Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 37



Không phải làm đệm thịt cho mèo, cả hai người đêm đó đều ngủ rất say. Hôm sau trời vừa sáng, Chúc Tuyết Dao hiếm khi tỉnh dậy sớm hơn Yến Huyền, ăn sáng xong liền sang sương phòng thăm hai đứa nhỏ.

Yến Huyền ngủ thêm nửa canh giờ mới dậy, dùng xong bữa sáng nghĩ tới năm ngày nữa là bắt đầu lên triều, nên định vào thư phòng sắp xếp lại các việc triều chính gần đây. Khi đi ngang qua sương phòng, tình cờ nghe thấy động tĩnh trong phòng, hắn bèn ghé sát cửa sổ nghe thêm mấy câu.

Thế rồi hắn nghe thấy Chúc Tuyết Dao đang dạy đứa nhỏ gọi "Mẹ".

Hắn không nhịn được mà bật cười...

Cuối cùng cũng đợi được đến ngày này!

Yến Huyền đứng ngoài cửa sổ cố gắng lắm mới nén được khóe miệng đang cong lên điên cuồng, điều chỉnh lại sắc mặt, rồi thong dong đẩy cửa bước vào.

Chúc Tuyết Dao đang ngồi trên bồ đoàn cạnh nôi, Tuế Kỳ được nàng bế trên gối, nàng kiên nhẫn gọi đi gọi lại: "Gọi mẹ đi. Tuế Kỳ, gọi mẹ nào."

Tuế Kỳ nghiêng đầu nhìn nàng, đôi lông mày nhíu lại, tỏ ra bối rối.

Vân Diệp và Sương Chi đứng hầu bên cạnh, vốn đều mong đợi Tuế Kỳ mở miệng, bỗng thấy có người vào, ngẩng lên nhìn thấy là Yến Huyền, lại nhìn bộ dạng cười như không cười của hắn... Cả hai đều cảm thấy hắn chẳng có ý tốt gì.

"Ngũ ca." Chúc Tuyết Dao chào hắn một tiếng, rồi hỏi: "Có việc gì không?"

"Ừm. Hôm nay chắc ta ở thư phòng cả ngày, muội có việc gì thì sang đó tìm ta." Yến Huyền vừa nói chuyện không đâu vừa đi đến cạnh nàng, thản nhiên ngồi xuống.

"Được."

Chúc Tuyết Dao gật đầu, định dạy tiếp Tuế Kỳ gọi mẹ thì thấy mắt Tuế Kỳ sáng rực nhìn chằm chằm Yến Huyền, đột nhiên gọi: "Cha cha!"

"?" Chúc Tuyết Dao kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt.

Vân Diệp và Sương Chi cố gắng nhịn cười đến đau cả ruột.

"Cha cha!" Tuế Kỳ lại gọi thêm một tiếng, hớn hở vươn bàn tay nhỏ nhắn muốn chạm vào mặt Yến Huyền.

Chúc Tuyết Dao hoàn hồn, nhìn chằm chằm Tuế Kỳ: "Đừng gọi bậy!"

Yến Huyền híp mắt, cười hỏi: "Con bé gọi ta là gì cơ?!"

Vân Diệp và Sương Chi nhịn cười đến đỏ cả mặt.

"Con bé... Muội... Cái này..." Chúc Tuyết Dao nhìn Yến Huyền trân trân, đầu óc rối như tơ vò.

Lắp bắp một hồi, nàng hít sâu một hơi mới nói được một câu hoàn chỉnh: "Ngũ ca... Cái này không phải muội dạy."

Yến Huyền vẫn híp mắt như thế: "Thật không?"

"Thật mà!" Chúc Tuyết Dao sợ Yến Huyền không tin, mà nghĩ đi nghĩ lại thì chắc chắn hắn sẽ không tin.

Nàng đang căng thẳng suy nghĩ xem nên giải thích thế nào thì thấy hắn gật đầu, đồng thời vươn tay xoa đầu Tuế Kỳ: "Vậy thì chúng ta cũng khá có duyên đấy chứ."

"?"

Chúc Tuyết Dao đang mải nghĩ cách giải thích thì bị lời này làm cho nghẹn họng, đến nỗi khi Yến Huyền vươn tay muốn bế Tuế Kỳ nàng cũng không kịp phản ứng. Đợi đến lúc nàng tỉnh ra thì Tuế Kỳ đã nằm gọn trong lòng Yến Huyền rồi.

Chúc Tuyết Dao càng ngẩn ngơ.

Yến Huyền tươi cười, vừa lấy tua rua của miếng ngọc bội trêu Tuế Kỳ vừa nói: "Đây là lần thứ hai ta gặp con bé kể từ khi muội nhận nuôi, hóa ra trẻ con lại không sợ người lạ đến thế à?"

"Không phải..." Chúc Tuyết Dao ngạc nhiên nhìn cảnh tượng trước mắt, định nói trẻ con đương nhiên là sợ người lạ.

Nhưng trong mắt nàng, đây đúng là lần thứ hai Yến Huyền gặp Tuế Kỳ. Lần đầu là vào ngày hai đứa nhỏ được cứu, hắn hùng hổ xông vào phòng, lúc đó hai đứa đều đang ngủ nên chưa kịp nhìn kỹ đã bị nàng kéo ra ngoài.

Giờ gặp lần thứ hai mà Tuế Kỳ đã cho hắn bế rồi?

Nàng phải nỗ lực tận bốn năm ngày mới khiến Tuế Kỳ quen với mình đấy.

Yến Huyền thấy nàng cứ ngơ ngác nhưng không có phản ứng gì quá khích, trong lòng thầm cười, bèn chủ động giao đứa trẻ cho vú em bế, rồi tìm một chủ đề khác: "Đúng rồi, vài ngày nữa ta phải lên triều. Ta chưa từng tiếp xúc với chính sự, cũng chẳng có kinh nghiệm gì, muội thấy có điều gì cần lưu tâm không?"

Đây đúng là việc chính, Chúc Tuyết Dao theo bản năng điểm qua các đại sự gần đây, thấy dường như không có gì, liền thản nhiên nói: "Muội cũng không nghĩ ra gì cả. Ngũ ca mới lên triều, chắc hẳn cũng không tiếp xúc với việc gì quá quan trọng. Ngũ ca cứ nghe lời cha và các huynh trưởng là chắc chắn không sai đâu."

"Có lý." Yến Huyền mỉm cười gật đầu, im lặng một lúc rồi nói thêm: "Ta sẽ tránh xa Đại ca một chút."

Chúc Tuyết Dao không nhịn được mà nhìn hắn thêm hai cái, vốn định khách sáo nói "Không cần" nhưng kịp thời nhịn lại. Nàng đã thề phải đẩy Yến Quyết xuống khỏi vị trí Thái tử, Yến Huyền đương nhiên cách hắn càng xa càng tốt. Việc phế lập Thái tử luôn gây ra nhiều sóng gió, người ngoài không chịu nổi sự ảnh hưởng đó đâu.

Nói xong chuyện này, Yến Huyền không nán lại sương phòng lâu nữa mà thực sự vào thư phòng làm việc.

Chuyện "đứa nhỏ gọi bậy là cha" dường như chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ nhanh chóng qua đi, Chúc Tuyết Dao nghĩ sau này họ cũng không gặp nhau nhiều nên không còn vướng bận nữa.

Kết quả là nàng ngủ trưa dậy, Vân Diệp vào báo với nàng rằng: "Điện hạ đưa Đại cô nương ra ngoài chơi rồi."

"Hả?" Chúc Tuyết Dao ngồi trên giường ngơ ngác nhìn Vân Diệp, vừa hoàn hồn liền vội hỏi: "Đi đâu chơi rồi?"

Vân Diệp cúi đầu: "Nô tỳ có hỏi, điện hạ chỉ bảo là đi dạo chút thôi."

"Cái này..." Chúc Tuyết Dao lại rơi vào trạng thái ngớ người y như lúc sáng nghe Yến Huyền nói "có duyên".

Hành động này của Yến Huyền thật sự là quá đỗi bất ngờ đối với nàng. Nàng từng nghĩ đến những rắc rối mà hai đứa trẻ này có thể gây ra sau này, dù sao đây cũng là chuyện lớn, Ngũ ca khi đó đồng ý thì đồng ý thật, nhưng sau này nếu cảm thấy không ổn cũng là lẽ thường tình, nàng sẽ không trách hắn nuốt lời. Vì vậy, nếu hắn muốn vì chuyện này mà cãi nhau với nàng, nàng cũng chẳng hề ngạc nhiên.

Theo nàng, kết quả tốt nhất của chuyện này là hai đứa trẻ cứ nước sông không phạm nước giếng với hắn mà lớn lên, còn kết cục xấu nhất...

Nàng cũng từng nghĩ nếu hắn không chấp nhận được, nàng sẽ đặt một dinh cơ riêng bên ngoài cho chúng, sắp xếp đủ người chăm nom, bên ngoài cứ nói thẳng là con gái nuôi của Chúc gia để nối dõi tông đường.

Thế mà hắn thấy đứa nhỏ gọi mình là cha lại còn khá vui, còn dắt con bé đi chơi...

Điều này nàng chưa từng nghĩ đến!

Thế là cả buổi chiều Chúc Tuyết Dao cứ thỉnh thoảng lại ngẩn người, không tài nào hiểu nổi Yến Huyền đang nghĩ gì, cũng không nắm bắt được hành động này có ý nghĩa gì. Chỉ có một điều nàng thấy may mắn, đó là dù hắn khiến tinh thần nàng không yên như vậy, nàng cũng hoàn toàn không lo hắn sẽ làm gì bất lợi cho đứa nhỏ, bởi nàng tin chắc hắn chân thành và lương thiện.

Cùng một chuyện, nếu đổi lại là Yến Quyết làm, có lẽ nàng đã phát điên vì lo lắng, sợ hắn mang đứa bé ra ngoài rồi g**t ch*t.

Chúc Tuyết Dao trải qua buổi chiều trong hoang mang và thẫn thờ như thế. Đến chập tối, Vân Diệp và Sương Chi đi truyền bữa, nàng nhất thời không có việc gì làm, cảm giác thẫn thờ đó càng đậm nét hơn.

Nàng ngồi bên giường nghĩ mãi về chuyện này, Bạch Đường cọ vào cổ chân nàng mấy lần mà nàng cũng chẳng phản ứng, khiến Bạch Đường khó hiểu ngửa đầu nhìn nàng.

Yến Huyền đúng lúc này trở về, trực tiếp bế Tuế Kỳ vào phòng ngủ chính viện.

Tuế Kỳ chơi khá mệt, đã ngủ một giấc trên xe ngựa, lúc xuống xe thì tỉnh dậy, giờ đang tựa cằm lên vai Yến Huyền ngáp ngắn ngáp dài.

Chúc Tuyết Dao đờ đẫn nhìn họ vào phòng, mắt thì biết là Yến Huyền và Tuế Kỳ, nhưng não thì nhất quyết không phản ứng kịp.

Yến Huyền muốn để Tuế Kỳ ngủ thêm một lát, đi tới cạnh giường cúi người đặt con bé xuống. Chúc Tuyết Dao theo bản năng đưa tay giúp một tay, khi hai tay chạm vào cơ thể mềm mại của đứa trẻ nàng mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, nhìn Yến Huyền, khẽ hỏi: "Ngũ ca... Đi đâu vậy?"

"Đi chợ một chút, xem mấy tiệm bánh và kẹo mới mở." Yến Huyền thấy nàng đặt Tuế Kỳ vào phía trong giường bèn đứng dậy đi đến chậu đồng rửa tay, cười nói: "Mỗi loại bánh ta đều mua một ít, chắc chắn có món muội thích, lát nữa bảo họ kiểm tra rồi mang lên cho muội nếm thử."

Chúc Tuyết Dao lúc này tâm trí đâu mà nghĩ đến bánh trái, ánh mắt cứ dõi theo Yến Huyền, chẳng biết nên nói gì.

Yến Huyền nói tiếp: "Chơi với trẻ con thật là vui."

"..." Chúc Tuyết Dao nhìn bóng lưng hắn đang rửa tay, từ bóng lưng đó cảm nhận được một sự vui vẻ sảng khoái, cứ như thể hành động này của hắn chẳng có ý đồ gì khác, chỉ là tìm cho mình một... Món niềm vui lớn?

Điều này dường như cũng không có gì sai. Trong cả hai kiếp, trước khi nàng xuất giá Hoàng hậu đều từng nói với nàng rằng con cái có thể sinh muộn một chút, một nửa là sợ nàng tuổi còn nhỏ sinh con nguy hiểm, nửa còn lại nguyên văn là: "Mười ba mười bốn tuổi sinh con thì con biết chăm sao? Trẻ con trông trẻ con, ta sợ con lại đánh nhau với con mất."

Yến Huyền năm nay mười sáu tuổi, tuy nghe thì lớn hơn mười ba mười bốn nhiều, nhưng vẫn là cái tuổi choai choai. Nghĩ như vậy cũng không có gì lạ. Ý nghĩ này khiến Chúc Tuyết Dao thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Yến Huyền rửa tay xong liền ngồi vào bàn ăn trước, Chúc Tuyết Dao thấy vậy cũng ngồi xuống đợi cùng hắn.

Tuế Kỳ đúng là buồn ngủ, thế mà lại cứ thế tự nằm rồi ngủ tiếp.

Chúc Tuyết Dao gọi bà vú bế con bé đi, Yến Huyền chống cằm cười nhìn Tuế Kỳ, một lần nữa cảm thán: "Thật thú vị, đúng là một chú mèo nhỏ hình người."

Chúc Tuyết Dao: "..."

Một lời nhận xét thật kỳ diệu.

Chẳng mấy chốc bữa tối được bưng vào, có thêm bốn món bánh Yến Huyền mua từ bên ngoài, đã được nhà bếp kiểm tra, bày vào đĩa mang lên cùng.

Yến Huyền xắn tay áo, hào hứng nói: "Nào, chúng ta cùng nếm thử. Tiệm đó còn có tào phớ hạnh nhân, thạch dưa hấu, mấy món đó ăn trực tiếp tại chỗ thì ngon hơn, nếu muội thấy ngon, hôm khác ta dẫn muội cùng đi nếm thử những món đó."

Hắn vừa nói vừa gắp một miếng bánh hấp đặt vào đĩa của nàng, miếng bánh này có hai lớp xanh trắng, trông có vẻ bình thường. Chúc Tuyết Dao lơ đãng gắp lên cắn một miếng, liền bị hương hoa đặc trưng làm cho sững người, nhìn chằm chằm vào miếng bánh giữa đôi đũa.

Yến Huyền thu hết biểu cảm thay đổi đột ngột của nàng vào mắt, cười hỏi: "Ngon không?"

Chúc Tuyết Dao nhai nhai, thẫn thờ gật đầu, dần nhận ra đây là mùi vị gì: "Là hương Ngọc Lan? Hiếm thấy dùng mùi vị này làm bánh!"

"Ha ha." Yến Huyền cũng cắn một miếng bánh, thản nhiên nói: "Ta cũng thấy lạ miệng, vốn còn sợ ăn vào sẽ thấy kỳ, nhưng nhớ lúc muội còn nhỏ hình như thích nhất là các loại bánh hương hoa, giờ còn thích không?"

"... Thích chứ." Chúc Tuyết Dao đáp, cảm giác như cách một thế hệ.

Nàng suýt nữa đã quên mất mình thích loại bánh này rồi.

Kiếp trước trước khi xuất giá, nàng muốn ăn bánh gì là có ngay lúc đó, hai ba năm đầu gả vào Đông Cung cũng vậy. Sau này gặp lúc bên ngoài xảy ra hạn hán, lưu dân áp sát Lạc Dương, cả triều văn võ đều bận đến tối tăm mặt mũi, Yến Quyết thấy nàng ăn loại bánh này bỗng nhiên cảm thấy phiền phức, quát mắng nàng không biết nỗi khổ thế gian.

Lần đó nàng không chịu thiệt, nói hắn vừa vung tiền như rác để từ Giang Nam mang về cá cháy mà Phương Nhạn Nhi nhất thời hứng chí muốn ăn, nói nàng vừa hạ chỉ lệnh cho Bắc Cung cắt giảm chi tiêu tiết kiệm bạc thì Phương Nhạn Nhi đã ở bên ngoài cho vay nặng lãi trục lợi cá nhân.

Cuối cùng hắn đành xuống nước, dịu giọng xin lỗi nói là do dạo này tâm trạng không tốt, lại nói Phương Nhạn Nhi vì trước đây từng chịu khổ nên giờ mới khó tránh khỏi như vậy, bảo nàng bao dung hơn.

Nhìn nhận một cách công bằng, lần đó họ cãi nhau không tính là quá gay gắt.

Nhưng sau này Chúc Tuyết Dao không bao giờ ăn những loại bánh hương hoa này nữa, không phải vì nàng chột dạ, mà chỉ vì nàng nhìn thấy những miếng bánh này sẽ nghĩ đến lời Yến Quyết nói, cảm thấy mất hứng.

Bây giờ, không biết là vì chuyện đã trôi qua quá lâu, hay vì Yến Quyết đã không còn can hệ gì đến nàng nữa, nàng nhìn những miếng bánh trước mắt, thấy vẫn rất ngon.

Yến Huyền quan sát vẻ mặt nàng khi nếm bánh, dè dặt hỏi: "Dao Dao, đợi ta lên triều không biết có bận rộn không, nếu mai muội không có việc gì, mai ta dẫn muội đến tiệm bánh này nhé?"

"Ngày mai muội có việc rồi." Chúc Tuyết Dao nói.

Yến Huyền chỉ nghĩ nàng đang từ chối khéo, không khỏi hụt hẫng, nhưng lại nghe nàng nói thêm: "Ngày mốt đi, ngày mốt muội không có sắp xếp gì cả."

Yến Huyền ngẩn ra, thốt lên: "Ngày mai có việc thật à?"

"Phải." Chúc Tuyết Dao thấy câu hỏi này của hắn hơi lạ, gật gật đầu: "Quý phi mới có thêm ít đồ cống phẩm, cứ nhất định bảo muội cùng Tam tỷ và Tứ tỷ đến chọn. Muội biết bà ấy là vì chuyện của Tứ tỷ nên muốn cảm ơn muội, nhưng làm vậy thì khách sáo quá, vốn định không đi. Nhưng nghĩ kỹ lại, nếu muội từ chối không đi thì lại càng khách sáo hơn, thôi thì cứ đi xem vậy."

Yến Huyền cười lắc đầu: "Ta thì chẳng thấy Quý phi khách sáo đâu. Tính tình Quý phi thẳng thắn, thích ai là cứ muốn cho đồ tốt. Dù không có chuyện này, bình thường bà ấy cho chúng ta đồ cũng đâu có ít."

Chúc Tuyết Dao thuận theo lời hắn mà nghĩ, thấy cũng đúng, Quý phi đúng là người như vậy. Thay vì nói Quý phi làm vậy là khách sáo, chi bằng nói Quý phi vốn đã khá thích nàng, qua chuyện của công chúa Thục Ninh lại càng thích nàng hơn.

Thế là ngày hôm sau ăn sáng xong, Chúc Tuyết Dao vào cung, công chúa Nhu Ninh và công chúa Thục Ninh cũng lần lượt đến, ba tỷ muội cùng vào cửa cung, không muốn ngồi bộ liễn, cứ vừa đi vừa nói chuyện về phía Vân Ảnh Đài.

Họ đang đi thì gặp một toán cung nhân bưng khay đi thẳng về phía Đông, đồ vật trong khay đều che vải đỏ, không nhìn rõ là gì, nhưng hướng này đa phần là đến Đông Cung, công chúa Nhu Ninh bèn nhìn thêm mấy cái, khẽ chậc lưỡi: "Chắc là đi ban thưởng cho Phương Phụng nghi đấy, tính ngày thì nàng ta cũng sắp sinh rồi."

Chúc Tuyết Dao giật mình, suýt nữa hỏi thẳng: Nàng ta không sảy thai sao? Nghĩ kỹ lại, hình như đúng là không nghe nói gì.

Nàng không khỏi ngạc nhiên. Nàng vốn tưởng đứa trẻ đó của Phương Nhạn Nhi vốn không giữ được, nên kiếp trước mới "tận dụng triệt để" để hãm hại nàng, làm mất đi một mạng sống của Vân Diệp.

Nhưng giờ nhìn lại...

Lẽ nào đứa bé đó vốn dĩ là sinh ra được?

Vậy Phương Nhạn Nhi kiếp trước vì muốn làm khó nàng mà dám hy sinh lớn đến thế sao, mang thai đến hơn bảy tháng mà mất con thì hại thân biết bao!

Công chúa Thục Ninh hạ giọng nói: "Sắp sinh rồi, nghe nói Hoàng tổ mẫu vì chuyện này mà càng thêm lo lắng cho hôn sự của Đại ca."

"Hử?" Công chúa Nhu Ninh ngạc nhiên quay đầu nhìn tỷ tỷ, khó hiểu hỏi: "Chuyện này thì có liên quan gì?"

"Thì không muốn để Phương Phụng nghi tự nuôi đứa trẻ đó chứ sao." Giọng công chúa Thục Ninh càng thấp hơn: "Tỷ chỉ nghe mẫu phi nhắc qua một câu, không biết có thật không... Nghe nói là hoàng tổ mẫu nhất quyết không để đứa trẻ đó ở bên cạnh Phương Phụng nghi lấy một ngày, định sinh ra là giao cho Thái tử phi nuôi dưỡng luôn."

"Chuyện này e là khó." Công chúa Nhu Ninh lắc đầu: "Còn một hai tháng nữa là sinh rồi, Thái tử phi còn chưa chọn được, nói gì đến lễ cưới còn bao nhiêu việc phải chuẩn bị. Huống hồ... Phương Phụng nghi với cái tính tình đó, chỉ sợ Thái tử phi có nuôi đứa trẻ tốt đến đâu cũng rước họa vào thân. Nếu muội là Thái tử phi, muội sẽ chẳng dây dưa vào chuyện của đứa trẻ đó."

"Đúng vậy." Công chúa Thục Ninh cười khẩy gật đầu, nắm lấy tay Chúc Tuyết Dao, cảm thán: "Cũng may A Dao chạy thoát rồi, nếu không ngày tháng bây giờ không biết còn thối nát đến mức nào."

"Vâng." Chúc Tuyết Dao mỉm cười phụ họa.

Ba tỷ muội lại trò chuyện về vài tin đồn trong cung gần đây, nói một hồi thì đến Vân Ảnh Đài.

Quý phi đã đợi sẵn từ lâu, nghe cung nhân báo ba người cùng đến liền từ trong điện đón ra, niềm nở đón họ vào nhà: "Đang định không biết ai đến trước, hóa ra lại cùng đến, mau vào đi. Hôm nay khá nóng, ta bảo tiểu khứ chuẩn bị sữa chua ướp lạnh, ăn đi cho giải nhiệt."

Ba người cười hành lễ, vào nhà quả thấy ba bát sữa chua đã đặt trên bàn, xung quanh còn kèm theo vài loại hạt, mứt hoa quả để dùng kèm, đều được đựng trong đĩa nhỏ. Ba chị em cùng ngồi xuống bồ đoàn quanh bàn, bưng bát sữa chua chọn loại đồ kèm mình thích, Quý phi cũng ngồi xuống.

Công chúa Nhu Ninh vừa rưới mật hoa quế vào bát vừa hỏi: "Mẫu phi rốt cuộc có món cống phẩm gì tốt mà phải gọi chúng con đến đây?"

Quý phi cười rạng rỡ: "Cũng chẳng tính là cống phẩm chính thức, chỉ là cữu cữu của con đi ngao du khắp nơi mua được vài thứ thú vị gửi vào cung, phía Bệ hạ, Thánh nhân và Thái hậu mỗi người đều được tặng một phần, cung nhân liền gọi là cống phẩm. Thực ra chưa chắc đã đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng ta thấy có vài kiểu trang sức, vải vóc khá đẹp, hợp với mấy đứa con gái trẻ, nên gọi các con vào chọn."

Chúc Tuyết Dao cười nói: "Quý phi nương nương am hiểu nhất mấy thứ này, người đã nói đẹp thì chắc chắn là đặc biệt đẹp rồi!"

Quý phi thấy lời này vừa tai, đang định phụ họa thì công chúa Nhu Ninh bóp giọng mỉa mai: "Ồ, đúng là lạ, con còn tưởng cữu cữu đã quên cái nhà này rồi chứ."

"Con bé này nói nhăng nói cuội gì thế!" Quý phi dùng ngón tay ngọc chọc nhẹ vào trán nàng: "Nói cữu cữu con đi ngao du, con lại tưởng ông ấy đi chơi bời khắp nơi thật sao? Chẳng phải ông ấy cũng vì giang sơn vững bền sao!"

Công chúa Nhu Ninh cười khẩy.

Quý phi tức mình lại chọc thêm cái nữa, hai mẹ con lườm nhau một cái không mấy vui vẻ, Quý phi mới nghiêm sắc mặt: "Lần này cữu con còn gửi về một tin thú vị."

Cả ba đều đợi nghe đoạn tiếp theo, nhưng Quý phi cố ý dừng lại đợi họ hỏi.

Công chúa Nhu Ninh không nhịn được đảo mắt: "Tin gì thì mẫu phi nói mau đi! Đừng úp úp mở mở nữa!"

Quý phi hài lòng cười một tiếng, người hơi ngả về phía trước, hạ thấp giọng, tỏ ra thần bí: "Dạo trước ông ấy có đi gặp Đại tỷ của các con, nàng ấy dường như có ý định về Lạc Dương, chỉ là có chút điều kiện."

Công chúa Thục Ninh ngạc nhiên: "Điều kiện gì?"

"Cái này ta cũng không rõ." Quý phi lắc đầu: "Chắc là không biết có thành hay không, sứ giả ông ấy phái về không nói nhiều với ta, trực tiếp trình mật thư vào điện Tuyên Thất rồi."

Nói tới đây, bà mong đợi nói với Chúc Tuyết Dao: "A Dao, tìm cơ hội hỏi thăm Bệ hạ và Thánh nhân chút đi?"

"... Con?" Chúc Tuyết Dao ngạc nhiên bật cười: "Quý phi nương nương, con còn chưa từng gặp Đại tỷ này, con mà đi hỏi, người đoán xem cha mẹ có hỏi là ý của ai không?"

"Cũng đúng nhỉ..." Quý phi thở dài, tự lẩm bẩm: "Chớp mắt đã mười mấy năm không gặp con bé đó rồi, đôi khi cũng thấy nhớ."

Nói rồi mắt bà lại sáng lên, một lần nữa nhìn Chúc Tuyết Dao: "Hay là con tìm cơ hội nói với cha mẹ, bất kể công chúa Chiêu Minh đưa ra điều kiện gì, cứ bảo họ đồng ý hết đi. Ta thấy chắc cũng chỉ là đòi đất phong, đòi tiền thôi... Đất phong thì mình không thiếu chỗ đó, còn tiền nếu Bệ hạ và Thánh nhân không gom đủ, ta sẽ góp một tay!"

"Mẫu phi!" Công chúa Nhu Ninh dở khóc dở cười đẩy vai Quý phi, nghiêm túc bảo Chúc Tuyết Dao: "A Dao, đừng nghe bà ấy. Đại tỷ mười mấy năm không về Lạc Dương chắc chắn có ẩn tình, ẩn tình này đến mẫu phi còn chẳng biết, phụ hoàng mẫu hậu lại không chịu nói nhiều, quỷ mới biết là chuyện gì! Muội đừng có mà nhanh miệng hỏi!"

"Ái chà, đều là người một nhà cả, làm gì mà phải căng thẳng thế!" Quý phi rất bất bình.

Công chúa Thục Ninh nén cười: "Nếu nói không đến mức phải căng thẳng, sao mẫu phi không tự đi hỏi?"

Quý phi trợn tròn mắt: "Con gái ruột không về, ta là dì lại đi hỏi cha mẹ đẻ của nó lý do, con nghe xem đó có phải việc người làm không? A Dao là hàng hậu bối, Thánh nhân lại đặc biệt sủng con bé, dễ mở miệng hơn ta nhiều."

Lời của Quý phi thực ra rất thực tế, Chúc Tuyết Dao cũng không thấy mình đi hỏi thì sẽ gây ra rắc rối gì lớn, tuy nhiên công chúa Nhu Ninh và công chúa Thục Ninh vẫn nhất trí phản đối, Chúc Tuyết Dao và Quý phi đành phải thỏa hiệp.

Thế là chuyện này đành gác lại không nhắc tới nữa. Sau khi ba người ăn sữa chua, Quý phi bảo người mang những món cống phẩm đó lên cho họ thong thả chọn.

Trong cống phẩm ngoài những thứ con gái thích còn có vài bộ yên ngựa chất lượng thượng hạng, Quý phi chia cho công chúa Nhu Ninh và Chúc Tuyết Dao mỗi người hai bộ, ý là để vợ chồng đều có.

Bên phía công chúa Thục Ninh thì cho thêm vài bộ, vì chỗ nàng ấy bây giờ "gia quyến phong phú".

Ba tỷ muội ăn trưa xong ở Vân Ảnh Đài mới rời cung.

Chúc Tuyết Dao ngồi trên xe ngựa, càng nghĩ về chuyện Quý phi nói lại càng thấy tò mò.

Trong hoàng thất Đại Nghiệp và ngay cả toàn bộ triều đình, danh xưng công chúa Chiêu Minh đều toát lên một vẻ thần bí. Ai cũng biết nàng ấy từng là trưởng nữ được đế hậu hết mực yêu chiều, nhưng không ai nói rõ được tại sao nàng lại xin vùng đất phong cũ của họ là Di Châu làm đất phong cho mình ngay sau khi cha mẹ ngồi vững ngôi báu, rồi một đi không trở lại.

Về việc này, trong dân gian có một vài đồn đoán, giả thuyết lan truyền rộng nhất là vị hôn phu thanh mai trúc mã của nàng đã mất tích trong trận chiến cuối cùng, sống không thấy người chết không thấy xác, nàng sợ sau này hôn phu không tìm thấy mình nên dứt khoát quay về Di Châu nơi cả hai đều quen thuộc để chờ đợi.

Nhưng theo Chúc Tuyết Dao, giả thuyết này rõ ràng không đứng vững. Nếu hôn phu của nàng ấy thực sự đi tìm nàng ấy, chẳng lẽ kinh đô Lạc Dương không dễ tìm hơn Di Châu sao?

Những chuyện cũ tam sao thất bản không liên quan nhiều đến Chúc Tuyết Dao, điều nàng quan tâm lúc này là việc công chúa Chiêu Minh nhắc tới chuyện về Lạc Dương dường như sớm hơn kiếp trước ba bốn năm.

Phải rồi, khoảng chừng ba năm rưỡi.

Kiếp trước khi công chúa Chiêu Minh đến Lạc Dương là lúc nàng vừa sinh Tuế Ninh, đang trong thời gian ở cữ.

Kiếp này sao lại sớm thế này?