Gả Cho Bài Vị Của Thiếu Tướng Quân

Chương 8



— "Việc gì?" — Ta không buông tha.

 Chàng im lặng. Hừ, quả nhiên trong lòng có quỷ.

 — "Chẳng phải là ở bên cạnh nữ quỷ xinh đẹp sao? Khó nói ra đến thế cơ à!" 

— Ta quay lưng đi, ném tờ thư hòa ly ra 

— "Ta đã tận mắt nhìn thấy hết rồi, tờ thư hòa ly có chữ ký của chàng ta cũng lấy về rồi. Vậy nên, chúng ta từ đây đường ai nấy đi, sau này cũng không cần gặp lại!"

— "Nàng thật sự đã xuống địa phủ?" 

— Nhạc T.ử Ly nhặt tờ thư hòa ly lên, giữa chân mày đầy vẻ không thể tin nổi. 

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

— "Sao nào?"

 — Ta kiêu ngạo ngẩng mặt lên.

 — "Là đi tìm ta sao?" 

— Ta thấy trong mắt chàng thoáng d.a.o động, ngay sau đó là vẻ xót xa.

— "Không phải! Đi địa phủ xử lý chút việc thôi!" 

— Miệng ta nhất quyết không chịu thua. 

— "Nương t.ử!" 

— Chàng đột ngột ôm lấy ta từ phía sau, thương xót mơn trớn cánh tay ta

 — "Dù không biết nàng có lai lịch thế nào mà trở thành Quỷ sai, nhưng phàm nhân tự ý vào địa phủ vô cùng nguy hiểm, nàng chắc chắn đã phải chịu khổ nhiều rồi. Mau để phu quân xem xem nàng có bị thương ở đâu không?"

Ta ra sức vùng vẫy: 

— "Cái đó cũng không đau đớn bằng việc nhìn thấy cảnh tượng chướng mắt trên giường của chàng đâu!" 

— "Ta không có!" 

— Chàng áp sát mặt vào mặt ta, giọng điệu đầy vẻ ủy khuất.

Đồ giả nhân giả nghĩa! Ta dứt khoát ra tay đ.á.n.h nhau với chàng. Không ngờ võ công của chàng thực sự quá xuất sắc, chỗ nào cũng nhường ta nhưng lại không hề lép vế.

 — "Nương t.ử vậy mà lại có thân thủ tốt thế này." 

— Ta cư nhiên nhìn thấy trên mặt chàng lần lượt hiện lên vẻ an lòng, kinh ngạc và như thể vừa tìm được bảo vật. Điều đó càng khiến ta tức giận hơn.

— "Chuyện chàng không biết còn nhiều lắm!" 

— Ta không muốn tiếp chuyện chàng, trực tiếp ném ngọc bội âm dương ra.

Nhưng phản ứng của chàng cực nhanh, ngọc bội còn chưa tới trước mặt chàng đã biến mất, rồi lại hiện ra ngay sau lưng ta:

 — "Nương t.ử, giữa chúng ta chắc chắn có hiểu lầm. Thân thể nàng đang yếu, hay là ngồi xuống nói chuyện t.ử tế đi."

— "Không thèm!"

Ta vừa định ra chiêu lần nữa thì nghe thấy tiếng cung nữ hớt hải bên ngoài: 

— "Không xong rồi, Hoàng thượng lại phát bệnh, toàn thân run cầm cập, gấp rút tuyên gọi cô nương tới xem!"

Đúng như ta đoán, Hoàng thượng không phải bị bệnh, mà là bị quỷ ám. Kẻ gây rối là một tiểu thái giám mười mấy tuổi, tháng trước vì làm đổ hộp cơm mà bị Hoàng thượng lệnh đ.á.n.h c.h.ế.t. Vừa thấy ta, nó đã sợ hãi chạy thẳng về địa phủ. Linh hồn tiểu thái giám vừa đi, Hoàng thượng liền hết run rẩy.

— "Thiếp thân thỉnh an Hoàng thượng." 

— Ta hành lễ đúng quy củ. 

— "Miễn lễ. Đa tạ Quý phi lại ra tay cứu giúp! Ôi, Quý phi không biết đâu..."

Hoàng thượng kéo ta lại, lải nhải trút ra một bụng đắng cay. Hóa ra từ sau khi ban c.h.ế.t cho Hoàng hậu ba năm trước, ngài thường xuyên bị quỷ hồn quấy nhiễu.

 Thường xuyên đang ngủ thì thấy âm phong thổi qua, mở mắt ra là thấy quỷ có hình thù kinh dị đứng đầu giường, khiến ngài suy sụp tinh thần.

 Nhưng đó đều là ban đêm, chỉ có lần Nhạc gia quân kêu oan trước điện là diễn ra vào ban ngày, dọa ngài sợ đến mức lâm bệnh nặng một trận.

— "Sau này có Quý phi ở bên cạnh trẫm đuổi quỷ là tốt rồi."

 — Hoàng thượng mới ngoài hai mươi mà sắc mặt xám xịt như năm mươi.

Ta suy nghĩ một chút, quyết định nói thẳng: 

— "Nếu sau này Hoàng thượng bớt lòng sát nhân, sẽ không còn bị quỷ hồn quấy nhiễu nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

— "Hửm? Quý phi nói vậy là có ý gì?" — Ánh mắt Hoàng thượng nhìn ta thoáng d.a.o động.

— "Ý của thiếp là, thiếp không biết đuổi quỷ, cũng sẽ không làm Quý phi của Hoàng thượng."

Hoàng thượng chớp chớp mắt, dường như đã hiểu, mà cũng dường như không.

 Tóm lại, ngài ấy giống như coi ta là chiếc phao cứu sinh cuối cùng, vừa không từ bỏ ý định lập ta làm Quý phi, vừa không tin rằng ta không biết đuổi quỷ.

Có điều, từ đó ngài ấy đổi giọng, chỉ nói rằng ta đẹp đến mê hồn, ngài yêu ta như báu vật, tuyệt nhiên không nhắc đến một chữ "quỷ" nào nữa. Quỷ mới tin ngài ấy!

Chỉ là dạo này tiêu tốn quá nhiều sức lực, cơ thể thực sự rất yếu, nhất thời không thể rời đi ngay, ta quyết định tạm thời ở lại hoàng cung tĩnh dưỡng.

 May mà Hoàng thượng đồng ý tạm hoãn việc sắc phong Quý phi.

Những lúc rảnh rỗi, ta ở trong cung đuổi quỷ, và... đối phó với Nhạc T.ử Ly. Nhạc T.ử Ly không lẽ thuộc họ "bánh trôi"?

 Ta chưa từng biết vị đại tướng quân oai phong lẫm liệt lại có thể bám người đến thế. 

Ban ngày cùng ta ăn uống, dạo vườn thì thôi đi, tối đến còn nhất quyết đòi chen chúc trên cùng một chiếc giường với ta.

Ta hỏi chàng sao mà không biết xấu hổ thế. Chàng bảo ban đêm nhiều muỗi, chàng phải bảo vệ ta. Rõ ràng sắp sang năm mới rồi, lấy đâu ra con muỗi nào chứ!

Mỗi lần trước khi ngủ ta đều đẩy chàng xuống giường, kết quả là sáng sớm thức dậy lại thấy chàng nằm ngay cạnh gối, cánh tay còn ôm c.h.ặ.t lấy ta.

 Điều này vô tình khiến ta nhớ lại dáng vẻ nữ Quỷ Vương nằm trong lòng chàng. Ta tức đến mức mấy lần định dùng ngọc bội âm dương đập bay chàng đi. 

Nhưng nhìn dáng vẻ chàng ngủ ngon lành, hoàn toàn không chút đề phòng với ta, ta lại mủi lòng không nỡ ra tay. Cuối cùng, ta đành dậy đi đ.á.n.h quỷ cho hả giận.

Cũng lạ thật, không biết hoàng cung lấy đâu ra nhiều oan hồn thế, từ cung nữ, thái giám, phi t.ử đến thị vệ, thái y, đếm không xuể. Tiễn đi đợt này lại đến đợt khác.

Tuy nhiên... Nhạc T.ử Ly dường như rất khác với những linh hồn này. Đặc biệt là sau lần trùng phùng này, không giống những hồn ma phiêu dạt, chàng có thể có thực thể.

 Hình như chàng còn biết pháp thuật, không cần bị giam cầm lâu dưới địa phủ, ban ngày cũng không sợ ánh nắng.

Nhưng rồi, trong phút chốc ta lại nghĩ thông suốt 

— Hừ, nam t.ử của Quỷ Vương có khác! Nghĩ đến đây ta càng giận hơn, ra tay với đám linh hồn kia chẳng chút nương tình.

Dưới sự lao động cần cù của ta, linh hồn trong cung giảm đi đáng kể. Hoàng thượng tinh thần ngày càng tốt, vui vẻ tuyên bố qua rằm tháng Giêng sẽ chính thức sắc phong ta làm Quý phi.

— "Nương t.ử yên tâm, có vi phu ở đây, nàng nhất định không làm được Quý phi đâu." — Nhạc T.ử Ly bóc một con tôm đặt vào đĩa của ta.

Ta nhìn chằm chằm con tôm đó. Tay nghề khéo thế này, chắc hẳn ở địa phủ thường xuyên bóc cho Quỷ Vương ăn đây! 

— "Nhạc T.ử Ly, ta không ăn tôm."

 — "Vậy thì ăn cái này." 

— Chàng lại gắp một miếng cá, lọc sạch xương đặt vào bát ta.

Ta lườm miếng cá đó. Uốn lượn hệt như cái dáng của nữ Quỷ Vương lúc nằm nghiêng vậy!

 — "Cá cũng không ăn!"

 — "Nương t.ử không thích hải sản sao? Vậy thì uống canh hoa đào nhé." 

— Chàng múc một thìa, thổi nguội rồi đưa đến bên môi ta.

Dáng vẻ này giống hệt lúc chàng đút t.h.u.ố.c cho ta ngày trước. Mũi ta cay cay, nước mắt lã chã rơi vào bát canh. 

— "Nương t.ử."

 — Chàng vội vàng đặt thìa xuống, dỗ dành ta 

— "Sao vậy? Ai dám bắt nạt tướng quân phu nhân, vi phu nhất định không tha cho hắn."

Ta đẩy bàn tay đang lau nước mắt của chàng ra, khịt mũi một cái.

 — "Nhạc T.ử Ly, ta và chàng đã không còn quan hệ gì, hà tất phải ở lại nhân gian tiêu hao nguyên thần quỷ hồn? Mau về địa phủ đi."

 — "Nương t.ử đừng đuổi ta đi." 

— Chàng vươn tay ôm ta vào lòng 

— "Vi phu biết lỗi rồi, không nên nảy ra ý định hòa ly. Chỉ cần nương t.ử vui lòng, vi phu nguyện chịu đ.á.n.h chịu phạt."

Đây... có phải trọng tâm không? Chuyện trăng hoa giữa chàng và nữ Quỷ Vương chưa bao giờ được nói rõ ràng cả. 

Mà chàng thì cứ giữ kín như bưng về chuyện xảy ra trong nửa tháng biến mất đó. Lần nào nói chuyện cũng vậy. Đã thế, ta nên cắt đứt tơ vương với chàng thì hơn. 

Trong cơn giận dữ, ta dứt khoát đồng ý việc phong phi của Hoàng thượng.