Một canh giờ sau.
Buổi thượng triều tại điện Minh Đức mới kết thúc chưa đầy hai khắc, tin Hoàng hậu giá lâm Đông Cung lập tức khiến cả Đông Cung căng thẳng tột độ. Cung nhân cuống quýt chuẩn bị nghênh giá, Yến Quyết vừa mới ngồi xuống thư phòng uống hớp trà nghe tin cũng vội vàng ra đón.
Lưu Cửu Mưu đến tận lúc này mới nhắc đến việc Hứa Lương đệ sai người đi bẩm báo: "Nô tài vừa mới nghe nói Hứa Lương đệ sai người đi thỉnh mệnh với Thánh nhân, nói là thân thể bất an không đủ sức nuôi nấng đứa trẻ, muốn xin Thánh nhân chọn cho đứa trẻ một dưỡng mẫu khác... Có phải Thánh nhân vì chuyện này mà đến không?"
Giọng gã hiếm khi có chút nôn nóng lại ẩn chứa sự hoài nghi.
Yến Quyết không dừng bước, liếc gã, nhíu mày hỏi: "Sao không ngăn lại?"
Lưu Cửu Mưu khom người: "Ngày hôm qua thái y đến thăm Hứa Lương đệ, nói Lương đệ bị nội thương, phải nằm giường tĩnh dưỡng... Như vậy quả thực không tiện chăm sóc trẻ nhỏ, kiểu gì cũng phải bẩm báo với Thánh nhân một tiếng."
Yến Quyết không tiện nói gì thêm, hít một hơi thật sâu, tiếp tục đi nhanh về phía cổng chính Đông Cung.
Khi hắn đến, các phi tần Bắc Cung ngoại trừ Hứa Lương đệ không dậy nổi, những người khác cũng đều đã kéo đến nghênh giá. Đợi khoảng nửa khắc, nghi trượng màu đen tuyền xuất hiện ở xa xa. Lại một lát sau, phượng liễn dừng lại ở cửa cung, các phi tần đồng loạt quỳ xuống, hô vang "Thánh nhân an".
Yến Quyết bước ra khỏi cửa cung, hành lễ: "Mẫu hậu an."
Hoàng hậu liếc hắn một cái, rồi bước vào cửa chính, thản nhiên nhìn các phi tần, thấy cung nhân đang quỳ lạy hai bên, nói với Thái tử: "Bổn cung đến thăm mẹ của Minh Dương, con cứ bận việc của con đi."
Vừa nghe bốn từ "mẹ của Minh Dương", Yến Quyết liền biết Hoàng hậu đã nghe ngóng rõ ràng mọi chuyện.
Tim hắn thắt lại, thấy Hoàng hậu đi thẳng về phía trước, vội vàng rảo bước đi theo.
Các phi tần cũng im lặng theo sau, Yến Quyết đưa mắt ra hiệu, Lưu Cửu Mưu lập tức lách người ra phía sau, giơ tay chặn Phương Phụng nghi lại.
Phương Nhạn Nhi ngơ ngác ngẩng đầu nhìn, Lưu Cửu Mưu lắc đầu, ý bảo nàng ta đừng đi theo nữa.
Vành mắt Phương Nhạn Nhi lập tức đỏ hoe. May mà Lưu Cửu Mưu chưa từng đắc tội với nàng ta, nàng ta cũng hiểu rõ sức nặng của hoạn quan chưởng quản này nên chịu nghe lời, dừng bước tại đó.
Yến Quyết nhỏ giọng nói với Hoàng hậu: "Mẫu hậu, hôm qua là Nhạn Nhi sai, nhi thần biết Hứa Lương đệ chịu uất ức, xin mẫu hậu bớt giận."
Hoàng hậu bất lực lắc đầu, đã lười không muốn nói thêm gì về chuyện của Phương Nhạn Nhi nữa.
Chẳng mấy chốc, đoàn người đã đến Quan Lan Uyển. Bước vào phòng ngủ, đập vào mắt đầu tiên là mùi thuốc nồng nặc, tiếp đó là tiếng ho khan kịch liệt.
Hoàng hậu ngước mắt nhìn, thấy màn che đã buông xuống, Mặc An đang đứng hầu bên giường chợt thấy bà thì giật mình kinh hãi, vội cúi đầu bái lạy: "Thánh nhân an."
Gần như cùng lúc, nàng cũng nhìn thấy Thái tử, nhưng nàng ghi nhớ lời dặn của Hứa Lương đệ, cứng đầu không thỉnh an hắn.
Lời vừa dứt, màn che bị người bên trong vén lên, kèm theo một tiếng gọi yếu ớt: "Thánh nhân..."
Hoàng hậu đưa mắt ra hiệu, Mặc An vội đứng dậy ngăn Hứa Lương đệ hành lễ.
Hoàng hậu được cung nữ bên cạnh đỡ đến ngồi xuống bàn trà, nghe Hứa Lương đệ trong màn che nghẹn ngào nói: "Thánh nhân, là thần thiếp không vô dụng, ban đêm bị nhiễm chút gió nên bệnh thành thế này. Thái y nói phải nằm giường tịnh dưỡng một thời gian, chỉ e sẽ lơ là việc chăm sóc đứa trẻ, cầu Thánh nhân..." Lời chưa nói hết lại là một trận ho khan.
Hoàng hậu vốn đang đầy phiền muộn, nghe thế lại không kìm được mà bật cười trong lòng. Bà vốn định tạm giao đứa trẻ cho Liễu Lương viện, đợi Hứa Lương đệ khỏe lại sẽ đưa về. Hiện giờ cân nhắc lời của Hứa Lương đệ, bà ôn tồn nói: "Con là của con, không có lý nào tùy ý giao cho người khác." Tiếp đó, bà chuyển tông giọng: "Nhưng ngọc thể con không khỏe, vẫn nên quan tâm chính mình trước, trước mắt tìm cho đứa trẻ một dưỡng mẫu cũng được."
Nói đến đây, Hoàng hậu ngừng lại để suy tính, sau đó chậm rãi nói: "Bổn cung nghe nói Phương Phụng nghi rất thích đứa trẻ này, vậy thì... cứ giao cho Phương Phụng nghi nuôi trước đi."
Mọi người trong phòng đều kinh ngạc, Yến Quyết giật mình
Hắn định nói gì đó, nhưng lại nghe trong màn che khẽ ho hai tiếng, Hứa Lương đệ gắng gượng nói: "Thánh nhân... Phương Phụng nghi..." Nàng ngập ngừng một lát, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đứa trẻ vô tội, đừng để đứa trẻ chịu thiệt thòi."
Hoàng hậu bật cười, bà liếc nhìn Yến Quyết, thấy đáy mắt hắn run lên nhưng coi như không thấy, quay sang nhìn về phía màn che, lạnh lùng cười nói: "Bị thương thành thế này mà còn lo cho người khác! Bổn cung khuyên con một câu, đừng quá rộng lượng, chưa chắc có người nhớ đến cái tốt của con đâu. Con cứ yên tâm dưỡng bệnh, những chuyện khác đừng lo nghĩ nữa."
Trong màn che im lặng một hồi, giọng nói yếu ớt của Hứa Lương đệ lại truyền ra: "Thần thiếp chỉ sợ Thái tử điện hạ khó xử... Thánh nhân, điện hạ tuy vì chuyện của Phương Phụng nghi mà gây ra một số lời đàm tiếu, nhưng suy cho cùng cũng là vì quá trọng tình. Còn về Phương Phụng nghi... Khụ khụ, thần thiếp dù không thích nàng ta, nhưng cũng không muốn vì lợi ích cá nhân mà khiến điện hạ thêm phiền lòng. Huống hồ... Huống hồ điện hạ sắp đại hôn, lúc này nếu lại sinh thêm chuyện, cũng khiến Thái tử phi mang tiếng không hay. Thái tử phi là đích mẫu của Minh Dương, chắc hẳn cũng không muốn Minh Dương phải chịu tai bay vạ gió."
Những lời Hứa Lương đệ nói gần như trùng khớp hoàn toàn với suy nghĩ của Yến Quyết.
Hoàng hậu liếc nhìn trưởng tử bên cạnh, thấy cảm xúc trong mắt hắn càng lúc càng ôn hòa thì trong lòng chỉ muốn cười, giọng điệu vẫn lạnh lùng: "Được rồi, con không cần nói nữa. Bổn cung đã quyết, nếu Thái tử không vui, cứ để nó tự đến tìm bổn cung." Bà vừa nói vừa liếc xéo Yến Quyết, rồi tiếp tục: "Còn về Thái tử phi, sau này nếu thật sự có dự tính khác, lúc đó bàn với bổn cung cũng chưa muộn."
Dứt lời, bà không đợi Hứa Lương đệ phản bác, đặt tay lên tay cung nữ đứng dậy: "Bổn cung còn có việc phải bận, về trước đây, con dưỡng bệnh đi." Sau đó, bà lại nói với năm người còn lại: "Các con ở đây bầu bạn với Lương đệ, tránh để nàng ấy nghĩ ngợi nhiều."
"Thần thiếp tuân chỉ." Năm người đồng thanh đáp.
"... Thần thiếp tuân chỉ." Hứa Lương đệ cũng đáp bốn chữ đó, nhưng dường như chứa đựng muôn vàn sự không cam lòng.
Yến Quyết cùng Hoàng hậu rời đi, lúc đi ngang qua giường, hắn nhìn sâu vào lớp màn đang khép chặt, lòng đầy cảm xúc hỗn tạp.
Hai mẹ con người trước người sau bước ra khỏi cổng viện Quan Lan Uyển, cung nhân nghĩ họ hẳn có chuyện muốn nói nên thức thời lùi ra xa mà không cần dặn dò. Nhưng Yến Quyết vẫn luôn im lặng, trong lòng đã soạn sẵn hàng vạn kịch bản, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra lời nào.
Hoàng hậu để Phương Nhạn Nhi làm "dưỡng mẫu" của đứa trẻ, vẻ ngoài nhìn có vẻ là mượn cớ Hứa Lương đệ không khỏe để mẹ con họ đoàn tụ, thực chất là vì phẫn nộ trước hành vi mất chừng mực của Phương Nhạn Nhi mà đã từ bỏ đứa trẻ này.
Dù Yến Quyết có muốn thừa nhận hay không, hắn cũng hiểu Phương Nhạn Nhi gần như đã đắc tội với tất cả mọi người trừ hắn. Trước kia Hoàng thái hậu giao đứa trẻ cho Hứa Lương đệ nuôi, nhìn thì vô tình nhưng thực chất vẫn còn giữ lòng tốt với đứa trẻ. Nay giao lại vào tay Phương Nhạn Nhi, mẹ con đoàn tụ thì đoàn tụ thật, nhưng tiền đồ của đứa trẻ coi như mất sạch. Chưa nói đến tước vị hay thực quyền khi lớn lên, chỉ nói hiện tại, chỉ cần Thái hậu, Đế hậu hay các cô cô thúc thúc tỏ vẻ không ưa Phương Nhạn Nhi, rồi giận lây sang đứa trẻ thôi cũng đủ khiến nó sống khó khăn.
Điểm này hắn vừa nghe là hiểu ngay, Hứa Lương đệ cũng hiểu, cho nên mới có những lời đó. Đáng sợ hơn là mẫu hậu làm vậy không hề tránh mặt , mà là cố ý nói trước mặt hắn. Đây rõ ràng là đang nói thẳng ra cho hắn biết: Đúng vậy, Yến Minh Dương không còn tiền đồ gì nữa đâu, chuyện này không có chỗ để thương lượng.
Hoàng hậu rất ít khi tuyệt tình như vậy, giờ đã làm rồi thì hắn có nói gì cũng vô dụng, người lớn lên trong cung đều hiểu rõ đạo lý này. Hắn chỉ có thể thầm thấy may vì Phương Nhạn Nhi không hiểu, nàng ta vẫn có thể vô tư tận hưởng niềm vui mẹ con đoàn tụ.
Nhưng cũng có một khoảnh khắc hắn nghĩ đến Chúc Tuyết Dao. Nàng cũng lớn lên trong cung như hắn, thậm chí cùng được đế hậu đích thân dạy dỗ. Hắn nghĩ nếu nàng ở đây, chắc chắn cũng sẽ nhìn thấu những điều này, nàng vốn dĩ nên trở thành một Thái tử phi xứng đáng nhất.
Yến Quyết cứ nghĩ ngợi lung tung như vậy cho đến tận cửa chính Đông Cung.
Hoàng hậu trước khi lên phượng liễn cuối cùng cũng quay người lại, nhìn trưởng tử trước mắt: "Con không nói lời tranh biện cho Minh Dương, bổn cung thấy rất an ủi."
Yến Quyết cúi đầu không biết nói gì.
Hoàng hậu thở dài: "Con là Thái tử, trên vai gánh vác trọng trách quốc gia thiên hạ, lý ra phải hiểu rõ nặng nhẹ. Chuyện của Phương thị... Con còn trẻ, gặp người mình thích nên mất đi chừng mực cũng đành, bổn cung đã cho phép nàng ta vào Bắc Cung thì không có ý làm khó, chuyện này con cứ yên tâm. Chỉ mong sau này con đều biết cân nhắc như ngày hôm nay, đừng để xảy ra điều tiếng nữa."
Yến Quyết khom người: "Mẫu hậu dạy bảo chí phải, nhi thần xin ghi nhớ."
Hoàng hậu gật đầu, không nói thêm gì nữa, lên phượng liễn rời đi.
Yến Quyết hành đại lễ cung tống, phượng liễn dần đi xa.
Sắc mặt Hoàng hậu vẫn thản nhiên như vậy, cho đến khi bức tường xám xanh của Đông Cung hoàn toàn bị bỏ lại phía sau, sắc mặt bà mới lạnh lùng xuống.
Bà nghĩ bà chắc không đoán sai ý đồ của Hứa Lương đệ, cuộc đối thoại vừa rồi đủ để giúp Hứa Lương đệ xoay chuyển cục diện. Nhưng Hứa Lương đệ chưa nhìn thấu bà, ngay cả Yến Quyết cũng vậy, hoặc nói cách khác, hai người họ đều nhìn đúng một nửa, nhưng lại nhìn thiếu mất một lớp nghĩa.
Nói sao nhỉ...
Bản thân bà biết bà không hề rộng lượng như vẻ ngoài lúc nãy. Theo lý mà nói, Phương Nhạn Nhi là cô gái mà con trai bà thích, lại là hậu bối, bà là bậc mẫu nghi thiên hạ không nên chấp nhặt với hậu bối, không nên để mình trở thành một "mẹ chồng ác độc".
Nhưng lòng bà cứ mãi không vượt qua được cái dốc này. Trong những giấc mơ giữa đêm khuya, bà vẫn thường mơ thấy Chúc Lâm Dương và Sở Tụng Tức, cha mẹ đẻ của Chúc Tuyết Dao. Đặc biệt là Sở Tụng Tức... Bà đã tận mắt nhìn bà ấy tắt thở, trước khi chết chỉ có một tâm nguyện là nhờ vợ chồng bà chăm sóc A Dao. Mà lúc đó họ cũng đã hứa, nhất định để đứa trẻ này một đời bình an vui vẻ.
Bà cũng cảm thấy uất ức thay cho A Dao. Mặc dù A Dao vào cái đêm ấy đã dứt khoát chọn Tiểu Ngũ, sau này cũng không để lộ chút sự đau lòng nào vì Yến Quyết, nhưng bà vẫn cảm thấy làm sao có thể không đau lòng được chứ? A Dao từng dành trọn tâm trí cho Yến Quyết, điều đó bà là người rõ hơn ai hết. Vậy mà Yến Quyết không chỉ phụ lòng A Dao, mà còn tính kế nàng.
Những ý nghĩ này ngày qua ngày ủ sâu trong lòng bà, khiến bà càng nghĩ càng thấy Yến Quyết và Phương Nhạn Nhi đều phải nhận lấy những bài học đắt giá. Việc để Khang Vương và Hằng Vương phân quyền với hắn chỉ là răn đe, chưa đủ, bà cảm thấy họ phải gánh chịu báo ứng sinh ra từ chính đoạn nghiệt duyên này, nếu không họ có lẽ sẽ không bao giờ nhận ra mình sai, mà chỉ thầm trách người khác thôi.
Ý nghĩ này đôi khi khiến Hoàng hậu hoảng hốt, vì bà dù sao cũng là mẹ của Yến Quyết. Nhưng trong nhiều lúc hơn, bà cảm thấy nghĩ như vậy cũng không có gì sai, bởi bà đâu chỉ là mẹ của mỗi mình Yến Quyết. Ngoài Yến Quyết ra bà còn hai người con trai và ba người con gái khác, nếu Yến Quyết cho rằng vì bà là mẹ hắn mà sẽ dung túng hắn không giới hạn, ngay cả khi hành động của hắn trực tiếp làm tổn thương một người con khác của bà thì ngay từ đầu hắn đã sai rồi.
...
Đây là lần đầu tiên Chúc Tuyết Dao trải qua mùa thu đông ở một nơi không phải Lạc Dương, tuy nơi này không cách Lạc Dương quá xa nhưng nàng cảm nhận rõ ràng ở đây trời lạnh nhanh hơn Lạc Dương nhiều.
Mới cuối tháng chín mà thời tiết đã rất lạnh rồi, tôm cá cho mèo mang ra ngoài thường là chưa kịp cho ăn đã lạnh ngắt, nên Chúc Tuyết Dao đã cố gắng mấy lần muốn cho mèo ăn trong nhà, nhưng giờ mèo đông quá, khó mà cùng lúc tụ tập hết chúng vào phòng được, cuối cùng đành thôi.
Thực ra trong lòng Chúc Tuyết Dao cũng biết mèo không giống người, ăn đồ lạnh dễ đau bụng, nhưng khi con người muốn cưng nựng mèo con thì "đạo lý" là cái thứ gì cơ chứ?
Hôm nay nàng lại ở trong viện cho mèo ăn, mang một cái ghế nhỏ ngồi dưới gốc cây.
Quất Tử thân với nàng nhất nên nằm bò trên chân nàng ăn từ trong lòng bàn tay, số còn lại có bảy con ở dưới chân, con cuối cùng là Thụ Hoa thì đang ở trên cây đào bên cạnh kêu "meo meo".
Tthu muộn, cây đào từ lâu đã không còn hoa, Thụ Hoa chính là "bông hoa" duy nhất trên đó. Chúc Tuyết Dao vừa ngẩng đầu đã thấy nó giữa những cành cây khô héo đan xen, không nhịn được cười, vẫy tay: "Xuống đi, ăn cơm nào."
Thụ Hoa không xuống, cứ kêu mãi không thôi.
Chúc Tuyết Dao cảm thấy có lẽ nó đang muốn gọi nàng lên, rất là bất lực: "Ta không lên được, ngươi xuống đây mà ăn!"
Thụ Hoa vẫn kêu mãi.
Chúc Tuyết Dao cười: "Ta thật sự không lên được mà!"
Một thị nữ lúc này bước vào viện, đến cách Chúc Tuyết Dao vài bước thì hành lễ: "Nữ quân, điện hạ có thư."
Chúc Tuyết Dao liếc sang, hóa ra là Tử Yên.
Ở cả hai kiếp, khi nàng ở trong cung, thị tỳ thân cận của nàng chỉ có Vân Diệp và Sương Chi, ngoài ra dù có sáu bảy mươi người làm việc dưới trướng nhưng về danh nghĩa vẫn thuộc về Trường Thu Cung quản lý; sau khi gả đi, kiếp trước nàng dùng cung nhân của Đông Cung, kiếp này trước khi gả, đế hậu đã ban cung nhân xuống theo quy chế công chúa, nhưng số đó ở phủ thì đủ, đến Trăn Viên diện tích quá lớn, nhiều việc thì lại không đủ. Cho nên hạ nhân ở Trăn Viên có hai ba phần là người đã làm việc ở đây suốt mười mấy năm, số còn lại phần lớn là được trưng dụng từ các thôn làng quanh Trăn Viên hoặc mua từ bên ngoài trong mấy tháng qua. Ban đầu họ vẫn chỉ học quy tắc, cho đến lần này Chúc Tuyết Dao đến ở Trăn Viên mới chính thức bắt đầu làm việc.
Trong số đó lại có sáu người Tử Yên, Thanh Vụ, Uyển Như, Tĩnh Thú, Nhã Cầm và Thanh Sắt là người có lễ nghi chu toàn, làm việc nhanh nhẹn, tướng mạo cũng chỉnh tề, nên được tiến cử đến trước mặt Chúc Tuyết Dao. Qua nửa tháng tiếp xúc, giờ đây đều đã quen thuộc cả.
Chúc Tuyết Dao nhận lấy thư từ tay Tử Yên, chưa mở ra đã mỉm cười.
Trước khi Ngũ ca khởi hành, nàng dặn hắn đến nơi thì gửi thư cho nàng, nhưng thực ra cứ ba năm ngày hắn lại viết một lá. Lúc đi đường thủy còn sai người gửi về hai giỏ cá, nói là loại ở Lạc Dương không có, bảo nàng nếm thử cho biết. Chúc Tuyết Dao không chỉ tự ăn mà còn cho lũ mèo.
Đợi đến khi hắn chuyển sang đường bộ, đã cách Lạc Dương hàng trăm dặm, phong cách ăn uống hoàn toàn khác biệt, thư gửi về lại kèm theo bánh ngọt và mứt hoa quả. Trong thư nói đây đều là những thứ thấy ở chợ địa phương, hắn ăn thấy ngon nên gửi về cho nàng nếm thử. Hắn còn nói ở đó có loại nho mà thành Lạc Dương không thấy, nhưng loại nho đó vỏ rất mỏng, mỏng manh dễ hỏng không để được lâu, sai người gửi về thì hao người tốn của, nên hắn mua nho khô gửi về cho nàng ăn trước, còn nho tươi thì hắn muốn sau này có cơ hội sẽ dẫn nàng đến tận nơi ăn.
Nghĩ kỹ lại, những lá thư này chẳng có lá nào là "chuyện chính", càng không có chuyện nào là hệ trọng đến mức nhất thiết phải viết thư. Thế nhưng vô hình trung Chúc Tuyết Dao vẫn mong đợi những lá thư này, dường như chỉ cần hắn có thư gửi về, bất kể viết gì nàng cũng thấy vui.
Chúc Tuyết Dao bèn dặn Tử Yên giúp nàng tiếp tục cho mèo ăn, còn mình vào phòng xem thư.
Lần này trong thư Ngũ ca bảo nàng là chỉ còn vài ngày nữa là hắn đến Trạm Châu rồi, rất có thể lúc nàng nhận được thư thì hắn đã tới nơi. Hắn nói bên đó khá lạnh, hơn nữa cái lạnh không giống ở Lạc Dương, nhiều sông ngòi nên độ ẩm cao, hơi lạnh cứ theo hơi ẩm chui vào kẽ xương, may mà có bao bảo hộ đầu gối và lò sưởi tay mà nàng nhét cho hắn.
Chúc Tuyết Dao xem mà lòng ngọt ngào vô cùng, lập tức bảo Sương Chi mài mực, cầm viết thư hồi âm cho hắn, kể rằng lúc này nàng đang cho mèo ăn, Thụ Hoa đang kêu trên cây. Lũ mèo con đều đã lớn hơn nhiều, mối quan hệ giữa Bá Vương với Bạch Đường và Hoàng Tửu cũng không còn tệ như trước, hôm qua nàng còn thấy Bạch Đường l**m lông cho Bá Vương. Còn nữa là hôm qua không biết từ lúc nào Cân Ban lẻn vào phòng của Tuế Kỳ, vú nuôi phát hiện ra thì sợ khiếp vía, nhưng Tuế Kỳ lại ôm Cân Ban ngủ khò khò, một đứa trẻ với một con mèo bé tí ngủ đối mặt với nhau trông đáng yêu cực kỳ.
Nàng chọn lọc kể lại rất nhiều chuyện vặt vãnh, cuối cùng nhắc tới sắp đến sinh nhật hắn rồi, nàng đã chuẩn bị xong quà sinh nhật, đợi hắn về xem. Viết xong, nàng tự tay dán phong bì giao cho Sương Chi, tự có tín sứ phi ngựa cấp tốc gửi đi.
Chúc Tuyết Dao quay lại viện, Tử Yên đã cho mèo ăn xong, lúc nàng trở ra thấy Tử Yên đang ngửa đầu nhìn lên cây, thấy nàng liền hành lễ, ngập ngừng nói: "Nữ quân, Thụ Hoa hình như... Không xuống được ạ."
"Hả?" Chúc Tuyết Dao kinh ngạc nhìn lên cây lần nữa.
Nàng vốn định nói là không đâu, vì Thụ Hoa ngày nào chẳng ngủ trên cành cây. Nhưng nhìn kỹ lại, hôm nay vị trí của Thụ Hoa dường như quả thực cao hơn mọi khi.
Tử Yên nhìn lên, nói: "Vừa nãy nó cứ kêu mãi ở trên đó, càng kêu càng gấp, trông có vẻ không ổn lắm."
Thực ra cho đến tận bây giờ Thụ Hoa vẫn còn đang kêu, nhất là khi thấy Chúc Tuyết Dao quay lại, nó gào to hơn hẳn.
"Mau gọi người mang thang tới..." Chúc Tuyết Dao dở khóc dở cười.
Hai hoạn quan lập tức mang thang đến, một người giúp đỡ ở dưới giữ thang, một người trèo lên cứu mèo. Thụ Hoa được bế xuống quả nhiên không kêu nữa, Chúc Tuyết Dao lại sai người lấy một phần thức ăn nhỏ cho nó. Thụ Hoa đâm đầu vào bát ăn ngấu nghiến, lúc ngẩng đầu thì mặt đầy vụn cá.
Chúc Tuyết Dao vừa cười vừa bế nó lên, giơ đến vị trí ngang tầm mắt mình, nhìn cái mặt đầy vụn của nó: "Đồ ngốc này, không xuống được mà còn leo cao thế, đói lả rồi đúng không?"
Thụ Hoa hình như nghe ra nàng đang cười nhạo mình, bèn xị mặt xuống, nhưng vẫn ngoan ngoãn kêu "meo meo".
Cuối tháng chín, Yến Huyền, Khánh Vương và Chu Duy Xuyên đã dẫn đội hạ trại. Cách họ không xa chính là núi Kềm, đây là một dãy núi cực lớn, vì địa thế lúc vào núi giống như một cái kềm khổng lồ nên được người địa phương gọi thế.
Quân đội của "Trịnh Tứ thái tử" kia đang đóng quân trong núi. Nhóm người đi trên đường đã sai thám tử đi nghe ngóng trước, nghe nói khoảng một tháng trước nơi này đã đánh một trận, người đến chính là "Trịnh hoàng thúc" kia.
Lúc giáp mặt, hai bên đứng ngay tại chỗ họ đang hạ trại này mà mắng nhiếc nhau, đều nộ khí xung thiên mắng đối phương là giả, nói đối phương mạo danh hoàng tộc tội không thể dung thứ... Lời này nghe khá là buồn cười, vì ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng biết hoàng tộc hiện tại từ lâu đã không còn mang họ Trịnh nữa rồi.
Bóng chiều tà bao phủ, Khánh Vương mời Yến Huyền và Tiểu Sở tướng quân cùng ra ngoài trướng của mình nướng thịt. Bởi vì lúc này hắn đang chán, để cho ổn thỏa, hai ngày trước khi đi qua thôn làng, hắn đã sắp xếp cho hai thị thiếp ở lại đó, không để họ tiếp tục đi theo quân, nên hai ngày nay ngày bỗng trở nên rất tẻ nhạt.
Chu Duy Xuyên và Yến Huyền nhận lời mời đến, ba người cùng ngồi quây quần bên đống lửa nướng thịt. Lúc người đưa thư đến đến, theo sự chỉ dẫn của cung nhân đã tìm thẳng tới đây. Yến Huyền nhận lấy thư cũng không nghĩ ngợi nhiều, trực tiếp mở ra xem.
Sau đó thỉnh thoảng hắn lại bật cười: "Ha ha."
"Ha ha ha ha."
Khánh Vương và Chu Duy Xuyên nhìn nhau.
Tiểu Sở tướng quân vừa nhận được thư và áo bông của công chúa Ôn Minh ngày hôm kia nên tâm trạng còn khá ổn định, còn Khánh Vương thì có chút ghen tị: "Thư của A Dao à?"
"Vâng." Yến Huyền tùy ý đáp một tiếng, không rảnh nói gì thêm, tay lật sang trang khác. Đọc thêm vài dòng, hắn híp mắt, tiếp đó nụ cười lan tỏa, đứng dậy nói: "Tứ ca, tỷ phu, đệ đi một lát rồi quay lại."
Chu Duy Xuyên gật đầu: "Được."
Yến Huyền xoay người đi mất, Khánh Vương nhìn theo bóng lưng hắn mà bĩu môi: "Cứ ba năm ngày một lá thư mà đệ ấy cũng không thấy chán, lấy đâu ra lắm chuyện để viết thế nhỉ?"
Chu Duy Xuyên cười xòa cho qua chuyện. Bởi vì hắn cũng chẳng khá hơn là bao, hắn và công chúa Ôn Minh đã kết hôn sáu bảy năm rồi, chuyến đi này vẫn cứ bảy tám ngày lại viết một lá thư. Hắn nhìn Khánh Vương mà lòng cũng thắc mắc: Giữa vợ chồng sao lại có chuyện không có gì để viết cơ chứ?
Năm ngày sau, trong lá thư Chúc Tuyết Dao nhận được có đính kèm một bức tranh, trên đó là Tuế Kỳ và con mèo nhị thể Cân Ban đang ngủ đối mặt nhau trong nôi. Một người một mèo cùng gối chung một chiếc gối, bàn tay nhỏ của Tuế Kỳ còn ôm trên người Cân Ban, đôi mắt mèo của nó híp lại thành một đường chỉ trông như đang cười.
Đây rõ ràng là Yến Huyền dựa theo những gì nàng viết trong thư mà vẽ ra, nên không hoàn toàn khớp với tình hình thực tế, nhưng vẫn khiến Chúc Tuyết Dao nhìn mà lòng tan chảy. Nàng bảo Vân Diệp đi đóng khung bức họa này lại, cũng đóng một chiếc khung đơn giản giống như bức họa vẽ dáng ngủ của nàng lúc trước, đóng xong liền lật cuốn sổ tay ra.
Lần nào nàng cũng dặn kỹ Vân Diệp đóng khung không được quá dày hay quá phức tạp, chính là để dễ dàng cất vào trong sổ.
Trong ngăn kéo của Chúc Tuyết Dao luôn có một cuốn sổ tay bìa cứng lót lụa, những lúc rảnh rỗi dùng để ghi chép lại những chuyện thú vị, có lúc viết cả trang, có lúc có khi chỉ một câu, lúc quá bận cũng có khi mười ngày nửa tháng không nhớ ra để viết. Bức tranh lần trước và bức tranh lần này nàng đều kẹp vào trong sổ, còn có những lá thư hắn gửi gần đây, nàng đều cẩn thận cắt ra rồi dán vào trong sổ tay.
Nàng cũng không biết tại sao mình lại làm vậy, nhưng nàng chỉ muốn cất giữ chúng thật tốt.
Mấy ngày sau đó, Chúc Tuyết Dao nghe thấy tin tức từ thành Lạc Dương truyền tới, nói Nhị thánh hạ chỉ điều chỉnh mấy châu ở phía Nam, chính xác hơn là cắt vài thành, quận của hai châu giáp ranh Di Châu cấp cho Di Châu đều tính là đất phong của công chúa Chiêu Minh.
Kiểu điều chỉnh này không hề phổ biến, cộng thêm triều đại này hiện giờ chỉ có duy nhất vị công chúa này sở hữu đất phong theo đúng nghĩa thực tế, nên chỉ dụ này càng thêm hiếm thấy. Hơn nữa từ nửa tháng trước, Chúc Tuyết Dao đã nghe nói trong triều đã vì chuyện này mà dấy lên tranh luận, văn võ bá quan từng có lúc cãi vã ở triều đường đến đỏ mặt tía tai. Bởi vì địa danh Di Châu thực sự có điểm đặc thù: đó là đất phong của nhà họ Yến trước khi khởi binh, trong mắt nhiều triều thần thì nơi đó có ý nghĩa phi phàm như là "tiềm đệ", không nên tùy tiện động vào.
Hiện giờ xem ra, cha mẹ vẫn chịu đựng áp lực mà hạ chỉ.
Đây cũng là yêu cầu mà Chiêu Minh công chúa đưa ra lấy lý do quay về Lạc Dương sao?