Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 22



Chúc Tuyết Dao vừa mải mê suy nghĩ vừa bước vào phòng ngủ, thấy Yến Huyền đang ngồi trước bàn, tay vỗ về Hoàng Tửu.

Nhìn kỹ lại thì hắn vốn dĩ không phải đang nựng mèo mà là đang viết lách, nhưng Hoàng Tửu cứ thế đi tới nằm ườn ra trước mặt hắn, che hết cả trang giấy, khiến huynh ấy đành phải đặt bút xuống mà v**t v* nó.

Lúc này Hoàng Tửu đang được xoa bóp rất thoải mái, cái bụng trắng muốt lật ngửa lên trên, bốn chân xoạc ra như một tấm thảm lông vừa lớn vừa dày. Trang giấy bị nó đè dưới thân, chỉ lộ ra một góc nhỏ.

Yến Huyền tì cằm lên mặt bàn, vừa v**t v* nó vừa bất lực nói: "Đi chỗ khác đi... Ta viết xong rồi mới nựng tiếp."

Chúc Tuyết Dao bật cười, tiến tới ngồi đối diện Yến Huyền, vươn tay bế Hoàng Tửu qua. Hoàng Tửu cũng ngoan, không hề giãy giụa, nheo mắt nhìn nàng một cái rồi nằm gọn trong lòng nàng, mặc kệ nàng nựng.

Yến Huyền như được đại xá, vội vàng cầm bút.

Chúc Tuyết Dao thuận miệng hỏi: "Ngũ ca đang viết gì thế?"

Yến Huyền đáp: "Thiếp mời cho mấy thầy, vài ngày nữa phải đến Học cung nộp đơn xin thôi học rồi."

Bởi vì trước khi triều đại cũ sụp đổ, liên tiếp ba đời hôn quân nắm quyền, việc mua quan bán tước trở thành quốc nạn. Dù thời gian tại vị của mỗi kẻ không dài nhưng cũng đủ để làm lung lay nền móng. Đến đời kẻ cuối cùng, hạng người một chữ bẻ đôi không biết cũng có thể dùng tiền mua quan, dẫn đến việc hiếm có người nào chịu khó học hành đạo mạo.

Vì vậy, vào thời kỳ đầu lập quốc, Nhị Thánh đã quyết đoán cho xây dựng Học cung ở khắp các quận. Đô thành Lạc Dương còn xây năm tòa Học cung, bỏ ra rất nhiều tiền mời những danh sư ẩn dật ra nắm giữ, thu hút sĩ tử thiên hạ đổ xô về.

Trong số đó, Học cung Văn Hoa là nơi danh tiếng lẫy lừng nhất, do Nhị Thánh trực tiếp đốc thúc. Ngoài thái tử ra, các hoàng tử công chúa đều phải vào đây học từ năm bốn tuổi cho đến khi thành thân. Sau khi cưới, vì phải giữ lễ tiết nam nữ, họ sẽ mời thầy riêng về dạy.

Đã coi trọng học vấn thì việc "tôn sư" là điều tất yếu. Ngay cả các hoàng tử công chúa xuất thân cao quý, khi rời Học cung cũng phải nộp đơn xin thôi học theo quy định, tặng quà, tạ ơn thầy. Hơn nữa, việc này không được để hạ nhân làm thay, phải đích thân tới cửa và thực hiện đủ lễ nghi với mọi vị thầy đã từng dạy mình.

Ở cả hai kiếp, Chúc Tuyết Dao đều hoàn thành việc này trước khi cưới. Lúc này bất chợt nghe Yến Huyền nhắc tới, nàng không khỏi ngẩn ngơ: "Sao giờ mới nộp?"

Yến Huyền nhìn nàng: "Trước hôn lễ bận rộn như vậy, làm gì có thời gian lo việc này?"

Chúc Tuyết Dao vốn định nói "chẳng phải chỉ là dành ra vài ngày tạ ơn thầy sao?", nhưng lời chưa kịp thốt ra đã lập tức phản ứng lại, lẳng lặng ngậm miệng.

Trong cả hai kiếp, nàng đều không phải lo lắng quá nhiều về hôn lễ. Kiếp trước làm thái tử phi thì phức tạp hơn một chút, kiếp này sau khi thánh chỉ ban xuống, ngoại trừ thử hỉ phục, xem qua sính lễ, làm quen nghi thức thì trong cung cơ bản không để nàng phải lo toan điều gì.

Nhưng Yến Huyền thì khác. Bất kể là Nhị Thánh hay thái hậu, ngoài sáng trong tối đều sợ hắn trước đây vốn dĩ tản mạn đã quen, sau này không thể chăm sóc tốt cho thê tử, nên trong chuyện hôn lễ luôn cố ý để hắn tự tay lo liệu mọi việc. Chỉ cần hắn rảnh rỗi là bề trên sẽ không hài lòng.

Hồi đó Chúc Tuyết Dao ngày ngày kéo hắn đến cung Vị Ương "điểm danh" cũng là vì lý do này.

Ngoài thời gian "điểm danh" ra thì nàng chẳng có việc gì, nhưng Yến Huyền vẫn phải tiếp tục bận rộn với đủ thứ chuyện lông gà vỏ tỏi. Nào là Thượng Công Cục mới chế tác xong trang sức, Thượng Nghi Cục đã chọn xong cung nhân, dù chỉ là để đối phó với người lớn thì hắn cũng phải phí tâm sức. Cho nên hắn thực sự không có thời gian đi nộp đơn xin nghỉ.

Chúc Tuyết Dao lẳng lặng vuốt mèo.

Khi Yến Huyền viết đến tấm thiếp thứ hai, Sương Chi vén rèm bước vào, hành lễ nói: "Nữ quân, điện hạ, Thất công chúa đến ạ."

Chúc Tuyết Dao vừa quay đầu vừa ôm mèo đứng dậy: "Mời tỷ ấy vào sảnh phụ đi, ta qua đó gặp tỷ ấy."

Rồi nàng lại dặn dò: "Bảo bếp chuẩn bị bữa tối theo khẩu vị của Thất tỷ, tối nay chúng ta ăn với nhau."

Nàng biết Thất công chúa sẽ đến, vì sáng sớm nay tỷ ấy đã qua một lần, nhưng lúc đó nàng đang chuẩn bị đi suối nước nóng với công chúa Nhu Ninh, Cửu công chúa cũng giục Thất công chúa đi chợ cùng muội ấy, nên đành hẹn lát nữa nói chuyện sau.

Hoàng Tửu dường như cảm thấy nàng có việc, liền lật người nhảy khỏi lòng nàng, vươn vai rồi bỏ đi.

Yến Huyền đặt bút xuống: "Cùng đi đi, lát về viết tiếp."

Chúc Tuyết Dao nhìn hắn, không nói gì, cùng hắn ra sảnh phụ.

...

Thất công chúa Yến Tri Tiết ngồi trong sảnh phụ với vẻ mặt lúng túng. Chợt nghe tiếng rèm ngọc va vào nhau, nàng ngước mắt nhìn lên, thấy Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền cùng bước vào, liền theo bản năng đứng bật dậy, cứng nhắc đến mức nói năng lắp bắp: "A... A Dao, Ngũ ca, xin lỗi, chuyện của Phương Nhạn Nhi đó... Tỷ không biết sẽ thành ra thế này. Tỷ chỉ nghe đại ca nói sợ nàng ta mang thai hay suy nghĩ nên mới đi thăm nàng ta hai lần, ai ngờ nàng ta... "Mang thai năm tháng mà bay trên mái nhà, chạy trên vách tường bám theo tỷ suốt quãng đường... Sức khỏe nàng ta cũng tốt thật."

Ý trong lời nói là: Ai mà đoán trước được chuyện này? Quá sức vô lý.

Yến Huyền vô cảm ngồi xuống trước.

Chúc Tuyết Dao bước lên nắm lấy tay nàng, cười nói: "Thất tỷ, ngồi xuống nói chuyện đã."

Nàng thật sự không trách Thất tỷ này, vì đúng như tỷ ấy nói, ai mà ngờ được mang thai năm tháng còn dám làm thế?

Hơn nữa, Thất tỷ rõ ràng là bị Yến Quyết "tính kế". Yến Quyết ngày thường cũng chẳng thân thiết gì với tỷ ấy, chuyện này gửi gắm chỗ tỷ ấy, rõ ràng là nhắm chuẩn việc mẹ con Ngọc quý tần đều ngốc nghếch, sẽ không nghi ngờ nhiều.

Thực lòng mà nói, Yến Quyết ở khâu này có lẽ không hẳn là tâm địa xấu xa, hắn cũng không lường trước được Phương Nhạn Nhi có thể làm loạn như vậy, nhưng rõ ràng hắn vẫn là đang lợi dụng Thất công chúa.

Dựa theo hiểu biết của Chúc Tuyết Dao về Yến Quyết, ngoài việc lo lắng Phương Nhạn Nhi suy nghĩ lung tung, tính toán trong lòng hắn phần nhiều còn là để Phương Nhạn Nhi làm quen với Thất công chúa trước, như vậy cũng coi như giúp Phương Nhạn Nhi gây dựng một chút quan hệ. Sau này mọi người nể mặt nhau mà nương tay cho Phương Nhạn Nhi vài phần.

Nếu thực sự là vậy thì bây giờ các hoàng tử công chúa đều có ấn tượng sâu sắc với Phương Nhạn Nhi rồi, Yến Quyết thực sự nên cảm ơn tỷ ấy mới phải.

Yến Tri Tiết ảo não: "Các tỷ tỷ hôm qua đều mắng tỷ rồi, tỷ cũng biết lỗi... Ôi, sao tỷ lại ngốc thế không biết! Đáng lẽ phải nghĩ đến chuyện không nên dây vào việc của Phương thị mới đúng!"

Ánh mắt Chúc Tuyết Dao thoáng sắc lạnh, không quên ân cần thăm hỏi: "Các tỷ tỷ mắng tỷ sao?"

"Phải." Thất công chúa không có nhiều tâm cơ, không cần Chúc Tuyết Dao hỏi nhiều đã nói hết ra, "Nhị tỷ, Tam tỷ nói gần mực thì đen, bảo tỷ phải tránh xa loại người như Phương thị ra, nếu không sẽ ảnh hưởng đến việc nghị thân... Ngũ tỷ bảo tỷ không vì mình thì cũng phải vì thể diện hoàng gia mà nghĩ, Lục tỷ nói tỷ đường đường là công chúa mà kết giao với hạng người đó, truyền ra ngoài cung đám quý nữ sẽ cười nhạo tỷ... Ngay cả hai tẩu tẩu cũng nói tỷ làm việc này vừa không phân rõ thị phi vừa không phân biệt thân sơ. A Dao... Chuyện này là tỷ sai, muội đừng giận nhé."

"Thất tỷ." Chúc Tuyết Dao mỉm cười, "Không sao đâu. Huynh trưởng trong nhà nhờ vả, không trách Thất tỷ thiếu lòng phòng bị. Chuyện này muội có trách cũng chỉ trách đại ca và Phương Nhạn Nhi, Thất tỷ chỉ vì lòng tốt mà làm hỏng việc, không tính là gì."

Yến Tri Tiết thở phào, cuối cùng cũng nởi nụ cười: "Lần tới vào cung muội hãy đến tìm tỷ! Tỷ làm bánh cho muội ăn, muội muốn ăn gì tỷ làm nấy!"

"Vâng!" Chúc Tuyết Dao nhận lời.

Thất công chúa tuy không thông minh lắm nhưng làm bánh thì thực sự rất ngon.

Yến Huyền nhìn hai người, mở lời: "Thất muội."

"Dạ?" Thất công chúa lập tức lại căng thẳng.

Chúc Tuyết Dao cũng nhìn sang, phát hiện dáng vẻ nghiêm nghị của Yến Huyền vẫn rất có uy nghiêm của một người huynh trưởng, chỉ là nàng hiếm khi thấy hắn như thế này.

Yến Huyền nhìn Thất công chúa, nói: "Dao Dao không chấp nhặt với muội, nhưng rắc rối này là do muội gây ra, Ngũ ca vẫn phải dặn dò muội thêm vài câu. Muội biết lỗi là tốt, chuyện này không cần nhắc lại nữa, muội cũng đừng đi khắp nơi than vãn về đại ca và Phương Nhạn Nhi, ngay cả với Ngọc mẫu phi và Cửu muội, muội cũng bớt nói những điều này đi, càng không cần để họ biết các huynh tỷ vì chuyện này mà dạy dỗ muội. Nếu không, để kẻ có tâm địa nhắc đến thì không biết sẽ truyền thành cái gì, đối với muội, đối với Ngọc mẫu phi và Cửu muội đều không có lợi."

Câu cuối cùng mang theo sự răn đe.

Chúc Tuyết Dao thấy biểu cảm của Yến Tri Tiết cứng đờ lại, không khỏi cảm thán Ngũ ca đã nhắc nhở đúng trọng điểm!

Chuyện náo loạn đến mức thái tử bị tước bỏ công việc, việc nảy sinh nghị luận là không thể tránh khỏi, nhưng nghị luận cũng phải xem là loại nghị luận gì.

Mẹ con Ngọc quý tần một khi đã nói thì không biết giữ mồm giữ miệng, rất dễ truyền ra những lời kiểu như "Thái tử gây rắc rối, làm hại các hoàng tử công chúa khác đều mắng Thất công chúa".

Dù đó là sự thật, nhưng chỉ cần kẻ có tâm chỉnh sửa một chút sẽ biến thành các hoàng tử công chúa đều không hòa thuận với thái tử, thậm chí biến thành các hoàng tử công chúa vì bảo vệ Chúc Tuyết Dao mà trở mặt với thái tử.

Như vậy thì không chỉ là chuyện thái tử mất mặt nữa mà tất cả mọi người đều khó xử. Hơn nữa, từ những chuyện gần đây, Yến Huyền cảm thấy đại ca này cũng không suy nghĩ thấu đáo như hắn tưởng trước đó. Nếu thực sự truyền ra lời ra tiếng vào như vậy, khó mà nói được liệu đại ca có thù hằn huynh đệ tỷ muội hay không, đặc biệt là Chúc Tuyết Dao.

Bên ngoài, Sương Chi bước ra khỏi Bách Hoa Đường, băng qua hai khu vườn để vào bếp, đi thẳng đến tìm thái giám họ Phó quản lý nhà bếp.

Dương Kính vừa theo Yến Huyền trở về cách đây một khắc, vào cửa là chạy ngay đến nhà bếp dặn dò chuyện bữa tối. Vốn định đi, thấy Sương Chi vào liền dừng bước, gã khách sáo chào hỏi: "Sương Chi cô nương."

"Dương công công." Sương Chi hành lễ, rồi quay sang nói với quản sự, "Phó công công, nữ quân dặn dò, tối nay chuẩn bị bữa tối theo khẩu vị của Thất công chúa, người và Thất công chúa cùng dùng bữa."

Thái giám họ Phó nghe xong, không khỏi nhìn Dương Kính một cái.

Dương Kính vừa nãy mang đến vài món thú rừng, là do Ngũ điện hạ hôm nay ra ngoài săn bắn đích thân săn được, bảo họ tối nay làm luôn để điện hạ được ăn đồ tươi.

Theo lý, hạng cận thị như Dương Kính là người biết quan sát ý bề trên nhất, gã đến truyền lời thì dù không phải bề trên trực tiếp dặn dò họ cũng phải làm theo, nhưng tối nay thực sự có hơi đặc biệt. Các hoàng tử công chúa đều đang làm khách ở biệt uyển, nhà bếp vốn đã bận rộn; ban ngày họ ra ngoài chơi mệt, lúc về muốn ăn uống thoải mái một chút nên không tránh khỏi đều đưa ra yêu cầu về món ăn, càng làm cho sự bận rộn này thêm tồi tệ.

Mà thú rừng lại có hương vị đặc thù, chế biến phức tạp hơn nhiều so với gia cầm gia súc, rất tốn công sức.

Phó thái giám vừa là quản sự vừa là đầu bếp chính, đối với những việc này thì rõ như lòng bàn tay, vừa rồi Dương Kính vào truyền lời là trong lòng đã thầm kêu khổ. Lúc này nghe lời Sương Chi, gã lập tức chớp thời cơ hỏi: "Ngũ điện hạ cũng ăn chung chứ?"

Sương Chi nghĩ đến việc Ngũ điện hạ và nữ quân vừa rồi cùng đi gặp Thất công chúa, lại nhớ đến việc hắn trước đó đã đặc biệt nhắc đến chuyện ăn cùng nhau, liền gật đầu nói: "Cũng ăn chung, cứ chuẩn bị theo sở thích của Thất công chúa là được."

"Được rồi!" Phó thái giám như được đại xá, dứt khoát đáp lời.

Dương Kính nhíu mày, không nói gì, nhưng trong lòng rất không vui.

Từ phủ đệ ở Lạc Dương đến biệt uyển ngoại ô, trong ngoài đều là sản nghiệp của Phúc Tuệ quân, Dương Kính đã bất bình thay cho Ngũ hoàng tử từ lâu rồi.

Rõ ràng đều là đồ do đế hậu ban cho, xét về tình về lý thì càng nên đưa cho điện hạ là con trai ruột mới phải. Bây giờ sản nghiệp riêng đưa cho nàng đã đành, ngay cả tước vị thân vương mà điện hạ đáng được hưởng cũng vì cưới nàng mà tan thành mây khói, hóa ra điện hạ lại thành ra sống trong vườn của nàng, ăn chực uống chực chiếm hời.

Lại nhìn cái điệu bộ Phúc Tuệ quân nói một không hai trong phủ này, rõ ràng là chẳng coi điện hạ ra gì.

Điện hạ sao mà thảm thế không biết?