Sự im lặng chết chóc kéo dài trong chốc lát, cuối cùng hoàng đế thở dài cảm thán: "Nếu A Quyết thực sự ghi thù nó, chúng ta cũng chẳng thể bảo vệ nó cả đời."
Hoàng hậu buồn bã nói: "Phải vậy."
Lòng Chúc Tuyết Dao nhẹ nhõm hẳn.
Hoàng hậu lại nói: "Nếu là trước kia, thần thiếp không nghĩ A Quyết lại là hạng người có thù tất báo như thế. Gần đây... Thần thiếp cũng không chắc chắn."
Hoàng đế bùi ngùi: "Đúng vậy."
Chúc Tuyết Dao cúi đầu cắn môi: "Cha mẹ, nhi thần không có ý trù ẻo hai người, chỉ là..."
"Được rồi." Hoàng hậu cười khổ ôm lấy nàng, "Người một nhà không cần giải thích chuyện này, con biết mưu tính cho tương lai của mình thì cha mẹ mới yên tâm được."
Nói rồi, bà nhìn thái giám chưởng quản bên cạnh là Trương Uẩn, phân phó: "Đến cung Trường Lạc thỉnh mẫu hậu hạ một chỉ dụ, phong Phương thị làm phụng nghi của thái tử."
Phụng nghi là vị trí thấp nhất trong đám thiếp của thái tử triều này, thấp hơn ba cấp so với vị trí lương viện mà Phương thị được phong ở kiếp trước, xét về phẩm cấp lại càng là khoảng cách một trời một vực giữa chính tứ phẩm và chính cửu phẩm.
Hơn nữa hoàng hậu không trực tiếp hạ chỉ mà lại lệnh cung nhân đi thỉnh chỉ của thái hậu, chuyện này vốn vô lý, nguyên nhân duy nhất chính là hoàng hậu cảm thấy việc thừa nhận Phương Nhạn Nhi thực sự quá ghê tởm, dù có sắc phong cũng không muốn chỉ dụ đó phát ra từ tay mình.
Còn về thái hậu...
Tuy thái hậu chưa từng bày tỏ thái độ trong chuyện của Phương Nhạn Nhi, nhưng bà vốn là người sáng suốt, trong lòng đương nhiên có cán cân. Thế nên Chúc Tuyết Dao đoán rằng thái hậu sẽ bấm bụng mà hạ ý chỉ này, muộn nhất là ngày mai chắc chắn sẽ làm mình làm mẩy với đế hậu một trận, không dỗ dành bà hẳn hoi là không xong đâu.
Chúc Tuyết Dao biết rõ rắc rối mình gây ra, nàng ôm lấy cánh tay hoàng hậu, chớp mắt: "Mẹ, hôm nay nhi thần không về phủ nữa, ở lại trong cung với mẹ."
"Được." Hoàng hậu sảng khoái đồng ý.
Mấy nữ nhi đã gả đi nhưng các điện các trong cung vẫn được giữ lại, hàng ngày có cung nhân lau dọn, chính là để thuận tiện cho họ muốn về ở lúc nào cũng được.
Ba người ngồi chơi ở lương đình thêm một lát rồi cùng quay về cung Tuyên Thất, đế hậu tiếp tục bận rộn chính vụ, Chúc Tuyết Dao ở bên cạnh vừa ăn bánh vừa đọc sách giải trí, đọc chán thì lại ghé sát đế hậu làm phiền, phá phách một chút, nhàn nhã chẳng khác gì con gái nhà thường dân về thăm nhà mẹ đẻ.
Cứ thế qua khoảng nửa canh giờ, cùng lúc chỉ dụ sắc phong Phương thị được phát ra khỏi cung, thái hậu cũng hùng hổ kéo đến.
Người còn chưa vào cửa, tiếng quát tháo đã dội thẳng vào trong điện: "Tần Vân Thoa, cô lăn ra đây cho ta!"
Cung nhân sợ hãi đồng loạt quỳ rạp xuống.
Tay hoàng đế run rẩy, hít một hơi thật sâu, đứng dậy đón tiếp.
Hoàng hậu nhướng mày, cũng khoan thai đứng dậy, vừa hành lễ với người đang sải bước đi tới vừa cười hỏi: "Mẫu hậu có chuyện gì mà tức giận vậy?"
"Cô..." Thái hậu vốn định mắng to một trận, nhưng chú ý đến Chúc Tuyết Dao đang nhét đầy mồm bánh ngọt, đành nuốt ngược những lời định nói vào trong, hất cằm, giữ vẻ đoan trang của bậc bề trên với khuôn mặt sắt lại: "Cái hạng Phương thị gì đó, sao cô không tự sắc phong mà lại đẩy cho bà già này? Bà già này là người đi dọn dẹp đống hỗn độn cho cô hả?"
Chúc Tuyết Dao uống ngụm trà để nuốt trôi miếng bánh, bê đĩa điểm tâm ra tiếp đón thái hậu: "Bà nội bớt giận, là cháu gái cầu xin mẹ đấy." Nói rồi nàng vừa ôm lấy cánh tay thái hậu, "Bà nội ngồi xuống đi, nghe cháu từ từ giải thích."
Thái hậu nhìn nàng, giọng điệu cứng nhắc: "Ta nói chứ, con cầu xin cho nó, sao nó không tự hạ chỉ? Đẩy cho bà già này là ý gì!"
Tuy vậy bà vẫn theo Chúc Tuyết Dao đến trước án ngồi xuống.
Chúc Tuyết Dao cúi đầu nói: "Mấy hôm trước Phương thị đại náo Trăn Viên của con, lúc nóng giận con đã làm nàng ta mất mặt, sau này càng nghĩ càng hối hận, sợ rằng sẽ khiến Đại ca ghi hận. Hôm nay tiến cung xin sắc phong cho Phương thị coi như là tạ lỗi với Đại ca, cầu mẹ đi nhờ bà nội hạ chỉ là vì thấy như vậy thì Phương thị sẽ được vẻ vang hơn, bà nội đừng trách mẹ."
Nghe nàng nói vậy, đế hậu không hẹn mà cùng nhìn nhau, hoàng đế suýt chút nữa thì phì cười: Con nhóc này nói dối không chớp mắt luôn.
Bị hoàng hậu lườm, hoàng đế giả vờ ho khụ khụ để nén tiếng cười lại.
Thái hậu nghe vậy thì sắc mặt mới dịu đi đôi chút, không trách hoàng hậu nữa nhưng vẫn thấy phiền lòng: "Nếu để bà già nói thì vẫn không nên sắc phong cho ả Phương thị đó. A Quyết nếu vì hạng người như vậy mà dám hận A Dao, bà già sẽ đích thân dạy bảo nó!"
Hoàng đế ngẩng đầu nói luôn: "Thế lỡ như mẹ cưỡi hạc về tây rồi thì sao?"
Thái hậu trợn tròn mắt, đập bàn giận dữ: "Cái thằng nghịch tử này..."
Hoàng đế xòe hai tay ra: "Lỡ như trẫm và hoàng hậu cũng không còn nữa thì sao?"
"..." Thái hậu nghẹn lời, đứng hình hồi lâu rồi phẫn nộ nói: "Nói bậy bạ gì đó, mau nhổ nước miếng đi!"
Hoàng đế cầm tấu chương cười khẩy, thái hậu lườm nguýt: "Mau nhổ đi!"
"À, phì phì phì." Hoàng đế đành phải thỏa hiệp.
Thái hậu lại nhìn hoàng hậu: "Cô cũng nhổ đi."
"?" Hoàng hậu ngơ ngác chỉ vào mình, "Con có nói đâu ạ."
"Nó lôi cả cô vào rồi còn giả vờ gì nữa!" Thái hậu tức đến nghiến răng.
"À vâng vâng, phì phì phì phì phì." Hoàng hậu vội vàng làm theo.
Thái hậu cũng nhổ ba tiếng, lúc này mới thôi.
Chúc Tuyết Dao ngoảnh mặt đi chỗ khác, nhịn cười đến mức hai vai run bần bật.
Trong cung Tuyên Thất, những tiếng cười mắng đã lật giở qua trang mới cho chuyện vốn khiến ai nấy đều nghẹn lòng này, nhưng tại hẻm Hàm Ni lại hoàn toàn là một khung cảnh khác.
Mấy ma ma được cử từ trong cung đến đều nghiêm nghị không cười, Phương Nhạn Nhi mấy ngày nay khóc lóc có, gây gổ có, nhưng họ vẫn trơ trơ không lay chuyển. Nếu Phương Nhạn Nhi muốn dùng biện pháp mạnh thì mấy ma ma này không đánh lại nàng ta thật, nhưng vì tương lai nàng ta đành phải nhẫn nhịn.
Khi ý chỉ của thái hậu đột ngột truyền tới, Phương Nhạn Nhi đang bị ma ma canh chừng bắt uống thuốc an thai. Chợt thấy ý chỉ ban xuống, cả căn phòng nhốn nháo chuẩn bị hương án, quỳ xuống tiếp chỉ.
Đợi đến khi thái giám truyền chỉ đọc xong ý chỉ với giọng điệu trầm bổng, không chỉ Phương Nhạn Nhi ngẩn người mà cả mấy ma ma lão làng cũng ngây ra.
"Ma ma, xin mời bà bước ra nói chuyện một lát." Thái giám truyền chỉ khách sáo mời ma ma có tiếng nói nhất ra ngoài.
Phương Nhạn Nhi vẫn thẫn thờ ngồi đó, rất lâu sau vẫn không tỉnh táo lại nổi, các cung nhân khác đỡ nàng ta ngồi lên ghế, nàng ta cũng mặc cho họ sắp đặt, tỏ ra nghe lời hơn bao giờ hết.
Không bao lâu sau, ma ma đó quay lại. Liếc nhìn Phương Nhạn Nhi đang ngồi trên ghế, bà bình tĩnh nhưng không kém phần cung kính nói: "Chúc mừng phụng nghi. Nay phụng nghi đã được sắc phong, không nên ở lại hẻm Hàm Ni này nữa, nô tỳ sẽ chuẩn bị xe ngay, đưa phụng nghi vào Đông cung."
Phụng nghi.
Danh xưng này khiến Phương Nhạn Nhi thẫn thờ một hồi, không biết là vui hay buồn.
Nàng ta có vẻ nên thấy may mắn vì trong cung đã thừa nhận mình, ban cho mình một vị trí, nhưng mà...
Nàng ta thực sự không thể ngừng nghĩ đến vị trí trắc phi mà Yến Quyết từng hứa hẹn.
Yến Quyết đã thề thốt nói rằng vị trí thái tử phi quả thực không cho nàng ta được, nhưng trắc phi thì nhất định hắn sẽ tranh thủ cho nàng ta, nếu không làm được trắc phi thì chí ít cũng là lương đệ của thái tử.
Nay cái chức phụng nghi này...
Phương Nhạn Nhi không rành các vị trí trong cung, nhưng lờ mờ cảm thấy vị trí này chắc chắn không cao.
Phương Nhạn Nhi rất muốn hỏi thăm mấy ma ma trước mặt xem phụng nghi rốt cuộc là chức vị gì, nhưng lời đến cửa miệng lại nhịn xuống, vì hỏi cũng vô ích, dù vị trí không cao nàng ta cũng không có gan kháng chỉ.
Nàng ta chỉ có thể tự an ủi mình, vị trí đều là hư ảo. Chỉ cần trái tim của thái tử ở chỗ nàng ta, sau này muốn vị trí nào mà chẳng được.
Phương Nhạn Nhi bình tâm lại, ngước mắt hỏi vị ma ma chủ sự: "Vào cung... Ta cứ thế vào cung sao? A Quyết không đến đón ta à?"
Lời này khiến các cung nhân xung quanh cạn lời, ma ma phải dựa vào thâm niên lâu năm mới kìm chế được không đảo mắt, kiên nhẫn nói: "Phụng nghi cũng biết, thái tử vì chuyện của người mà bị cấm túc, những ngày này ngay cả lên triều nghị sự cũng không được, nói chi đến việc ra cung đón người. Người đừng chấp nhất lúc này, mau vào cung đi, đương nhiên sẽ gặp được thái tử."
Không ngờ Phương Nhạn Nhi lại lắc đầu: "Vậy ta tạm thời chưa vào cung, đợi chàng ấy hết cấm túc đến đón ta thì ta mới vào cung."
Lời này nghe thật nực cười, thực chất trong lòng Phương Nhạn Nhi đã nghĩ rõ: Nàng ta đã gây ra bao nhiêu sóng gió trước đó, vị trí phụng nghi này thực sự không cao, nàng ta sẽ thật sự trở thành một trò cười, sau này cung nhân đều sẽ không coi nàng ta ra gì.
Nhưng nếu thái tử có thể đích thân đến đón nàng ta, điều đó chứng tỏ nàng ta vẫn có trọng lượng trong lòng thái tử, hoàn cảnh của nàng ta cũng có thể tốt hơn.
Nhưng sự kiên nhẫn của các ma ma đã cạn kiệt.
Nói công bằng thì mọi người đều là nữ quan có tên tuổi trong cung cả đúng không? Đừng nói là mấy nha đầu tiểu tỳ, ngay cả hoàng tử công chúa thấy họ cũng phải khách sáo gọi một tiếng ma ma. Nay bị chỉ định đến chăm nom cho một người... Ờ, một người phụ nữ khiến hoàng gia thấy rất mất mặt, đối với họ đây chắc chắn là một công việc khổ sai.
Không hề ngoa khi nói rằng vào đêm đầu tiên đến hẻm Hàm Ni, mấy người họ ngồi túm tụm lại với nhau, ai nấy đều nghiêm túc suy ngẫm xem gần đây mình có làm gì khiến bề trên không hài lòng hay không.
Nay nghe Phương Nhạn Nhi ở đây nằm mơ giữa ban ngày, ma ma chủ sự khom người hành lễ, mặt không cảm xúc nói: "Phụng nghi không muốn vào cung, nô tỳ không dám cưỡng cầu, đành phải tự về cung phục mệnh. Nhưng cũng mong Phụng nghi hiểu cho, vị trí này của người là do Phúc Tuệ quân vào cung cầu xin cho người. Đây vốn dĩ là do Phúc Tuệ quân tốt tính, nhưng cũng là gặp lúc tâm trạng thái hậu nương nương cùng bệ hạ và thánh nhân đều tốt mới thành. Nếu người cứ trì hoãn không chịu nhập cung, bất kể ai trong ba vị đó đổi ý thì chỉ dụ này cũng không còn giá trị nữa. Mặc dù ý chỉ không phải trò đùa, một khi đã hạ thì không nên hối hận, nhưng người chỉ là một Phụng nghi..." Ma ma cười khẽ, "Các ngự sử cũng chẳng rảnh hơi đâu mà đi chỉ trích lỗi lầm của bề trên vì chút chuyện gia đình cỏn con này."
Lời này đã chứng minh dự đoán của Phương Nhạn Nhi, vị trí phụng nghi quả thực không cao, chỉ là một vị trí thấp bé nhẹ cân.
Đồng thời nó cũng thực sự dọa được nàng ta.
Nàng ta đương nhiên hiểu những lời ma ma nói không ngoa và nàng ta cũng nghĩ tới được, nếu bề trên thực sự thu hồi lệnh đã ban, lần sau nàng ta muốn cầu xin một vị trí khác sẽ chỉ khó hơn lần này gấp bội.
Thế nên Phương Nhạn Nhi dù có muôn vàn không cam lòng cuối cùng cũng phải chịu thua, cúi đầu rơi lệ đáp: "Vậy... Vậy ta nghe theo ma ma, phụng chỉ nhập cung là được."
Ma ma thấy nàng ta thỏa hiệp thì sắc mặt dịu đi đôi chút, nhưng cũng không có ý định nói lời an ủi nào, chỉ phất tay phân phó cung nhân dưới trướng: "Mau đi chuẩn bị xe, lập tức hộ tống Phụng nghi nhập cung. Đồ đạc trong viện này..." Ma ma ngưng lại một chút, phỏng đoán ý tứ của bề trên rồi lạnh lùng ra lệnh, "Cứ niêm phong trước đã, mọi vật dụng ghi chép vào kho, sau này sắp xếp thế nào còn phải chờ ý chỉ của bề trên."
Đầu óc của Phương Nhạn Nhi mụ mị, không chú ý đến câu nói này của ma ma, càng không nghĩ sâu xa lời nói đó có ý nghĩa gì.
Nàng ta đờ đẫn nhìn cung nhân bận rộn, nửa canh giờ sau bước lên xe ngựa, đi đến hoàng cung mà nàng ta hằng mong đợi.