Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 35



Chúc Tuyết Dao và công chúa Thục Ninh trực tiếp rời phủ. Yến Huyền ở lại không chỉ để áp giải Bùi Tùng Nghi, mà còn phải triệu tập tất cả cung nhân hầu cận của công chúa và Bùi Tùng Nghi vào cung làm chứng, tốn không ít công sức. Thế nên, hai nhóm người vào cung cách nhau nửa canh giờ.

Nửa canh giờ là quá đủ để công chúa Thục Ninh khóc lóc kể khổ với Quý phi.

Ngay từ đầu, Quý phi đã không hài lòng với cuộc hôn nhân này. Thám hoa hay không bà cũng chẳng màng, chỉ vì công chúa Thục Ninh thích nên mới gật đầu đồng ý. Giờ đột nhiên biết con gái mình sống khổ sở như vậy, Quý phi vừa kinh hãi vừa giận dữ, lại đau lòng ôm công chúa Thục Ninh khóc một trận.

Khóc xong, bà gạt nước mắt, Chúc Tuyết Dao còn chưa kịp phản ứng thì bà đã kéo công chúa Thục Ninh xông ra ngoài.

Chúc Tuyết Dao: "?"

Công chúa Thục Ninh cũng giật mình, vừa chạy theo vừa gọi: "Mẫu phi?"

Quý phi coi như không nghe thấy.

Sau đó, cả Chúc Tuyết Dao và công chúa Thục Ninh đều kinh ngạc. Trong ấn tượng của họ, Quý phi luôn là người yếu đuối, gặp chuyện chỉ biết nũng nịu ăn vạ, đôi khi con cháu còn phải nhường nhịn bà. Thế mà giờ đây, Quý phi chạy một mạch từ Vân Ảnh Đài đến phối điện của Điện Tuyên Thất, nơi đế hầu bàn việc triều chính ban ngày, giữa chừng không hề nghỉ lấy một bước.

Công chúa Thục Ninh chạy không nổi nữa, cũng may Quý phi không ép nàng, nửa đoạn sau nàng vừa thở hồng hộc vừa đuổi theo: "Mẫu phi... Mẫu phi đợi con với! Mẫu phi chậm lại chút!"

Chúc Tuyết Dao cũng chẳng khá hơn là bao, hai tỷ muội đành phải dìu dắt nhau, lảo đảo đi phía sau.

Con người ta lúc đang thịnh nộ thì chẳng biết mệt, nhưng cơ thể vẫn có giới hạn. Quý phi dựa vào cơn hỏa khí chạy đến Điện Tuyên Thất, vừa nhìn thấy đế hậu, khí thế liền mất đi phân nửa, mệt mỏi ập đến, bà loạng choạng ngã nhào về phía Hoàng hậu, suýt chút nữa làm Hoàng hậu ngã lộn nhào.

"Quý phi, bà..." Hoàng hậu giật mình, kinh ngạc chống tay xuống đất mới không bị ngã.

Chưa đợi Hoàng hậu hỏi, Quý phi đã gào khóc thảm thiết: "Bệ hạ! Xin Bệ hạ làm chủ cho thần thiếp... Nếu không thần thiếp không sống nổi mất!"

"Chuyện gì thế này?" Hoàng hậu nghi ngờ.

Hoàng đế nhíu mày: "Đây là Điện Tuyên Thất, khóc lóc cái gì..."

Lời còn chưa dứt, Chúc Tuyết Dao và công chúa Thục Ninh cũng vừa tới nơi, thở không ra hơi.

Hoàng đế đành nuốt nửa câu trách móc Quý phi vào trong.

"Cha, mẹ."

"Phụ hoàng, mẫu hậu."

Hai tỷ muội vừa thở vừa hành lễ.

Đế hậu đang định hỏi có chuyện gì, Quý phi đã ngẩng mặt lên chỉ vào công chúa Thục Ninh: "Gã khốn Bùi Tùng Nghi đánh con bé! Không chỉ một lần!" Bà vô cùng phẫn nộ, nhưng chỉ hét lên được một câu đó rồi lại suy sụp ôm Hoàng hậu khóc tiếp: "Bệ hạ! Thần thiếp không giống bệ hạ có nhiều con cái, thần thiếp chỉ có một..."

Quý phi lúc rảnh rỗi rất thích xem truyện, lúc này không khí đang lên cao, bà suýt chút nữa thốt ra "chỉ có một mụn con gái", lời đến cửa miệng mới thấy sai sai, liền vội đổi giọng: "Một cặp tỷ muội sinh đôi... Cộng thêm một thằng con trai!"

Hoàng đế thực sự không nhịn được, trước mặt hai con gái tặng cho bà một cái lườm cháy mắt.

Quý phi tiếp tục gào: "Nếu bệ hạ không làm chủ cho con bé, thần thiếp không sống nữa đâu... Hu hu hu..."

"..." Hoàng hậu vừa vỗ lưng trấn an bà, vừa cảm thấy đầu óc mông lung. Bà hoàn toàn không có chuẩn bị tâm lý cho việc công chúa Thục Ninh bị phò mã đánh, thấy phản ứng của Quý phi quá đà như vậy, nhất thời không phân biệt được thật giả.

Trong điện chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng khóc của Quý phi vang vọng.

Một lúc lâu sau, Hoàng hậu mới kinh ngạc hỏi Thục Ninh: "A Liên, phò mã đánh con?"

Thục Ninh cúi đầu, khẽ gật.

Chúc Tuyết Dao quỳ sụp xuống: "Cha, mẹ, chuyện này hoàn toàn là sự thật. Gã khốn Bùi Tùng Nghi hễ tâm trạng không vui là ra tay đánh Tứ tỷ, đánh xong lại lấy trẻ con và thể diện thiên gia ra đe dọa, khiến Tứ tỷ không dám vào cung cáo trạng. Lần này con và Ngũ ca tình cờ biết được, khuyên nhủ mãi Tứ tỷ mới chịu vào đây nói ra sự thật. Ngũ ca đang áp giải Bùi Tùng Nghi vào cung, chắc một lát nữa sẽ tới."

Đế hậu ngơ ngác nhìn nhau.

Sau đó, Yến Huyền còn chưa tới, Hoàng thái hậu đã tới trước.

Ngay khi vừa vào cửa cung, Chúc Tuyết Dao đã bảo Vân Diệp đi báo tin. Thái hậu vừa kinh hãi vừa giận dữ, lập tức định đến Vân Ảnh Đài tìm Thục Ninh, tới nơi nghe nói họ đều ở điện Tuyên Thất nên lại vội vàng chạy sang đây.

"Tứ nha đầu!" Hoàng thái hậu hùng hổ xông vào điện, vừa thấy Thục Ninh liền ôm chầm lấy, chưa kịp nói câu nào nước mắt đã rơi.

Là Hoàng thái hậu, bà cũng từng trải qua sóng gió, không phải không có khả năng chịu đựng trước những bất trắc của con cháu. Bà từng nghĩ chúng sẽ ốm đau, bị thương, thậm chí là yểu mệnh, nhưng chưa bao giờ nghĩ đứa cháu gái gả đi lại bị đánh.

Thục Ninh thấy mẫu thân ôm Hoàng hậu gào khóc đã thấy khó chịu, giờ Thái hậu lại rơi lệ khiến nàng cũng không kìm được mà khóc theo, bên kia Quý phi vẫn chưa ngừng, nhất thời cả điện tràn ngập tiếng khóc.

Chúc Tuyết Dao buộc phải giữ bình tĩnh, trước tiên đỡ Thái hậu ngồi xuống, rồi lại vén váy đứng lên, ngồi xuống cạnh hoàng đế, nhìn cha rồi lại nhìn mẹ, thong thả nói: "Cha, mẹ, Bùi Tùng Nghi sắp đến rồi, trị tội thế nào xin cha mẹ hãy định đoạt."

"Cái này còn gì phải nói nữa!" Hoàng hậu nghiến răng đập bàn, "Dám đánh công chúa, loạn rồi! Ta phải xẻ xác hắn!"

Chúc Tuyết Dao mím môi: "Hắn đương nhiên là đáng chết, nhưng do lúc bắt người có xảy ra một vài chuyện, hắn chắc chắn sẽ cắn ngược Tứ tỷ, nói tỷ ấy nuôi dưỡng nam sủng..."

Hoàng đế cười lạnh: "Đánh công chúa mà còn dám đổi trắng thay đen vu khống người khác, hắn..."

"Chuyện này là thật đấy ạ." Chúc Tuyết Dao chột dạ nói nhỏ.

"?" Hoàng đế sững người.

Với tư cách là Hoàng đế, ông không lạ gì việc công chúa nuôi nam sủng, nhưng vì người đó là Thục Ninh nên người làm cha như ông rất ngạc nhiên. Ông theo bản năng nhìn Thục Ninh, thấy nàng né tránh, rồi lại nhìn sang Chúc Tuyết Dao đang ngồi cạnh.

Chúc Tuyết Dao gật đầu: "Có đấy, cha, chuyện này là có thật." Vẻ mặt nàng rất ngoan ngoãn và chân thành.

Hoàng đế thực sự bị làm cho ngớ người.

Ngược lại, Hoàng thái hậu phản ứng nhanh hơn, bà cao giọng nói: "Phu thê một lòng một dạ đương nhiên là tốt, nhưng nói đi cũng phải nói lại, đám quan lại quyền quý có mấy ai không nạp thiếp? Ngay cả bọn thương nhân có chút tiền cũng khó tránh khỏi dăm ba phòng nhì, đường đường là công chúa nuôi vài nam sủng thì đã sao? Sinh con ra chẳng phải vẫn họ Bùi à? Phụ nữ sinh con, đàn ông vốn dĩ chỉ góp chút sức mọn. Giờ đây hắn ngay cả chút sức đó cũng chẳng biết đã góp đủ chưa mà đã có hai đứa con, còn gì mà không hài lòng nữa!"

"Khụ." Hoàng hậu ho khan.

Dù đạo lý có thô nhưng thật, song lời này của Thái hậu cũng hơi quá thô rồi, Hoàng hậu buộc phải tế nhị nhắc nhở: "Bọn trẻ đang ở đây, mẫu hậu thận trọng lời nói."

Thái hậu không màng, hừ nhẹ: "Đều đã gả đi cả rồi, ai mà chẳng hiểu cái đạo lý này."

Nhưng cuối cùng bà cũng không tiếp tục chủ đề đó, nghiêm mặt nói: "Chúng ta cũng không phải hạng người không nói lý. Hắn tuy làm phò mã, nếu không hài lòng việc công chúa nuôi nam sủng thì hoàn toàn có thể vào cung cáo trạng, chúng ta tự khắc sẽ nói giúp hắn vài lời. Đằng này lại không nói một lời mà động thủ, dù có chịu uất ức tày trời cũng không nên làm thế. Chuyện này nếu không trừng trị nghiêm khắc, sau này đám công chúa gả đi làm sao ngẩng đầu lên được!"

"Mẫu hậu nói phải." Đế hậu cùng gật đầu.

Chúc Tuyết Dao lại bồi thêm: "Thực ra nam sủng của Tứ tỷ mới tìm hai ngày nay thôi. Vốn cũng chẳng phải ý của tỷ ấy, là con và Ngũ ca muốn tỷ ấy bỏ được Bùi Tùng Nghi nên mới tìm cho. Trước khi đi Trăn Viên lần này, Tứ tỷ vẫn luôn một lòng với hắn, nếu Bùi Tùng Nghi lấy chuyện nam sủng ra nói, cha mẹ cứ mặc kệ lời xằng bậy của hắn."

"Biết rồi." Hoàng đế gật đầu, nhướng mày nhìn Chúc Tuyết Dao thêm vài cái.

Tìm nam sủng cho tỷ tỷ mình, cái trò này cũng chỉ có đám các con mới nghĩ ra được.

Mọi người đợi thêm gần một khắc, Yến Huyền cuối cùng cũng áp giải Bùi Tùng Nghi tới. Các trưởng bối lúc này đã bình tĩnh lại, nhưng bầu không khí vẫn lạnh lẽo đến cực điểm.

Yến Huyền dẫn Bùi Tùng Nghi vào điện, bị khí thế này làm cho chấn động suýt chút nữa cũng quỳ xuống lạy một cái, may mà vững vàng được, vòng tay hành lễ với trưởng bối, rồi nhìn về phía Chúc Tuyết Dao: "Nguyên do sự việc, chắc Dao Dao đã nói rõ rồi chứ?"

Chúc Tuyết Dao gật đầu: "Những gì cần nói đều nói hết rồi."

Bùi Tùng Nghi nghe vậy thì hoảng sợ quỳ rạp xuống đất, dập đầu một cái thật mạnh, cuống quýt biện minh: "Bệ hạ, thần và công chúa vốn tình thâm nghĩa trọng, sao thần có thể ra tay với công chúa được! Công chúa là thiên chi kiêu tử, thần sao dám ra tay với nàng ấy! Hơn nữa... hơn nữa nếu thần thực sự có hành vi đó, sao công chúa không lập tức vào cung cáo trạng? Công chúa trước nay luôn tâm đầu ý hợp với thần, hôm nay đột ngột trở mặt, thực sự quá kỳ quặc, xin bệ hạ minh xét!"

Mọi người trong điện chỉ lạnh lùng nhìn hắn.

Bùi Tùng Nghi lại dập đầu, nói tiếp: "Bệ hạ! Mấy ngày nay công chúa không hề ở nhà, mà là đến Trăn Viên của Ngũ điện hạ ở lại. Lúc đi vẫn ổn, lúc về đột nhiên vu khống thần như vậy, không biết có phải vì ở Trăn Viên có được nam sủng nên mới..."

Chúc Tuyết Dao nhướng mày.

Đây chính là lý do nàng phải kéo công chúa Thục Ninh vào cung trước một bước.

Con người ta thường có tâm lý tin vào người đến trước, ngay cả người thân cũng không ngoại lệ. Nếu nàng không đến sớm nói rõ mọi chuyện để các bậc trưởng bối có chuẩn bị tâm lý, thì dù họ có đứng về phía nàng đi chăng nữa cũng không tránh khỏi một phen tranh cãi dây dưa, rất bực mình.

Hiện giờ, mọi người nghe lời Bùi Tùng Nghi chỉ thấy cười lạnh.

Quý phi chộp lấy chén sứ trên bàn ném thẳng qua: "Tên khốn nhà ngươi..."

Bà tức đến mức định xông lên đánh người, nhưng bị Hoàng hậu giữ chặt lấy.

Thái hậu thong dong lên tiếng: "Ngươi vừa nói đến Trăn Viên?"

Bùi Tùng Nghi chột dạ nhìn Thái hậu, do dự đáp: "Vâng... Vâng."

Thái hậu cười nhạt: "Ai cũng biết đó là nhà của Phúc Tuệ, ngươi vừa mở miệng đã nói là của Ngũ hoàng tử, chứng tỏ trong thâm tâm ngươi vốn chẳng coi trọng các công chúa, đối xử với Tứ nha đầu có thể tốt đến mức nào?"

"Thần..." Bùi Tùng Nghi ngớ người.

Mọi người cũng đều ngẩn ra.

Lời này của Thái hậu có vẻ hơi gượng ép, nhưng nếu nói nhìn việc nhỏ thấy việc lớn thì đúng là cái lý ấy. Trăn Viên hoàn toàn là tư sản của Chúc Tuyết Dao, dù thế nào cũng không nên gọi là "Trăn Viên của Ngũ điện hạ", trừ phi trong lòng hắn cảm thấy vợ là phụ thuộc của chồng, cho dù nàng ấy có là công chúa cao quý.

Thái hậu thấy hắn không lời nào phản bác, nói tiếp: "Triều đại lập quốc chưa lâu, nhiều chuyện vẫn chưa có tiền lệ, chuyện phò mã ức h**p công chúa cũng là vụ đầu tiên. Vừa hay..." Bà thong thả thở ra một hơi, "Lấy ngươi làm gương, coi như là tạo phúc cho các công chúa đời sau vậy. Người đâu."

Bà ngước mắt nhìn về phía cửa điện, đế hậu nhìn nhau, đều không nói gì.

Họ vốn không ngờ Thái hậu lại trực tiếp hạ chỉ, nhưng bà đã có ý trừng trị nghiêm khắc thì cứ nghe theo là được.

Uông Thịnh Đức dẫn theo hai thái giám đi vào.

Thái hậu nói: "Phò mã Bùi Tùng Nghi ức h**p công chúa, đúng là hạng bất trung bất hiếu bất nhân bất nghĩa, chọn ngày lăng trì thị chúng. Cha mẹ hắn ban chết, tam tộc tịch thu tài sản lưu đày, cửu tộc đời đời không được làm quan."

Bùi gia vốn là hàn môn, nhờ có một Thám hoa lang mà đang lúc "một người làm quan cả họ được nhờ", nhưng theo ý chỉ này của Thái hậu, Bùi gia từ nay về sau coi như xong đời.

"Thái hậu!" Bùi Tùng Nghi hoảng loạn, định quỳ bò về phía trước nhưng bị thị vệ chặn lại, hắn gào khóc tuyệt vọng: "Thái hậu! Thần bị oan, cha mẹ thần càng vô tội, Thái hậu ơi!"

Thấy Thái hậu không hề lay chuyển, hắn lại quay sang cầu xin Thục Ninh: "A Liên... A Liên! Một ngày phu thê trăm năm tình nghĩa, nàng nói giúp ta một câu đi... Cha mẹ ta..."

"Ta khinh!"

Công chúa Thục Ninh vốn im lặng từ lúc vào điện đột nhiên đứng bật dậy, hai mắt đỏ ngầu, cả người run rẩy: "Cha mẹ ngươi vô tội? Ngươi có mặt mũi mà nói họ vô tội sao... Mỗi lần ngươi ra tay chẳng phải họ đều ở bên cạnh thêm dầu vào lửa, mở miệng là trách ta không biết quán xuyến việc nhà, không biết hầu hạ chồng, nói ta nếu không phải là công chúa thì sớm đã bị đánh chết rồi..."

Nói rồi công chúa Thục Ninh lại rơi nước mắt, Quý phi đứng dậy ôm chặt lấy nàng.

Thái hậu nghe vậy thì mặt xanh mét, nghiến răng đổi ý: "Cha mẹ hắn cũng lăng trì thị chúng, cửu tộc tịch thu tài sản lưu đày!"

Lời còn chưa dứt, một tia hàn quang lóe lên, Quý phi giật mình quay đầu, thấy Hoàng hậu đã rút kiếm xông ra.

"Bệ hạ!" Quý phi hô lớn.

"Hoàng hậu!" Hoàng đế vội vã lao ra, may mà kịp thời ôm chặt lấy bà ngay khi bà lướt qua bàn của mình.

Hoàng hậu tức đến mức thở hổn hển: "Buông ra! Cái đồ mặt dày không biết xấu hổ! Để ta chém chết hắn!"

Hoàng đế sao dám buông tay, cứ thế ôm chặt lấy bà mà khuyên can: "Bình tĩnh, bình tĩnh đi! Phải lăng trì, phải lăng trì cơ mà! Đừng để hắn chết dễ dàng như vậy... Nghe lời ta, nghe lời ta nào!"

Bùi Tùng Nghi lúc Hoàng hậu rút kiếm theo bản năng định né tránh, giờ nghe hoàng đế nói mới như choàng tỉnh, biết rằng bị một kiếm đâm chết còn sướng hơn.

Hoàng hậu bị Hoàng đế siết trong lòng, hằn học nhìn Bùi Tùng Nghi, thanh trường kiếm trong tay rơi xuống đất:

"Canh chừng hắn cho kỹ!" Bà gắt gao ra lệnh, "Không được để hắn tự sát."

Bùi Tùng Nghi ngã ngồi dưới đất, dường như toàn bộ sức lực đã bị rút cạn.

...

Tối đó, một đại gia đình gồm Thái hậu, Hoàng đế, Hoàng hậu, Chúc Tuyết Dao, Yến Huyền cùng công chúa Thục Ninh và Quý phi dùng bữa tại điện Tuyên Thất. Các món ăn đều được chuẩn bị theo sở thích của công chúa Thục Ninh, nếu không phải người quá đông không thể ngồi chung một bàn và các dãy bàn có khoảng cách thì chắc hẳn ai cũng sẽ không nhịn được mà gắp thức ăn đầy bát cho nàng.

Cơn giận của Quý phi vẫn chưa tan hết, lúc thì đau buồn thở dài, lúc thì phẫn nộ, lại chỉ vào công chúa Thục Ninh mà oán trách: "Đã bảo không cho con lấy hắn, con cứ khăng khăng không nghe! Nhìn thì tính tình mềm mỏng, nhưng chuyện lớn thì đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!"

Yến Tri Liên cúi đầu nghe mắng, không dám tranh luận cũng chẳng muốn tranh luận, trong lòng ngược lại cảm thấy bị mẫu thân mắng thế này cũng thật tốt.

Đợi Quý phi trút giận xong, bà mới chợt nhớ ra một chuyện, vội hỏi: "Này, chuyện nam sủng của con là thế nào?"

"Khụ..." Yến Huyền suýt chút nữa bị sặc, chột dạ nhìn nhanh một vòng quanh bàn.

Yến Tri Liên đương nhiên không thể hại hắn, vội nói: "Mẫu phi, chuyện này lát nữa chúng ta hãy nói."

Quý phi nhìn thấu tâm tư của họ, nhưng điều bà muốn hỏi không phải là nguồn gốc của nam sủng, nên lại nói: "Ta là muốn hỏi con, có tâm lý không? Có nghe lời không? Có mấy người? Có đủ dùng không?"

Mặt Yến Tri Liên đỏ bừng: "Mẫu phi đừng hỏi nữa mà!"

Quý phi trợn mắt: "Cái con bé này, đều là người nhà cả, con..."

"Thôi đi!" Hoàng hậu quát dừng, gắt gỏng nói, "Trải qua chuyện này, nó có gì không ổn tự khắc sẽ nói với gia đình, bà đừng hỏi nữa."

"Thôi được..." Quý phi không cam lòng ngậm miệng lại.

Dùng xong bữa tối, mọi người rời khỏi điện Tuyên Thất.

Công chúa Thục Ninh đương nhiên theo Quý phi về Vân Ảnh Đài, Chúc Tuyết Dao lại ăn vạ muốn ngủ cùng Hoàng hậu, Yến Huyền thấy vậy liền hầu hạ Thái hậu về cung Trường Lạc, sau đó về điện Quảng Dương ngày trước của mình ở, cũng không gây ra sự nghi ngờ nào.

Mỗi người đều có niềm vui riêng, chỉ có Hoàng đế là không vui, lúc đi dạo tiêu thực cùng Hoàng hậu và Chúc Tuyết Dao cứ hậm hực vuốt râu trợn mắt: "Hai con gái về thăm nhà, trẫm lại thành kẻ cô độc, đạo lý gì đây?"

Hoàng hậu cũng chẳng vừa, trực tiếp ra lệnh cho Uông Thịnh Đức: "Đi bảo Tuyên phi chuẩn bị tiếp giá."

Hoàng đế càng giận hơn.

.

Sáng hôm sau, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền rời cung sau khi ăn sáng, họ không về thẳng Trăn Viên mà ghé qua phủ đệ ở trong kinh.

Sau khi về đến nhà, Yến Huyền ra hiệu bằng mắt cho Dương Kính. Dương Kính lui ra ngoài, lúc vào lại trên tay có thêm một cái khay, trên khay chất đầy thư từ sớ sách, chồng khá cao.

Yến Huyền ngồi trước bàn viết, chỉ vào mặt bàn bảo hắn đặt xuống, rồi vẫy tay gọi Chúc Tuyết Dao lại.

Chúc Tuyết Dao ngồi xuống đối diện hắn, nhìn đống đồ đó mà khó hiểu: "Đây là gì thế?"

Yến Huyền tùy ý cầm một cuốn lên lật xem: "Ta bảo họ chuyển hết đồ trong thư phòng của Bùi Tùng Nghi ra, rồi lọc ra những phần liên quan đến vụ án tham ô trong quân đội, chính là đống này đây."

Chúc Tuyết Dao ngạc nhiên: "Vậy thì nên dâng lên cho cha mẹ chứ!"

Yến Huyền cười nói: "Bùi Tùng Nghi mắt thấy khó thoát cái chết, những thứ này đối với hắn chẳng còn quan trọng, chi bằng dùng vào việc có ích hơn."

Chúc Tuyết Dao: "Ví dụ như?"

Yến Huyền nói thẳng: "Vụ án này đã điều tra từ lâu, nhưng Bùi Tùng Nghi đến tận bây giờ mới bắt đầu chạy vạy khắp nơi, ta nghi ngờ Đại ca khi chủ trì vụ án này đã bao che cho hắn, nên lúc đó hắn mới kê cao gối mà ngủ. Những thứ này ta chưa xem kỹ, nhưng có lẽ sẽ có bằng chứng bất lợi cho Đại ca, nếu muội muốn trả thù Đại ca một chút thì dùng được đấy."

Tim Chúc Tuyết Dao thắt lại, không ngờ Yến Huyền trong sự sắp xếp dồn dập ngày hôm qua vẫn còn nhớ đến chuyện này.

Yến Huyền suy nghĩ rồi nói: "Muốn trả thù đại ca, tốt nhất muội đừng trực tiếp gửi đồ vào cung, vì bản thân chuyện này cũng không lớn, đại ca chẳng qua là che đậy giúp Bùi Tùng Nghi, phụ hoàng mẫu hậu xem xong cũng chỉ khiển trách vài câu là cùng. Nếu muội thực sự muốn gây rắc rối cho huynh ấy, chúng ta có thể giao cho Nhị ca."

Nhị ca? Khang vương?

Chúc Tuyết Dao hiểu ngay: "Nhị ca sẽ gom những thứ này lại, có khi còn thêm mắm dặm muối?" Nàng nhìn Yến Huyền, cười gượng, "Ngũ ca, huynh định mượn đao giết người à!"

"Dù sao Nhị ca cũng luôn đối đầu với Đại ca, chúng ta chỉ việc đứng xem kịch hay thôi." Yến Huyền nhún vai.

Chúc Tuyết Dao nhịn cười đề xuất: "Hay là giao cho Tam ca đi? Tam ca là đệ đệ ruột của Tứ tỷ, hiện giờ chắc hẳn hận chết Bùi Tùng Nghi rồi. Nếu biết Đại ca từng bao che cho cái loại rác rưởi đó, chắc chắn huynh ấy sẽ tính sổ món nợ này."

"Cũng được." Yến Huyền gật đầu.

Chúc Tuyết Dao bỗng thấy có hơi áy náy, vì hắn đang rất nghiêm túc giúp nàng trút giận, nhưng nàng lại không thể nói cho hắn biết điều nàng muốn xa hơn nhiều so với việc chỉ "ngáng chân". Đời này nàng tuyệt đối không thể nhìn Yến Quyết ngồi lên vị trí vạn người trên đó, trừ hắn ra thì ai cũng được. Đừng nói là Nhị ca, Tam ca đã sớm lộ rõ tham vọng, ngay cả Thập đệ Yến Châu nhỏ tuổi nhất, nếu một ngày nào đó đột nhiên nói muốn làm hoàng đế, nàng cũng rất sẵn lòng âm thầm giúp đỡ, miễn là có thể gây rối cho Yến Quyết.

Thế là hai người dành cả ngày trời để xem hết đống đồ đó, quả nhiên nhặt ra được mấy phần liên quan đến Yến Quyết. Chủ yếu là thư từ, ví dụ như thư Yến Quyết trấn an Bùi Tùng Nghi bảo hắn cứ yên tâm. Chúc Tuyết Dao đoán trước đó chắc hẳn có một bức thư Bùi Tùng Nghi gửi cho Yến Quyết để trần tình, bức thư đó chắc chắn đang ở Đông Cung, tự nhiên không thể tìm thấy trong thư phòng của Bùi Tùng Nghi, nhưng có được sự bày tỏ thái độ này của Yến Quyết là đủ rồi.

Yến Huyền chép lại những thứ có ích này thành hai bản, một bản tự giữ, bản còn lại cất chung với bản gốc, định bụng quay đầu sẽ giao hết cho Tam ca Hằng Vương.

Trong lúc họ đang xem thư thì trong triều đã nổ tung, vì nhị thánh đã công bố tội trạng của Bùi Tùng Nghi trong buổi đại triều, khiến cả triều đình xôn xao. Đám đại thần tài hoa đầy mình, trong cơn kinh ngạc đã dùng những lời lẽ hoa mỹ nhất để mắng nhiếc Bùi Tùng Nghi, nhưng ý tứ tóm lại chỉ có một: Đánh công chúa, ngươi điên rồi sao?

Có người cảm thấy chỉ lăng trì hắn và cha mẹ là Thái hậu quá nhân từ, có lăng trì cả cửu tộc cũng không quá đáng. Lại có người cảm thấy cung nhân bên cạnh công chúa cũng nên bị trị tội, để làm gương cho đám cung nhân khác biết thế nào là nặng nhẹ.

Chúc Tuyết Dao thấy rất có lý, nhưng cuối cùng bị công chúa Thục Ninh ngăn lại.

Lúc nàng nói chuyện này với công chúa Thục Ninh, thấy nàng đồng tình với việc trừng trị nghiêm khắc, nàng ấy ái ngại: "Trong đám cung nhân, người muốn đi cáo trạng giúp tỷ đâu chỉ một hai người, đều tại tỷ ngu ngốc, tin vào lời của Bùi Tùng Nghi, một lòng hướng về hắn, nhất quyết không cho họ đi, giờ lại làm khó họ làm gì."

Chúc Tuyết Dao thầm nghĩ sự thực không hẳn là vậy. Công chúa Thục Ninh không cho nên đành thỏa hiệp chắc chắn là có, nhưng cũng khó tránh khỏi một số kẻ thấy gió chiều nào che chiều nấy, chỉ vì thấy phò mã ở nhà có uy hơn nên giả ngu giả ngơ, những kẻ đó mới là đối tượng mà triều thần muốn răn đe. Nhưng nàng suy đi tính lại, cuối cùng không nói thêm gì nữa. Vì tính cách mỗi người mỗi khác, công chúa Thục Ninh có thể hạ quyết tâm tố cáo phò mã đã là vô cùng khó khăn, khó mà bắt nàng tiến thêm bước nữa.

Dưới cơn thịnh nộ của nhị thánh và sự phẫn nộ của quần thần, Bùi Tùng Nghi đã bị áp giải ra pháp trường vào sáng sớm hôm sau. Lần này hắn đến Lạc Dương vừa vặn đúng dịp Tết, cha mẹ cũng đi cùng, đúng lúc đỡ phải tốn công áp giải từ xa đến.

Để tránh việc họ nói những lời làm tổn hại danh dự công chúa, cả ba người trước khi lên pháp trường đều bị cắt lưỡi. Hình phạt lăng trì được định trong buổi đại triều là một ngàn tám trăm đao, ngày đầu tiên không xẻ hết, trời tối lại áp giải về thiên lao, ngày thứ hai lại xẻ tiếp một ngày nữa.

Đến khi hoàng hôn buông xuống, một ngàn tám trăm đao đã hoàn tất, gia đình ba người tuy không thành thịt băm, nhưng cũng thành những sợi thịt chẳng khác thịt băm là mấy. Quý phi vẫn chưa nguôi giận, đặc biệt sai cung nhân ra thu gom những sợi thịt đó mang đi cho cá ăn.

"Nhớ chia ra các sông khác nhau, ít nhất cũng phải chia ra bốn năm chỗ cho ta." Quý phi dặn dò kỹ lưỡng, "Để cho chúng hồn xiêu phách tán, tránh kiếp sau lại đến hại A Liên!"

Sau đó là một số việc thu xếp hậu quả, ví dụ như hai đứa con của Thục Ninh đổi sang họ Yến, từ nay về sau tính vào tông thất, không còn quan hệ gì với Bùi gia nữa. Nhưng việc này không gấp, ý của Hoàng đế là cái tên dùng cả đời nên phải suy nghĩ thật kỹ.

Còn về đứa con Thục Ninh vừa mới mang thai, sau khi gia đình Bùi Tùng Nghi bị lăng trì thì cũng mất. Chuyện này không tính là chuyện tốt, bề ngoài không ai bàn tán, nhưng không ít người cảm thấy mất đi mới tốt, loại khốn khiếp như Bùi Tùng Nghi đâu xứng để lại nhiều hậu duệ như vậy?