"Mẫu hậu..." Yến Quyết bàng hoàng ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn hoàng hậu.
Hoàng hậu lạnh lùng nói: "Nếu con cảm thấy mình bị oan ức, bổn cung cũng có thể áp giải Phương thị về đây để luận tội."
Lời của Yến Quyết nghẹn lại trong cổ họng.
Chúc Tuyết Dao thản nhiên nhìn hắn, tâm trạng thoáng phức tạp. Nàng vừa cảm thán hắn quả thật che chở đủ đường cho Phương Nhạn Nhi, lại vừa tò mò rằng sự che chở ấy ở kiếp này có thể kiên trì được bao lâu.
Yến Quyết cuối cùng không dám nói thêm lời nào, hắn dập đầu một cái rồi bẩm: "Là lỗi của nhi thần, mẫu hậu bớt giận."
Sắc mặt hoàng hậu dịu lại: "Được. Truyền chỉ xuống, thái tử bị cấm túc tại Đông Cung để sám hối, phạt bổng lộc một năm, những người không phận sự không được tùy tiện ra vào."
Yến Quyết lại dập đầu nhận chỉ.
Chúc Tuyết Dao bình tĩnh nhìn hắn.
Từ trước đến nay, đây là lần đầu tiên thái tử bị cấm túc và phạt bổng lộc, chuyện này chắc chắn sẽ gây ra một cơn chấn động lớn. Nhưng đó cũng là điều Yến Quyết đáng phải nhận.
Đợi hắn lui ra ngoài, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị của hoàng hậu mới giãn ra, thay vào đó là một sự buồn bã.
Bà vừa đỡ Chúc Tuyết Dao vừa ra hiệu cho Yến Huyền đứng dậy, rồi uể oải dặn dò cung nhân: "Không liên quan đến các ngươi, lui xuống cả đi."
Các cung nhân thở phào tạ ơn. Cung nữ không cản nổi Phương Nhạn Nhi lúc nãy như được đại xá, dập đầu một cái rồi vội vã lui ra. Chỉ còn lại hai người thường ngày hầu h* th*n cận ở lại thu dọn đống bát đĩa vỡ và thức ăn thừa trên mặt đất.
Chúc Tuyết Dao đỡ hoàng hậu ngồi xuống.
Hoàng hậu lúc này đã mất đi khí thế răn đe thái tử khi nãy, bà thất thần ngồi đó, hồi lâu sau mới cười gượng một tiếng, bật thốt lên: "Sao mọi chuyện lại thành ra thế này?"
Chúc Tuyết Dao không biết phải nói gì. Nàng biết hoàng hậu hiện giờ đang cảm thấy Yến Quyết, người vốn là chính nhân quân tử trong mắt mọi người, sao bỗng nhiên lại trở nên tồi tệ như vậy?
Kiếp trước, khi nàng gả vào Đông Cung và nghe tin về sự tồn tại của Phương Nhạn Nhi, nàng cũng có cảm giác này.
Đau lòng, thất vọng, sửng sốt, không thể tin nổi... Những cảm xúc đan xen khiến nàng thần trí thẫn thờ. Giờ nhớ lại, nàng cũng không biết ngày hôm đó mình đã vượt qua như thế nào.
"Thôi bỏ đi..." Hoàng hậu vỗ vỗ tay Chúc Tuyết Dao, cố gắng vực dậy tinh thần, dặn dò Yến Huyền, "Các con về sớm đi. Cơm cũng chưa ăn được bao nhiêu, con đưa A Dao ra ngoài tìm quán nào đó mà ăn."
Yến Huyền định đáp vâng thì Chúc Tuyết Dao nói: "Con không đi đâu." Nàng cười nói: "Chúng con vẫn chưa được gặp cha mà, không vội ra khỏi cung. Hay là để bếp nhỏ mang lên thêm vài món nữa, chúng ta cùng ăn thêm một chút nhé?"
Lúc này nàng ở bên hoàng hậu, tâm trạng hoàng hậu có lẽ sẽ tốt lên đôi chút. Hoàng hậu tuy đã mất khẩu vị, nhưng biết Chúc Tuyết Dao có lòng tốt nên cũng chiều theo nàng, sai cung nhân đi truyền thêm thức ăn.
Ba người ăn thêm, sau đó lại ngồi thêm một lát. Nghe tin buổi chầu bên phía hoàng đế vẫn chưa tan, hoàng hậu nói: "Chẳng biết cha các con khi nào mới xong việc nữa. Các con về đi, ta đi xem ông ấy, kẻo ông ấy lại lầm bầm bảo ta lười biếng trốn việc."
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền thấy tâm trạng hoàng hậu đã tốt hơn nhiều, nên nghe lời cáo lui.
Bước ra khỏi cửa điện Tiêu Phòng, Yến Huyền dừng bước dưới hiên, nhìn bầu trời trong xanh của tiết đầu xuân, nhíu mày: "Chuyện này đại ca làm..." Hắn ngập ngừng tìm từ một hồi lâu, cuối cùng vẫn chẳng nghĩ ra lời nào tốt đẹp, "Thật sự rất ghê tởm."
Chúc Tuyết Dao không khỏi liếc nhìn hắn: Hóa ra hắn cũng nhìn thấu rồi.
Việc Yến Quyết đưa Phương Nhạn Nhi vào cung hôm nay chắc chắn là để xin sắc phong cho nàng ta. Chọn đúng lúc này, lại "vừa khéo" là lúc nàng và Yến Huyền đều có mặt, chẳng qua là vì hắn nghĩ có họ ở đây thì tâm trạng hoàng hậu sẽ tốt hơn, mọi chuyện cũng dễ dàng thành công hơn.
Việc này cũng giống như việc hắn vội vàng công khai sự tồn tại của Phương Nhạn Nhi ngay trước hôn lễ của họ vậy. Hắn toan tính như thế hoàn toàn không để ý đến việc điều đó khiến nàng và Yến Huyền – những người đang vui vẻ về nhà vấn an - khó chịu thế nào. Đó chính là lý do hoàng hậu và Yến Huyền đều nói hành động này "ghê tởm".
Còn việc Phương Nhạn Nhi xông vào điện Tiêu Phòng, Chúc Tuyết Dao đoán đó là một tai nạn ngoài ý muốn. Yến Quyết chắc hẳn không ngờ Phương Nhạn Nhi lại mạo hiểm xông xáo như vậy, cuối cùng thành ra "chữa lợn lành thành lợn què".
Đáng đời! Chúc Tuyết Dao nghĩ.
Trong một thoáng, nàng chợt nảy ra ý nghĩ quái đản: Nếu Yến Quyết cũng từ kiếp trước trở về lúc này thì hay biết mấy. Hắn phải tận mắt chứng kiến mới hiểu được rằng, nàng thực ra chưa bao giờ là vật cản đường giữa hắn và Phương Nhạn Nhi. Ngược lại, lúc đó nhờ có nàng bôn ba dàn xếp khắp nơi, Phương Nhạn Nhi mới thuận lợi có được danh phận. Sau này đế hậu nhẫn nhịn hắn nhiều điều cũng là vì không muốn thái tử phi như nàng bị kẹt ở giữa mà khó xử.
Cặp đôi không biết điều đó vậy mà có mặt mũi hận nàng suốt mười mấy năm!
Câu nói của hoàng hậu: "Loại mèo mả gà đồng lén lút sau lưng cha mẹ mà còn bày đặt lên mặt", mắng thật đúng quá mà!
Nghĩ đến những lời hoàng hậu nói khi nãy, Chúc Tuyết Dao lại thầm thở dài, cảm phục tấm lòng bao dung của hoàng hậu. Hoàng hậu mắng dù gắt nhưng thực ra vẫn còn nể mặt Yến Quyết. Trong lời nói, bà phân định rất rõ giữa "Đông Cung" và "hoàng cung", nhưng nếu muốn truy cứu, Đông Cung dù là địa bàn của thái tử nhưng thực chất vẫn là một phần của hoàng cung. Một hoàng hậu có thể thao túng cả triều đình như bà, muốn đến Đông Cung bắt người dễ như lấy đồ trong túi vậy.
Thế nhưng hoàng hậu giận đến mức đó mà vẫn không làm đến cùng, vừa là nể mặt thái tử, vừa là không muốn làm rạn nứt tình cảm mẹ con. Chỉ cần Yến Quyết có chút lương tâm thì nên hiểu được sự từ ái này của hoàng hậu trong lúc giận dữ.
Nhưng Yến Quyết sẽ không hiểu đâu.
Nàng hiểu rõ hơn ai hết, Yến Quyết sẽ không bao giờ hiểu.
Nàng không biết Phương Nhạn Nhi có gì tốt, nhưng trong mắt Yến Quyết, nàng ta chính là nhất. Thế nên trong chuyện của Phương Nhạn Nhi, Yến Quyết lúc nào cũng như bị mờ mắt, một mực cho rằng tất cả mọi người đang cản trở họ, rằng họ là đôi uyên ương khổ mệnh nhất thế gian. Hắn càng nghĩ như vậy, tình cảm của hai người họ lại càng thêm khăng khít. Khổ tâm của hoàng hậu chắc chắn là đổ sông đổ biển rồi.
Chúc Tuyết Dao vẫn nhớ chuyện cho mèo ăn, vừa ra khỏi cung là về nhà ngay.
Phủ đệ hoàng đế ban cho nàng nằm ở ngõ Thừa Minh, một con ngõ chạy theo hướng đông - tây. Phía tây ngõ là phủ Khang vương của nhị ca, phía đông ngõ đi ra rồi rẽ bắc một chút, chưa đầy mười trượng là cửa thành hoàng cung.
Trong số các hoàng tử công chúa đã ra ở riêng, phủ đệ này là gần hoàng thành nhất. Từ lúc rời cung đến cổng nhà chỉ mất chưa đầy nửa canh giờ.
Đợi xe ngựa dừng hẳn, Yến Huyền xuống xe trước, sau đó quay lại đỡ Chúc Tuyết Dao.
Hai người nắm tay nhau bước vào cổng, Yến Huyền thuận miệng dặn dò hạ nhân canh cửa: "Đi lấy một phần cá tôm lại đây, chúng ta cho mèo ăn."
"Vâng." Gia đinh đáp.
Chúc Tuyết Dao hớn hở: "Cá thì không cần lọc xương trước đâu, để ta làm."
Gia đinh lại vâng dạ, chạy nhanh như làn khói tới nhà bếp truyền lời.
Phía sau hai người, Dương Kính – người vẫn chưa bước qua ngưỡng cửa – lẳng lặng ngẩng đầu nhìn tấm biển trên cửa phủ.
Hiện giờ trên cửa phủ có hai tấm biển, đều là nền đen chữ mạ vàng. Tấm phía trên viết năm chữ lớn "phủ công chúa Hoa Minh", góc dưới bên phải có ấn của vua, là do đích thân bệ hạ viết. Tấm phía dưới viết "phủ Phúc Tuệ quân", góc dưới bên phải có phượng ấn, là do thánh nhân hoàng hậu viết. Ở thành Lạc Dương này chẳng có phủ đệ nào có tấm biển như vậy, đây là sự vinh dự có một không hai, đủ thấy chủ nhân của phủ đệ này được nhị thánh sủng ái và có địa vị tôn quý thế nào.
Chỉ là... Vinh dự này chẳng liên quan gì đến ngũ hoàng tử cả.
Ngũ hoàng tử... Chậc, đã đại hôn rồi mà tước vị còn chẳng có lấy một cái, vẫn chỉ là hoàng tử. Dương Kính thầm thở ngắn thở dài thay cho Yến Huyền, càng nghĩ càng thấy không vui. Thấp thoáng trong đó gã còn lo lắng, sợ rằng thời gian càng trôi đi, điện hạ sẽ càng không thể ngẩng đầu lên được trước mặt Phúc Tuệ quân. Như thế thì mất mặt quá, rốt cuộc ai mới là hoàng tử thiên gia đây?
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền trở về chính viện ở hậu trạch, vào phòng thay bộ thường phục nhẹ nhàng hơn rồi cùng bước ra sân.
Cá tôm để cho mèo ăn đã được mang đến, đặt trên một chiếc lò đồng nhỏ đặt dưới hiên để giữ ấm. Cạnh lò đã chuẩn bị sẵn bàn nhỏ và nệm ngồi, trên bàn có đĩa, đũa, thìa... Và hai chiếc bát sứ gần giống nhau, chỉ khác ở hình vẽ con mèo bên ngoài.
Hai mắt Chúc Tuyết Dao sáng lên, hăng hái đi tới ngồi xuống.
Yến Huyền mỉm cười đi theo, thấy nàng cầm đũa gắp thịt cá từ trên lò, hắn dứt khoát không xen vào, chống cằm nhìn nàng bận rộn. Chúc Tuyết Dao đặt cá vào đĩa, chăm chú gỡ từng chiếc xương ra.
Hai con mèo vốn đang ngủ nướng ở nơi mình thích, ngửi thấy mùi tanh nồng của cá tôm dần tỏa ra, Bạch Đường – con mèo ngủ cùng Chúc Tuyết Dao sáng nay – chạy ra khỏi phòng đầu tiên. Bước qua ngưỡng cửa, nó vươn vai một cái rồi bước đi uyển chuyển hướng về phía hai người.
"Meo..." Nó cọ cọ vào người Yến Huyền.
Yến Huyền đưa tay bế nó lên, vùi mặt vào bộ lông trắng của nó mà hít hà.
Chúc Tuyết Dao dừng lại, ngơ ngác nhìn hắn: "Huynh làm gì thế?"
"Thích lắm đấy." Yến Huyền ngẩng đầu lên, cười nói, "Muội thử một lần là biết ngay."
Chúc Tuyết Dao nhìn những sợi lông rụng dính trên mặt và cổ áo Yến Huyền mà thấy ngứa ngáy giùm, thầm nghĩ: Thôi khỏi đi. Nàng chắc chắn không thử!
Cùng lúc đó, một bóng vàng nhảy qua tường, đánh hơi thấy mùi cá tươi liền lao thẳng tới, nhảy phóc lên thành lan can hành lang dưới hiên.
Chúc Tuyết Dao nghiêng đầu, bấy giờ mới nhận ra chú mèo vàng lông xù nàng từng thấy một lần này không chỉ có bốn chân trắng, mà trước ngực còn có một túm lông trắng hình trái tim. Lúc này nó thu cả bốn chân lại, ngồi đúng tư thế chuẩn của loài mèo, túm lông trắng ấy nhô lên trông vô cùng đáng yêu.
"Đợi một chút nhé." Chúc Tuyết Dao cười với nó, "Sắp xong rồi đây."
Chú mèo vàng ngẩng cao đầu, lạnh lùng nhìn nàng... Rồi bắt đầu phát ra tiếng gừ gừ cực kỳ mâu thuẫn với vẻ ngoài lạnh lùng của mình.
Khoảng một khắc sau, hai con mèo mỗi đứa cúi đầu bên chiếc bát sứ riêng của mình, ăn cá ngon lành.
Yến Huyền đưa tay xoa Bạch Đường, bảo Chúc Tuyết Dao: "Con kia tên là Hoàng Tửu."
Chúc Tuyết Dao đưa tay xoa đầu Hoàng Tửu: "Là để đối vần với Bạch Đường sao?"
"Không phải, là vì nó màu vàng, đêm đầu tiên được đưa đến điện Quảng Ánh đã lẻn vào bếp làm đổ rượu, còn uống trộm không ít." Yến Huyền nghiêm túc kể về lịch sử đen tối của Hoàng Tửu, "Sau đó nó ngủ một ngày một đêm, ta đã bắt đầu nghĩ xem nên làm đám tang thế nào cho hoành tráng rồi thì nó mới tỉnh."
Chúc Tuyết Dao bật cười thành tiếng. Nàng tiện tay với sang Bạch Đường, vì hơi xa nên nàng chỉ vuốt được cái đuôi của nó một cái.
"Khè..." Giây trước Bạch Đường còn đang cắm cúi ăn cá, giây sau đã quay ngoắt lại, nhe răng khè với nàng.
Chúc Tuyết Dao hốt hoảng rụt tay lại, Yến Huyền nhịn cười: "Bạch Đường không thích ai đụng vào đuôi nó đâu, đụng vào là nó mắng người ngay."
"Ồ..." Chúc Tuyết Dao gật đầu, lại hỏi: "Thế còn Hoàng Tửu thì sao?"
Yến Huyền thành thật bảo: "Hoàng Tửu thì luôn nghĩ là nó không có đuôi."
"?" Chúc Tuyết Dao nghi ngại đưa tay chạm vào chiếc đuôi dài xù xì của Hoàng Tửu đang buông thõng trên đất, nàng xoa xoa, sau đó còn bạo gan nắm nắm một cái.
Quả nhiên Hoàng Tửu chẳng có phản ứng gì, cứ như cái đuôi đó không phải của nó vậy.
Hóa ra tính nết lũ mèo lại khác biệt đến thế!
Chúc Tuyết Dao cảm thấy vô cùng mới mẻ.