Vừa thấy huynh trưởng cứng đờ, bản thân Yến Huyền biết câu hỏi này không mấy thích hợp.
Dù sao hắn cũng biết tình cảm trước đây giữa Đại ca và Chúc Tuyết Dao thế nào, càng rõ hơn việc hiện giờ Đại ca vẫn còn vương vấn tình cũ với Chúc Tuyết Dao, hay còn gọi là ý đồ xấu chưa dứt.
Nhưng hắn thực sự hết cách rồi. Hai người là phu thê, hắn không thể không lo Dao Dao bị liên lụy, mấy ngày nay đều đứng ngồi không yên.
Với hắn, cách tốt nhất có thể nghĩ ra là tìm người nắm giữ trọng quyền để bảo vệ Dao Dao, người đầu tiên hắn nghĩ tới đương nhiên là phụ hoàng mẫu hậu. Nhưng vấn đề là hiện tại mọi chuyện vẫn chưa rõ ràng, với tấm lòng của phụ hoàng mẫu hậu dành cho Dao Dao, giờ hắn nói ra nỗi lo này chỉ khiến họ cùng lo lắng với hắn mà thôi.
Dưới hai Thánh nhân thì chỉ còn Thái tử.
Yến Quyết nhìn chằm chằm Yến Huyền, hít một hơi thật sâu, im lặng một lúc lâu mới để lý trí và sự bình tĩnh chiếm thế thượng phong, lắc đầu, nói: "Sẽ không đâu, A Dao là công chúa, lại là hậu duệ của công thần, nếu bản thân muội ấy phạm trọng tội thì không nói, chứ chuyện của người khác mà muốn liên lụy muội ấy... Là điều không thể nào. Cho dù trong triều có bàn tán xôn xao, phụ hoàng mẫu hậu cũng sẽ không để ai làm tổn thương muội ấy dù chỉ một chút."
Những lời này của Yến Quyết khiến người ta thật sự an tâm. Thiên hạ này là thiên hạ của nhị thánh, phía trên Chúc Tuyết Dao có nhị thánh trực tiếp bảo vệ, còn sợ cái gì chứ?
Yến Huyền mím môi, lại hỏi: "Vậy nếu Trịnh Tứ thái tử chính nhắm vào Dao Dao thì sao?"
Yến Quyết nhướng mày: "Ý đệ là sao?"
Yến Huyền trầm giọng nói: "Ví dụ như... Cái gọi là lời đồn của lão ta thực chất là thiết kế để hãm hại muội ấy, gán cho muội ấy mấy trọng tội?"
Yến Quyết bị câu hỏi này làm cho khựng lại, đột nhiên cảm thấy hãi hùng. Hắn cố gắng tự xoa dịu tâm trạng, hỏi ngược lại: "Lão ta biết đệ và A Dao là phu thê? Biết tình cảm của cả nhà chúng ta dành cho A Dao?"
Yến Huyền nhạy bén bắt được cảm xúc gượng gạo từ bốn chữ "cả nhà chúng ta", nhưng lúc này hắn không có tâm trí đâu mà so đo với Đại ca chuyện này.
Hắn thành thật lắc đầu: "Chuyện chúng đệ thành thân là phụ hoàng chiêu cáo thiên hạ, không khó để nghe ngóng. Còn những việc khác... Đệ cũng không rõ lão ta biết được bao nhiêu."
Yến Quyết gật đầu, suy xét một hồi rồi nói: "Ta sẽ tìm cách thăm dò. Ngũ đệ..." hắn khựng lại một chút, thấy Yến Huyền ngước mắt nhìn mình, liền chân thành nói tiếp: "Đệ đừng nghĩ quá nhiều, quan tâm quá sẽ loạn. Thiên hạ này từ lâu đã không còn họ Trịnh nữa, lão ta có tính toán của lão, chúng ta cũng có thừa thực lực để đối phó. Vả lại... Với phân lượng của A Dao, ta thực sự không nghĩ ra có âm mưu gì có thể lách qua phụ hoàng mẫu hậu mà làm hại được muội ấy."
Yến Huyền thốt ra: "Nhưng nếu là ép phụ hoàng mẫu hậu..."
"Đệ tin không?" Yến Quyết ngắt lời hắn, "Ép phụ hoàng mẫu hậu ra tay với A Dao, đệ tin không? Họ đều từ trong biển máu núi xác giết ra đấy, đệ đừng quá coi thường họ."
Yến Huyền dần bình tĩnh lại, thở dài.
Sự bất an dưới đáy lòng Yến Quyết cũng dịu đi đôi chút, hắn ôn tồn nói: "Về trước đi. Đừng nghĩ nhiều, đừng để A Dao lo lắng."
"Đa tạ Đại ca." Yến Huyền cảm ơn, sau đó đứng dậy hành lễ, lặng lẽ rời đi.
Yến Quyết vẫn ngồi bên bàn một lúc lâu. Hắn nhìn ra được Ngũ đệ nói với mình những điều này là do bị dồn đến mức hết cách rồi, rõ ràng Ngũ đệ cũng nhận ra hắn không được tự nhiên, nhưng có lẽ Ngũ đệ không phát hiện câu nói khiến tâm trạng hắn phức tạp nhất thực chất lại là câu đơn giản nhất: "quan tâm quá sẽ loạn".
Suốt mấy tháng nay, hắn luôn cảm thấy mình không thua kém Ngũ đệ.
Chuyện của Phương Nhạn Nhi là hắn có lỗi với A Dao, nhưng không nhắc tới Phương Nhạn Nhi mà chỉ bàn về tấm lòng dành cho A Dao, hắn không thua kém Ngũ đệ.
Nhưng vừa rồi khi Ngũ đệ hỏi liệu chuyện Trịnh Tứ thái tử có liên lụy đến A Dao hay không, hắn lại kinh ngạc nhận ra mình chưa từng nghĩ tới vấn đề tương tự.
Hắn đã từng lo lắng Ngũ đệ vì chuyện này mà chịu thiệt, nhưng chưa từng nghĩ xem A Dao liệu có bị liên lụy hay không.
Nhưng Ngũ đệ... Hắn dường như không quá lo bản thân mình sẽ bị lời đồn này bôi nhọ, khi thảo luận những chuyện này hắn luôn giữ vẻ thoải mái. Cho đến khi nhắc tới A Dao, hắn lập tức trở nên bàng hoàng bất an, lo trước ngó sau, cứ như đây mới là trọng điểm thực sự liên quan đến tính mạng trong toàn bộ sự việc này.
Và khi nghe lời Ngũ đệ nói, Yến Quyết mới bừng tỉnh: Phải rồi, Ngũ đệ và A Dao hiện giờ là phu thê, nếu Ngũ đệ thực sự xảy ra chuyện gì, A Dao có khả năng sẽ bị liên lụy.
Thế này là sao chứ...
Yến Quyết đột nhiên cảm thấy hoài nghi, là hoài nghi về chính bản thân mình. Tâm trạng hoài nghi này khiến hắn lúng túng lại ảo não, cũng may hắn nhanh chóng đè nén nó xuống được.
Chỉ là một chuyện thôi mà, cũng chẳng chứng minh được gì cả.
Mấy ngày nay hắn bận đến mức hoa mắt chóng mặt, một mặt là đại hôn sắp tới, một mặt là vì muốn nhanh chóng kết thúc vụ án Trịnh Tứ thái tử nên đã thức trắng đêm đọc án quyển, hôm nay mệt đến mức phản ứng cũng chậm đi rồi, tự nhiên suy xét sự việc không còn được chu toàn như trước nữa.
Yến Quyết tự nhủ với bản thân như vậy.
...
Một tháng tiếp theo, trong cung bận rộn đến mức không còn chút thời gian rảnh rỗi.
Đầu tiên là ngày hai mươi ba tháng mười một, Chúc Tuyết Dao tròn mười lăm tuổi, mười lăm tuổi là tuổi cập kê, ngoài việc mừng sinh nhật còn phải thực hiện lễ cài trâm.
Thực ra nàng đã thành thân, trước khi đại hôn đã thực hiện lễ cài trâm một lần rồi, gọi là cài trâm rồi mới cưới. Nhưng vì hôn sự lúc đó là do nàng thúc giục nên định đoạt vội vàng, nghi lễ nhiên cũng thực hiện một cách gấp rút, về cơ bản chỉ có người thân trong cung tham dự, nghi trình có phần sơ sài.
Đối với Chúc Tuyết Dao, lễ này làm xong là xong chuyện, nhưng không ngờ đế hậu trong suốt một năm qua càng nghĩ càng thấy không vui: Chuyện đại sự trưởng thành của con gái, sao có thể qua loa như vậy được!
Cho nên lần này nhân dịp Chúc Tuyết Dao tròn mười lăm tuổi, hai người đã dốc hết sức để tổ chức một buổi đại lễ, làm theo đúng quy tắc ba lần cài trâm của công chúa ở mức cao nhất. Để tạo cho Chúc Tuyết Dao một bất ngờ nho nhỏ, ngoài mặt họ không hề nhắc tới nửa lời, thực chất chỉ riêng một bộ Địch y đã cho thêu suốt nửa năm, thêu kín một trăm con chim ngũ sắc với các tư thế khác nhau, thành phẩm nặng tới mấy cân.
Chiếc mũ miện cài vào lần thứ ba cuối cùng đó còn nặng hơn cả bộ địch y nhiều.
Bận rộn suốt cả một ngày, đế hậu đang hưng phấn thì tình hình vẫn ổn, còn Chúc Tuyết Dao, nhân vật chính của buổi tiệc, thì đã mệt lử rồi. Nàng cũng không biết mình đã nằm lên giường của điện Vọng Thư bằng cách nào, chỉ trong cơn đau lưng mỏi gối nghe thấy Vân Diệp hốt hoảng gọi: "Nữ quân đừng nằm vội...Mũ miện vẫn chưa tháo!"
Lời này nói hơi muộn, nàng đã nằm xuống rồi.
Sau đó nàng cũng không rõ mũ miện được tháo thế nào, Địch y được cởi ra sao, chỉ nhớ mang máng Vân Diệp và Sương Chi dẫn theo các cung nữ vây quanh bên người nàng vừa cười vừa bận rộn.
Đợi họ bận xong tắt đèn, nàng liền ngủ say hơn, suốt một thời gian dài nàng còn không hề nằm mơ. Rồi mơ màng, nàng nhớ lại kiếp trước sau khi nàng vào Đông cung, phụ hoàng mẫu hậu dường như cũng từng dự định bù cho nàng một buổi kê lễ vẻ vang, nhưng đã bị Yến Quyết khuyên can.
Sau đó Yến Quyết còn đem chuyện này kể như một câu chuyện cười cho nàng nghe, trêu chọc nàng đã xuất giá rồi mà vẫn bị đế hậu xem như trẻ con.
Lúc đó nàng không hề tức giận, vì quả thực nàng không mấy để tâm đến buổi lễ này.
Thực ra, hiện giờ nàng cũng chẳng để tâm, nhưng nàng thực sự không thể ngó lơ sự khác biệt giữa Yến Huyền và Yến Quyết trong việc này.
Yến Huyền không khuyên phụ mẫu đừng làm, mà phối hợp cùng họ bí mật chuẩn bị sau lưng Chúc Tuyết Dao. Chúc Tuyết Dao chỉ biết chuyện khi buổi lễ chỉ còn cách năm ngày, vốn tưởng Yến Huyền chẳng qua chỉ giúp che giấu, nhưng khi Hoàng hậu cho nàng xem qua lễ phục và mũ miện đã chỉ vào viên trân châu tỏa sáng rực rỡ trên chiếc mũ miện mà nói: "Viên ngọc này đẹp chứ? Từ tháng tư khi chúng ta nhắc tới chuyện này, Tiểu Ngũ đã cho người ra ngoài tìm kiếm suốt nửa năm trời, cuối cùng từ trong hàng ngàn viên ngọc mới chọn ra được một viên tốt nhất."
Viên ngọc đó thực sự rất đẹp, nàng rất thích.
Người với người đúng là khác biệt một trời một vực.
...
Sau lễ cập kê của nàng là đến đại hôn của Yến Quyết. Hôn sự của Thái tử đặc biệt long trọng, trong cung cùng chúc mừng suốt ba ngày, sự náo nhiệt trong thành Lạc Dương còn kéo dài lâu hơn, ngay sau đó đã sắp tới năm mới, kê lễ của công chúa và đại hôn của Thái tử khiến không khí hân hoan đón tết càng thêm nồng nhiệt.
Trong Trăn Viên, khi trận tuyết đầu mùa rơi xuống, Chúc Tuyết Dao đã dọn vào hiên Ánh Tuyết, nơi thích hợp hơn để cư ngụ vào mùa đông.
Tuế Kỳ đã được một tuổi bảy tám tháng, cơ thể được điều dưỡng rất tốt, từ lâu đã không còn vẻ yếu ớt như lúc mới được cứu, trở nên chạy nhảy hoạt bát. Yến Huyền rảnh rỗi là đưa Tuế Kỳ ra sân nghịch tuyết, Tuế Kỳ chơi rất vui, gọi "cha" càng ngày càng trôi chảy.
Mà Yến Huyền trông cũng hưởng thụ điều này...
Chúc Tuyết Dao cảm thấy chuyện này thực sự không ổn, nhưng như lời Vân Diệp và Sương Chi nói trước đó, Tuế Kỳ bây giờ vẫn chưa đến lúc hiểu được những đạo lý phức tạp, không cho con bé gọi cha rất dễ làm con bé lúng túng, có khi ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ học nói, tốt nhất đừng vội.
Tuy nhiên Yến Huyền rõ ràng là hiểu điều này, cho nên tối qua Chúc Tuyết Dao đã nhắc với hắn một lần, bảo hắn rằng sau này Tuế Kỳ gọi cha thì hắn đừng có đáp.
Ý tưởng của nàng là: "Cha" là một cách xưng hô, Tuế Kỳ tuy không hiểu nhiều, nhưng hễ con bé gọi từ đó là có người đáp lại thì đương nhiên sẽ càng gọi càng thuận miệng, nếu không có ai trả lời, có lẽ con bé sẽ từ từ bỏ được từ đó.
Nhưng Yến Huyền còn chưa đợi nàng nói hết ý tưởng đã bật dậy khỏi chỗ nằm dưới đất, nhíu mày nói: "Vậy theo ý muội là sao? Tuế Kỳ gọi ta mà ta không trả lời? Tuế Kỳ lại không hiểu nguyên do, con bé sẽ đau lòng biết bao?"
Lời này suýt nữa là trực tiếp chỉ trích nàng không biết nghĩ cho đứa trẻ.
Chúc Tuyết Dao vốn không nghĩ nhiều như vậy, nhất thời ngơ ngác.
Không đợi nàng kịp phản ứng, Yến Huyền đã hậm hực nằm trở lại, quay lưng về phía nàng, lầm bầm: "Trẻ con không hiểu chuyện gọi bừa mấy câu, ta còn chẳng có ý kiến, muội lo lắng vớ vẩn cái gì không biết."
"..." Chúc Tuyết Dao nhìn chằm chằm bóng lưng hắn, hít sâu một hơi.
Được được được, coi như muội đây nhiều chuyện được chưa!
Nàng cảm thấy mình làm ơn mắc oán, cũng hờn dỗi nằm xuống.
Cho nên giờ đây thấy Tuế Kỳ lại chạy khắp sân gọi "cha", tuy tâm trạng Chúc Tuyết Dao phức tạp nhưng cũng không nói thêm gì nữa.
Lúc Tuế Kỳ được Yến Huyền bế lên quá đầu phát ra tiếng hét kinh ngạc, Dương Kính đón lấy tiếng hét đó chạy vào sân. Nhìn thấy Ngũ điện hạ bị gọi là cha một cách vô cớ mà vẫn hạnh phúc của một kẻ ngốc, Dương Kính thầm thở dài, cúi đầu tiến lên dâng một cuốn sổ: "Điện hạ, Đông cung gửi tới."
Yến Huyền một tay đỡ Tuế Kỳ, một tay nhận lấy cuốn sổ, phát hiện dùng một tay không tiện xem nên đã đội Tuế Kỳ lên vai rồi xoay người vào phòng.
Chúc Tuyết Dao theo họ trở lại trong phòng, đưa tay nhấc Tuế Kỳ từ trên vai hắn xuống đặt lên giường. Tuế Kỳ nghịch tuyết nên bàn tay nhỏ lạnh ngắt, vừa được đặt lên sập đã hớn hở đi ôm Bạch Đường. Bạch Đường đang ngủ ngon lành, bị bàn tay con bé làm cho rùng mình một cái, tựa như một tia chớp trắng phóng vèo đi mất.
"Dao Dao, muội xem này." Yến Huyền đưa cuốn sổ vừa được Đông cung gửi tới cho Chúc Tuyết Dao xem.
Chúc Tuyết Dao nhận lấy, nhìn lướt qua, liền biết đây là một bản tóm tắt các sự vụ gần đây do Thị trung của Đông cung đặc biệt chỉnh lý, việc lớn đầu tiên được nhắc tới bên trong là: Đông cung đã hạ chỉ, xử trảm Trịnh Tứ thái tử.
Tiếp ngay sau đó là một chỉ dụ khác: Thái tử hạ chỉ chiêu an Trịnh Tề Lộ, cũng chính là "hoàng thúc" trong truyền thuyết kia, cam kết nếu ông ta quy hàng triều đình sẽ ban cho tước vị Bá tước.
Trong cuốn sổ nói Trịnh Tề Lộ là người biết điều, thấy Trịnh Tứ thái tử sắp đầu rơi xuống đất, nhận được tin tức là dẫn theo mấy tên thân tín vừa lăn vừa bò biểu thị quy hàng.
Thái tử không lừa họ, nhóm người kia vẫn còn đang ở trên đường thì chỉ dụ sắc phong Quy An bá do chính tay Hoàng hậu viết đã được ban ra từ điện Tiêu Phòng, Công Bộ nhanh chóng chọn một phủ đệ trong thành Lạc Dương, tuy không thể nói là vị trí đắc địa hay uy nghi bề thế nhưng cũng đủ để Quy An bá cả đời này hưởng vinh hoa phú quý.
Những quyết sách này khiến tâm trạng Chúc Tuyết Dao vô cùng phức tạp, nàng dù có ghét Yến Quyết đến mấy cũng phải thừa nhận việc chiêu an Trịnh Tề Lộ quả thực là một nước đi thần sầu.
Bởi vì việc này không chỉ thể hiện được sự khoan hồng độ lượng của nhị thánh hiện nay, mà còn một lần nữa khẳng định rằng Trịnh Tứ thái tử là hoàng tộc giả. Đạo lý rất đơn giản, triều đình đã có thể ban tước vị cho Trịnh Tề Lộ thì chứng tỏ họ không phải không dung thứ được cho hoàng thất tiền triều; đã có thể dung thứ được cho hoàng thất tiền triều, tại sao người ta được phong tước còn ngươi lại bị giết?
Hoặc là do ngươi làm ác đa đoan, hoặc là ngươi căn bản không phải hoàng thất tiền triều, vậy thôi.
Làm thế còn tạo ra hai bước đệm cho tương lai, một là nếu có hoàng thất tiền triều nào xuất hiện nữa thì triều đình có thể chẳng cần lo ngại gì mà bắt một tên giết một tên, đã có tiền lệ của Trịnh Tề Lộ ở đó, bách tính sẽ mặc định những kẻ bị giết toàn là giả; hai là nhắm vào lời đồn đối với Yến Huyền. Tuy hiện giờ vẫn chưa ai biết lời đồn là gì, nhưng họ giết Trịnh Tứ thái tử theo cách này, sau này đợi lời đồn bùng ra có thể đường đường chính chính nói rằng "lời của một kẻ hoàng tộc giả mà cũng tin sao"!
Trải nghiệm của hai kiếp đủ để Chúc Tuyết Dao nhìn thấu những điều này, vì vậy nàng buộc phải thừa nhận: Yến Quyết dù làm chồng thì không bằng cả chó, nhưng làm Thái tử thì quả thực hắn cũng có chút bản lĩnh.
Thái tử giả Trịnh Tứ thái tử này đụng phải Thái tử thật, coi như gặp phải khắc tinh.
Sau đó, ngay trước thềm năm mới, Hình Bộ hỏa tốc áp giải Trịnh Tứ thái tử lên pháp trường chém đầu. Cùng với việc đầu của Trịnh Tứ thái tử rơi xuống đất, Trịnh hoàng thúc được phong tước, vụ án hoàng tộc tiền triều kéo dài bấy lâu nay đã kết thúc, văn võ bá quan đều nhẹ người đón tết.
Sau tết, nhị thánh hạ chỉ thiết lập chức vụ "Vương phủ Thị trung" bên cạnh các thân vương đã ra ở riêng và lập phủ, được xếp vào hàng văn quan bát phẩm, do các hoàng tử tự bổ nhiệm. Chức trách chủ yếu là thay mặt ghi chép các sự việc lớn nhỏ trong buổi thượng tiều để trình tấu cho các thân vương.
Như vậy khi trong triều không có việc gì quan trọng, các thân vương không có nhiệm vụ gì trên người thì chỉ cần thượng triều vào ngày mùng một và ngày rằm là được.
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền lúc mới nghe thấy đạo chỉ dụ này đều không để tâm, vì Yến Huyền vẫn chưa được phong vương, "Vương phủ Thị trung" nghe qua có vẻ không liên quan gì đến hắn. Hai người ngày mười bốn tháng giêng từ Trăn Viên trở về Lạc Dương, ngày mười lăm tháng giêng vào cung tham dự yến tiệc Nguyên tiêu, ngày mười sáu, mười bảy, mười tám Yến Huyền đều ngoan ngoãn đi thượng triều.
Ngày mười chín tháng giêng, Hoàng đế hết nhịn nổi, sau buổi chầu sớm đã giữ Yến Huyền lại nói cho rõ ràng.
Yến Huyền mặt mày xám xịt trở về phủ, vừa vào cửa đã bảo Chúc Tuyết Dao quay về Trăn Viên, Chúc Tuyết Dao thắc mắc: "Hả? Vậy huynh đi thượng triều thế nào?"
Yến Huyền nói: "Ta tìm một Thị trung."
Phản ứng của Chúc Tuyết Dao đương nhiên là như vậy không hợp lắm thì phải? Vẫn chưa phong vương mà đã lập Vương phủ Thị trung thì thật là vượt lễ. Mọi người đóng cửa bảo nhau là một gia đình, nhưng trước mặt người ngoài vẫn phải để ý vấn đề quân thần cha con chứ?
Cách đây một lát, trước câu hỏi của Hoàng đế, phản ứng của Yến Huyền cũng y hệt như nàng bây giờ, lúc này hắn bất lực nói: "Ta cũng nghĩ vậy, nhưng phụ hoàng nói chỉ dụ này chính là ban xuống vì hai chúng ta đấy."
Chúc Tuyết Dao ngơ ngác: "Hả?"
Yến Huyền giải thích: "Phụ hoàng nói các ca ca đều sống ở Lạc Dương, hằng ngày đi thượng triều chẳng có gì bất tiện. Nhưng muội thích Trăn Viên, vì lo chuyện ta thượng triều nên mới buộc phải ở lại phủ đệ Lạc Dương. Có chỉ dụ này rồi muội có thể yên tâm ở Trăn Viên, mỗi tháng ta chạy hai chuyến là được."
"... Hả?" Chúc Tuyết Dao càng ngẩn người hơn.
Yến Huyền mặt không cảm xúc: "Phụ hoàng còn nói hai chúng ta đều là đồ ngốc, có chút chuyện này mà cũng không hiểu."
Chúc Tuyết Dao: "..."
Nói lý đi, chuyện tước vị rạch ròi như vậy, trong chỉ dụ cứ một câu "Vương phủ Thị trung", hai câu "Vương phủ Thị trung", chuyện này có thể trách họ không hiểu chứ?
Nàng cảm thấy cha vẫn đang giận dỗi một cách vô cớ vì chuyện nàng tiễn Yến Huyền đi xong là chuồn về Trăn Viên một cách "vô tình" trước đó, nên cố ý kiếm chuyện mắng họ đây mà.
Cái mẹo nhỏ trong cách dùng từ ở thánh chỉ này cũng không biết ông đã nhịn bao lâu rồi.
Sao mà vẫn chưa dỗ dành được vậy!
Chúc Tuyết Dao hết cách, đành phải kéo Yến Huyền vào cung cùng ăn tối với đế hậu để dỗ dành thêm vị phụ thân này.
Hoàng đế lúc dễ dỗ thì cũng thực sự dễ dỗ, hai người trái một câu "cha là tốt nhất", phải một câu "cái nhà này không có phụ hoàng là không xong" đã khiến Hoàng đế vui đến mức chòm râu rung rinh.
Yến Huyền thấy ông vui vẻ thì thở phào, đột nhiên nghe ông hỏi: "Khi nào thì lại về Trăn Viên?"
Yến Huyền lập tức đáp: "Lát nữa đi luôn."
Trước mắt Chúc Tuyết Dao tức khắc tối sầm, định giơ tay nhéo hắn mà không kịp nữa.
Hoàng đế quả nhiên lại bắt đầu nói giọng mỉa mai, bưng bát cơm lắc đầu: "Chậc chậc chậc chậc chậc chậc, con cái lớn rồi quả thực là không giữ nổi lấy một khắc, cho cơ hội là chạy còn nhanh hơn cả ngựa Đích Lô."
Cũng may Hoàng hậu cũng có mặt.
Bà vốn đang ngồi một cách rất đoan trang trên bồ đoàn, nghe vậy liền duỗi chân ra từ dưới gầm bàn tặng cho Hoàng đế một đá: "Ông lại lên cơn gì thế! Đã mấy tháng rồi, ông chưa xong xuôi được sao!"
Lúc này Hoàng đế mới chịu ngoan ngoãn.
Tuy nhiên để không đổ thêm dầu vào lửa, hai người vẫn ở lại phủ đệ Lạc Dương thêm hai ngày nữa mới về Trăn Viên.
Hiện đang là cuối tháng giêng, Chúc Tuyết Dao về Trăn Viên lúc này là rất hợp lý, vì chuyện năm mới đã bận rộn xong xuôi, nàng nên xem sổ sách của năm ngoái rồi, về vừa hay đỡ cho đám hạ nhân phải mang sổ sách đến Lạc Dương.
Chúc Tuyết Dao vốn không mấy để tâm đến chuyện này, vì loại sổ sách này các phủ đều chỉ xem qua đại khái là xong. Cái gọi là "không mù không điếc không làm được gia chủ", một trang viên lớn ngang ngửa một vùng phong địa thế này, hạ nhân tham ô túi riêng là điều khó tránh khỏi, chỉ cần đừng làm quá đáng, nàng phải để cho thuộc hạ có tiền mà kiếm.
Nhưng mới xem sổ sách đến ngày thứ hai, Chúc Tuyết Dao đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Nàng nhớ lại những mục trong sổ sách mà mình đã xem qua khi mới đến Trăn Viên, lòng thầm nghĩ hay là mình nhớ nhầm, bèn lệnh cho Vân Diệp đi lấy hết sổ sách của hai ba năm trước về đây. Đối chiếu với năm ngoái, nàng nhanh chóng phát hiện ra không phải mình nhớ nhầm, mà là sổ sách năm ngoái thực sự có chỗ kỳ lạ.
Mảng sản nghiệp Trăn Viên này trong hai ba năm qua không có quá nhiều thay đổi. Thu nhập mỗi năm đều sẽ có biến động vì đủ loại nguyên nhân. Ví dụ như năm kia giá trà giảm mạnh, nguồn thu từ vườn trà trang trại trà liền ít đi; năm kìa lúa gạo bên ngoài không có gì thay đổi, nhưng lúa gạo ở Trăn Viên lại bội thu một cách bất ngờ, tiền từ hàng lương thực liền thu về dồi dào.
Nhưng những biến động này không lớn, thông thường chỉ dao động từ mười đến hai mươi phần trăm, mức ba mươi phần trăm đã là hiếm thấy, mức bốn mươi phần trăm trong suốt ba năm qua tổng cộng chỉ có hai chỗ, đều có nguyên nhân cực kỳ đặc biệt và đều đã được chú thích rõ ràng trong sổ sách.
Nhưng trong suốt một năm qua, thu nhập từ lương thực, gỗ, ngư nghiệp đều giảm mạnh tới bốn mươi phần trăm, riêng mục chăn nuôi thậm chí còn giảm mất sáu mươi phần trăm. Các ngành nghề nhỏ như dệt may, trà, rượu hầu như ngành nào cũng có mức giảm từ ba mươi đến năm mươi phần trăm, gần như không có hạng mục nào tăng lên so với năm kia.
Nhưng năm ngoái không hề có thiên tai thảm khốc, càng không có khói lửa chiến tranh, thay đổi duy nhất chính là Trăn Viên từ tay nhị thánh giao vào tay nàng.
Mà nàng lại căn bản không trực tiếp nhúng tay vào những việc mua bán này, tổng không thể nói là nàng đến một cái là việc làm ăn không tiến hành nổi nữa chứ?
Nàng là ôn thần chắc?
Chúc Tuyết Dao ngay lập tức biết trong chuyện này ắt có ẩn tình, lệnh cho Vân Diệp, Sương Chi dẫn người đi điều tra. Nhưng rồi nàng lại sợ Trăn Viên quá lớn họ bận không xuể, bèn mượn Yến Huyền ám vệ để dùng.
Yến Huyền rất hào phóng, trước khi ngủ nghe nàng nhắc tới chuyện này liền triệu tập cả sáu ám vệ đến, bảo họ nghe nàng sai bảo.
Chúc Tuyết Dao chỉ nói sơ qua sự việc, các ám vệ đã hiểu ý mà đi ngay.
Chuyện này giao cho ám vệ làm là hợp lý nhất. Hai việc ám vệ thạo nhất chính là bảo vệ chủ tử và âm thầm điều tra.
Cho nên mới qua hai ngày, phía Vân Diệp và Sương Chi mới chỉ vừa nắm được chút manh mối từ thay đổi nhân sự các nơi, thì phía ám vệ đã đưa ra kết luận.
Chỉ là trước khi đi bẩm báo với hai người, sáu huynh đệ họ đã rầu rĩ ủ rũ trong viện của mình suốt nửa ngày trời.
Ngũ hoàng tử bảo họ giúp Phúc Tuệ quân tra án, cuối cùng lại tra ra đầu Ngũ hoàng tử, thế này có đúng không?
Chuyện này thì bẩm báo thế nào đây?
Cuối cùng họ vẫn phải bước vào hiên Ánh Tuyết.
Trong phòng ngủ, Chúc Tuyết Dao đang ngủ trưa, Yến Huyền ôm Tuế Kỳ trong lòng cùng cho mèo ăn, Tuế Kỳ cứ muốn chộp đuôi mèo để nghịch, mấy con khác thì còn đỡ, Bạch Đường thì tức đến mức muốn đánh nhau với con bé, Yến Huyền có thể dỗ dành Bạch Đường nhưng không ngăn được Tuế Kỳ, cuối cùng đành phải đứng dậy bế Bạch Đường lên, nhét vào trong chăn của Chúc Tuyết Dao.
Chúc Tuyết Dao mơ mơ màng màng ôm lấy Bạch Đường trở mình, các ám vệ lúc này đã đến ngoài cửa, hạ giọng: "Điện hạ, nữ quân, sự việc đã rõ ràng."
Yến Huyền nhìn Chúc Tuyết Dao, định bước tới cửa khẽ bảo họ lát nữa hãy quay lại, mới đi được hai bước, Chúc Tuyết Dao đã chống người ngồi dậy, lên tiếng: "Vào đi."
Yến Huyền quay đầu nhìn, mỉm cười quay lại ngồi bên cạnh giường. Chúc Tuyết Dao ôm Bạch Đường ngáp một cái, Bạch Đường cũng ngáp theo, Yến Huyền đưa tay xoa đầu Bạch Đường, cũng muốn xoa đầu Chúc Tuyết Dao nhưng dĩ nhiên là nhịn lại.
Ám vệ cầm đầu đi vào chắp tay hành lễ, mang theo tâm lý may rủi nhìn Yến Huyền, nói: "Điện hạ, ngài có thể ra ngoài để nói chuyện riêng không?"
Yến Huyền nói: "Đây là chuyện của nàng ấy, ngươi cứ nói là được."
Trong lòng ám vệ kêu khổ thấu trời.
Thế là hai phu thê cùng ngồi trên giường lắng nghe, Tuế Kỳ thì ngồi xổm ở đó tiếp tục cho mèo ăn.
Nghe được vài câu, sắc mặt Chúc Tuyết Dao thay đổi, gọi nhũ mẫu vào bế Tuế Kỳ ra ngoài. Nghe thêm vài câu nữa, Chúc Tuyết Dao cố giữ bình tĩnh, cho Vân Diệp và Sương Chi lui ra ngoài.
Sắc mặt Yến Huyền trở nên vô cùng khó coi, tên ám vệ đang bẩm báo trong bầu không khí này sắp ngạt thở đến nơi rồi, cuối cùng khi đã nói xong đầu đuôi gốc rễ, trong phòng ngủ đã yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi.
"Vất vả cho các ngươi rồi, lui xuống đi." Chúc Tuyết Dao cố nén cơn giận đuổi ám vệ đi, sau đó không nói một lời xuống giường, đi tới trước bàn trang điểm quấn lại mái tóc một cách qua loa, tự mình mặc thêm ngoại y định ra ngoài.
"Dao Dao!" Yến Huyền cuối cùng cũng hoàn hồn, vội giữ nàng lại.
Bốn mắt nhìn nhau, Chúc Tuyết Dao nhìn hắn chằm chằm, hít sâu một hơi, trầm giọng: "Chuyện đã đến nước này, muội không muốn nghe những lời phân bua đầu môi, chỉ đợi Ngũ ca cho muội một lời giải thích."
Dứt lời, nàng gạt bàn tay đang giữ ống áo mình của Yến Huyền ra, không thèm ngoảnh đầu lại mà bước ra khỏi cửa.
Chúc Tuyết Dao không đi đâu xa, chỉ là đến gian nhà phía tây, căn phòng này được coi là một thư phòng nhỏ, bình thường không có người, rất thích hợp để nàng bình tĩnh lại một chút.
Đó là những hơn mười vạn lượng bạc cơ đấy!