— "Dựa dẫm nam t.ử để leo lên, ngươi cũng giống hệt con mụ mẫu thân không biết xấu hổ của ngươi thôi! Nhổ vào!"
— Bà ta nhổ một bãi nước bọt về phía ta.
Ta định ra tay giáo huấn thì bà ta lại quay sang c.h.ử.i bới Nhạc T.ử Ly. Lúc này ta mới nhận ra, lúc nãy khi ta bắt quỷ, Nhạc T.ử Ly luôn âm thầm bảo vệ ta.
— "Cả ngươi nữa! Đường đường là anh hồn Thiếu tướng quân, vì một nữ nhân nhân gian như nó mà suýt chút nữa hồn phi phách tán! Không biết mình đã trở thành trò cười cho cả địa phủ rồi sao?"
Hửm? — "Câm miệng!"
— Nhạc T.ử Ly khống chế bà ta, định đưa về địa phủ.
— "Đợi đã! Hồn phi phách tán là thế nào? Hôm nay không nói rõ thì đừng ai hòng đi đâu hết!"
— Ta túm lấy Thu di nương kéo lại.
— "Ha ha ha."
— Thu di nương cười không thành tiếng:
— "Hôm nay lão nương tâm trạng tốt, kể cho ngươi nghe cũng không sao."
An đốn cho Hoàng thượng xong, ta đưa Thu di nương về tẩm cung của mình. Nhạc T.ử Ly mấy lần định ngăn cản nhưng không thành.
Thật không ngờ kẻ thích gây chuyện như Thu di nương, vừa xuống địa phủ làm quỷ mấy ngày đã hóng hớt được bao nhiêu tin tức.
— "Ngươi có biết mẫu thân ngươi c.h.ế.t thế nào không? Không phải bệnh c.h.ế.t sau trận đòn của ta đâu. Quỷ sai làm sao dễ c.h.ế.t thế được.
Bà ấy thà c.h.ế.t chứ không chịu cùng nam quỷ giao hảo để bù đắp khí huyết, vì bà ấy chỉ chung thủy với phụ thân ngươi. Bà ấy sợ làm hại đến nguyên thần của nam quỷ."
Ta sực nhớ lại lần mình nôn m.á.u sắp c.h.ế.t, sau đêm mặn nồng với Nhạc T.ử Ly thì kỳ diệu khỏi hẳn.
Hóa ra, Nhạc T.ử Ly ngay từ đầu đã biết dùng cách đó để cứu ta! Chàng đã dùng chính nguyên thần của mình để chữa lành cho ta!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
— "Chỉ không biết Nhạc tướng quân đây đã chấp nhận điều kiện gì của Quỷ Vương mà được ngài ấy đích thân phục hồi nguyên thần cho. Nếu không chàng ta đã sớm tan thành mây khói rồi. Nhưng chàng ta cũng thật phi thường, mới nửa tháng đã có thể cử động, Quỷ Vương còn đặc cách cho chàng ở lại nhân gian!"
Ta run rẩy hỏi:
— "Quỷ Vương... có đẹp không?"
Thu di nương bĩu môi:
— "Đẹp cái nỗi gì! Một lão già khú đế hơn nghìn tuổi, mặt đầy nếp nhăn, còn không bằng phụ thân ngươi đâu!"
Sau khi tiễn Thu di nương về địa phủ, ta ôm Nhạc T.ử Ly khóc một trận nức nở. Chàng lúng túng dỗ dành ta.
— "Cách cứu ta nguy hiểm như thế, tại sao chàng không nói!"
— "Ta sợ nàng tự trách, sợ nàng lo lắng, sau này ở bên ta sẽ có rào cản."
— Chàng nắm lấy tay ta.
— "Cũng đúng."
— Ta vội rụt tay lại — "Chạm vào chàng thế này, chàng có bị thương không?"
— "Không đâu." — Chàng cười, nắm lại tay ta
— "Nương t.ử yên tâm, giờ đây dù chúng ta có tiếp xúc thế nào cũng không hại gì đến ta cả."
Chàng phất tay, hai tờ thư hòa ly bay lên không trung, trong nháy mắt vỡ vụn thành từng mảnh.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!