Hàn Tự nhìn qua, người con gái đối diện anh cũng theo đó mà nhìn.
Cuối cùng thì Hứa Nguyên cũng có thể nhìn rõ được khuôn mặt của người đó.
Một cô gái rất xinh đẹp, khí chất quanh người đối phương còn hấp dẫn hơn cả khuôn mặt cô ấy
Trông rất điềm đạm và vô cùng dịu dàng.
Hàn Tự nhìn thấy Hứa Nguyên, bỗng dưng anh ngừng cười rồi xoay người trở về. Chỉ có cô gái xinh đẹp kia vẫn còn đang nhìn cô với một nụ cười lờ mờ.
Đột nhiên Hứa Nguyên lại cảm thấy ê răng.
Cơn “ác mộng” khiến cô bừng tỉnh hồi sáng đã hiện rõ ra ngay trước mắt, lúc ấy cô chỉ lo hoảng sợ, nếu mà biết sớm hơn thì cô đã đi tìm cách giải giấc mơ của Chu Công rồi.
Hoá ra giấc mơ ứng nghiệm ở đây!
Hàn Tự lại tiếp tục trò chuyện với người đẹp, trông họ rất hợp nhau.
Hứa Nguyên thu lại ánh mắt, hơi thở dường như không được tự nhiên lắm.
“Sao đấy?” Dư Âm hỏi: “Cậu có biết là ai không?”
Cô ta đang hỏi về cô gái kia.
Hứa Nguyên lắc đầu: “Không quen.”
Cô chọc chọc đôi đũa vào trong chén cơm hấp, tỏ ý không muốn ăn.
Dư Âm cười rồi lặng lẽ dùng bữa.
Hứa Nguyên trộm ngắm anh qua khoé mắt, cái tên Hàn Tự kiêu ngạo kia còn chẳng thèm liếc qua đây một cái, chỉ lo tám chuyện với mỹ nhân.
Cái tên Hàn Tự này!
Cô cầm điện thoại chụp chiếc bàn chất đầy đồ ăn rồi gửi cho Trình Vi Vi
“Hứa Nguyên: Yến tiệc!”
Tình nghĩa chị em đồng cam cộng khổ, cô phải k.ích th.ích Trình Vi Vi - người còn đang cặm cụi đi làm.
“Hứa Nguyên: Xương sườn ngon lắm luôn á!”
Ngay sau đó khung chat nhảy ra thông báo “tin nhắn đã được gửi nhưng đối phương từ chối nhận”.
Thế mà Trình Vi Vi đã chặn cô rồi.
Hứa Nguyên bỏ điện thoại xuống.
“Lại làm sao thế?” Dư Âm thấy buồn cười.
Hứa Nguyên liếc mắt nhìn Hàn Tự: “Không có gì, không vui thôi.”
Dư Âm: “...”
Chẳng bao lâu sau Hàn Tự cầm điện thoại và hoá đơn đứng dậy, đi đến quầy tính tiền phía trước.
Hứa Nguyên thấy vậy, cô bèn chạy nhanh tới đó: “Chờ tớ một lát.”
“Hứa Nguyên, cậu…”
Tốc độ của cô nhanh đến mức Dư Âm có kéo lại cũng không kéo nổi, cô ta nhìn đôi chân nhỏ nhắn ấy đang đuổi theo Hàn Tự, rồi lại nhòm ngó cô gái ngồi ở trước bàn. Chỉ trông thấy cô gái đó cũng đang nhìn theo bước chân đang tiến đến cạnh Hàn Tự của Hứa Nguyên.
“Hàn Tự!” Hứa Nguyên đuổi theo.
Hàn Tự tính tiền ở quầy lễ tân, anh không mặn không nhạt mà trao cho cô ánh nhìn thứ hai trong tối nay, thế nhưng anh vẫn không đáp lời.
Thậm chí còn dịch sang bên cạnh hai bước.
Hứa Nguyên bùng nổ: “Em có phải virus đâu!”
Hàn Tự ho nhẹ, vẫn không chịu nhìn cô.
Hứa Nguyên khoanh tay: “Hàn Tự, anh được lắm, đã bị cảm rồi mà vẫn không kiềm chế được à?” Cô trừng mắt với người đàn ông đứng bất động: “Cô gái kia cũng khá đẹp, chẳng trách anh có dính virus cũng phải đi chơi cùng.”
Cuối cùng thì Hàn Tự cũng chịu nhìn cô sau khi đã thanh toán tiền xong. Anh vẫn duy trì khoảng cách hai ba bước với cô, anh không nói lời nào, cứ đứng dửng dưng như vậy mà nhìn cô.
Sau một hồi lâu, khóe môi anh nhếch lên thành một độ cong nho nhỏ.
Hứa Nguyên không hiểu được nụ cười của anh.
“Anh…” Cô ngẩn người.
Trước kia cô mà giận anh như thế này thì anh đã cãi cọ với cô từ lâu rồi, đâu có im ỉm im ỉm giống như hôm nay, để mặc cô lảm nhảm.
Bệnh cũng không nhẹ nhỉ?
Hàn Tự cầm điện thoại đi vòng qua Hứa Nguyên, cô lập tức chắn trước mặt anh: “Hàn Tự, anh…”
Lời nói vừa mới trút khỏi đầu môi, cô đã bị anh che miệng lại bằng lòng bàn tay của anh.
Cánh tay dài ngăn cách ra một khoảng ở giữa cô với anh. Hàn Tự hơi dùng sức, toàn thân cô mất kiểm soát mà ngửa ra phía sau.
“Hàn Tự!” Hứa Nguyên nghiến răng nghiến lợi ở trong lòng bàn tay anh, hận không thể c.ắ.n anh một cái thật đau.
Hàn Tự chỉ cảm thấy lòng bàn tay mình đang nóng dần lên. Sau đó anh cúi đầu lấy chiếc khẩu trang từ trong túi quần ra đeo lên, bây giờ anh mới chịu buông cô ra rồi nhanh chân rời đi.
Hứa Nguyên: “...”
Tật xấu gì đây?
Trở lại bàn ăn, cô tức giận than thở với Dư Âm: “Cậu… cậu nói xem anh ấy có ý gì? Tớ có phải là virus đâu cơ chứ.”
Hàn Tự vừa rời khỏi cô thì đã tháo khẩu trang xuống, như thể không có chuyện gì xảy ra.
Dư Âm mỉm cười: “Anh ấy, anh ấy mới là virus.”
Cô ta nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng vẫn không nói ra câu “cậu làm nhân viên chăm sóc y tế trong nhà trẻ mà không sợ bị cậu ấy lây bệnh cảm cho à?”.
“Ăn cơm đi, ăn cơm đi.” Cô ta gắp đồ ăn cho Hứa Nguyên: “Ăn đi.”
Hứa Nguyên về đến nhà mới nhận được tin nhắn WeChat của Trình Vi Vi.
“Trình Vi Vi: Quên mất không bỏ chặn cậu.”
“Hứa Nguyên: Thế á, tớ chơi với dấu chấm than cũng vui vẻ lắm.”
Cô chụp một bức ảnh, trên đường về nhà cô vẫn gửi WeChat với Trình Vi Vi, mặc dù thứ nhận về toàn là dấu chấm than từ chối nhận tin nhắn nhưng cô cũng không để ý tới, một mình lảm nhảm lầu bầu về chuyện gặp được Hàn Tự lúc tối.
“Trình Vi Vi: Cậu cứ gặp Hàn Tự là phải cãi nhau à?”
Trình Vi Vi nói với cô như thế.
“Hứa Nguyên: Là do anh ấy bắt đầu cãi cọ, đ.á.n.h nhau với tớ trước từ hồi bé tí chứ bộ!”
“Trình Vi Vi: Được rồi ~ Cậu thấy vui là được.”
Kèm theo một biểu cảm cười trộm.
Hứa Nguyên nhìn thấy lại không mấy vui vẻ.
Cô tìm tấm hình của chiếc túi mà lúc sáng đã lưu lại rồi gửi nó qua, kiếm tìm một chuyện gì đó vui vui: Đẹp không?
Trình Vi Vi đáp lại trong nháy mắt: Đại ca! Cậu lại mua nữa hả? Chẳng phải tuần trước cậu vừa mới mua một cái à?
“Hứa Nguyên: Túi xách trị bách bệnh, tại tớ bị Hàn Tự chọc giận đấy chứ!”
“Trình Vi Vi: “Chậc chậc chậc.”
Hứa Nguyên là kiểu người như thế, thích cái gì là phải mua ngay, kể cả khi không vui vẫn muốn mua mà chẳng bao giờ màng đến hậu quả.
“Trình Vi Vi: Mua đi, mua đi, mua đi. Mắng Hàn Tự một lần là phải đổi một chiếc túi khác, trên mấy cái túi này của cậu phải khắc tên Hàn Tự lên mới được ~”
“Hứa Nguyên: Hừ!”
Hứa Nguyên trò chuyện với Trình Vi Vi, đột nhiên tin nhắn trò chuyện được gửi tới trong nhóm “Cục cưng tới ăn dưa đi” của nhà trẻ tăng mạnh.
Chỉ có bốn người trong nhóm và họ đều là những đồng nghiệp chơi thân với cô ở nhà trẻ. Một người làm hành chính, một người làm tài vụ và một người là nhân viên chăm sóc y tế chung văn phòng với cô. Vì để hợp với tên nhóm, cả bốn người họ còn đổi cả biệt danh thành các loại trái cây.
Cô đã quen với việc trong nhóm sẽ không có tin nhắn nhắc nhở nào vào ngày thường, thế mà bây giờ số tin nhắn nhận được lại đếm không xuể.
Tám phần là đang nói về chuyện thị phi.
“Dưa Hấu: Tôi không tới kịp đâu, đến tiết thì thay mặt tổng kết rồi thôi!”
“Quả Cam: Lúc tan làm tôi có nghe thấy J gì gì đó đang tám chuyện về cô với cấp trên đấy.”
J gì gì đó chính là người mà sáng nay Hứa Nguyên đụng phải - trợ lý tuyển sinh Janet.
Cô không nói gì.
“Quả Cam: Hồi lúc tan ca cô ta có tới tìm lãnh đạo ở bộ hành chính của tôi, nói cô được một chàng đẹp trai nào đó lái siêu xe đưa đi đón về.”
Trường tư có đủ mọi kiểu người, có người nghiêm túc giảng dạy, cũng có vài người chất chứa trong lòng những mục đích mà không thể nói ra, hiển nhiên là những người đó sẽ khiến tất cả mọi người nghĩ cô là loại người như vậy.
Bọn họ đều có thể tưởng tượng giọng điệu của Janet khi đi kể xấu người khác.
“Quả Lê: Tôi không ăn nho được, chua lắm ~”
“Quả Nho: Tôi có vị ngọt!”
Mấy người họ nói nói cười cười. Cùng nhau làm việc khá lâu nên họ cũng có thể đoán được sơ sơ rằng gia cảnh của Hứa Nguyên không tồi, ăn uống may mặc đều không thiếu, nhưng cô chưa bao giờ chảnh choẹ hống hách với đồng nghiệp hay bất cứ ai. Lúc trước có một đứa bé mắc bệnh sạch sẽ bị bệnh nên đã nôn mửa, đứa bé được giáo viên đưa đến phòng y tế nhưng vì không kịp lấy thùng rác nên Hứa Nguyên bèn dùng tay hứng bãi nôn của đứa bé đó, khi ấy mới không làm dơ quần áo của đứa bé.
Một cô gái như thế này chắc chắn sẽ không phải là loại người được miêu tả như lời của Janet.
“Quả Nho: Lại đây, nói cho bọn tôi biết đi, là anh chàng đẹp trai nào đấy?”
Mọi người hỏi đùa: Bọn này có quen không?
“Dưa Hấu: Mấy người biến đi!”
Cả nhóm bắt đầu hóng hớt chuyện của Hứa Nguyên, vừa hung dữ lại ồn ào, khiến cô nhớ đến Hàn Tự ngồi ở ghế lái phụ ban sáng.
Cô với anh có thể có chuyện gì chứ? Chỉ có anh với cô gái kia mới có chuyện gì đó thôi.
Hứa Nguyên cẩn thân nhớ lại khuôn mặt của người đó, bây giờ nghĩ tới mới thấy cô gái với khí chất tuyệt hảo đó hình như rất quen mắt, có vẻ đã gặp ở đâu đấy rồi.
Cô cầm điện thoại đi đến ban công, vươn chiếc cổ dài ra nhìn. Phía đối diện chính là nhà của Hàn Tự, đèn ở phòng sách của anh được bật sáng.
“Hứa Nguyên: Sao anh về sớm vậy? Không uống cà phê với gái đẹp nữa à?”
Cô gửi tin nhắn cho Hàn Tự, đợi một hồi lâu mà anh vẫn chưa trả lời lại. Dưới sự tức giận, cô spam liên tiếp mười mấy cái biểu cảm, ấy nhưng khung chat vẫn tĩnh lặng như cũ.
Hứa Nguyên bước tới mép ban công, chồm người về phía lan can, phòng sách của Hàn Tự vẫn sáng đèn nhưng lại không thấy một bóng người.
Không biết anh có đang ở trong phòng hay không.
“Hứa Nguyên: Tối nay anh trai anh đi hẹn hò hả?”
Cô tìm WeChat của Diêu Khải Việt rồi hỏi.
“Diêu Khải Việt: Gì???”
Giọng điệu của cậu đầy kinh ngạc.
Hứa Nguyên càng thêm tò mò, tim gan cồn cào hiếu kỳ.
Rốt cuộc là mối quan hệ như thế nào mà đến cả Diêu Khải Việt cũng không biết?
Cô lại đợi thêm một lúc lâu, song khung chat của Hàn Tự vẫn không có động tĩnh gì.
Hừ
Sáng hôm sau Hứa Nguyên còn đang chìm trong giấc ngủ, điện thoại bỗng dưng lại vang lên không ngừng.
Bình thường cô đi làm sớm, chỉ được nghỉ hai ngày cuối tuần nên cô đã tranh thủ ngủ tới tận trưa mới chịu dậy.
Cô nhắm hai mắt sờ lên chiếc điện thoại chỗ tủ đầu giường, Hứa Nguyên mơ mơ màng màng mở to một con mắt để nhìn, màn hình lờ mờ nảy lên hai chữ “Hàn Tự.”
Hứa Nguyên giận sôi m.á.u: “Hàn Tự! Tốt nhất là anh thật sự có việc quan trọng đi!”
Cô bực bội đứng dậy, thế mà Hàn Tự cũng không nỗi quạu mà lại ân cần hỏi : “Em ăn bánh kếp Trung không?”
Hứa Nguyên mở to mắt.
“Cái tiệm bán ngon nhất ấy.” Anh bổ sung thêm một câu.
Cô hoàn toàn tỉnh táo, ngồi dậy: “Anh mua hả?”
Đồ ăn vặt ở khu biệt thự không nhiều lắm, quán ăn lại cách khá xa, chỉ có một tiệm bán đồ ăn sáng bình dân duy nhất cách chỗ này hơn 3km, ở đó có bán món bánh kếp mà Hứa Nguyên thích nhất.
Nếu không phải tiệm bán đồ ăn sáng đó không tiện đường đi làm thì ngày nào cô cũng sẽ đến đấy để ăn.
Hàn Tự gật đầu: “Anh mua.”
Hứa Nguyên gãi đầu: “Ăn!”
Điện thoại truyền tới tiếng cười của Hàn Tự, trầm trầm, ít đi vài phần khàn.
Cô ngẩn người: “Anh khỏi bệnh rồi à?”
“Gần như là thế.”
“Ồ.”
Hứa Nguyên bước xuống lầu. Hôm nay Hàn Tự mặc một bộ quần áo thể thao màu trắng đang đứng chờ ở bên ngoài cửa nhà họ Hứa, cô vừa mở cửa đã nhìn thấy người này đứng dựa lưng vào tường và cúi đầu nghịch điện thoại.
Cô lại bất chợt nhớ tới giấc mơ sáng hôm qua.
Trong cái mà cô gọi là ác mộng, Hàn Tự lúc này cũng trông giống như thế.
Hứa Nguyên có chút thất thần.
“Nhìn cái gì thế?” Hàn Tự nghe được tiếng động nên đi đến.
Hứa Nguyên vẫn còn đang ngẩn người, có vẻ như cô không nghe thấy.
Anh khom lưng ghé sát vào cô, khoé môi bị khẩu trang che lại không ngần ngại gì mà cong lên cười: “Hứa Nguyên?”
Mùi hương của xúc xích và thịt sườn bay tới.
Hứa Nguyên hoàn hồn, có chút lơ đễnh: “Bánh kếp đâu?”
Hàn Tự giơ bàn tay xách theo túi gói hàng quơ quơ trước mặt cô.
Nương theo động tác của anh, mùi hương lại càng ngày càng nồng nàn.
Hứa Nguyên bắt lấy: “Anh đang làm gì đấy?”
“Chạy bộ buổi sáng.”
Cô phì cười: “Ở chỗ này á?”
Hiếm hoi lắm hôm nay trời mới không đổ mưa, lần đầu tiên cô thấy được mặt trời trong nhiều ngày liền.
“Không được sao?” Hàn Tự kéo dài giọng nói, không chịu buông chiếc túi đựng bánh.
Thái độ vẫn thiếu đòn như mọi khi.
“Chẳng phải anh hết cảm rồi sao, còn mang khẩu trang làm gì nữa vậy?” Hứa Nguyên nhìn chằm chằm vào tay anh, hỏi.
Hàn Tự kéo cô, kiên quyết lôi cô đi dạo.
Hứa Nguyên rất lười, có thể ngồi thì cô nhất định sẽ không đứng, mặc dù làm nhân viên chăm sóc y tế nhưng thật ra cơ thể của cô khá hư hỏng.
Ngày thường cô trở về nhà là lập tức nằm phịch xuống sô pha ngay, khỏi phải nói đến chuyện đi dạo vòng quanh khu biệt thự.
Xa quá, làm người ta mệt muốn c.h.ế.t.
“Anh làm gì vậy!” Hứa Nguyên không chịu đi.
Hàn Tự liếc cô một cái, một tay túm c.h.ặ.t cánh tay cô để kéo đi.
“Hàn Tự, sao anh lại trở nên như thế này cơ chứ?”
Hàn Tự buông tay, dí sát túi bánh kếp tới trước mặt cô.
Nước sốt do chủ tiệm tự tay pha, không thể mua được ở bất kỳ hàng nào khác, bây giờ mùi hương ấy lại đang quanh quẩn nơi ch.óp mũi, Hứa Nguyên không nhịn được mà vô thức nuốt nước miếng.
“Hàn Tự!”
Anh lại lắc lắc một chút, chỉ cho cô ngửi chứ nhất quyết không cho ăn.
Hứa Nguyên tức giận: “Em không phải cún con đâu.”
Nhưng cơ thể lại rất thành thật mà bước từng bước theo anh.
hằng nguyễn
“Cầm đi.” Thấy cô đã đuổi kịp được bước chân của anh, anh hào phóng nhét túi đựng bánh vào trong tay cô.
Hứa Nguyên “hừ” một tiếng, c.ắ.n một miếng bánh kếp mềm mịn, bên trong có bỏ thêm hai cái xúc xích và thịt sườn dựa theo sở thích của cô, cô c.ắ.n ngay vào miếng thịt thấm đẫm nước sốt.
Ngon ơi là ngon.
Hai người đã đi được một khoảng, cách nhà của Hứa Nguyên ngày một xa dần, cô không khỏi thầm thì: “Sớm biết thế thì khỏi ăn cho rồi."
Hàn Tự liếc xéo cô một cái: “Được thôi, thế em nhả ra đi.”
Hứa Nguyên phối hợp làm hành động nôn mửa, anh bĩu môi, tỏ ý tránh né.
Nhiệt độ không khí mỗi lúc một cao lên, Hàn Tự mới vừa chạy 5km đã đổ mồ hôi. Bị phơi nắng dưới ánh mặt trời giờ này, trên trán của anh chảy ra những giọt mồ hôi mịn, tóc mái ở chỗ trán mềm oặt dán vào trán anh.
Hứa Nguyên chỉ nhìn thôi đã thấy nóng.
“Anh không thấy nóng à? Chỗ này làm gì có người nào khác, anh mang khẩu trang làm gì cơ chứ?” Cô vừa ăn vừa nói, giọng nói mập mờ không rõ.
Hàn Tự cho tay vào trong túi quần, không nhanh không chậm mà bước đi theo nhịp chân của cô: “Anh sợ người nào đó lại nói anh đi lây lan virus.”
Anh kéo kéo khẩu trang, khiến chiếc khẩu trang vốn lỏng lẻo trở nên kín mít, chẳng buồn để ý đến lớp mồ hôi đang chảy ròng bên dưới lớp khẩu trang.
“Ồ, đi hẹn hò với người đẹp thì không sợ, đúng không?” Hứa Nguyên nhướng mày, cười như không cười.
Hàn Tự: “...”
Quả nhiên là kẻ vô ơn, đáng lý nên lây bệnh cảm cho cô.
Hàn Tự cười lạnh: “Hứa Nguyên, sao em lắm chuyện vậy hả? Em hóng chuyện để lớn à?”
Hứa Nguyên dừng lại, nghiêng đầu nhìn anh, cô cười hì hì nói: “Chẳng lẽ anh mới quen em ngày đầu tiên à?”
Cô mỉm cười, ánh mắt sáng lấp lánh.
Hàn Tự: “...” Bực cả mình.
Anh không thèm đếm xỉa tới cô nữa.
Hứa Nguyên gặm được hơn nửa cái bánh kếp, lại không nghe thấy tiếng nói ngứa đòn của người bên cạnh đâu, cô bèn trộm liếc nhìn anh qua khoé mắt.
Vì Hàn Tự đang đeo khẩu trang nên cô chẳng thấy rõ được biểu cảm vui buồn trên mặt của anh, đôi mắt đen láy càng thêm bình tĩnh.
“Này, Hàn Tự!” Cô lấy cánh tay chọc chọc vào eo anh.
Đổi lấy một cái nhìn lạnh nhạt thoáng qua của anh.
Hứa Nguyên hắng giọng: “Tháng sau căn homestay ở Sùng Minh của anh có phòng không?”
Hàn Tự nghe vậy, cuối cùng cũng nhìn cô, nét mặt dần dần nhuộm ý cười: “Ơ kìa!”
Anh nhìn cô c.ắ.n vài miếng bánh kếp, má cô phình lên trong tức khắc, khoé miệng dính nước sốt đảo qua đảo lại theo cô.
Hứa Nguyên trông như thế này chẳng hề có xíu lực công kích nào, trái lại còn rất ngốc nghếch, ngốc đến mức đáng yêu.
“Sao cô giáo Hứa lại hỏi thăm tới căn homestay anh mở vậy nhỉ?” Hàn Tự cười hỏi.
Cách nói của anh thật sự quá sến súa, Hứa Nguyên quen chân đá anh một cái, anh cũng không tránh đi, để mặc cô in một dấu chân lên ống quần.
Cô mang dép lê đi ra ngoài, lúc nhấc chân đá không kiểm soát được sức lực, chiếc dép lê tai thỏ màu hồng nhạt bỗng chốc bay v.út ra ngoài.
Tai thỏ lăn hai vòng, dừng lại bên cạnh bồn hoa.
Hứa Nguyên: “...”
Hàn Tự: “...”
Hứa Nguyên siết c.h.ặ.t cái bánh kếp ở trong tay. Cô nhìn về phía chiếc dép rất là nhếch nhác cách đó không xa, phần đế hướng lên trời, phần đầu chúi xuống đất.
Trên trán đột nhiên phát ra tiếng “vo ve”.
Bàn chân không mang dép bước trên mặt đất trông rất gồ ghề.
Cô nín thở, nhấc lên không được mà thả xuống cũng không xong, qua một lúc lâu mới bật ra được một tiếng cười.
Quên đi, ở trước mặt Hàn Tự cô đã chẳng còn tí mặt mũi nào từ lâu rồi.
Hứa Nguyên cam chịu định đi nhặt dép về, mới vừa nhảy một bước đã có một bóng người xuất hiện ở đằng trước. Người vừa bị cô đá đi vòng qua cô, chỉ cần vài bước đã tới chỗ bồn hoa, rồi sau đó anh khom lưng nhặt chiếc dép lê lên và cầm nó.
Hứa Nguyên: “...”
“Cái đó…” Cô không biết nên nói cái gì.
Tuy là da mặt khá dày nhưng cô vẫn nói không nên lời.
“Làm nhiều việc bất nghĩa quá rồi nên giờ bù đắp lại.” Hàn Tự quay về, trong mắt mang theo ý cười: “Hứa Nguyên, ăn sáng đi.”
Anh đứng trước mặt cô, sau đó ngồi xổm xuống, cầm chiếc dép lê màu hồng đặt cạnh chân cô.
Hứa Nguyên: “...”
Cô không thể thốt ra câu nào.
Mọi thứ trong tầm mắt đều là đầu của Hàn Tự.
Lưng cô cứng đờ, dường như trán cũng bắt đầu đổ mồ hôi.
Nóng ghê.
Hàn Tự đứng dậy, lùi ra sau vài bước rồi nhìn cô.
Hứa Nguyên lúng ta lúng túng mang dép lê vào, cô không được tự nhiên mà né đi ánh mắt của anh: “Em định tháng sau sẽ đi nghỉ phép với Vi Vi ở Sùng Minh.”
Cô kéo về đề tài lúc nãy.
Hàn Tự chỉ mỉm cười.
Hứa Nguyên lại muốn đá anh, cô cúi đầu trông thấy đôi tai thỏ bên chân phải bị dính bụi, chỉ đành ra ra vẻ hung dữ hỏi: “Rốt cuộc là có còn phòng không?”
Khi căn homestay đầu tiên của Hàn Tự sửa sang xong, cả đám bọn họ đều đã từng tới đó, cô đi xung quanh nơi ấy với thái độ soi mói, nào ngờ cô lại chẳng thể thốt thành lời câu “không đẹp”.
Anh như con giun đũa ở trong bụng cô, bày trí chỗ này cũng hợp ý với cô.
Sau đó anh lại mở thêm mấy căn homestay khác, rõ ràng là từng phong cách hoàn toàn khác nhau, thế nhưng kỳ lạ ở chỗ là thẩm mỹ ở mỗi căn đều rất hợp gu của cô.
Chẳng trách ngày còn đi học anh là hạt giống tốt ở trong mắt giáo viên.
Hồi trước lúc Hàn Tự còn là thực tập sinh, anh đi theo giáo viên của mình làm trợ lý, quần thể kiến trúc mà họ tham gia thiết kế còn được lên hẳn CCTV và báo cáo thường niên hằng năm về kiến trúc. Kết quả là sau khi tốt nghiệp đại học, anh lại từ bỏ con đường kiến trúc rộng mở mà những người khác hằng ao ước, ngay cả công ty kiến trúc có tiếng trong nghề của nhà mình anh cũng không chịu đi làm.
Một hai phải tự mở homestay.
Hứa Nguyên cũng không biết rõ việc này, mọi người hỏi anh rất nhiều lần nhưng anh vẫn không chịu nói.
“Không có phòng trống.” Hàn Tự giúp cô giảm bớt sự khó xử nên đi theo đề tài của cô.
Hứa Nguyên vừa nghe thấy thế liền giơ nắm đ.ấ.m qua: “Không có phòng? Anh có gan nói không có à?”
“Em vẫn cứ muốn đi đấy!”
Cô biết Hàn Tự lúc nào cũng giữ riêng một phòng cho người thân.
Hàn Tự tránh trái né phải, khiến cô phải đuổi theo anh, mỗi lần cô muốn đuổi kịp anh thì anh lập tức tăng tốc, rồi sau đó lại giảm tốc độ xuống, cứ lặp đi lặp lại như thế.
Cho tới khi cô thở hồng hộc, vừa xoa eo vừa trừng anh.
Hàn Tự dừng lại theo, anh vẫy vẫy tay với Hứa Nguyên: “Vậy em hỏi anh còn phòng hay không làm cái gì?”
Hứa Nguyên mệt đến mức ngồi xổm xuống đất, trán ngứa ngáy, mồ hôi chảy nhễ nhại, thoáng cái đã chảy đến vành tai: “Em khách sáo thôi mà.”
Có lẽ do vừa mới vận động xong nên đôi mắt của cô càng sáng hơn, những vụn sáng nhỏ le lói.
Hàn Tự ngừng trêu cô, anh rất vui vẻ: “Được thôi, để anh bảo người sắp xếp.”
Hứa Nguyên cất bánh kếp vào trong túi, buộc lại trên cổ tay, sau đấy cô khoanh tay nhìn anh chằm chằm không chớp mắt.
“Em muốn làm gì?” Anh cũng nóng đến nỗi mồ hôi tuôn đầy đầu: “Hứa Nguyên, em lại nghĩ ra ý đồ xấu xa gì nữa rồi?”
Hứa Nguyên cười híp mắt, quơ quơ cổ tay đang buộc túi đựng bánh: “Ngon thật sự.”
“Hiếm khi thấy anh tốt bụng đi xếp hàng như vậy.”
Hàn Tự không nói gì, chẳng thể làm gì được cô, anh đi tới kéo cô lên: “Đứng lên đi, đừng ngồi xổm nữa.”
Cô thuận theo mà đứng lên, trọng lượng đè hết lên cánh tay anh. Cô mỉm cười, lúm đồng tiền nở như hoa.
“Có chuyện thì nói thẳng đi.” Hàn Tự không d.a.o động: “Không có gì thì miễn bàn.”
Đợi Hứa Nguyên đứng thẳng lên anh mới buông cô ra.
Hứa Nguyên: “...”
Cô lại đuổi theo anh: “Ông chủ, hay là anh cũng đi nghỉ chung với bọn em nhé?”
“Em nghe Diêu Khải Việt bảo gần đây anh phải thức đêm vẽ bản vẽ, chắc anh mệt lắm nhỉ. Tháng sau anh đi chung với bọn em đến Sùng Minh hít thở không khí đi! Nhân tiện kiểm tra luôn công việc của cấp dưới anh, đúng không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hứa Nguyên lại mở túi đựng bánh ra ăn tiếp: “Gọi cả Diêu Khải Việt đi cùng nữa. Ông chủ bao luôn homestay và ăn ở!”
Hàn Tự quay đầu lại mỉm cười với cô: “Em nghĩ đẹp thật đấy.”
Anh thả chậm bước chân, Hứa Nguyên nhảy nhót đuổi theo anh: “Hoặc là gọi cô gái đẹp đẹp tối hôm qua cũng được á, chúng ta có thể…”
Sắc mặt của Hàn Tự trầm xuống, biểu cảm dần dần thay đổi.
Hứa Nguyên không nhận ra, cô vẫn còn đang nói: “Chúng ta có thể làm quen.”
Đôi mắt cô đột nhiên bị che lại, là tay của Hàn Tự.
Lòng bàn tay của anh ôm lấy đôi mắt cô rồi đẩy cô ra xa, khiến cho cả mắt và mũi của cô đều bị biến dạng.
Hứa Nguyên hét lên ngay tức khắc: “Này này này, anh nhẹ cái tay thôi chứ! Anh phải bồi thường cho em vì mấy nếp nhăn này đấy!”
Hàn Tự thả lỏng lực tay, dùng ngón tay lúc nãy lỡ dính nước sốt bôi lên mặt cô: “Hừ.”
Anh hừ lạnh: “Em đi tìm Đào Tri Sơ đi!”
Nói xong, anh nghênh ngang mà đi.
Hứa Nguyên xoa xoa mặt: “Hàn Tự!”
Cô càng đuổi theo, anh lại càng đi nhanh.
Đến khi cô muốn chạy thì Hàn Tự bất chợt dừng lại.
Bất ngờ không kịp phòng bị nên Hứa Nguyên lập tức va vào người anh.
“Ui da.” Cô chặn chiếc áo lại.
Nước sốt của bánh kếp dính lên cái áo trắng của Hàn Tự, vài giọt sẫm màu, vô cùng rõ rệt.
Hứa Nguyên mím môi, làm bộ như không thấy gì.
Hàn Tự cũng không quay đầu lại: “Bánh kếp kiểu Trung mười bốn tệ năm, chuyển khoản qua WeChat.”
Hứa Nguyên: “...”
Cái tên Hàn Tự này!
Cô giơ tay lên, còn chưa kịp đ.á.n.h tiếp thì anh đã đi rồi.
Dáng người cao tăm tắp ngày một xa dần.
Hứa Nguyên tức giận đến mức giậm chân, cô lôi điện thoại ra, giơ chiếc bánh kếp ăn được hơn phân nửa lên rồi chụp một tấm ảnh đăng lên vòng bạn bè.
“Hứa Nguyên: Bánh! Ác! Tâm!”
Ba chữ, cộng thêm ba dấu chấm than.
Vòng bạn bè “lả tả” nhảy ra mấy cái thông báo bình luận.
“Diêu Khải Việt: Đồ ăn không tồi ”
“Tưởng Minh Châu: Đồ ăn không tồi...”
Đội ngũ chỉnh tề làm Hứa Nguyên nhìn mà thấy đau mắt.
Chẳng hiểu sao cô lại nhấp vào bức ảnh đó.
Camera lấy nét vào chiếc bánh kếp, bối cảnh mơ hồ hiện ra một bóng người màu trắng.
Ai quen thân đều có thể nhận ra đó là Hàn Tự.
Thảo nào…
Hàn Tự bị người khác ngàn hô vạn gọi ung dung tới trễ, chỉ gửi cho cô một cái biểu cảm xem thường.
Trông rất khó chịu.
Hứa Nguyên quả quyết xóa luôn bài viết ở vòng bạn bè.
Trên đường về nhà cô nhận được điện thoại của mẹ Đào Tri Sơ.
Mẹ Đào: “Nguyên Nguyên, tối nay con có rảnh không? Tới nhà dì ăn cơm nhé?”
Hứa Nguyên do dự.
Cô chưa nói với bất kỳ ai rằng thật ra lần này sẽ là lần cuối cùng cô theo đuổi Đào Tri Sơ, cũng là lần cuối cùng cô hỏi anh ấy câu “anh có muốn làm bạn trai em không”. Cô đã làm tất cả mọi thứ có thể, nếu anh ấy vẫn từ chối thì cô cũng chẳng thể đuổi theo nữa. Cô không muốn Đào Tri Sơ bị người lớn trong nhà ép buộc anh ấy làm chuyện mà anh ấy không thích chỉ bởi vì mối quan hệ của cô.
Cô có để mất anh ấy thì cũng chẳng sao cả.
Hứa Nguyên nghĩ, cô không muốn mình sẽ sống như một người mà bản thân căm ghét.
Lời từ chối đã ở ngay đầu lưỡi, nhưng mẹ Đào lại nói thêm: “Buổi chiều Tri Du xuống máy bay. Dì không có ý gì khác, chỉ là Tri Du vất vả trở về từ Bắc Kinh, dì chỉ muốn mời các con ăn một bữa cơm tối thật vui vẻ mà thôi.”
Hứa Nguyên kinh ngạc.
Đào Tri Du là chị em sinh đôi của Đào Tri Sơ. Bọn họ học chung với nhau suốt mấy năm liền, cho đến khi Đào Tri Du tốt nghiệp đại học, đột nhiên chị ấy lại đi tới Bắc Kinh để học lấy bằng tiến sĩ.
Trước kia họ còn gán ghép Đào Tri Du với Hàn Tự, thế nên lúc chị ấy tốt nghiệp đại học và đi Bắc Kinh, mọi người đều cho là chị ấy đã nên duyên với Hàn Tự.
Lần này chị ấy trở về…
Hứa Nguyên sửa lại ý định: “Được ạ, buổi tối con qua đó nhé dì.”
Lúc Hứa Nguyên nhìn thấy Đào Tri Du, thật sự cô cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Không biết chị ấy đã cắt tóc ngắn từ khi nào, tóc chị bây giờ đã ngắn lên đến tận cằm, không còn dáng vẻ dịu dàng, yếu đuối như trước đây, trông có vài phần trưởng thành. Nhưng vì trời sinh chị có khuôn mặt giống em bé, nên nhìn vào vẫn chẳng thể đoán ra tuổi thật.
Buổi tối ăn cơm, không có nhiều người lắm, chỉ có bố mẹ bên nhà họ Đào, Đào Tri Sơ, Đào Tri Du và còn có Hứa Nguyên. Để tránh khỏi việc bị người lớn gán ghép. Đào Tri Du dứt khoát đưa Hứa Nguyên ra vườn hoa nhỏ của nhà họ Đào.
“Chị Tri Du, bao giờ chị về lại Bắc Kinh?” Hứa Nguyên chống cằm hỏi.
Bởi vì Đào Tri Du pha trà rất ngon, nên chị ấy đã bắt tay rửa lá trà, động tác trông vô cùng lưu loát, xem rất đẹp mắt.
Hứa Nguyên nhìn đến mức không thể rời mắt.
Đào Tri Du nghe vậy, cười nhạt: “Đến khi tốt nghiệp thì sẽ đi.”
Hiện tại chị ấy còn đang đi học.
Hứa Nguyên sững sờ, nheo mắt lại cẩn thận đ.á.n.h giá.
Cô nhỏ hơn Đào Tri Sơ 2 tuổi, chỉ là cô nhảy cấp, thành bạn học với bọn họ. Lúc cô chơi cùng với đám người Hàn Tự thì ghét nhất là lúc bị bọn họ lấy tuổi thật của cô ra nói, chỉ có riêng Đào Tri Du là cô cam tâm tình nguyện gọi một tiếng chị.
Theo quan sát của Hứa Nguyên, Đào Tri Du dịu dàng, tính tình lại rất tốt. Lúc nói chuyện với người khác, chị ấy từ đầu đến cuối đều nở nụ cười vô cùng ấm áp. Chỉ cần chị ấy nhìn người khác là chị nhìn rất chăm chú, giống như trong mắt chị ấy chỉ có một mình họ vậy.
Đó là điều Hứa Nguyên vĩnh viễn không thể làm được.
Chỉ là lúc này, Hứa Nguyên cảm thấy rất rõ ràng rằng, người chị tri kỷ dịu dàng trong nhóm người bạn này đang có tâm sự.
Nói mấy lời cũng không thể vui vẻ hơn.
Trái tim Hứa Nguyên cũng vì thế mà thắt lại.
“Chị Tri Du, chị làm sao vậy?” Lúc nói chuyện với Đào Tri Du, giọng nói của cô vô thức trở nên nhẹ nhàng hơn.
Những lúc ở cùng Đào Tri Du, Hứa Nguyên vĩnh viễn không thể kiêu ngạo được.
“Không có gì.” Đào Tri Du pha trà xong, chị ấy đưa chén trà cho Hứa Nguyên: “Có những lúc chị rất hâm mộ em.”
Giọng nói của chị ấy rất dịu dàng, kèm theo một nụ cười yếu ớt.
Hứa Nguyên nhận lấy, cái miệng nhỏ nhấp thử một chút: “Em thì có gì đáng để hâm mộ chứ?” Cô cũng cười cười.
Đào Tri Du trầm mặc vài giây, ánh mắt của chị ấy phản chiếu lại ánh trăng đêm nay, giống như một luồng sáng yếu ớt.
Qua một lúc lâu, chị ấy nhìn Hứa Nguyên: “Hâm mộ em vì em có thể thẳng thắn nói thích một người.”
Hứa Nguyên sửng sốt, gãi đầu cười: “Đào Tri Sơ?”
Cô tự chế giễu nói: “Em lúc nào chẳng vậy.”
Đào Tri Du mỉm cười nhìn cô: “Vì sao lại thích Đào Tri Sơ?”
Chị ấy nghiêm túc hỏi, không thiên vị, cũng không phải vì Đào Tri Sơ là em trai ruột của mình mà không có nguyên tắc giúp đỡ anh ấy.
“Đương nhiên là bởi vì Đào Tri Sơ từ trước đến nay không cãi nhau với em giống như Hàn Tự.” Hứa Nguyên không cần nghĩ ngợi gì mà trả lời.
Đào Tri Du buồn cười: “Vì sao không phải Diêu Khải Việt? Cậu ấy cũng như vậy mà?”
“Làm sao có thể giống nhau được chứ? Diêu Khải Việt là em họ của Hàn Tự, bọn họ…”
Dừng ở từ “bọn họ” rất lâu sâu cô cũng không thể nói tiếp được.
Đào Tri Du lại rót thêm một chén trà nữa cho Hứa Nguyên, ánh mắt dịu dàng lại có chút bất đắc dĩ.
Hàn Tự thường nói Hứa Nguyên ngây thơ, mọi người thì nói cô là một nữ bá vương, nói tình tình cô bướng bỉnh, cố gắng kiên trì là nguyên tắc sống của cô, chỉ sống trong thế giới nhỏ của mình. Nhưng Đào Tri Du lại cảm thấy, một Hứa Nguyên kiêu ngạo, bá đạo lại có nội tâm yếu mềm hơn bất kỳ ai.
“Chị biết ý tứ của bố mẹ chị, em cũng đừng để ý.” Đào Tri Du nói: “Thật ra thằng bé Đào Tri Sơ, nó…”
Lời còn chưa dứt đã bị Hứa Nguyên cắt ngang: “Em biết.”
“Chỉ là anh ấy không thích em mà thôi.” Cô nở nụ cười ngọt ngào với Đào Tri Du.
Chị ấy nghe thấy thế, cả khóe mắt đều hiện rõ vẻ tiếc nuối.
Có những lời không nên nói ra.
Hứa Nguyên để chén trà xuống, cô nằm lên cánh tay đang để trên bàn, trong tầm mắt chỉ toàn là vầng trăng sáng trên cao kia.
“Chị Tri Du, em chỉ có chút hoang mang trong một thời gian ngắn. Giống như lúc bắt đầu học trung học, em đã thích Đào Tri Sơ, nó đã thành thói quen đối với em rồi. Ngoại trừ việc thích anh ấy ra, thì em còn có thể thích ai khác nữa chứ?”
Trong lời nói toàn là tính khí trẻ con, Đào Tri Du cười dịu dàng.
Chị ấy suy nghĩ rồi chậm rãi nói ra những lời đã giấu trong lòng bao lâu nay.
“Nguyên Nguyên, chúng ta đều đã trưởng thành, tình bạn hay tình yêu chân chính có lẽ một ngày nào đó chúng ta sẽ nhận ra.”
Giọng nói của Đào Tri Du như tiếng đàn dương cầm, từng chút rơi vào trong lòng Hứa Nguyên.
Tuy rằng cô không hiểu câu nói của chị có ý gì.
“Nguyên Nguyên, hãy gỡ cái nhãn “thích” trên người Đào Tri Sơ xuống, em sẽ nhận ra thôi.” Đào Tri Du kiên nhẫn chỉ dẫn cho cô.
Hứa Nguyên nghĩ, rốt cuộc là ai bắt nạt Đào Tri Du?
Cô tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho người đó.
“Chị Tri Du, không phải chị là vì Hàn Tự đấy chứ?” Hứa Nguyên thử hỏi.
Cô mới phát hiện ra, chị Tri Du của cô có khí chất rất giống với mỹ nữ cô đã trông thấy vào tối hôm qua, đều là một người cực kì dịu dàng.
Là kiểu mà Hàn Tự thích.
Từ trước đến nay quan hệ của Hàn Tự và Đào Tri Du cũng rất tốt. Anh là một người ngang ngược như vậy cũng chỉ nhẹ giọng với một mình Đào Tri Du. Bọn họ cũng nghĩ Hàn Tự thích Đào Tri Du, còn tác hợp hai người họ.
Chỉ là sau này không biết vì điều gì, bọn họ không nói chuyện với nhau nữa, Đào Tri Du còn cố tình đi học ở Bắc Kinh.
Hứa Nguyên nóng nảy, lôi kéo Đào Tri Du: “Chị Tri Du, không phải là chị nghe tin Hàn Tự đang hẹn hò với một mỹ nữ nào đó nên mới từ Bắc Kinh trở về đấy chứ?”
“Mỹ nữ?” Đào Tri Du kinh ngạc.
Không phải Hàn Tự…
Chị ấy che khuôn mặt đang tức giận, bất bình của Hứa Nguyên lại, giải thích: “Sao chị với Hàn Tự lại như thế được?”
“Nhưng không phải hai người…” Hứa Nguyên không hiểu.
“Không có vấn đề gì với Hàn Tự, chị với cậu ấy cũng không thể nào có tình cảm, một chút khả năng cũng không có.”
Hứa Nguyên nhẹ nhàng thở ra: “May là không phải vì Hàn Tự, nếu không em…”
Cô đối mặt với ánh mắt của Đào Tri Du, cặp mắt xinh đẹp kia không che giấu một chút cảm xúc nào.
“Nếu không em…” Hứa Nguyên xấu hổ không nói tiếp được: “Vậy chị làm sao thế?”
Đào Tri Du thu lại ánh mắt: “Về sau có lẽ em sẽ hiểu được.”
Trong giọng nói của chị ấy cất giấu một chút phiền muộn, Hứa Nguyên nhìn sang, dưới ánh trăng soi sườn mặt của chị càng thêm mềm mại, hình ảnh hiện lên giống như trong trí nhớ của cô.
Là một người chị thông minh, thấu hiểu.
Cho dù chị ấy có từng đi Bắc Kinh, dù hai người từng lâu ngày không gặp hình như mọi thứ cũng chẳng thay đổi cái gì.
Buổi tối, Hứa Nguyên từ nhà họ Đào trở về nhà. Hai nhà vốn không xa, cô chậm rãi đi bộ, trong đầu vẫn còn suy nghĩ về chuyện của Đào Tri Du.
Trong lòng có chút lo lắng.
“Đang đi lang thang ở đâu đấy?”
Tiếng cười khẽ đầy sự gợi đòn vang lên.
Hứa Nguyên dừng lại, Hàn Tự từ phía sau bồn hoa đi ra.
Anh đã thay một chiếc áo T-shirt màu đen, vẫn là chiếc quần thể thao ấy, ở trong bóng đêm quả thật khiến người ta khó mà phát hiện ra.
“Anh trốn ở đấy làm gì?” Hứa Nguyên trừng mắt.
“Trốn?”
“Không phải sao?” Hứa Nguyên không buông tha.
Hàn Tự cười nhạo: “Anh chạy trong khu nhà của mình thì làm sao?”
Cô liếc xéo anh một cái, tăng nhanh tốc độ: “Đúng là âm hồn không tan.”
Buổi sáng chạy, buổi tối cũng chạy.
Hàn Tự không nhanh không chậm đi theo cô: “Anh không chạy đến nhà của em.”
Hứa Nguyên cụp mắt xuống. Hai cái bóng, một trước một sau, không biết có phải do góc nhìn hay không nhưng lại thấy hai cái bóng lại dính c.h.ặ.t lấy nhau.
Cô cố ý tránh ra một chút, bóng của Hàn Tự trên mặt đất cũng tách ra: “Anh yêu vận động từ bao giờ vậy? Sáng sớm chạy, tối chạy, cũng chẳng thấy anh mệt.”
Phía sau truyền đến tiếng bước chân, ngày càng gần.
Hàn Tự đi bên cạnh cô, nghiên đầu hỏi: “Lạ vậy? Em quan tâm anh sao?”
Hứa Nguyên khó chịu: “Ai quan tâm anh? Em còn đang cảm thấy có phải anh đang theo dõi em không đấy. Sao em đi chỗ nào cũng gặp được anh vậy?”
Hàn Tự cười cười, không nói gì.
Anh ngẩng đầu nhìn ánh trăng xa xôi, đã lâu không có thời tiết tốt như vậy, thật sự rất dễ chịu.
Hai người cùng nhau đi trên con đường về nhà, cũng không có ai nói thêm câu gì. Thời gian bình yên ngắn ngủi, Hứa Nguyên liếc trộm người con trai bên cạnh.
Đèn đường trong khu biệt thự rất sáng, tia sáng ấy phản chiếu lên người anh, dáng người cao ngất kia càng làm cho người ta có cảm giác ấm áp.
Bộ dạng yên tĩnh này thật sự rất đẹp.
Thực ra anh là kiểu người luôn được các cô gái yêu thích, hào quang trên mặt cũng đủ để gạt người ta, chỉ là tính tình quá xấu, miệng lưỡi thì vô cùng độc.
Hứa Nguyên băn khoăn một lúc lâu mới hỏi: “Nghe nói homestay của anh đang có chút vấn đề?”
Hàn Tự nhìn sang, nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
Cái bóng của hai người ngày càng gần hơn, Hứa Nguyên cúi đầu, nhấc chân giẫm lên chân anh một cái.
Trước đây họ luôn cùng nhau về nhà, cô rất thích việc giẫm lên cái bóng của anh, giống như làm như vậy thì có thể thắng anh, mà đương nhiên là anh không chịu như vậy.
Nhưng lúc này anh lại không tránh đi.
Hứa Nguyên dùng sức giẫm hai cái, tâm tình trở nên vui vẻ hơn trong nháy mắt.
Hàn Tự: “...”
Nhìn cô cười ngây ngô, chân mày của anh cũng nhiễm một chút ý cười.
Đồ ngốc.
Hứa Nguyên đầy sức sống: “Nói đi, có chuyện gì? Anh nói ra cho em vui vẻ một chút.”
Hàn Tự nở một nụ cười, trợn mắt nhìn cô.
Hứa Nguyên cũng không để ý, đến gần: “Nói đi mà.”
Anh nâng tay, cô đã theo bản năng tránh ra xa, sợ anh lại bóp mặt cô lần nữa: “Quân t.ử dùng tài hùng biện không dùng vũ lực.”
Tay anh cong lại, b.úng vào cái trán cô: “Hứa Nguyên, em có bị ấu trĩ không?”
Hứa Nguyên che trán lại, lên án: “Em đang quan tâm anh đó!”
“Ồ, cảm ơn em!”
“Vậy anh nói đi.”
Hai tay Hàn Tự đút vào túi quần, do dự một lúc: “Bản thiết kế lúc trước có chút vấn đề.”
Anh không giấu diếm nói: “Tỉ lệ không đúng, phải sửa lại.”
“Còn vượt qua mức ngân sách đề ra.”
Lúc nói chuyện nghiêm túc anh sẽ thu lại dáng vẻ thường ngày, thay vào đó là sự nghiêm chỉnh.
Trong lòng Hứa Nguyên hơi rung động, trêu chọc: “Ông chủ Hàn, ngài nhiều homestay như vậy chẳng nhẽ còn thiếu tiền?”
Cô lại tiếp tục giẫm lên cái bóng của anh.
Hàn Tự thấy thế, lùi về phía sau làm cô giẫm vào khoảng không.
“Sao lại không thiếu tiền được?” Anh cười: “Không thì cô giáo Hứa tài trợ một chút đi?”
Hứa Nguyên túm lấy cánh tay của anh, không cho anh cử động: “Nếu em tài trợ thì sao?”
Cô nhìn anh, bắt chước vẻ mặt của anh.
Hàn Tự nói: “Em muốn ở homestay thế nào cũng được.”
Anh cũng nhìn cô, ánh mắt sáng quắc.
“Lừa quỷ, ai mà tin…” Hứa Nguyên không tin.
Không nghĩ tới, vẻ mặt anh trông cực kỳ nghiêm túc.
Dưới ánh mắt chăm chú của anh cô dần dần thu lại nụ cười.
“Thật hay giả?”
“Thật.”
Cô buông tay anh, lại giẫm lên cái bóng của anh: “Hàn Tự, anh cũng chẳng biết xấu hổ là gì ha? Tiền lương một tháng của em được bao nhiêu mà anh lại đ.á.n.h chủ ý lên người em?”
“Lên kế hoạch từ lâu rồi.”
Hàn Tự cười nhưng không nói gì.
Hứa Nguyên ồn ào đủ rồi mới chủ động nói: “Chị Tri Du trở về rồi!”
“Ừ, anh biết rồi.” Hàn Tự vẫn đi theo cô như nãy giờ.
“Anh biết rồi á?”
“Ừ.”
Hứa Nguyện mở to mắt: “Hàn Tự.”
Cô dừng lại chờ anh: “Chị Tri Du đã về sao anh lại không có chút cảm xúc gì thế?”
Hàn Tự nhíu mày, sắc mặt nhìn không được tốt lắm: “Hứa Nguyên, nói xong chưa?”
“Sao em lại phải làm vậy? Không phải lúc trước anh thích chị Tri Du sao?”
Hàn Tự: “...”
Anh tức đến hộc m.á.u.
"Ai thích Đào Tri Du?” Anh tức giận: “Cũng không biết là ai đồn vớ vẩn, còn tự mình cho là đúng.”
“Không phải anh thích chị Tri Du à? Nếu không thì anh cũng phải biết, chị Tri Du tốt như vậy, em không để anh hưởng đâu.”
Hàn Tự: “...”
Anh phải nhịn cục tức trong lòng xuống.
Hàn Tự cố gắng nhẫn nhịn: “Hứa Nguyên, từ lúc anh với Đào Tri Du quen biết đến bây giờ không có cái kiểu quan hệ mà em đang nghĩ trong đầu.”
“Không phải em…” Hứa Nguyên bị bộ dạng nghiêm túc này của anh dọa cho phát sợ.
Không khỏi có chút tủi thân.
Hàn Tự cứng rắn ngắt lời cô: “Cả Ninh Hạ cũng vậy.”
Ánh mắt Hứa Nguyên lại sáng lên: “Ninh Hạ là ai? Là mỹ nữ tối qua sao?”
Hàn Tự cười lạnh: “Mau thu lại cái suy nghĩ đen tối trong đầu em đi.”
“Này, anh đúng thật là…” Hứa Nguyên chống nạnh: “Quên đi, quên đi, anh nói đi.”
“Đây là bạn thân của Dung Dung, sinh viên mỹ thuật hội hoạ, năm nay tốt nghiệp nghiên cứu sinh, tìm anh có chút việc.” Hàn Tự tức giận: “Đừng nói lung tung trước mặt em ấy.”
Hứa Nguyên không phục: “Ai nói lung tung chứ?”
Cô dừng lại một chút: “Ra là bạn thân Dung Dung, bảo sao nhìn có chút quen.”
Dung Dung là em họ của Hàn Tự, thật ra cùng tuổi với cô nhưng cô nhảy cấp, hai người chỉ là bạn học cùng tiểu học trong một thời gian ngắn.
Đột nhiên Hứa Nguyên thấy việc làm rõ mỹ nữ kia là ai có chút vô nghĩa, từ một bước biến thành hai bước, bước chân ngày càng chậm.
Hàn Tự không kiên nhẫn nữa: “Đi chậm làm gì? Đã chín giờ rồi!”
“Dù sao về nhà cũng chỉ có mình em.” Hiếm khi Hứa Nguyên dỗi anh.
Hai tay cô chắp ra đằng sau, nhìn chằm chằm cái bóng của bản thân trên mặt đất. Lúc này Hàn Tự đi đằng trước cô, hai người cách nhau khá xa, trên mặt đất cũng chỉ có cái bóng của cô.
“Người ở đâu cũng giống nhau.” Cô nói.
Bố mẹ cô bận rộn công việc, có rất ít thời gian dành cho cô. Từ nhỏ đến lớn cô chỉ có thể dựa vào việc gặp rắc rối để có được sự chú ý từ bố mẹ.
Hàn Tự quay đầu chờ Hứa Nguyên, bóng dáng của cô gái nhỏ trông có vẻ rất cô đơn.
“Hứa Nguyên, ăn đồ nướng không?” Anh hỏi.
Hứa Nguyên ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau, cô lập tức hạ ánh mắt xuống: “Hàn Tự!”
Rốt cuộc thì cô cũng tăng tốc: “Không thì anh mời em ăn xiên nướng đi?”
Hàn Tự cong môi, vẻ mặt “Ra là thế”: “Vì sao phải là anh mời?”
Hứa Nguyên nghiêm túc nói: “Bởi vì anh đói bụng, là anh muốn ăn mà?”
Hàn Tự: “...”
“Anh đang nghèo, còn thua lỗ nữa.” Anh cũng nghiêm túc: “Không thì em mời đi?”
“Quỷ hẹp hòi! Không phải chỉ là một chút đồ nướng thôi hay sao? Sao anh lại nhỏ mọn như vậy?
Hàn Tự ra vẻ không kiên nhẫn: “Còn không đi nhanh?”
Trong vòng một giây Hứa Nguyên đã thay đổi sắc mặt, đi lên đến bên cạnh anh: “Đại gia Hàn, hôm nay rốt cuộc ngài cũng là con người rồi.”
Cô bị Hàn Tự vỗ cho một cái, không nặng cũng không nhẹ, thật ra là không đau.
“Hàn Tự!” Cô theo thói quen định kêu la.
Hàn Tự lập tức quay đầu: “Anh cảm thấy anh hơi mệt muốn về nhà rồi.”
Hứa Nguyên chạy nhanh đến túm lấy vạt áo phông của anh: “Anh là một đại gia mà, sao lại nhỏ mọn như vậy?”
Cô lập tức kéo anh đi.
“Anh nhỏ mọn? Hứa Nguyên, em sờ lại lương tâm của em đi, tiền bánh kếp sáng nay em đã trả anh chưa?”
“Em mặc kệ.”
Sáng sớm thứ hai, hiệu trưởng đột nhiên kiểm tra phòng bếp, khiến cho toàn bộ người trong phòng không kịp chuẩn bị gì.
Hứa Nguyên dẫn hiệu trưởng xuống phòng bếp kiểm tra. Kết quả chuỗi tờ nhãn dán mẫu được dán trong phòng bếp đã bị rơi xuống đất.
Thêm mấy việc linh tinh nữa, khiến cho Hứa Nguyên và đồng nghiệp bị mắng xối xả.
Cô còn bị mời lên phòng hiệu trưởng.
Hiệu trưởng trẻ hơn so với mẹ cô một chút, bình thường đều cười vui vẻ nhưng một khi vào công việc thì vô cùng nghiêm khắc.
Bà ấy đi thẳng vào vấn đề, nói với Hứa Nguyên: “Cô giáo Hứa, chăm sóc sức khỏe là một công việc nghiêm túc, phải cẩn thận.”
“Tôi không quan tâm cô đến nhà trẻ làm là có mục đích gì, dù là cô vì có thể được nghỉ đông hay nghỉ hè hay vì bất kỳ lý do nào khác thì tôi cũng hy vọng trong thời gian công tác cô sẽ hoàn thành công việc một cách nghiêm túc.”
Đây là cố ý nói tâm trí Hứa Nguyên không để tâm vào công việc, nói cô không có trách nhiệm.
Từng cái đều như cố tình nhắm vào cô.
Không hiểu sao Hứa Nguyên lại cảm thấy có chút tủi thân.