biết, không có sao đâu. Không ngờ rằng máy vẫn còn bật, lúc đưa tay vào dì Ngô đã hét đến ch.ói tai, tôi không còn cách nào khác nên đã lập tức đi rút nguồn điện nhưng thế nào đi chăng nữa thì tay của dì vẫn bị cuốn vào trong rồi.”
“Hiện tại dì Trần đang lau m.á.u cho bà ấy, cả tay toàn m.á.u là m.á.u.”
Sau khi Hứa Nguyên tốt nghiệp cho đến bây giờ thì đây là lần đầu tiên cô gặp sự cố nghề nghiệp lớn như vậy.
“Cô đừng để dì Ngô cử động, tuyệt đối không được cử động.” Vì quá hoảng loạn nên giọng nói của cô cao hơn mấy phần: “Nhất định không được cử động!”
Cô chạy đến phòng bếp, bên trong lộn xộn hết cả lên. Đầu bếp và mấy dì đang vây quanh dì Ngô, bên trong máy nhào bột toàn là m.á.u.
So với những gì cô tưởng tượng thì hiện thực nó còn nghiêm trọng hơn rất nhiều.
“Để cho tôi xem.”
Dì Ngô gặp chuyện ngoài ý muốn nhưng dì vẫn còn cười được: “Cô đừng vội, cô giáo Hứa, tôi chẳng bị làm sao đâu, chắc chắn là không sao cả.”
Không biết là bà ấy đang nói với Hứa Nguyên hay là đang tự an ủi chính mình.
Chiếc khăn quấn quanh tay của dì Ngô toàn là m.á.u, khi Hứa Nguyên nhìn thấy rõ vết thương thì suýt chút nữa đã ngất đi.
Vết thương không chỉ là bị thương ở gân cốt.
“Không kịp nữa rồi, chúng ta phải lập tức đến bệnh viện.” Hứa Nguyên quấn cho dì Ngô một cái băng gạc, làm thế nào cũng không ngăn được m.á.u.
Những bài thực hành trước đây của giáo sư, trong nháy mắt đã hoàn toàn biến mất không còn một mảng, trong đầu cô bây giờ chỉ toàn là trống rỗng.
Hứa Nguyên đỡ dì Ngô: “Dì Ngô, cô nói cháu biết trong nhà cô có ai không để gọi người ta đến bệnh viện.”
Viện trưởng với mấy người đồng nghiệp biết chuyện chạy đến đây, nhìn thấy băng gạc đầy m.á.u trên tay dì Ngô, cả người choáng váng.
“Con tôi đang đi học, trong nhà chỉ có một đứa em trai.” Giọng nói dì Ngô bắt đầu run rẩy.
Nhưng bà ấy vẫn cố gắng mỉm cười: “Không có sau đâu đúng không? Cô giáo Hứa, cô học y mà, cô xem qua một cái, tôi sẽ không bị sao chứ?”
Hứa Nguyên cũng muốn nói là không bị làm sao nhưng cô chẳng tài nào nói được.
Tính huống như này, không dám chắc chắn.
“Hiệu trưởng, tôi cảm thấy nên đi bệnh viện số Sáu.” Hứa Nguyên giơ tay của dì Ngô lên, trên tay cô cũng bị dính m.á.u, mùi m.á.u tươi xung quanh ch.óp mũi.
Hiệu trưởng do dự một lúc: “Đi đến bệnh viện gần đây xem đi, nếu không có vấn đề gì lớn thì lập tức xử lý, đừng làm chậm trễ thời gian.”
Trong khi mọi người đỡ dì Ngô thì những đồng nghiệp còn lại đã chuẩn bị xe chờ ở cổng trường, vài người bước lên xe cùng đi đến bệnh viện. Hứa Nguyên giúp dì Ngô liên lạc với em trai, cô thật sự không ngờ dì Ngô ngày thường hay cười ha hả, nhìn như không phải lo nghĩ gì mà lại một mình nuôi con.
Đến bệnh viện gần nhất không tới mười phút, cô đăng ký khám gấp, đợi một chút thì đến lượt dì Ngô.
Bác sĩ nhìn: “Đi lên bệnh viện số Sáu đi.”
Mặt dì Ngô lập tức trắng bệch.
“Ngón ở giữa là bị nghiêm trọng nhất, đã đứt một nửa.” Bác sĩ nói thẳng: “Để xem có thể nối lại hay không, nếu không thể thì phải chuẩn bị tâm lý để cắt đi.”
Từ lúc bị thương đến bây giờ, dì Ngô còn an ủi ngược lại những người khác, không kêu không gào, ngay cả tiếng đau cũng không cất lên nhưng sau khi nghe thấy câu nói của bác sĩ, bà ấy đột nhiên gào khóc.
“Không thể cắt được, sao có thể cách chứ? Tôi còn dựa vào tay để kiếm cơm mà.”
Bà ấy là một chuyên gia làm bánh ngọt, tay nghề lại vô cùng tốt.
Hứa Nguyên thích đồ bà ấy làm nhất.
Hiệu trưởng cùng với các đồng nghiệp đều trở nên trầm mặc, Hứa Nguyên không thể khống chế được nước mắt, lần đầu tiên trong đời cô cảm thấy bản thân mình thật vô dụng.
“Chúng ta gọi 120 đi, tới thẳng bệnh viện số Sáu.” Cô nói với bác sĩ, cố gắng kiềm chế lại cảm xúc của bản thân.
Bác sĩ gật đầu: “Mau gọi 120, bây giờ nhanh ch.óng đến bệnh viện số Sáu, chỗ đấy có bác sĩ tay nghề cao, t.h.u.ố.c tốt, nói không chừng còn có thể giữ được.”
Chờ bác sĩ xử lý lại miệng vết thương, Hứa Nguyên đỡ dì Ngô lên xe cứu thương 120 đến bệnh viện số Sáu, hiệu trưởng ở lại lo liệu mọi chuyện.
Trong xe 120, nước mắt dì Ngô không ngừng rơi xuống.
“Dì Ngô, mẹ cháu là bác sĩ, chuyên gia khoa ngoại tim mạch, bà ấy quen rất nhiều chuyên gia khác.” Hứa Nguyên cố gắng rời đi sự chú ý của dì Ngô: “Cô đừng sốt ruột, cháu còn muốn ăn bánh ngọt của cô mà, còn có cả xíu mại nữa.”
Dì Ngô vừa khóc, vừa cười trừ: “Tôi cũng muốn làm cho cô, làm cho mọi người ăn!”
Hứa Nguyên càng buồn hơn, cô lau nước mắt cho dì Ngô: “Chắc chắn là có thể! Dì Ngô, cháu còn chưa nói cô, cô làm chiffon rất ngọt, lần sau có thể giảm ngọt không?”
“Được, được, lần sau tôi nhất định sẽ giảm ngọt.”
Cô đồng nghiệp nghe vậy thì quay đầu đi, lặng lẽ lau đi nước mắt.
Những ngày này người đến bệnh viện số Sáu rất nhiều, trên hành lang đều là bệnh nhân. Hộ sĩ truyền dịch cho dì Ngô, chờ em trai của dì đến đây, Hứa Nguyên và cô đồng nghiệp để bà ấy lại cho em trai, rồi hai cô tách ra đi xếp hàng.
Một người xếp hàng ở chỗ truyền dịch, một người đi xếp hàng chỗ phẫu thuật.
Bác sĩ nói không chỉ có ngón tay mà còn phải xem tình trạng của mu bàn tay, máy nhào bột đã làm ảnh hưởng đến da thịt, làm rớt ra một miếng thịt lớn. Ngoài ra còn tình trạng gân cốt bên trong, phải chờ phẫu thuật mới biết được, phải xem kết quả cuối cùng.
Từ mười rưỡi đến hai rưỡi chiều, Hứa Nguyên chưa nghỉ được một chút nào, vừa mệt lại vừa đói.
Buổi chiều Hứa Nguyên còn định đưa bố đi khám bệnh, bởi vì chuyện của dì Ngô, lúc trên đường đến bệnh viện cô đã gọi điện thoại báo cho bố.
Nhân lúc xếp hàng cô mới có thời gian nhìn điện thoại.
Trong điện thoại đều là tin nhắn, có đồng nghiệp hỏi tình hình, còn có cả Hàn Tự.
Bọn họ vốn đã hẹn ăn cơm chiều với nhau, anh còn hỏi cô ăn gì.
Hứa Nguyên ngẩng đầu, trong tầm mắt đều là những bác sĩ mặc áo trắng bận rộn.
Cô đột nhiên nhớ đến mẹ.
Cô hay nói trong mátt mẹ chỉ có bệnh nhân nhưng trên thực tế, vào thời khắc này, cô hi vọng bản thân mình cũng là bác sĩ giống với mẹ.
Cô hy vọng bản thân sẽ thành niềm hy vọng trong mắt dì Ngô.
Hứa Nguyên gọi điện thoại cho Hàn Tự.
Ngay lúc này, cô đột nhiên rất nhớ anh.
Điện thoại vang lên hai tiếng, trong nháy mắt đã được nhận, cô bất ngờ không kịp phản ứng.
Cô chớp mắt, cả thế giới lại rõ ràng trở lại.
Nước mắt lập tức trào ra.
“Hàn Tự!” Hứa Nguyên không thèm những để ý ánh mắt xung quanh mà hét to: “Em thật sự quá ngây thơ rồi!”