— "Thiếu phu nhân, hôn lễ này... người còn muốn tiếp tục không?" — Quản gia ngập ngừng nhìn ta.
— "Tiếp tục chứ." — Tất nhiên là phải tiếp tục rồi.
Phụ thân ta vốn giữ chức vụ trong Khu Mật Viện, nắm giữ tình báo thiên hạ. Ta không tin ông ta không nhận được chiến báo chủ tướng Nhạc gia quân đã t.ử trận.
Đã biết vậy mà vẫn nhẫn tâm gả ta qua đây, ta tuyệt đối không có lý do gì để quay về phủ nữa.
Việc cấp bách lúc này là dựa vào thân phận Thiếu phu nhân Nhạc gia để lấy lại miếng ngọc bội Âm Dương mà mẫu thân để lại trước lúc qua đời.
Ta tiến lên một bước, nâng tấm bài vị vừa đổ dưới đất lên, ngón tay nhẹ nhàng vén khăn hỷ đỏ, cẩn thận lau chùi một chút.
Bên trên khắc chữ mạ vàng lấp lánh: Võ An Thiếu tướng quân Nhạc T.ử Ly. Tấm bài vị mới tinh, mực viết vẫn chưa khô hẳn.
Quản gia thấy ta kiên quyết hành lễ, liền lau nước mắt, hô vang:
— "Nhất bái thiên địa!"
Ta ôm bài vị của phu quân, hướng về phía cửa phủ mà bái xuống. Trăng sáng treo cao, nhưng chẳng hiểu sao trong chớp mắt mây đen bỗng phủ kín bầu trời. Ta rũ mi mắt.
— "Nhị bái cao đường!"
Ta xoay người, hướng về phía những bài vị trong từ đường, cung kính bái lần nữa. Bỗng một luồng âm phong thổi qua.
"Lạch cạch" hai tiếng, ta thấy hai tấm bài vị dưới cùng hơi nghiêng đi rồi lập tức trở về vị trí cũ. Nhìn kỹ lại, đó là bài vị của Trấn Quốc Công và Trấn Quốc Công phu nhân Nhạc gia.
Chính là công công và bà mẫu của ta.
— "Phu thê giao bái..." — Giọng quản gia đã mang theo tiếng khóc nghẹn.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta đặt bài vị xuống đất, khiêm nhường chắp tay bái lễ. Nhưng chưa kịp ngẩng đầu lên, trước thân mình bỗng cảm nhận được một luồng hàn khí lạnh lẽo thấu xương.
"Loảng xoảng" một tiếng, ta thấy tấm bài vị dưới đất tự xoay mình lại.
— "Sao vậy?" — Ta nghi hoặc nhướng mày
— "Phu quân... chàng không nguyện ý cưới ta sao?"
Tướng quân phủ rất lớn, đèn kết hoa giăng rực rỡ vui tươi. Thật sự rất giống đang có hỷ sự. Trong ngoài viện bày đủ ba trăm bàn tiệc cưới, nhưng chẳng có lấy một vị khách tới mừng.
Ta đứng giữa sảnh tiệc trống vắng, xung quanh tĩnh lặng đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.
— "Thiếu phu nhân... người xem, tiệc cưới này có khai tiệc không ạ?"
— Quản gia chắp tay đứng chờ, cẩn thận hỏi ta.
Ta chỉnh lại phượng quan trên đầu: — "Khai tiệc!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mỹ t.ửu giai hào lần lượt được đám người hầu bưng lên. Ta đặt bài vị của phu quân ở vị trí chủ tọa, rót hai bát rượu.
Trước tiên nâng một bát đổ xuống đất để kính phu quân, sau đó nâng bát còn lại, hướng về phía sảnh tiệc mênh m.ô.n.g vắng lặng:
— "Hôm nay, Mục Vãn Thường ta thành hôn cùng phu quân Nhạc T.ử Ly, hoan nghênh linh hồn ba ngàn tướng sĩ tới dự tiệc!"
— "Bát rượu này, ta xin cạn trước để kính mọi người!"
Đầy một bát rượu nguyên chất, ta uống sạch trong một hơi.
— "Rót rượu cho khách!"
Ta phẩy tay áo, đặt bát xuống bàn, dặn dò đám người hầu đổ rượu từ trong vò xuống đất. Đang lúc giữa hè oi bức, rượu vừa rót xong, một luồng cuồng phong lạnh lẽo thấu xương bỗng dưng cuộn lên.
Đám người hầu bị thổi đến mức không mở nổi mắt, thi nhau chui xuống gầm bàn trốn tránh.
Ta cũng bị thổi đến mức lảo đảo, vội vã đưa tay áo lên che gió. Nhưng bỗng cảm thấy bên cạnh mát lạnh, gió cũng dịu đi nhiều, tựa hồ có ai đó đang đứng che chắn cho ta.
Không biết qua bao lâu, gió rốt cuộc cũng ngừng. Ta hạ tay xuống, cảm thấy mình hình như đã hơi quá chén.
Trong tầm mắt, đâu đâu cũng thấy những hư ảnh lay động. Dường như là những vị tướng sĩ mặc thiết giáp kim khôi, đang sảng khoái uống rượu ăn thịt.
Ta ôm chắc bài vị, tiến lên từng bước hỏi họ xem vị nào là phu quân của ta. Có lẽ vì có chút lời say lảm nhảm, cuối cùng ta được quản gia sai người đưa về phòng tân hôn.
Trên đường đi, ta luôn cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo đi sát bên cạnh. Vào đến phòng, luồng khí đó lại không đi theo nữa.
— "Phu quân?" — Ta quay đầu nhìn ra ngoài cửa vắng lặng, ngạc nhiên hỏi
— "Chàng không vào sao?"
"Rầm" một tiếng, cánh cửa tự động đóng sập lại. Trong phòng vẫn oi bức như cũ.
— "Tại sao không vào chứ?"
Ta tức giận dậm chân trong phòng:
— "Chàng không biết đang tiết Tam Phục trời nóng lắm sao?"
— Vốn còn trông cậy hắn vào để giải nhiệt cơ đấy.
Ta vất vả cởi bỏ bộ hỷ phục dày cộp ra. Áo lót bên trong sớm đã bị mồ hôi thấm đẫm. Vừa định cởi tiếp, lại một tiếng "rầm" nữa vang lên.
Ta ngẩng đầu nhìn, lần này ngay cả cửa sổ cũng bị đóng c.h.ặ.t lại.
Có cần thiết vậy không chứ...