Em Tưởng Là Oan Gia, Hóa Ra Là Định Mệnh

Chương 27



Buổi tối, Hứa Nguyên và Hàn Tự cùng Diêu Khải Việt, Khâu T.ử Dao đi ăn lẩu. Gần đây Diêu Khải Việt bận đến mức không thấy được người, khó khăn lắm mới hẹn Hàn Tự đi ăn một bữa lẩu, kết quả, Khâu T.ử Dao cứ nhất quyết muốn đi theo, tự ngược đãi mình xem Hàn Tự và Hứa Nguyên "ngược cẩu".

 

Hai người thân thân thiết thiết, hoàn toàn coi bọn họ như không tồn tại.

 

Khâu T.ử Dao nhận xét: "Cay mắt."

 

Hứa Nguyên chỉ nhướng mắt một cái rồi tiếp tục ăn tôm đã bóc vỏ mà Hàn Tự gắp tới: "Cô cũng tìm một người đi." Vừa nói, cô vừa liếc về phía Diêu Khải Việt bên cạnh Khâu T.ử Dao: "Hoặc là, triển ngay tại chỗ với người kế bên luôn."

 

Nghe nói gần đây hai người bọn họ thường tăng ca cùng nhau, Diêu Khải Việt nghiêng về chủ nghĩa lý tưởng, Khâu T.ử Dao ngày thường phách lối, nhưng làm việc lại có tác phong mười phần thô bạo, thu xếp công việc cho Diêu Khải Việt rất rõ ràng.

 

Phối hợp ăn ý.

 

Khâu T.ử Dao hô “cắt” một tiếng, Diêu Khải Việt cũng làm như không nghe thấy.

 

Hứa Nguyên nhún nhún vai, kề tai nói nhỏ với Hàn Tự: "Em thật sự cảm thấy hai người họ rất xứng đôi, phải không?"

 

Hàn Tự nắm lấy tay cô ở dưới bàn ăn, bóp hai cái: "Yên tĩnh một lát, em đừng lo nghĩ bậy bạ nữa."

 

Hứa Nguyên bĩu môi: "Em không có!" Cô rút tay ra, tức giận: "Rõ ràng là có bén lửa mà!”

 

Hai người lại bắt đầu thì thầm như bên cạnh không có người, Khâu T.ử Dao vô cùng tức giận. Cô ấy thở dài, chọc vào viên thịt bò trong chén của mình, đ.â.m viên thịt đến nát vụn cũng không dừng lại.

 

Hứa Nguyên chê: "Vừa ăn vừa thở dài, lương tâm không thiệt thòi?"

 

"Cô biết cái gì?" Khâu T.ử Dao để đũa xuống, cả mặt ưu buồn.

 

Hứa Nguyên không nhìn nổi dáng vẻ này của cô ấy, đá vào giày cao gót dưới đáy bàn của cô ấy: "Cô không hợp với phong cách này đâu."

 

Khâu T.ử Dao mang đôi giày cao gót bảy tám phân, gót giày của cô ấy tận lực cọ trên mặt đất, phát ra âm thanh "lộc cộc", sau đó, cô ấy khẽ nâng cằm, hướng về phía Hứa Nguyên: "Cô là giày trắng, còn của tôi là cao gót."

 

Dáng vẻ ấu trĩ kia, Hàn Tự và Diêu Khải Việt nhìn nhau một cái, đều bật cười.

 

"Chậc, cô ngon thì đến đây." Hứa Nguyên khiêu khích.

 

Khâu T.ử Dao liền đạp tới, Hứa Nguyên kịp thời tránh về phía Hàn Tự, Khâu T.ử Dao bỗng chốc đạp vào khoảng không. Cánh tay đụng vào mép bàn, vang lên một tiếng "bộp", cô ấy đau đến mức nhe răng trợn mắt.

 

Hứa Nguyên cười.

 

Diêu Khải Việt lắc đầu, gắp mấy viên thịt bò mới cho Khâu T.ử Dao: "Cần gì phải như vậy!"

 

Bị Khâu T.ử Dao trừng một cái.

 

Cậu im lặng dùng bữa.

 

Khâu T.ử Dao xoa cánh tay: "Nghiêm chỉnh mà nói, chị họ của tôi thật đúng là một đóa hoa tươi cắm trên bãi phân." Cô ấy rầu rĩ, vừa bật công tắc nói xấu liền không thể đóng lại: "Tống Diệp thật chẳng ra gì, mấy chị của tôi đều nói nhìn thấy anh ta ở bên ngoài chơi..."

 

Từ kia nghe không được tốt, cô ấy mím môi, bỏ qua.

 

"Dù sao, chị tôi thật thiệt thòi!"

 

Hứa Nguyên nghe vậy, yên lặng.

 

Chuyện này cô đã sớm biết, trước đó là Dư Âm, bây giờ Dư Âm không để ý tới Tống Diệp nữa, không biết lại đổi thành ai.

 

Bọn họ đều cảm thấy Đinh Nhuế Nhiên xứng đáng có được một người tốt hơn.

 

Hàn Tự bỏ hai khay thịt vào nồi lẩu, đợi lẩu sôi ùng ục, anh gắp mấy miếng cho Hứa Nguyên trước, sau đó, anh buông đũa xuống, ngả người ra sau, vùi vào trong ghế sô pha: "Không phải Đinh Nhuế Nhiên đã biết tỏng cái đức hạnh của Tống Diệp ra sao rồi à?”

 

Giọng anh hời hợt, giống như không hiểu việc Khâu T.ử Dao ở đây bất bình thay Đinh Nhuế Nhiên.

 

Hứa Nguyên đ.á.n.h tay anh một cái, ra hiệu anh im miệng.

 

Khâu T.ử Dao nổi giận: "Vậy anh ta không có chút tự giác sao, anh ta đã đính hôn rồi mà còn chơi đùa quá trớn như vậy, có lý không?" Cô ấy càng nói càng kích động: "Nếu tóm được cơ hội, tớ nhất định sẽ bắt anh ta đ.á.n.h một trận tơi bời."

 

Diêu Khải Việt cười: "Chụp bao tải? Quên nhà anh ta làm gì sao?"

 

Khâu T.ử Dao hừ lạnh: "Chẳng phải là trong nhà có người làm lãnh đạo thôi sao, thì sao, nhà chị tớ cũng không kém."

 

Cô ấy nói xấu vô cùng hăng hái, Hàn Tự không nhịn được hắt nước lạnh: "Cậu ở đây căm phẫn nhưng chị của cậu chưa chắc đã khó chịu."

 

"Ấm lạnh tự biết, con đường mình chọn thì phải tự mình đi." Anh thật sự cảm thấy không cần thiết.

 

Người như Hàn Tự đủ bình tĩnh, thỉnh thoảng trái tim cũng đủ cứng rắn.

 

Hứa Nguyên và Khâu T.ử Dao đều sửng sốt.

 

"Quả nhiên." Hứa Nguyên phản ứng lại trước nhất: "Đàn ông đều là cá mè một lứa."

 

Hàn Tự cạn lời: "Sao lại là cá mè một lứa?"

 

Hứa Nguyên chỉ vào anh, cô suy xét mấy giây, đầu ngón tay chọc vào trái tim anh: "Hàn Tự, anh không muốn trái ôm phải ấp đâu, nhỉ?" Cô dùng sức chọc mấy cái.

 

Câu nói này làm Hàn Tự phải ngồi dậy, anh đẩy tay cô ra rồi nhìn cô, nhíu mày: "Anh nói ý này lúc nào?"

 

Đầu tiên là Ninh Hạ, tiếp đó là người anh không có ấn tượng, anh có thể để cô ầm ĩ, nhưng anh không thể nghe cô tùy tiện đặt định nghĩa cho anh không giới hạn như vậy.

 

Giống như là đạp phải cái đuôi của Hàn Tự, cả người anh đều trở nên nghiêm túc: "Hứa Nguyên, nhân phẩm của anh tệ đến vậy cơ à?"

 

Trong quán lẩu tiếng người huyên náo, có tiếng kêu lớn của phục vụ, còn có tiếng cười đùa, chỉ riêng bàn của Hứa Nguyên là yên tĩnh kì dị.

 

Hứa Nguyên cũng không ngờ Hàn Tự sẽ như vậy, con ngươi đen nhánh của anh cứ chăm chú nhìn cô như vậy, mang theo sự cố chấp.

 

Cô quay mặt sang, né tránh anh: "Làm sao em biết được." Cô mạnh miệng.

 

Hàn Tự biến sắc.

 

Anh trầm mặt, nhíu mày không nói lời nào, lặng lẽ nới rộng khoảng cách giữa hai người.

 

Khâu T.ử Dao và Diêu Khải Việt đưa mắt nhìn nhau, có hơi lúng túng. Bọn họ tuyệt đối không nghĩ tới, mấy câu nói xấu lại khiến cho hai người họ cãi nhau.

 

Nhức đầu thật.

 

Trước đây thường xuyên nhìn thấy Hứa Nguyên và Hàn Tự gặp mặt liền cãi cọ, nhưng gần đây bọn họ ngoại trừ dính nhau thì cũng là quấn quít lấy nhau, bất chợt xảy ra thế này làm người ta thấy hoài niệm biết bao.

 

Khâu T.ử Dao lập tức thu hồi ý nghĩ không nên có, lặng lẽ chọc vào eo Diêu Khải Việt.

 

"Cậu đi đi." Cô ấy làm khẩu hình.

 

Diêu Khải Việt lắc đầu: "Không đi." Cậu cũng không tiếng động đáp lại.

 

Đợi hai người nhìn về phía đối diện lần nữa, hai người càng tranh cãi càng gay gắt hơn, không biết làm sao lại lật ra nợ cũ.

 

Hứa Nguyên oán hận: "Hàn Tự, anh nhỏ mọn."

 

"Em thì không nhỏ mọn à?" Hàn Tự giận.

 

"Vậy chắc chắn là anh nhỏ mọn hơn em, trong chuyện của Dư Âm và Trình Vi Vi, anh chính là nhỏ mọn, còn nhỏ hơn cả lỗ kim." Cô dùng ngón tay so sánh to nhỏ, không bỏ qua: "Không, nhỏ hơn lỗ kim rất nhiều!"

 

Hàn Tự "ha ha" cười hai tiếng: "Em thì hào phóng quá cơ, soi mói chuyện của anh và Ninh Hạ đến không có điểm dừng."

 

"Em không có điểm dừng?"

 

"Chẳng lẽ không phải?"

 

Khâu T.ử Dao chịu không nổi nữa, đứng lên: "Hai người..."

 

Hai người đồng thời: "Cậu im miệng."

 

Khâu T.ử Dao bối rối, bị Diêu Khải Việt kéo một cái, cô ấy lại ngồi xuống.

 

"Con nít cãi nhau, một lát là thôi ấy mà." Cậu nói.

 

Hai người này cãi lộn rất dữ dội, nhưng càng xem càng thấy không giống cãi nhau, chỉ thấy hai con quỷ ấu trĩ mà thôi.

 

Khâu T.ử Dao "ồ" một câu, nhìn chằm chằm vào hai người đối diện.

 

Từ Dư Âm, Trình Vi Vi rồi nói đến Đào Tri Sơ, lại nói đến thẻ cơm lúc học đại học, tiếp theo là cái ví tiền mà Hàn Tự bị Hứa Nguyên lừa lấy lúc cấp ba...

 

Lúc hai người bọn họ ngọt ngào thì thật ngọt, lúc giận dỗi cũng thật dữ tợn, không ai nhường ai.

 

Khâu T.ử Dao bỗng nhiên ý thức được, thật ra thì từ lúc mới bắt đầu Hàn Tự đã đối xử với Hứa Nguyên không giống những người khác. Anh ở trước mặt bọn họ luôn là trầm ổn và điềm tĩnh, giống như lúc anh nhận xét Đinh Nhuế Nhiên, hoàn toàn thờ ơ, lạnh nhạt. Nhưng chỉ có ở cùng Hứa Nguyên, anh mới là một đứa trẻ to xác ấu trĩ như vậy, sẽ ồn ào, sẽ làm ra rất nhiều chuyện ấu trĩ đến mức hoàn toàn không giống những gì anh có thể làm ra.

 

Chẳng qua là trước đây cô ấy chưa từng phát hiện ra những thứ này mà thôi, còn luôn tưởng hai người này là kẻ thù không đội trời chung.

 

Khâu T.ử Dao lại đ.â.m thịt trong chén.

 

Không phục không được, đành nhận thua vậy.

 

Ăn xong lẩu về nhà, Hứa Nguyên kể lễ với Trình Vi Vi: Đàn ông thật phiền phức, tại sao Hàn Tự lại nhỏ mọn như vậy chứ? Nhất định kiếp trước anh chính là phụ nữ!

 

Cô và Hàn Tự cãi nhau, sau đó cả hai đều không thèm để ý đến đối phương.

 

Không để ý thì không để ý vậy, cô cũng chẳng mất miếng thịt nào.

 

Trình Vi Vi trả lời rất nhanh: Không khoe ân ái nữa rồi!

 

"Hứa Nguyên: Ai khoe chứ! Rõ ràng là cãi nhau rồi! Cãi nhau lớn!"

 

"Trình Vi Vi: Cậu hãy thấy mãn nguyện đi, tớ muốn Chu Tễ Duyên nhỏ mọn với tớ cũng chẳng được đây này."

 

Sự chú ý của Hứa Nguyên lại bị dẫn qua: Các cậu như thế nào rồi?

 

"Trình Vi Vi: Ôi, anh ấy còn bận hơn một bác sĩ như tớ."

 

Hai người nói tới Chu Tễ Duyên.

 

Mấy ngày nay Chu Tễ Duyên thật sự rất bận, rất nhiều nghiệp vụ đa quốc gia bởi vì không thể xuất ngoại, chỉ có thể tiến hành cuộc hội nghị video lệch múi giờ vào buổi tối để quyết định sách lược điều chỉnh.

 

Họp cả một buổi chiều, anh ấy trở lại phòng làm việc.

 

"Tổng giám đốc Chu, vừa nãy trợ lý của giám đốc Phương gửi điện tín, hỏi anh có thể gặp mặt ông ấy sau 4h30 chiều không." Thư kí báo cáo cho anh ấy.

 

Nhưng sự chú ý của Chu Tễ Duyên lại đặt trên chiếc điện thoại riêng của mình.

 

"Chuyện gì?"

 

Giọng anh ấy rất lạnh nhạt, cũng có mấy phần do dự.

 

"Chuyện hợp tác với Phương thị vào quý sau ạ." Thư ký lời ít ý nhiều.

 

Chu Tễ Duyên gật đầu một cái, anh ấy cầm điện thoại lên mở khóa, mở Wechat, tìm đến ảnh đại diện của Trình Vi Vi.

 

Ánh mắt của thư ký từ tay anh ấy lướt qua, hơi nghi hoặc, nhưng cậu vẫn kiên nhẫn chờ.

 

Chu Tễ Duyên do dự chốc lát: "Sắp xếp thời gian ngày mai, lịch trình sau 4h30 để trống." Anh ấy ngừng lại, suy nghĩ một chút: "Hội nghị lúc 9 giờ vẫn như cũ."

 

Thư kí ngạc nhiên, sửng sốt một chút, Chu Tễ Duyên ngẩng đầu, nhìn cậu.

 

"À, được, tôi biết rồi." Thư kí đ.è x.uống sóng to gió lớn trong lòng.

 

Tổng giám đốc Chu rất hiếm khi thay đổi thời gian lịch trình, cho dù thân thể anh ấy khó chịu thì mọi việc vẫn phải theo như cũ.

 

Anh ấy hẹn hò rồi hả?

 

Thư kí không nhịn được nhìn anh ấy hai cái, kết quả, anh ấy giống như là nhìn thấu tâm tư của mình, tròng mắt đen lạnh lùng quét tới.

 

Thư ký bổ sung: "Tôi đi sắp xếp ạ."

 

Hẹn hò à? Không giống lắm.

 

Bên cạnh Tổng giám đốc Chu cũng chẳng có cô gái nào.

 

Nhưng cậu biết, có thể ở lại bên cạnh Tổng giám đốc Chu thì phải tém tém cái miệng lại.

 

Vì vậy, thư kí lấy đi mấy phần văn kiện mà Chu Tễ Duyên đã duyệt xong, quả quyết rời đi.

 

Thư kí đóng cửa lại, cửa phòng làm việc "rầm" một tiếng tự động khóa lại, trở lại với vẻ tĩnh lặng trước đó. Chu Tễ Duyên lại cầm điện thoại lên nhìn một cái, ảnh đại diện Wechat của Trình Vi Vi là do cô ấy tự chụp, thiếu nữ ngồi xổm trong khung cảnh màu hồng phấn, quay đầu mỉm cười.

 

Lúc cô ấy cười lên lộ ra chiếc răng nanh nhỏ ở hai bên, hai má lúm đồng tiền sâu trên gò má, vừa ngọt ngào lại ấm áp.

 

Tựa như nắng ấm, chiếu vào lòng người.

 

Chu Tễ Duyên để điện thoại úp ngược trên bàn làm việc, đứng dậy đi tới trước cửa sổ sát đất. Phòng làm việc của anh ấy có một tấm cửa sổ sát đất, nơi này là tầng 46, từ cao ốc nhìn xuống, phong cảnh xa xa thu hết vào mắt. Lúc đầu, anh ấy vừa chuyển vào phòng làm việc này, tuổi trẻ khí thịnh, cảm giác lúc nhìn xuống sau từng cuộc họp liên tiếp luôn khiến đầu óc anh ấy thanh tỉnh, nhưng sau này lại ngày càng cảm thấy cô độc.

 

Mùi vị thật khó diễn tả.

 

Chu Tễ Duyên lại nhớ tới Trình Vi Vi một lần nữa, người thiếu nữ vĩnh viễn vui tươi này.

 

Anh ấy trở lại sau bàn làm việc, cầm điện thoại lên lần nữa.

 

"Chu Tễ Duyên: Hôm nay có bận không?"

 

 

Hứa Nguyên ở trong văn phòng nghỉ trưa, nhận được Wechat của Hàn Tự.

 

Tối hôm qua hai người cãi nhau, nửa ngày hôm nay không có liên lạc.

 

"Hàn Tự: Nói cho em một bí mật."

 

Anh gửi một câu không đầu không đuôi, coi như là đ.á.n.h vỡ cuộc "chiến tranh lạnh" của hai người.

 

Hứa Nguyên nhìn một cái, để điện thoại xuống chờ tin nhắn tiếp theo. Kết quả, qua mười phút, anh vẫn không hề có động tĩnh nào.

 

Nói nửa câu trước, không có nửa câu sau, trong lòng cô như bị gãi một cái như vậy, gãi đến nổi tim phổi ngứa ngáy, Hàn Tự tuyệt đối là cao thủ.

 

Cô không có mắc lừa, cô nghĩ như vậy.

 

Không biết qua bao lâu, Hàn Tự quả thật không nhắn thêm một tin nhắn nào.

 

Hứa Nguyên vừa tò mò vừa tức giận: Bí mật gì?

 

Cuối cùng vẫn là cô không nhịn được.

 

Điện thoại reo một tiếng, giống như là đặc biệt chờ cô hỏi.

 

Hứa Nguyên mở ra nhìn một cái, Hàn Tự gửi một tấm hình, chữ viết quen thuộc và biểu tượng trái tim cay mắt đập vào mi mắt.

 

Sau khi thi đại học, cô gửi nhầm thư tỏ tình.

 

Sau đó, bức thư vẫn luôn bị Hàn Tự giấu trong vở của bạn học, cô đã xem qua vào lúc đọc trộm lần trước.

 

Không ngờ lần này anh lại chủ động nhận lỗi.

 

"Hàn Tự: Xem anh nghiêm túc giữ gìn nó như vậy, cười một cái nhé?"

 

Hứa Nguyên không nhịn được cười lên.

 

Tia nắng buổi chiều từ cửa sổ lọt vào, trên màn hình điện thoại ánh lên vẻ mặt vui vẻ của cô, cô lập tức thu lại nụ cười, lạnh lùng trả lời: Hứ.

 

Suy nghĩ một chút lại cảm thấy quá lợi cho Hàn Tự rồi, Hứa Nguyên gõ chữ: Em biết từ lâu rồi.

 

Vừa gửi đi, điện thoại liền chuyển qua giao diện có cuộc gọi đến, cái tên “ông Hàn” nhấp nháy vô cùng vui vẻ.

 

Giữa nhận và không nhận, Hứa Nguyên chọn nhận.

 

"Sao thế?" Cô vẫn lạnh lùng như cũ.

 

Hàn Tự cũng rất kiêu ngạo: "Không nhìn ra đấy, Hứa Nguyên, em còn có sở thích lật tìm đồ của người khác cơ à."

 

Anh phản công, Hứa Nguyên không nhịn được: "Ai lật? Cũng không biết là ai kẹp trong sổ lưu b.út, muốn em không nhìn thấy cũng khó."

 

"Còn nữa, em vẫn chưa truy cứu đó, tại sao bức thư này lại ở chỗ của anh?"

 

Hàn Tự ho khan, không đáp mà hỏi ngược lại: "Ngày kia có muốn đến nhà anh chơi không?'

 

"Làm gì?"

 

"Ra mắt bố vợ đại nhân rồi, có phải em cũng nên gặp bố mẹ chồng một chút rồi không?'

 

Hứa Nguyên lại cười, nhưng cô cố gắng căng mặt, không lên tiếng.

 

Âm thanh của Hàn Tự càng mềm mỏng hơn: "Nếu không thể đưa em về nhà, anh nhất định sẽ bị đuổi ra khỏi nhà." Anh tủi thân: "Hay anh đến nhà em trải nệm nằm dưới đất nhé?"

 

Hứa Nguyên vùi vào ghế dựa, chân cô dùng sức, ghế dựa xoay hai vòng.

 

Cô nhìn chằm chằm vào trần nhà của phòng chăm sóc sức khỏe, bên tai là tiếng hít thở của Hàn Tự.

 

Anh đang đợi cô trả lời.

 

Hứa Nguyên nâng chân lên, cố ý nói: "Nói sau đi."

 

Cô dứt khoát cúp điện thoại, lại xoay một vòng.

 

Tên Hàn Tự này, thật là!

 

Cô giáo Dương trở lại phòng làm việc sau cuộc họp, vừa vào cửa đã nhìn thấy Hứa Nguyên xoay cái ghế dựa như kẻ điên, một mình ở đó cười ngây ngô.

 

"Ngốc rồi?" Cô ấy hỏi.

 

Mũi giày của Hứa Nguyên chống trên sàn nhà, thiếu chút nữa không ngừng được, nửa người cô đều văng ra ngoài.

 

"Không có gì." Cô cúi đầu vén tóc mái không có thật: "Tỉnh ngộ mà thôi."

 

Cô Dương đã sớm nhìn thấu rồi: "Thiếu nữ đang yêu đương có khác." Cô ấy cười nhạo.

 

Hứa Nguyên không phủ nhận, kéo cái ghế ngồi về chỗ cũ.

 

"Hey, cô có cảm thấy gần đây Janet có gì đó không đúng không?" Cô giáo Dương bất chợt hỏi.

 

Hứa Nguyên đưa mắt thăm dò: "Không đúng?"

 

Cô giáo Dương ám thị: "Cô cẩn thận suy nghĩ lại một chút xem."

 

Hứa Nguyên nhớ lại: "Quả thật có một tí."

 

Ngày đầu tiên đi làm, tính khí của Janet rất nóng nảy lúc ở trong phòng uống nước.

 

Cô giáo Dương than thở: "Cáu kỉnh dễ giận, còn ngủ gật, tôi cứ cảm thấy có chỗ nào đó là lạ." Cô ấy không nghĩ thông: "Tôi vừa bước vào tòa hành chính, nghe thấy Amy muốn tìm cô ta nói chuyện, hình như là công việc xảy ra sai sót gì đó."

 

Hứa Nguyên nhíu mày: "Triệu chứng này...tôi hỏi bạn thân của tôi một chút."

 

"Ừ.''

 

Văn phòng tuyển sinh, quản lý bộ phận tuyển sinh Amy tìm Janet nói chuyện.

 

Tính cách của Amy cũng tính là tốt, nổi tiếng với việc bao che cho các thành viên chung bộ phận, lần này Janet làm lẫn lộn thẻ đưa đón của hai phụ huynh, còn đem đồng phục thu đông tay dài thành áo tay ngắn phát cho phụ huynh của học sinh mới, sai sót nối tiếp sai sót, ấn tượng lưu lại trong mắt các vị phụ huynh mới chính là: Không chuyên nghiệp.

 

"Rốt cuộc là gần đây cô có chuyện gì?" Amy hỏi.

 

Janet đột nhiên nổi lên một cơn giận vô cớ, lại cố gắng đ.è x.uống: "Chỉ là do tâm trạng của tôi không được tốt thôi."

 

Amy nhìn cô ta: "Đây là một chuyên ngành nghiêm túc, không cho phép cô có bất kì sự qua loa nào. Janet, tôi không hi vọng cô mang tình cảm cá nhân vào trong công việc, có được không?"

 

Janet muốn giải thích, l.ồ.ng ng.ực đột nhiên khó chịu một hồi, cô ta chống cái ghế của mình: "Được, sau này tôi sẽ không như vậy nữa."

 

"Tôi muốn đi vào phòng rửa tay trước." Cô ta giải thích.

 

Amy gật đầu: "Đi đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

 

Cả một buổi chiều Hứa Nguyên cũng không có trả lời tin nhắn của Hàn Tự, buổi tối Hàn Tự bị Tưởng Minh Châu kéo đi uống rượu.

 

Nhìn thấy tâm trạng của Tưởng Minh Châu không tốt, Hàn Tự bất ngờ: "Cậu buồn cái gì?"

 

Anh cầm ly rượu cụng vào ly của Tưởng Minh Châu, tự mình uống gần nửa ly: "Nói ra đi."

 

"Để cậu cười nhạo hả?" Tưởng Minh Châu tức giận.

 

Hàn Tự lại gọi thêm một ly rượu, người tài cao thì dũng cảm, anh lấy gần nửa cốc rượu còn thừa lại của mình đổ chung vào ly rượu mới gọi.

 

"Có phải Dung Dung sắp về nước rồi không?" Tưởng Minh Châu đột nhiên hỏi.

 

Hàn Tự cầm ly rượu, ánh mắt dò xét.

 

Dung Dung là con gái của cậu họ Hàn Tự tên Triệu Tư Mục, một năm trước cô ấy đi Singapore, chưa từng trở về một lần nào.

 

Mọi người đều đoán cô là bởi vì bị tình cảm của Tưởng Minh Dịch làm tổn thương, mới không chịu trở về.

 

Tưởng Minh Châu ngập ngừng: "Hỏi thay anh họ của tớ."

 

Tưởng Minh Dịch là anh họ bên gia đình bác cả, đây là một trong những nguyên nhân mà anh ta mời Hàn Tự ra ngoài uống rượu vào tối nay.

 

"Trong một năm này anh họ của tớ cũng không ổn mấy." Anh ta nói tốt thay Tưởng Minh Dịch.

 

Hàn Tự ngắt lời, cười nhạt: "Anh ta như thế nào thì có liên quan gì đến tớ?"

 

Nhớ đến dáng vẻ lúc rời đi của em họ, trong lòng anh liền d.a.o động.

 

"Tháng sau em ấy trở về nước." Anh không mặn không nhạt nhìn một cái: "Tốt nhất là cậu nên quản lý tốt ông anh họ của cậu."

 

Anh lạnh giọng, chẳng ấm áp hơn Chu Tễ Duyên bao nhiêu.

 

Tưởng Minh Châu quen rồi, cùng cạn ly với anh: "Cảm ơn."

 

Hàn Tự không đáp, chỉ nhìn Tưởng Minh Châu uống hết ly này đến ly khác như có điều suy tư.

 

Rất lâu sau, Tưởng Minh Châu nhìn về phía ánh đèn rực rỡ trên vũ đài: "Gần đây Trình Vi Vi và anh Chu thế nào rồi."

 

"Trình Vi Vi?" Hàn Tự cho là mình nghe lầm: "Cậu hỏi tớ?"

 

Anh ngây người.

 

Tưởng Minh Châu hỏi Trình Vi Vi và Chu Tễ Duyên, mà không phải là Chu Tễ Duyên và Trình Vi Vi.

 

"Có phải cậu..." Hàn Tự có chút rõ ràng rồi.

 

Tưởng Minh Châu cười: "Không phải." Anh ta nhanh ch.óng tiếp lời.

 

Hàn Tự coi như không có gì.

 

Điện thoại trên bàn sáng lên, anh đẩy ly rượu ra, mở khóa.

 

"Hứa Nguyên: Ngày kia mấy giờ?"

 

Đính kèm biểu tượng ngoáy mũi.

 

Hàn Tự chậm rãi mỉm cười.

 

Tưởng Minh Châu thấy anh ném ly rượu đi, dáng vẻ lo lắng không yên nhìn điện thoại liền bất giác bật cười.

 

Anh ta đoán là Hứa Nguyên, có lẽ là tới kiểm tra?

 

Không nhìn ra nha, Hàn Tự còn là một người sợ vợ cơ đấy.

 

Tưởng Minh Châu uống một hớp rượu, nơi nào đó trong trái tim trở nên trống rỗng.

Hôm Hứa Nguyên tới nhà Hàn Tự, Hàn Thạc cũng đã về từ Tô Châu, bảo là về để đưa quà gặp mặt cho em dâu.

 

Khác với Hàn Tự vừa kịp về đến cửa, lần này là cô tới một mình.

 

Thật ra đối với Hứa Nguyên mà nói thì nhà họ Hàn rất thân quen, quen đến nỗi mật khẩu cửa lớn cô cũng biết. Hồi còn nhỏ những khi bố mẹ bận, có một khoảng thời gian rất dài cô đều ở nhà họ Chu và nhà họ Hàn, mẹ Chu và mẹ Hàn thay phiên nhau trông cô chơi.

 

Mặc dù tới ra mắt với tư cách bạn gái Hàn Tự nhưng cũng không khác gì ngày thường, cũng như một lần ghé nhà họ Hàn chơi bình thường của cô thôi.

 

"Chú Hàn, dì Diệp." Hứa Nguyên ngoan ngoãn gọi người.

 

Mẹ Hàn lôi kéo cô: "Dì có làm bánh ngọt cho cháu này."

 

Hai người rất là thân mật, Hàn Thạc cười với Hàn Tự, Hàn Tự cũng đáp lại bằng một nụ cười bất đắc dĩ.

 

Sau buổi trưa, mẹ Hàn dắt Hứa Nguyên đi trồng hoa hóng mát trong vườn hoa nhỏ.

 

Nhà họ Hàn có một nhà kính, bên trong là hoa cỏ mà mẹ Hàn chăm sóc tỉ mỉ. Khi ánh mặt trời chiếu vào nhà kính, rực rỡ ch.ói mắt khiến người ngồi bên trong cũng nhuộm chút tiên khí.

 

Hàn Tự và Hàn Thạc ngồi trên ghế đá nhỏ ngoài nhà kính, khó có khi Hàn Thạc thả chậm nhịp sống của mình, anh ấy nấu ấm trà, hai người lẳng lặng thưởng thức trà.

 

Hàn Tự nhìn về phía mẹ và Hứa Nguyên đang nói cười trong nhà kính: "Nghe mẹ nói, sau này anh muốn ở lại Thượng Hải à?"

 

Chuyện Hàn Thạc quay về, trước đó anh không biết. Đột nhiên tối hôm qua mẹ nói Hàn Thạc sắp về tới, cũng định ở lại Thượng Hải luôn.

 

Hàn Thạc gật đầu: "Nhà máy bên Tô Châu đã vào quỹ đạo rồi, anh cũng không còn việc gì nữa."

 

"Mẹ nói anh đồng ý đi xem mắt?" Hàn Tự châm thêm trà cho anh ấy.

 

Máy nấu nước trà lại vang lên "phụt phụt", làn khói bốc lên lượn lờ khiến gương mặt của Hàn Thạc trở nên mơ hồ.

 

Dường như anh ấy cười một chút, nhưng cũng như không có: "Ừ, không cần biết đối phương như thế nào, chỉ cần có thể hiếu thuận với bố mẹ là được."

 

Hàn Thạc quay đầu, ánh mắt dừng lại trên mặt mẹ.

 

Mẹ Hàn tìm thấy một giỏ hoa nhỏ, còn Hứa Nguyên thì cầm kéo nhỏ xuyên vào cắt hoa. Cô thường hay quay đầu nhìn mẹ Hàn, thì thầm ríu rít hai câu rồi lại cúi đầu cắt hoa tiếp.

 

Mẹ thật sự rất hài lòng với Hứa Nguyên, đến nụ cười cũng nhiều hơn trước.

 

"Thật ra anh thì không sao cả, chỉ là không muốn bố mẹ nhọc lòng nữa thôi." Hàn Thạc cười nói.

 

Anh ấy rũ mắt, nhìn ấm t.ử sa trước mặt, trong mắt có chút cô đơn, thêm vài phần phiền muộn.

 

Hàn Tự nhìn anh ấy, muốn nói lại thôi.

 

Anh cố gắng châm chước tìm từ, còn không đợi anh nói ra miệng thì bỗng nhiên Hàn Thạc lại ngẩng đầu, ánh mắt hai người cứ thế đối diện nhau.

 

Đáy mắt Hàn Thạc mang theo ý cười: "Ha, đừng như vậy, anh như bây giờ không phải rất tốt sao."

 

Anh ấy chịu ảnh hưởng từ bố Hàn, cho dù đang ở nhà, cho dù đang là lúc thả lỏng nhưng sống lưng anh ấy vẫn thẳng tắp như cũ: "Em không cần lo cho anh đâu."

 

Thứ như tình yêu không cần thiết đối với anh ấy, có lẽ hồi học đại học cũng từng có, nhưng quá đau khổ, thế thì không bằng không cần còn hơn.

 

Hàn Thạc chỉ vào Hứa Nguyên: "Anh có chuẩn bị quà gặp mặt cho Hứa Nguyên, lát nữa em đưa cho con bé nhé."

 

Anh ấy đổi đề tài, không muốn nói thêm nữa.

 

Hàn Tự theo anh ấy: "Được."

 

Buổi tối, Hứa Nguyên và Hàn Tự tản bộ về nhà, mẹ Hàn tặng cô một giỏ hoa, là hai người cùng cắm cả buổi chiều. Thật ra chủ yếu là mẹ Hàn, cô cùng lắm cũng chỉ là trợ lý nhỏ chạy chân giúp thôi.

 

Dự báo thời tiết bảo ngày mai có bão nên bây giờ đã có gió nổi lên.

 

Một tay Hàn Tự cầm giỏ hoa, tay kia thì ôm eo Hứa Nguyên, hơi dùng sức, anh lại kéo cô sát vào n.g.ự.c hơn.

 

Cô né ra, anh cúi đầu nhìn cô: "Đừng quậy nữa." Anh ôm sát cô: "Gió lớn, anh sợ em bị thổi bay mất."

 

Hứa Nguyên liếc nhìn anh một cái: "Anh muốn chiếm tiện nghi của em chứ gì?"

 

Cô dùng cùi chỏ chọc chọc cánh tay bên hông mình, rồi chọc thêm hai cái nữa: "Móng heo."

 

Hàn Tự cũng nhìn sang, anh trở tay nắm lấy cánh tay đang làm loạn của cô, "Không phải em là bạn gái của anh à." Anh cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng.

 

Nói xong, anh dừng bước chân lại, cười với cô.

 

Anh cười khiến cả người trông dịu dàng hơn, trong đôi mắt đen nhánh kia phản chiếu ra gương mặt của cô, chuyên tâm đến nỗi giống như chỉ có thể chứa đựng một mình cô thôi.

 

Tim Hứa Nguyên "thịch" một tiếng, nở rộ giống như pháo hoa.

 

Trong lúc ngẩn ngơ, cô nhớ lại lúc bọn họ còn học đại học.

 

Lúc ấy, Hàn Tự cũng xem như là nhân vật có tiếng trong trường, hoàn cảnh gia đình anh tốt, cũng đẹp trai, thành tích còn tốt nữa, hội sinh viên hay hoạt động câu lạc bộ, anh đều tham gia. Đặc biệt là lúc anh với đám bạn cùng phòng chơi bóng rổ, luôn có rất nhiều cô gái cố ý vây xem anh.

 

Có một lần, có một cô gái nhìn thấy Hứa Nguyên, muốn nhờ cô đưa thư tình giúp.

 

Hứa Nguyên chỉ cảm thấy mới mẻ, cô gái đó là bạn cùng lớp toán cao cấp của cô, hứa hẹn sẽ cho cô mượn vở ghi của cô ấy, thế nên cô đã đồng ý.

 

"Hàn Tự." Cô không khỏi cười rộ lên: "Hồi học đại học anh cũng được nhiều người thích nhỉ."

 

Hàn Tự cau mày, cười như không cười nhìn cô.

 

Rất nhiều mảnh nhỏ ký ức bị thời gian chôn vùi dần dần hiện lên, Hứa Nguyên nhớ lại, vẻ mặt lúc anh nhìn thấy cô cầm phong thư màu hồng nhạt kia tới cũng rất thú vị.

 

Anh nói thế nào nhỉ: "Ồ, Hứa Nguyên, em thích thầm anh hả?"

 

Vẻ đắc ý kia, cái đuôi sắp cong lên tận trời rồi.

 

Hứa Nguyên ném thư lên người anh: "Em? Trời còn sáng đấy?" Cô làm mặt quỷ: "Là cô bạn ở lớp bên cạnh, nghe nói là hoa khôi của lớp đấy."

 

Hàn Tự đen mặt ngay lập tức.

 

Bàn tay đang cầm phong thư của anh buông ra, phong thư màu hồng phấn rơi xuống đất.

 

Hứa Nguyên như thấy được trái tim thiếu nữ của cô bạn kia vỡ đầy đất.

 

Anh trừng mắt nhìn cô: "Lo chuyện bao đồng."

 

Hàn Tự nhặt phong thư dưới đất lên, nhìn cũng không thèm nhìn mà ném thẳng vào n.g.ự.c Hứa Nguyên.

 

Sau đó, tính tình ông lớn như anh đúng là rất ngang bướng, cả một ngày không thèm để ý đến cô.

 

Bây giờ Hứa Nguyên nghĩ lại, thấy thật buồn cười.

 

"Cười cái gì thế?" Hàn Tự khó hiểu: "Trong đầu em ngoài chứa nước ra còn chứa được cái gì khác không?"

 

Hiếm khi mà Hứa Nguyên không để ý tới mấy lời độc mồm độc miệng của Hàn Tự, cô chủ động ôm eo anh: "Anh nói thật đi, hồi đó anh thấy em đưa thư tình cho anh, anh có thấy kích động chút nào không?"

 

Cô nhắc tới thì Hàn Tự cũng nhớ ra.

 

"Có hay không!?" Cô quấn lấy anh truy hỏi, đôi mắt nhìn anh sáng lấp lánh lên.

 

Hàn Tự tránh đi, ho nhẹ.

 

Quả thật, khi đó thấy cô lén lén lút lút lại cầm một phong thư màu hồng phấn bước tới, đúng là anh có chút căng thẳng. Nhưng anh không để bụng, cũng không kịp nghĩ thêm điều gì, đặc biệt là khi phát hiện cô chỉ là người đưa thư giúp, chỉ vì muốn cuốn vở ghi bài học mà bán anh đi, khỏi nói anh tức giận biết bao nhiêu.

 

Khi đó, anh dường như quên nghĩ rằng, nếu thật sự là thư tình của Hứa Nguyên, sau khi bản thân mở ra đọc hết thì sẽ cà khịa cô thế nào, cười nhạo cô ra sao.

 

"Ăn ngay nói thật đi." Hứa Nguyên không đạt được thì không buông tha.

 

Cô nắm áo sơ mi của anh đến mức nhăn nhúm, anh thì ôm c.h.ặ.t giỏ hoa trong lòng, "Vì sao anh phải kích động?"

 

Hàn Tự cố tình hỏi nhẹ nhàng bâng quơ: "Anh chỉ có giá trị bằng một quyển vở ghi thôi hả?"

 

Anh ngăn cản cái đuôi đắc ý của cô: "Cũng không nhớ chuyện bài tập thường ngày của em là ai làm cho em."

 

Hứa Nguyên lười, trước khi thi người ta ôn tập, còn cô thì mới chuẩn bị bài.

 

Cô bĩu môi: "Không thú vị." Cô lại nắm khuy áo sơ mi của anh: "Mà sao anh trai anh lại về thế?"

 

"Về xem mắt."

 

"Hả?"

 

Hứa Nguyên không tin nổi: "Anh ấy chịu kết hôn rồi?"

 

Hàn Tự thả chậm bước chân, niềm vui trong đôi mắt cũng nhạt hơn một chút: "Ừ, muốn tìm một người khiến bố mẹ hài lòng."

 

Cô hơi giật mình, ngẩn ngơ.

 

Cô nhớ tới chuyện hai ngày trước mình vừa cãi nhau với Hàn Tự.

 

"Suy nghĩ này của anh Hàn... Nghiêm túc à? Có công bằng với nửa kia không?" Sau một lúc trầm mặc, Hứa Nguyên hỏi.

 

Trong giọng nói của cô đầy ý không ủng hộ, cả mặt cũng nhăn nhíu lại.

 

Hàn Tự biết ngay bọn họ không nên bắt đầu đề tài này.

 

Nhưng anh vẫn nói tiếp: "Nếu đối phương đồng ý kết hôn với anh trai anh, thì chứng tỏ cô ấy cũng biết và đã chấp nhận."

 

Hứa Nguyên bùng nổ, dùng sức đẩy anh ra: "Vậy có khác gì Tống Diệp đâu?" Cô gần như chất vấn: "Sao anh ấy lại như thế?"

 

"Ít nhất anh trai anh sẽ không ra ngoài chơi bời." Hàn Tự cũng bao che cho Hàn Thạc

 

Hứa Nguyên c.ắ.n môi không nói lời nào.

 

Cô biết Hàn Tự nói đúng, cũng biết đây là chuyện bình thường trong giới của họ. Như Đinh Nhuế Nhiên, mục tiêu rõ ràng, hợp tác vì lợi ích, không nói chuyện yêu đương, không nhắc đến tình cảm.

 

Nhưng cô vẫn thấy không vui, vẫn thấy khó chịu.

 

Sau một lúc lâu, cô cau mày nhìn vào mắt anh: "Hàn Tự, nếu là anh, anh cũng sẽ lựa chọn giống như anh trai anh sao?"

 

Hàn Tự cũng nhìn cô, bốn mắt nhìn nhau, hai người không ai nói chuyện.

 

Lặng thinh.

 

Hàn Tự than nhẹ, trước khi biết được bản thân thích Hứa Nguyên, đúng là anh chưa từng nghiêm túc suy nghĩ xem dáng vẻ của một nửa tương lai trông như thế nào.

 

Có lẽ là người hoàn toàn không giống cô.

 

Nếu không có Hứa Nguyên, chắc anh sẽ thật sự giống như Hàn Thạc, nghe theo lời sắp xếp của người nhà, kết hôn sinh con với một cô gái môn đăng hộ đối.

 

Anh trầm mặc, Hứa Nguyên cũng hiểu rồi.

 

Cô cúi thấp đầu, nhìn giỏ hoa trong tay anh.

 

Là hoa mà cô và mẹ Hàn cùng nhau chọn, có hoa hồng phấn, hoa cẩm chướng, còn có cây cát cánh. Phối cùng ngọn đèn của khu biệt thự, trông giỏ hoa như được ánh sáng bao bọc, phảng phất như có một vòng sáng, đẹp vô cùng.

 

Hàn Tự giơ tay, muốn xoa đầu Hứa Nguyên nhưng cô đã nhanh ch.óng né tránh.

 

Bàn tay dừng lại giữa không trung, lưng anh cứng đờ, chậm rãi buông xuống, lại ôm lấy giỏ hoa kia.

 

"Đừng để ý tới em." Hứa Nguyên tức giận nói.

 

Cô giành lấy giỏ hoa anh đang ôm, đi về nhà một mình.

 

Để lại cho anh một bóng lưng vô cùng bướng bỉnh.

 

Hàn Tự lặng lẽ theo sau, anh đi cách cô vài bước, chỉ còn bóng hai người trên nền đất là quấn quýt chung một chỗ.

 

Cãi nhau nhưng có thể trách móc ra miệng thì cũng không xem như cãi nhau, thật sự tức giận thì sẽ im lặng chẳng nói gì.

 

Anh đau đầu.

 

Hai ngày trước là vì Đinh Nhuế Nhiên và Tống Diệp, hôm nay là vì anh trai anh, vấn đề này bước mãi không qua được. Lần này không biết nên dỗ cô thế nào đây.

 

 

Sáng sớm, Hứa Nguyên đi tìm Janet, đưa danh sách học sinh mới bị dị ứng vào tháng chín đã được sắp xếp lại lần nữa cho bộ phận tuyển sinh lưu giữ.

 

"Janet, thông tin về lũ trẻ bị dị ứng mà bọn tôi vừa sắp xếp lại, các cô cũng chú ý một chút nhé." Cô tới trước quầy, đưa tài liệu qua.

 

Janet chậm chạp mãi không nhận, dường như đang ngây người.

 

"Janet?"

hằng nguyễn

 

"Hả?" Janet hoàn hồn, nhưng vẫn không nhận lấy tài liệu: "Cô nói gì cơ?"

 

Trạng thái của cô ta không thích hợp, vẻ mặt đờ đẫn, quầng thâm mắt thấy rõ.

 

Hứa Nguyên cũng không đành lòng nói nặng lời: "Bọn tôi đã sắp xếp lại chi tiết tài liệu về học sinh mới bị dị ứng, các cô cũng lưu giữ một bộ đi." Cô kiên nhẫn lặp lại lần nữa: "Nếu phụ huynh có hỏi những vấn đề liên quan đến thực đơn, các cô có thể tham khảo."

 

"À." Janet ngáp một cái, lười nhác đáp lại.

 

Lần này mới nói một câu thôi mà hai mắt cô ta đã sắp nhắm lại.

 

"Janet, cô..." Hứa Nguyên quan sát thêm vài lần.

 

"Hửm? Sao thế?" Janet như đột nhiên tỉnh táo lại, giọng nói uể oải.

 

Hứa Nguyên từ bỏ: "Thôi không có gì."

 

Trở lại văn phòng, cô vẫn còn nghĩ về chuyện này. Lúc trước cô có hỏi Trình Vi Vi, Trình Vi Vi cũng kiến nghị Janet nên tới bệnh viện kiểm tra thử xem.

 

"Lão Dương ơi." Cô nhịn không được, đẩy ghế trượt qua: "Cô nói xem tôi có nên tìm Amy nói chuyện không, để cô ấy khéo léo nhắc nhở Janet đi bệnh viện kiểm tra cơ thể?"

 

Bọn cô không thân với Janet, nếu nói thẳng thì sợ cô ta thấy nghi ngờ.

 

Vẻ mặt cô giáo Dương là kiểu tránh còn không kịp: "Thôi đừng, với cái tính của Janet, có khi ngược lại cô ta còn tưởng chúng ta đang xem trò cười của cô ta."

 

"Vậy thôi."

 

Hứa Nguyên lại trượt về, cúi đầu xem Wechat.

 

Trong group bạn nối khố đang nói chuyện Hàn Thạc quay về, không phải hẹn anh ấy ăn cơm thì là hẹn anh ấy tới câu lạc bộ để đ.á.n.h bài, cô nhìn thấy anh ấy thì lại nhớ tới Hàn Tự.

 

Hết vui.

 

Cô chuyển qua lướt vòng bạn bè, nhấn like một lượt thì lướt tới vòng bạn bè của Đinh Nhuế Nhiên.

 

Đinh Nhuế Nhiên đăng một tấm ảnh, trong ảnh chụp là một ly cà phê, một miếng bánh ngọt và một cái máy tính, kèm theo dòng chữ: Bữa sáng một mình.

 

"Hứa Nguyên: Đinh Đinh, chị đang làm gì đấy?"

 

Hứa Nguyên lo cho chị ấy, cố gắng dùng những lời nhẹ nhàng nhất để hỏi.

 

"Đinh Nhuế Nhiên: Chị không sao."

 

Hứa Nguyên sửng sốt, không ngờ mới đó đã bị Đinh Nhuế Nhiên nhìn thấu rồi.

 

"Đinh Nhuế Nhiên: Chuyện Dư Âm chị có biết, yên tâm, sau này Tống Diệp sẽ không quấy rầy cô ấy nữa đâu."

 

Chị ấy lại chủ động nhắc tới đề tài này.

 

Hứa Nguyên thấy khó chịu, không biết nên trả lời thế nào.

 

Cả đời chỉ có chừng đó, chị ấy thật sự muốn sống như thế ư? Không thấy tiếc nuối điều gì à?

 

Đột nhiên trong sảnh lớn có tiếng ồn ào, cách một cánh cửa cũng có thể nghe được tiếng thét ch.ói tai và tiếng giày cao gót.

 

Rất nhanh, cửa phòng y tế gần như bị người ta "đập" mở.

 

Amy thở phì phò: "Janet ngất xỉu!”