Từ lúc Hứa Nguyên đi đến chỗ Hàn Tự, anh đã định đứng dậy theo bản năng, bày ra tư thế chào đón.
Cho đến khi bản thân bước một bước nhỏ anh mới ngẩn người.
Đây quả là một thói quen đáng sợ.
Đột nhiên điện thoại điên cuồng rung lên.
Hàn Tự cúi xuống nhìn xem, trái tim đập mạnh một tiếng như là bị người khác dùng lực gõ lên, đập loạn xạ, càng lúc càng nhanh.
Diêu Khải Việt gửi cho anh một ảnh chụp màn hình, là bài viết mới nhất của Hứa Nguyên trên vòng bạn bè.
Cô nói: Giới thiệu với mọi người, đây là bạn trai tôi - Hàn Tự.
Hàn Tự bất ngờ và khiếp sợ.
Anh không nghĩ Hứa Nguyên sẽ chủ động như vậy.
Cô lại bị ai khiêu khích sao?
Lồng ng.ực anh lập tức cảm thấy sướng rơn lên được.
Hàn Tự vẫn xụ mặt như ông cụ nhưng động tác ngồi xuống lại có chút đột ngột, anh để hai tay ra đằng sau lưng, lẳng lặng nhìn cô.
Mãi cho đến khi Hứa Nguyên dừng lại ở trước mặt anh.
“Xem vòng bạn bè của em đi.” Cô giơ điện thoại lên, quơ quơ trước mặt anh.
Sau khi suy nghĩ cẩn thận, cô cảm thấy da mặt mình còn dày hơn cả Hàn Tự.
Không phải chỉ là cúi đầu nhận sai trước thôi sao? Có chuyện gì lớn lao đâu?
Cô nghĩ.
Hứa Nguyên mím môi, đối diện với ánh mắt của Hàn Tự.
Đôi mắt đen láy cứ nhìn chằm chằm cô như vậy.
Cô cảm thấy cái mũi chua xót, đáy mắt bỗng dưng nóng lên.
Đột nhiên lại muốn khóc.
Thấy mắt Hứa Nguyên đỏ lên, Hàn Tự than nhẹ: “Anh đã bắt nạt em đâu.”
Giọng nói trầm thấp, mang theo sự dịu dàng.
Mũi của Hứa Nguyên càng thêm chua xót.
“Anh bắt nạt em!” Cô tủi thân nói.
Hàn Tự cười: “Em nhìn lại đi, người nói chia tay là em, nói anh là bạn trai em cũng là em, là em bắt nạt anh mới đúng.”
Giọng điệu của anh vẫn thiếu đ.á.n.h như lúc trước.
Anh tiến lên từng bước, trong mắt mơ hồ hiện lên ý cười.
Hứa Người nở nụ cười.
Cô nắm c.h.ặ.t điện thoại, nghiêm túc nói: “Hàn Tự, anh nghe cho kỹ đây, đời này trừ bố mẹ em ra thì em cũng chỉ làm tài xế cho một mình anh thôi đấy.”
Câu nói mạnh mẽ, chạm đến trái tim của Hàn Tự.
Anh cố gắng kiềm lại khoé miệng đang cong lên, cố tình không nói câu gì.
Hai người yên lặng mà nhìn chằm chằm nhau.
Một lúc sau, Hứa Nguyên không nhịn được nữa: “Hàn Tự!” Cô ném túi xách của mình qua: “Anh có gì ý vậy?”
Hàn Tự đỡ lấy cái túi của cô, còn thuận tay đeo luôn: “Nghiêm túc à?”
Anh chiếm được tiện nghi còn khoe mẽ: “Lần sau còn chia tay không?”
Hứa Nguyên nghe xong, theo bản năng muốn tức giận nhưng vừa ngẩng lên đã chạm phải ánh mắt anh, con giận lập tức biến mất tiêu.
“Không đâu.” Cô còn gật đầu: “Không bao giờ như vậy nữa.”
Cô nhìn người đàn ông: “Em đã nói như vậy rồi, có được chưa?”
Cuối cùng Hàn Tự cũng nở nụ cười.
“Em lấy tấm ảnh xấu xí này ở đâu vậy?” Anh chỉ vào vòng bạn bè của cô, chỉ cho cô thấy: “Vô cùng xấu.”
Hứa Nguyên nhìn sang, cười hì hì: “Quả thật là rất xấu.” Cô nói: “Hàn Tự, sao trước đây anh xấu vậy?”
Hàn Tự liếc mắt nhìn cô một cái: “Em xấu.”
“Là anh xấu.”
“Em xấu.”
“Anh xấu thì có!”
Hai người nói qua nói lại liên tục.
Bỗng nhiên Hàn Tự ôm lấy cổ Hứa Nguyên: “Được rồi.” Anh ôm cô vào trong lòng: “Là anh xấu.”
Hứa Nguyên mỉm cười.
Thật ấu trĩ mà.
Cô vùi đầu vào lòng anh, thoả mãn nói: “Tốt quá rồi, Hàn Tự.”
Bên tai Hứa Nguyên đều là tiếng nhịp tim của Hàn Tự, nó cũng đang đập nhanh giống như cô.
Như vậy thật tốt.
Khâu T.ử Dao nhìn hai người đang ôm nhau kia từ xa, trong lòng toàn là sự chua xót.
Cũng không biết là nên khóc hay nên cười.
Thật tốt, Hàn Tự không phải một thằng đàn ông tồi nhưng cũng không tốt hẳn, sự dịu dàng của anh từ trước đến giờ đều không dành cho mình.
Cuối cùng là vẫn chậm hơn Hứa Nguyên một bước.
Cô ấy nghiêng đầu, trong tầm mắt là sườn mặt xinh đẹp của Ninh Hạ.
Cô gái này cũng thật tội nghiệp.
Thật kỳ lạ, đột nhiên Khâu T.ử Dao lại cảm thấy đồng cảm.
Đây không phải là kết thêm bạn sao?
Khâu T.ử Dao chọc chọc cánh tay Ninh Hạ, chờ đến khi Ninh Hạ quay lại liền hỏi: “Tôi mời cô ăn khuya nhé?”
Ninh Hạ sửng sốt: “Năm giờ sáng mai tôi còn phải đi Hàng Châu.”
Khâu T.ử Dao nhún nhún vai, từ bỏ.
Dưới bình luận cũng đang nói chuyện của Hứa Nguyên và Hàn Tự, tin nhắn rất nhiều.
"Sở Mật: ĐM! Hai người họ là thật sao?"
"Kiều Tư: Không phải hai người họ cứ nhìn thấy nhau là cãi nhau sao?"
"Diêu Khải Việt: Là thật đấy!"
"Tưởng Minh Châu: Rất thật là đằng khác."
"Chu Tễ Duyên: Chúc mừng."
"Khâu Thiên: Tôi vẫn không tin đâu! Lần trước còn là bạn bè cơ mà! Sao lại như thế này rồi?"
"Diêu Khải Việt: Đừng hỏi nữa, nói chúc mừng đi."
Khâu T.ử Dao bĩu môi, mạnh mẽ bình luận: "Tối nay có ai đi uống rượu với tôi không?”
Mọi người trong nhóm im bặt.
"Khâu T.ử Dao: C.h.ế.t hết rồi sao?"
Sau một lúc, Diêu Khải Việt mới xuất hiện: "Được rồi, tôi đi với cô."
"Tưởng Minh Châu: Đi đâu vậy? Nói Hàn Tự thanh toán đi."
"Diêu Khải Việt: Không phải nên là Hứa Nguyên sao?"
"Tưởng Minh Châu: Có gì khác nhau à?"
Khâu T.ử Dao bật cười.
Trên đường về nhà, Hứa Nguyên lái xe, Hàn Tự ngồi ghế phó lái, tối nay anh có uống rượu nhưng không quá nhiều. Trên đường anh đều nhìn chằm chằm vào điện thoại, một lúc lại cười, một lúc lại tấm tắc hai tiếng.
Trái tim của Hứa Nguyên cảm thấy ngứa ngáy: “Anh đang mỉa mai em lái xe nên không chơi điện thoại được à?”
Hàn Tự nhướng mày: “Để anh đọc cho em nghe nhé?”
Không đợi cô trả lời, anh đã bắt đầu đọc: “Tưởng Minh Châu nói là anh với em, rốt cuộc thì ai áp đảo ai?”
Mắt Hứa Nguyên nóng lên.
“Diêu Khải Việt nói là còn phải hỏi sao, đương nhiên là…”
Cô cắt ngang lời anh nói: “Hàn Tự, ngậm miệng vào.”
“Ò.” Hàn Tự vừa cười vừa đáp.
Anh kiên nhẫn lướt từng cái một, cảm thấy vô cùng sung sướng.
Sau đó lại bất ngờ nhận được tin nhắn của Hứa Mộc.
"Hứa Mộc: Đã hỏi qua ý kiến của tôi chưa?"
Hàn Tự nhìn Hứa Nguyên, khuôn mặt cô gái nhỏ vẫn còn ửng hồng, cả tai cũng đỏ hết lên.
Anh cúi đầu cười.
"Hàn Tự: Cái này còn phải hỏi sao, anh rể?"
"Hứa Mộc: Cút!"
Đến khu nhà, Hứa Nguyên đ.á.n.h lái quẹo vào, đèn xe đảo qua, từ xa đã nhìn thấy trước cửa nhà có người đang đứng đấy.
Cô hơi cận, không thấy rõ mọi người vào ban đêm.
“Hàn Tự, người đứng trước cửa nhà em là ai vậy?” Cô hỏi.
Hàn Tự nhìn rõ: “Anh trai em.”
Chính là anh rể của anh.
Chắc là do đèn xe quá sáng, Hứa Mộc quay đầu đi, che nửa khuôn mặt, tầm mắt dừng ở vị trí phó lái.
Không nhìn rõ vẻ mặt đối phương.
Hứa Nguyên xuống xe, đóng cửa lại: “Anh, sao anh lại tới đây?” Cô cúi đầu đồng hồ: “Đã sắp nửa đêm rồi.”
Đôi mắt đào hoa của Hứa Mộc giật giật, lúc anh ấy không cười trông vô cùng lạnh lùng.
“Em cũng biết sắp mười hai giờ rồi cơ à?” Anh ấy nhìn về phía Hàn Tự cười lạnh: “Nhà chúng ta cũng có người gác cổng.”
Anh ấy là đang soi mói, quả nhiên là rất khó chịu.
Hứa Nguyên lập tức cảm thấy lo lắng, nhìn Hứa Mộc rồi lại nhìn Hàn Tự, cô lặng lẽ nắm lấy một góc áo của Hàn Tự, kéo nhẹ.
Như là đang làm nũng.
Hứa Mộc hừ một tiếng.
Hứa Nguyên sợ tới mức không dám cử động.
Hàn Tự cũng hừ một tiếng, bày tỏ sự bất mãn.
Hứa Mộc đang định bộc phát thì bị Hàn Tự ngăn lại: “Lần sau sẽ không như vậy nữa ạ.” Anh thành thật nói.
Phải nhanh ch.óng biến nơi này thành nhà mình mới được, anh nghĩ vậy.
Có Hứa Mộc đứng ở đây, Hứa Nguyên đành vội vàng nói tạm biệt với Hàn Tự.
Vừa vào cửa, Hứa Mộc lập tức bộc phát: “Mấy giờ rồi?”
Hứa Nguyên tủi thân nói: “Em gái anh hiếm khi yêu đương mà.”
“Hiếm khi?” Hứa Mộc nói: “Em còn định bao nhiêu lần nữa?”
Hứa Nguyên tức giận: “Anh, anh lại gây sự với em!”
Hứa Mộc chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Không phải tức giận, không phải đã chia tay rồi sao còn thông báo lên vòng bạn bè làm gì?” Anh ấy hận không thể đ.á.n.h vào trán cô một cái: “Em có bị ngốc không?”
“Không, em rất thông minh.” Hứa Nguyên tránh đi, lè lưỡi với anh ấy.
“Đồ ấu trĩ!”
“Anh ấu trĩ ý!”
“Vì sao hôm nay anh lại ở đây?” Hứa Nguyên nói sang chuyện khác.
Hứa Mộc: “Đến tìm chú có chút việc.”
Tiện thể đợi cô về nhà.
Hứa Nguyên gật đầu, lại nhớ tới Đào Tri Du.
“Anh, chị Tri Du đã về Bắc Kinh rồi.”
“Gì?”
Hai người dừng lại, Hứa Nguyên nhìn anh ấy: “Đi tìm người chị ấy thích.”
Trong mắt Hứa Mộc có tia cảm xúc xẹt qua nhưng lại không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.
Đau khổ? Rầu rĩ?
Không có gì cả.
Nhưng chắc là vì Hứa Nguyên đã từng trải nghiệm cái cảm giác này, cảm giác nóng gan nóng ruột nên cô cảm thấy bây giờ Hứa Mộc nhất định rất đau buồn.
“Anh tuy anh là anh trai em nhưng em vẫn quyết định sẽ giúp chị Tri Du.” Cô ngập ngừng.
Đào Tri Du thích thầm Hoa Sầm nhiều hơn những gì bọn họ tưởng tượng. Một cô gái ngoan ngoãn luôn nghe lời người nhà lại chạy đến Bắc Kinh theo đuổi một người.
Hứa Nguyên không thể mường tượng ra đây là cảm xúc gì.
“Chị ấy thật sự rất thích người kia.” Giọng nói cô rất khẽ.
Hứa Mộc thấy thế thì mỉm cười, anh ấy xoa đầu cô: “Đồ ngốc, anh cũng không nhờ em giúp anh.”
Hứa Nguyên thuận tay nắm lấy tay anh ấy: “Anh, một ngày nào đó em sẽ có chị dâu tốt nhất trên đời.”
“Chắc chắn rồi.” Hứa Mộc nhẹ nhàng vỗ vào lưng cô: “Quản Hàn Tự của em cho tốt, không cần quan tâm chuyện này.”
“Anh ấy rất tốt.”
Hứa Mộc nhìn ánh mắt của cô ngốc này, lại đ.á.n.h nhẹ vào đầu cô một cái.
Cái tư vị khó chịu này!
…
Ngày hôm sau, Hứa Nguyên và Hàn Tự đến bờ biển chơi, hai người đã chính thức hẹn hò.
Thời tiết tháng bảy nắng vô cùng gắt và nóng.
Bãi biển ở thành thị không có gì thú vị, bên cạnh bờ biển là phố cổ, xung quanh toàn là homestay, tất cả đều có thể nhìn ra hướng biển.
Hứa Nguyên đội chiếc mũ nhỏ, nắm tay Hàn Tự.
“Hai chúng ta chưa từng hẹn hò nghiêm chỉnh nhỉ?” Cô không đi hẳn hoi, vừa đi vừa đá vào cát.
Trong giày toàn là cát, cô đã đổ hết ra rồi nhưng vẫn còn khó chịu.
Hàn Tự khoanh tay, đứng bên cạnh nhìn: “Em có bị ngốc không vậy?”
“Này, anh có phải bạn trai em không đấy?”
“Làm sao?”
Hứa Nguyên đá đá anh: “Không phải là anh nên đổ cát ra cho em sao?” Cô không có ý tốt cười cười: “Mau lên, mau lên.”
Hàn Tự không nhúc nhích, nhàn nhạt nhìn cô.
“Bạn trai của người khác không phải rất chăm sóc họ sao?” Hứa Nguyên nghiêng đầu, nghiêm túc nói.
Hàn Tự lắc đầu, bất lực. Anh nắm cánh tay cô rồi ngồi xuống.
Hứa Nguyên chỉ định nói đùa, ngạc nhiên lùi lại mấy bước.
“Em không nghĩ anh sẽ làm thật.” Cô nói.
Hàn Tự tiến đến, giữa c.h.ặ.t cánh tay cô rồi ngồi xuống một lần nữa.
“Không phải anh đang làm bạn trai nhị thập tứ hiếu* sao?” Anh cởi giày của cô ra.
*Nhị thập tứ hiếu: 24 tấm gương hiếu thảo.
Trong đôi giày màu trắng đều là cát, anh nhìn thôi cũng cảm thấy khó chịu.
Anh nắm lấy cổ chân Hứa Nguyên.
Bàn tay anh nóng bỏng đặt lên chân cô làm cô cảm thấy nóng như lửa đốt.
“Anh, anh làm gì vậy?”
Hàn Tự ngẩng đầu lên, bật cười: “Sợ em ngốc quá, chẳng may ngã rồi lại càng ngốc thêm.”
Lời vừa dứt, anh dùng sức khiến cô ngồi xuống một bên chân của anh.
Tư thế này vừa kỳ lạ lại mập mờ.
Xung quanh có người đi tới đi lui, họ luôn ghé mắt lại nhìn hai người.
Hứa Nguyên xấu hổ muốn c.h.ế.t: “Em không có ngốc.”
Hàn Tự chỉ cười, anh nghiêm túc đổ hết cát trong giày của cô ra: “Xong rồi nè, bạn gái.”
Anh cúi đầu đi giày vào cho cô, còn buộc nơ bướm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một lần nữa đứng lên, Hứa Nguyên lẳng lặng cách anh ba bước.
Cô luôn có cảm giác bản thân tự bê đá đập vào chân mình.
Hứa Nguyên vén tóc lên: “Đi thôi.”
Hàn Tự đuổi theo cô: “Không phải hồi trước ngày nào chúng ta cũng đi hẹn hò sao?”
“Hả” Hứa Nguyên ngẩn người.
Hàn Tự sờ cái mũ của cô: “Thì em bảo chúng ta chưa từng hẹn hò nghiêm chỉnh còn gì?”
“À!” Cô cúi đầu, vành mũ to che khuất khuôn mặt cô.
Cô vui vẻ nở nụ cười.
Hứa Nguyên nhìn về phía homestay ở đằng xa: “Vẫn là homestay thoải mái.” Cô đảo mắt: “Hàn Tự, lúc trước anh từ bỏ công việc ở viện thiết kế, bỗng nhiên chuyển sang làm homestay, anh nói đi có phải anh làm homestay là vì em không?”
Cô chủ động ôm lấy cánh tay anh, giọng nói ngọt ngào: “Có phải không? Đúng không?”
“Có phải không, Hàn Tự?” Cô vô cùng quấn người, muốn anh phải nói ra.
Hàn Tự phối hợp với bước đi của cô, tay cũng bị cô kéo đến nỗi muốn trật khớp luôn rồi.
“Đúng thế.”
Anh nhấc cánh tay lên, hai người càng dựa gần vào nhau.
Hứa Nguyên giật mình, bước chân cũng dừng lại.
Vô tình trêu đùa nhưng anh lại nghiêm túc trả lời.
Trong đầu cô như có pháo hoa, nháy mắt nổ tung.
“Hàn Tự!” Hứa Nguyên cảm thấy lúc này cô cũng nên nói điều gì đó: “Con người em thích dỗi, không chịu nổi kí.ch th.ích, tính tình cũng rất xấu, có nhiều lúc không biết bản thân đang làm cái gì.”
Hàn Tự bị cô lôi kéo, độ cong của khoé miệng ngày càng cao.
Cô còn đang vô cùng nghiêm túc thì Hàn Tự cười rồi ôm lấy cô: “Yên tâm, anh nhất định sẽ giữ c.h.ặ.t em, dù em có muốn chơi đùa anh cũng sẽ ôm em lại.”
Hứa Nguyên đ.á.n.h lên cánh tay anh: “Anh nói như thế làm em giống như hồng hạnh vượt tường vậy.”
Nghĩ kỹ lại thì cũng không đúng.
“Không phải,...”
Lời còn chưa nói xong thì điện thoại của Hàn Tự đã vang lên.
Cô ngoan ngoãn dừng lại.
Chỉ thấy Hàn Tự nhận điện thoại, giây tiếp theo, nụ cười tươi của anh đã cứng đờ lại.
Hứa Nguyên đang trên đường về nhà một mình thì nhận được điện thoại của Trình Vi Vi.
“Chuyện bên chỗ Hàn Tự có nghiêm trọng không?” Cô ấy hỏi: “Bọn tớ đã xin được đổi bệnh viện, một chút nữa bệnh nhân sẽ được đưa đến bệnh viện của bên tớ.”
Homestay của Hàn Tự phát sinh sự cố ngoài ý muốn, lúc đục lỗ trên tường, bức tường đột nhiên nứt ra, đè lên hai người công nhân.
Một người bị thương nhẹ, một người bị thương rất nặng.
Hàn Tự đã vội vã chạy đến bệnh viện.
Hứa Nguyên mở loa ngoài: “Trước mắt vẫn chưa rõ.” Cô dừng lại một chút, cũng cảm thấy lo lắng: “Dự án công ty của Diêu Khải Việt và Hàn Tự đầu tư vào, homestay đã bắt đầu khởi công nhưng kinh phí không đủ.”
Từ trước đến giờ Hàn Tự chỉ nói chuyện tốt, không kể chuyện xấu, ít nhất là ở trước mặt cô nhưng Diêu Khải Việt lại lỡ miệng nói ra. Với tình hình dịch bệnh lúc này, không chỉ ở mỗi Thượng Hải mà khách sạn, homestay trên cả nước đều chịu ảnh hưởng rất lớn.
“Hoạ đơn vô chí.” Trong xe Hứa Nguyên mở điều hoà nhưng cô lại cảm thấy bí bách nên đã mở cửa kính ô tô.
Mùi thơm của hoa cỏ trong khu nhà xông vào mũi.
“Hàn Tự không kể quá nhiều, còn chờ báo cáo, xem vấn đề của bản vẽ, chắc là do lơ là trong việc thi công.”
“Dù như thế nào thì Hàn Tự và homestay trên núi cũng không thể không dính đến.”
Đang dịp nghỉ hè nhưng tiêu đề về “học sinh” và “sự cố” chiếm hết đầu trang, chuyện của homestay vừa mới xảy ra đã lập tức lên tin tức.
Hàn Tự phải liên hệ phòng quan hệ công chúng đề xử lý.
“Được rồi, chờ bệnh nhân chuyển tới đây tớ sẽ đến kiểm tra.” Trình Vi Vi chuyển đề tài: “Hôm nay hai người đến bờ biển à?”
“Đúng vậy.” Hứa Nguyên vừa nhớ lại đã nở nụ cười.
Trong lòng cô cảm thấy ngọt ngào.
Trình Vi Vi cạn lời: “Hiện tại hai người đã có thể quang minh chính đại thể hiện tình cảm với nhau rồi.”
Lúc còn ở bờ biển, Hàn Tự đã xây một lâu đài nhỏ bằng cát, anh đã chụp lại rồi đăng lên vòng bạn bè.
Anh nói: Công chúa nhỏ của anh.
Giống như đang đáp lại thông báo hôm qua của Hứa Nguyên.
"Diêu Khải Việt: Không trêu vào được, tôi đi trốn rồi nhưng ai ngờ có trốn cũng chẳng tránh được."
"Tưởng Minh Châu trả lời Diêu Khải Việt: Còn chưa nhìn thấy sao? Hàn Tự có người yêu rồi, đau lòng quá!"
Bình luận của mọi người trong vòng bạn bè đều vô cùng phấn khích.
Nhưng vui quá hoá buồn, một lúc sau Hàn Tự lập tức nhận được điện thoại nói người ở homestay gặp chuyện không may.
Hứa Nguyên đỗ xe xong, đưa điện thoại đến gần tai một lần nữa: “Bọn tớ luôn yêu nhau một cách nghiêm túc.”
Giọng điệu sắt đá làm cho Trình Vi Vi ngạc nhiên trợn tròn mắt.
“Được lắm, lời này của cậu thèm đòn ghê.” Cô ấy nhịn không nổi, tiếp tục đổi đề tài: “Cậu nói xem, nếu tớ hẹn Chu Tễ Duyên ăn cơm thì anh ấy có đồng ý không?”
Hứa Nguyên sửng sốt, thở dài: “Có hơi khó, anh ấy coi công việc thành bạn gái, bọn tớ hẹn cũng không được.”
Cô lại nhớ tới Tưởng Minh Châu: “Từ từ, cậu với Tưởng Minh Châu là như thế nào? Sao tối qua hai người lại ở chung với nhau?”
Trình Vi Vi đang đau đầu nghĩ nên mời Chu Tễ Duyên như thế nào, tức giận nói: “Còn nhắc đến? Không phải là vì cậu sao? Nếu cậu không vô tâm vô phế thì tớ việc gì phải làm vậy.”
Hứa Nguyên đuối lý: “Haiz, tớ biết rồi.”
“Để tớ nghĩ giúp cậu, để tớ nghĩ cách mời anh Chu ra ngoài.” Cô nói thêm một câu: “Nhưng mà cậu phải chuẩn bị tâm lý thật tốt đấy.”
Trình Vi Vi cười khẽ: “Tớ là bác sĩ, trái tim tớ sắt đá lắm.”
Hai người cùng bật cười.
Lúc Hàn Tự đến bệnh viện, công nhân bị thương nặng đã chuẩn bị phẫu thuật.
Tình hình nghiêm trọng, người nhà bệnh nhân rất kích động, họ đều là người làm công để kiếm ăn, trụ cột trong nhà bị thương khiến tâm tình bọn họ sụp đổ.
Thái độ của bọn họ không quá thân thiện với Hàn Tự.
Việc trang hoàng cho homestay anh đã giao cho đội kỹ sư, lúc này người phụ trách công trình cũng ở đây, liên tục thở dài: “Chẳng ai ngờ đến việc này cả.”
Hàn Tự ngồi ở đại sảnh bệnh viện: “Chờ tình hình rồi nói sau.” Anh nhìn về phía người nhà bệnh nhân: “Người nhà bên đó có cần hỗ trợ gì không?”
Anh cũng đã chào hỏi lãnh đạo bệnh viện, dù thế nào thì việc cần làm vẫn phải làm.
Đối phương nói ra ý kiến của mình thì Hàn Tự cũng vậy.
Chờ phẫu thuật xong thì cũng đã ba tiếng rưỡi trôi qua.
Người bệnh được chuyển thẳng đến phòng ICU.
"Hàn Tự: Đã chuyển đến phòng ICU, một lát nữa anh sẽ đến nói chuyện với chủ nhiệm."
Hàn Tự gửi tin nhắn cho Hứa Nguyên.
"Hứa Nguyên: Có cần em nhờ mẹ đến giúp không?"
Ghế ngồi chờ trong bệnh viện vừa cứng lại vừa lạnh, Hàn Tự đã ngồi yên như thế gần bốn tiếng, cả người cứng ngắc, anh đành phải đứng lên hoạt động thân thể.
"Hàn Tự: Không sao, có vấn đề gì anh sẽ đi tìm dì, dù sao anh cũng là con rể tương lai của dì mà đúng không?"
"Hứa Nguyên: Cút!"
Anh mỉm cười, gửi một nhãn dán đi.
hằng nguyễn
Xoay người một cái, ý cười ở đáy mắt Hàn Tự lập tức tan biến.
Anh đi tìm chủ nhiệm trước rồi đi trấn an người nhà, chờ đến khi anh trở lại đại sảnh thì Trình Vi Vi đã ở đấy.
Nhìn thấy Hàn Tự, cô ấy nói: “Anh ăn cơm chưa?”
Cô ấy đã cởi áo blouse trắng và mặc quần áo ngày thường, chắc là tan làm rồi.
“Không cần lo cho tôi.” Hàn Tự cười nhạt.
Đối với người khác, anh luôn như thế này, luôn giữ một khoảng cách an toàn, cười nói đúng lúc.
Cho dù người này là bạn thân của Hứa Nguyên cũng không ngoại lệ.
Trình Vi Vi đã quen nhìn Hàn Tự như vậy, cô ấy cũng không để ý: “Đi thôi, căn tin sẽ có đồ để anh ăn.”
“Không cần.”
“Tôi không hạ độc đâu.”
Hàn Tự không lay chuyển được đành phải đi theo cô ấy đến căn tin.
Khi đi đến bàn ăn ở gần cửa thì thấy có mấy chiếc hộp, là những món anh hay ăn ở nhà.
Hàn Tự nói: “Làm phiền cô rồi.”
Trình Vi Vi giúp anh mở hộp ra: “Đừng cảm ơn tôi, là Hứa Nguyên gọi mang đến, tôi chỉ phụ trách mang qua bên này thôi.”
Cô ấy hơi nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt anh.
Thần sắc trên mặt anh dịu dàng, thiếu vài phần xa cách.
Trình Vi Vi cúi đầu, khóe miệng cong lên: “Dù sao anh bị đói thì người đau lòng cũng là chị em tốt của tôi.”
Hàn Tự ngồi xuống, ngửi mùi đồ ăn mới cảm thấy đói.
“Cảm ơn.” Anh nghiêm túc nói lời cảm ơn.
Trình Vi Vi nhún vai, ngồi vào vị trí đối diện với Hàn Tự. Cô ấy nhắn tin thông báo cho Hứa Nguyên là bản thân đã hoàn thành nhiệm vụ, rồi lại quay ra nhìn anh.
Người đàn ông cúi đầu, được hưởng sự giáo d.ụ.c tốt nên cho dù anh có đói bụng đến mấy cũng không ăn như sói như hổ. Khẩu trang bị anh kéo xuống cằm, hai tay lộ ra bên ngoài trông rất sạch sẽ.
Một tay anh cầm bát, một tay cầm đũa từ từ gắp đồ ăn, tập trung ăn uống không quan tâm xung quanh.
Trình Vi Vi hơi nhích đến gần: “Chuyện hai người chia tay, chính xác là do trong đầu Hứa Nguyên thiếu một dây thần kinh.”
Động tác của Hàn Tự ngừng lại, buông đũa xuống.
“Cậu quá đơn thuần, không dính một tia thế tục nào. Nói cậu ấy không hiểu nhưng gì thật ra cậu ấy lại hiểu rất rõ.” Trình Vi Vi đan hai tay vào nhau: “Nói trắng ra là cậu ấy rất để ý những người xung quanh nhưng lại không muốn nói ra.”
Đây là đang khởi binh vấn tội sao?
Hàn Tự cười cười, rút một tờ giấy ăn ra lau miệng, im lặng nghe cô ấy nói.
Trình Vi Vi thay đổi tư thế: “Dù cậu ấy có già mồm cãi láo như thế nào.” Tay phải của cô ấy để lên mặt bàn, gõ gõ vài cái: “Tôi cũng không đồng ý việc anh đã làm.”
Tuy rằng đây là cách tốt nhất.
Dù bọn họ có cảm thấy Hứa Nguyên già mồm cãi láo nhưng cũng không nghĩ nhiều, không muốn làm cô suy nghĩ miên man rồi lại tức giận nhưng Hàn Tự lại làm vậy, đã làm cho Hứa Nguyên cảm thấy khó chịu.
Trong khoảng thời gian này, mọi lo lắng của Hứa Nguyên cô ấy đều thấy hết.
“Hàn Tự, nếu có lần nữa tôi nhất định sẽ liều mạng giữ lấy Hứa Nguyên.” Trình Vi Vi hơi nâng cằm lên khiêu khích, giọng điệu vô cùng nghiêm túc.
Hàn Tự mỉm cười, đón lấy ánh mắt của cô ấy: “Được.”
Nghe lời như vậy hả?
Trình Vi Vi kinh ngạc, lại không được thoải mái. Cô ấy trừng mắt nhìn người trước mặt, vẫn là khuôn mặt đấy, vẫn là Hàn Tự.
Cô ấy còn tưởng anh muốn nói gì khác, không ngờ tới lại là một từ này.
Trình Vi Vi dựa vào ghế, từ từ nở nụ cười.
Có thể Hứa Nguyên không phát hiện ra, Hàn Tự ở trước mặt cô ấy với người ở trước mặt bọn họ không hề giống nhau.
Trình Vi Vi nhớ tới Chu Tễ Duyên, trái tim rung động.
"Trình Vi Vi: Hello, dạo này anh có thời gian không? Tôi muốn mời anh ăn cơm để cảm ơn vụ lần trước.”
Hứa Nguyên nghĩ cho cô ấy rất nhiều cách để hẹn ăn cơm nhưng ngay tại lúc này, cô ấy cảm thấy không cần thiết.
Trình Vi Vi nhìn avatar Wechat của Chu Tễ Duyên, khẩn trưởng.
Nếu anh ấy không nhìn thấy thì phải làm sao bây giờ?
Một lúc lâu, cô ấy nghĩ anh ấy sẽ không trả lời thì khung chat lại có sự thay đổi.
“Được”.
Trái tim Trình Vi Vi đập nhanh đến mức muốn nhảy ra.
Anh ấy đồng ý rồi?
Trái tim vui đến mức muốn nở hoa.
Hàn Tự từ bệnh viện về nhà lại nhoé tới homestay trên núi Xa. Do tường bị sập nên tổ giám định đã tham gia, homestay đã bị niêm phong. Hiện tại anh đã thu xếp công việc rồi mang về nhà.
Trên đường về, Hứa Nguyên có nói sẽ ở trước cửa nhà anh chờ anh.
“Sao khuya như vậy rồi còn chưa về nhà?” Hàn Tự xuống xe.
Hứa Nguyên đang ngồi trên bồn hoa trước cửa nhà anh chơi điện thoại.
“Anh đợi em một chút.” Cô vừa nói vừa trả lời tin nhắn của Trình Vi Vi.
Tối nay, Trình Vi Vi hẹn Chu Tễ Duyên ăn cơm, đang thông báo trực tiếp cho cô.
Hàn Tự bật lực, anh dựa vào cửa xe, ngẩng đầu lên nhìn trời.
Trăng đêm nay rất sáng, ánh trăng dịu dàng, trái tim anh cũng dịu xuống.
Anh lại cúi đầu, nhìn hình bóng của hai người. Hứa Nguyên ngồi xa nên hai cái bóng cũng cách xa nhau, anh yên lặng đi sang, hai cái bóng lại dính với nhau.
Hàn Tự cười, sự mệt mỏi của một ngày cũng biến mất.
Anh kiên nhẫn chờ đợi cô, anh nghĩ, dù không nói lời nào mà được ở bên cạnh cô như vậy cũng đủ để thoả mãn.
Không biết đã qua bao lâu, rốt cuộc Hứa Nguyên cũng ngẩng đầu rời khỏi màn hình điện thoại: “Vi Vi hẹn hò với anh Chu đấy.”
Hàn Tự nhướng mày, tỏ vẻ bản thân đang lắng nghe.
Cô chủ động kéo lấy cánh tay anh, cười cười, dựa vào khuỷu tay anh: “Anh nói xem có phải mùa xuân của anh Chu đã tới không?”
Hứa Nguyên dính lấy anh, mặt cô dính sát vào cánh tay anh, lông mi chớp chớp, anh cảm thấy trái tim của bản thân ngứa vô cùng.
“Em không ngờ một tên cuồng công việc như anh ấy lại đồng ý.”
Hàn Tự nhìn cô cười đến mềm cả người, tay kia của anh đỡ lấy cánh tay cô: “Tìm anh để nói mấy lời này sao?”
Hứa Nguyên ngừng cười, lắc đầu.
Hàn Tự buồn cười: “Làm sao vậy?” Anh nhìn qua bả vai cô, đèn trong phòng khách vẫn còn bật: “Không dám vào gặp bố mẹ chồng sao?”
“Anh cút xuống địa ngục đi.” Hứa Nguyên giận dỗi, tránh khỏi cánh tay anh.
Hai người mặt đối mặt, cô dùng sức xoa xoa mặt mình: “Em nghiêm túc đấy.”
“Được rồi.” Hàn Tự làm động tác mời: “Em nghiêm túc.”
Hứa Nguyên trừng mắt nhìn anh một cái: “Thật đấy.” Cô không nhìn anh, nói một hơi những điều muốn nói ra: “Tối nay em đã kiểm tra, em có kha khá tiền tiêu vặt, người lớn trong nhà chắc chắn sẽ không nhắm tới tiền tiêu vặt của em đâu.”
“Cho nên em muốn…”
Cô lặng lẽ nhìn anh, đối mặt với ánh mắt của anh.
Hứa Nguyên nói: “Em muốn từ hôm nay em sẽ tiếp nhận việc cơm chiều và bữa khuya của anh, được không?”
Dứt lời, bên tai vang lên tiếng cười khẽ, trầm thấp nhưng vui vẻ.
Trong đầu Hứa Nguyên ong một tiếng, cô tức giận, không quan tâm nữa.
Hàn Tự vẫn cười như cũ, ánh mắt sáng trưng: “Nếu là em, anh cũng không ngại ăn đồ thừa.”
Hứa Nguyên: “...”
Giật mình một lúc, cô đã lấy lại tinh thần.
Lời này rõ ràng là đang từ chối
Hứa Nguyên đá anh một cái: “Đi vào nhà anh đi.”
Tuy rất khí thế nhưng lực đá Hàn Tự lại rất nhẹ.
Sau đó, cô bị anh ôm thật c.h.ặ.t vào lòng.
Hàn Tự ôm cô, nhẹ nhàng lắc qua lắc lại: “Đừng nháo, anh hơi mệt rồi.”
Hứa Nguyên nghe vậy thì ngoan ngoãn bất động, vùi mình vào trong l.ồ.ng ng.ực anh. Cô ôm lấy thắt lưng của anh, hai má cọ nhẹ.
“Hàn Tự.”
“Chúng ta cãi nhau từ nhỏ đến lớn nên sau này vẫn phải cãi nhau tiếp nhé.” Hứa Nguyên nghiêm túc nói.
Hàn Tự làm tổ ở cổ cô: “Em đang an ủi anh à?”
Anh vừa nói, hơi thở vừa phun vào cổ Hứa Nguyên, cảm giác ngứa cực kỳ.
Cô cười khanh khách: “Đương nhiên là không phải.”
Cô dán lỗ tai mình vào vị trí trái tim của anh: “Vi Vi nói, chuyện tìm cảm của hai người với nhau là anh nguyện ý chia sẻ chuyện vui với tôi thì cũng phải nguyện ý chia sẻ mất mát của anh với tôi.”
“Hàn Tự, em sẽ cố gắng học tập trở thành một người bạn gái, được không?”
Hứa Nguyên ngửa đầu, Hàn Tự nhìn ánh mắt trong suốt của cô, bên trong như chứa đầy ngôi sao nhỏ.
Nơi nào đó trong lòng như bị cái gì đụng phải, trong l.ồ.ng ng.ực trở nên mềm nhũn.
Hàn Tự cúi đầu, hôn lên khóe môi của cô.
Chỉ như chuồn chuồn lướt nước, nhẹ nhàng rồi thôi.
Anh dịu dàng trả lời: “Được.”