Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 61



Chúc Tuyết Dao nghe vậy kinh ngạc nhìn hắni, Yến Huyền đối diện với ánh mắt của nàng, hơi nheo mắt: "Muội cũng có dự tính à?"

Chúc Tuyết Dao không hề che giấu, khẽ cười: "Đang nghĩ làm thế nào cho phải, ngũ ca đi kính rượu là hợp lý nhất."

Bản thân nàng không tiện đi kính rượu Yến Quyết, dù sao trước đó hai người cũng có quan hệ bàn chuyện cưới hỏi, nàng mà đi kính rượu tuy có thể kích động Phương Nhạn Nhi, nhưng không chỉ nàng và Yến Quyết sẽ khó xử, mà huynh đệ tỷ muội xung quanh nhìn vào cũng thấy ngượng.

Nhưng Yến Huyền thì khác, hắn là đệ đệ ruột cùng mẹ với Yến Quyết, chúc mừng hỷ sự của huynh trưởng không chỉ là lẽ đương nhiên, mà còn là điều bắt buộc, nàng với tư cách là thê tử đi bên cạnh cũng chẳng có gì to tát.

Việc này cũng không ngăn cản nàng làm Phương Nhạn Nhi nghẹn khuất, bởi vì trong lòng Phương Nhạn Nhi, những người phụ nữ liên quan đến Yến Quyết là quan trọng nhất, còn đệ đệ như Yến Huyền chắc chắn sẽ bị nàng ta phớt lờ. Cho dù lúc này có thêm vài huynh đệ tỷ muội khác cùng lên kính rượu, Phương Nhạn Nhi cũng sẽ chỉ chú ý đến người suýt chút nữa đã gả cho Yến Quyết là nàng.

Hơn nữa vì Yến Huyền đi chúc mừng huynh trưởng quả thực là lẽ phải, Chúc Tuyết Dao cũng không nghĩ kỹ việc hắn đề nghị kính rượu còn có nguyên nhân khác, nàng cầm chén rượu cùng hắn đứng dậy, đi về phía giữa điện.

Yến Quyết vốn đang trò chuyện với Tiểu Sở tướng quân, thấy họ tiến lên bèn dừng cuộc trò chuyện cùng nhìn sang. 

Hai tay Yến Huyền nâng chén, tươi cười rạng rỡ: "Nghe nói Đông cung của đại ca lại có tin mừng, đệ và Dao Dao cùng chúc đại ca một ly."

Sự u ám trong đáy mắt Yến Quyết thoáng qua rồi biến mất, chuyển sang nụ cười minh mẫn, nâng ly về phía Yến Huyền: "Đa tạ ngũ đệ." Nói tới đây, hắn không uống ngay, ánh mắt hướng về phía Chúc Tuyết Dao, ôn tồn nói: "A Dao đừng uống nữa. Muội vốn không uống được rượu, buổi tối còn có cung yến, đừng uống để rồi không thoải mái."

Lời này đương nhiên là thật, trong tiệc sinh nhật mười bốn tuổi của Chúc Tuyết Dao, nàng chỉ uống một ly rượu trái cây là đã say đến chóng mặt, mọi người ngồi đây đều có ấn tượng rất sâu. 

Nhưng lời này mà do Thái tử nói ra...

Chúc Tuyết Dao thầm nghĩ: Hừ, lúc này hắn lại biết quan tâm nàng rồi đấy.

Kiếp trước, Mấy năm đầu sau khi kết hôn, nàng cũng không uống được rượu như vậy, chỉ vì nàng từ chối uống rượu trong yến tiệc mà hắn chê nàng thất lễ, một câu nói đỡ cho nàng hắn cũng không thèm.

Nhất thời nàng nghĩ hôm nay dù có uống say khướt cũng không nhận lấy sự quan tâm này của hắn, bèn coi như không nghe thấy câu nói đó, lạnh mặt đưa chén sơn mài lên môi, lại nghe Yến Huyền cười nói: "Đại ca yên tâm, hôm nay đệ đến sớm, nghĩ rằng trên tiệc chắc chắn sẽ có rượu, nên đã dặn dò cung nhân đổi cho Dao Dao thành nước hoa hồng rồi."

Ơ?

Chúc Tuyết Dao khựng lại, đưa chén sơn mài lên ngửi thử, đúng là mùi hoa hồng thật, không khỏi nghiêng đầu nhìn hắn. 

Cái nhìn này, nàng vừa hay thấy hắn tỏ vẻ ôn hòa đối diện với Yến Quyết, nhưng khóe miệng lại khẽ nhếch lên một cái rất khó nhận ra.

Họ đã quá thân thuộc rồi, nàng chỉ nhìn một cái là biết thái độ này xuất hiện trên mặt Yến Huyền chứng tỏ hắn đang có mưu đồ xấu gì đó.

Chúc Tuyết Dao đang thẫn thờ, lại nghe Yến Quyết cười nói: "Ngũ đệ thật tâm lý."

Họ cũng rất thân thuộc, nàng từ trong nụ cười này bắt gặp sự không tự nhiên đầy vi diệu.

Yến Quyết ngửa đầu uống rượu, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền cũng uống theo.

Khi uống cạn nước hoa hồng trong chén, ánh mắt Chúc Tuyết Dao đảo qua đảo lại giữa hai huynh đệ, chưa kịp nhìn ra điều gì, tay Yến Huyền đã vòng qua eo nàng: "Đệ và Dao Dao chờ được uống rượu đầy tháng của đứa trẻ đấy."

"Được." Yến Quyết gật đầu.

Chúc Tuyết Dao vội điều chỉnh tâm trạng, làm việc mình muốn làm, nhìn về phía Kiều Mẫn Ngọc và Thẩm Vân Hà: "Muội muội chúc tẩu tẩu và trắc phi một chén."

Một người là đích mẫu, một người là sinh mẫu, đương nhiên là đáng để chúc.

Hai người vui vẻ nâng chén, đồng thanh cười nói: "Đa tạ Phúc Tuệ quân."

Chúc Tuyết Dao cùng họ đối ẩm, bỗng nghe một giọng nữ vang lên: "Nếu ta nhớ không lầm, ngũ đệ và muội muội nhà họ Chúc thành hôn còn sớm hơn cả Thái tử?"

Chỉ riêng giọng nói này thôi đã đủ khiến tim Chúc Tuyết Dao thắt lại, nàng nín thở nhìn sang, thấy Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa đang ngồi ở vị trí chủ tọa, thong dong tựa vào cái gối mềm mại, tay phải nhẹ nhàng lắc chén sơn mài, cười tủm tỉm quan sát hai người: "Hiện giờ Đông cung sắp có ba đứa nhỏ rồi, hai đứa cũng nên khẩn trương lên."

Phản ứng đầu tiên của Chúc Tuyết Dao là: Thực ra bọn muội cũng có hai đứa rồi.

Nhưng tạm thời chưa tiện nhắc tới Tuế Kỳ và Tuế Hoan, lời này của Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa, họ chỉ cần vâng một tiếng đại khái cho qua là được.

Yến Quyết nói: "Đại tỷ nói đúng lắm, ngũ đệ và A Dao cũng thành hôn được một thời gian rồi."

Chân mày Yến Huyền giật giật, mỉm cười chắp tay: "Đại tỷ, Dao Dao tuổi còn nhỏ, đệ không nỡ để muội ấy chịu khổ cực khi sinh nở, đợi vài năm nữa nhất định sẽ mời đại tỷ uống rượu mừng."

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa nghe vậy khẽ cười, chậm rãi gật đầu: "Hai đứa sống tốt là được."

Đáy mắt Yến Quyết trở nên u tối, không nói thêm gì nữa.

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền cùng hành lễ, rồi về chỗ ngồi.

Chúc Tuyết Dao nhỏ giọng hỏi Yến Huyền: "Sao thế?"

Yến Huyền: "Sao là sao?"

Chúc Tuyết Dao mím môi nhìn hắn: "Huynh đột nhiên kính rượu Thái tử là có nguyên nhân khác phải không?"

"Ồ." Yến Huyền thấy nàng hỏi chuyện này thì không giấu giếm, cười lạnh, "Huynh ấy cứ nhìn muội mãi, ta không vui. Huynh ấy đã lấy vợ, muội đã lấy chồng, huynh ấy nhìn cái gì mà nhìn!"

Chúc Tuyết Dao bật cười, ôm lấy cánh tay, tựa vào vai hắn: "Được rồi, lần sau có chuyện không nể mặt hắn như vậy, huynh cứ trực tiếp gọi muội." Nói rồi, nàng nhìn món ăn trên bàn, "Muội muốn ăn tôm."

"Được." Yến Huyền lập tức cầm đũa gắp món tôm luộc đó.

Tôm luộc không nên ăn cả vỏ, cần bóc vỏ chấm gia vị mới thơm ngon. 

Triệu Kỳ thấy vậy vội tiến lên định giúp hắn bóc vỏ, nhưng bị hắn xua tay đuổi ra: "Để ta."

Chúc Tuyết Dao cười nhìn Triệu Kỳ: "Đi chuẩn bị nước ấm có pha rượu trắng và vỏ bưởi đi, lát nữa cho ngũ ca rửa tay."

Lại qua khoảng nửa khắc, các huynh đệ tỷ muội đều đã đến đông đủ, bữa tiệc chính thức bắt đầu. 

Chúc Tuyết Dao và Yến Quyết không nói với nhau câu nào nữa, nhưng nàng có gửi cho Thẩm Vân Hà một món ăn. 

Trong tiệc mọi người đương nhiên cũng đều chúc mừng tin vui của Đông cung, chỉ là vì nhớ đến nỗi uất ức Chúc Tuyết Dao từng chịu trước đó nên đều ăn ý né tránh không nhắc tới Phương Nhạn Nhi. 

Dù sao Phương Nhạn Nhi cũng chỉ là một phụng nghi bậc thấp nhất, vốn không thể ngồi ngang hàng với các hoàng tử công chúa, Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa vì nể cái thai của nàng ta mà mời dự tiệc là sự cất nhắc, còn mọi người coi nàng ta như không khí chính là bổn phận.

Tuy nhiên, Phương Nhạn Nhi vốn liên tục bị phớt lờ nhưng không nổi điên ngay trên bàn tiệc, điều này khiến Chúc Tuyết Dao khá kinh ngạc, không biết là do Đông cung đã mài mòn tính nết của nàng ta hay là do Yến Quyết đã dặn đi dặn lại nàng ta không được gây chuyện trước mặt Đại Trưởng công chúa.

Bỏ qua tin vui của Đông cung, người nổi bật nhất trong bữa tiệc đương nhiên là bản thân Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa. Trên người nàng ấy dường như có sự uy nghiêm bẩm sinh, cho dù chỉ ngồi uể oải ở đó trò chuyện vui vẻ với mọi người thì khí thế cũng không hề giảm bớt. Ánh mắt của tất cả mọi người đều không tự chủ được mà dõi theo, chỉ cần nàng ấy lên tiếng, mọi người sẽ lập tức dừng cuộc trò chuyện.

Mọi người ngồi đây đều là hoàng tử công chúa, là con của nhị thánh đang nắm giữ thiên hạ, tự cho mình đã quen với quyền lực. Nhưng hiện giờ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa lại cho họ một cảm giác như bị bỏ bùa mê, họ đối mặt với đế hậu, hay thậm chí là hoàng thái hậu, cũng chưa từng cảm thấy áp lực như vậy.

Bên cạnh chỗ ngồi của Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa luôn có một nam tử trẻ tuổi quỳ ngồi hầu hạ món ăn, chính là diện thủ đã đi theo từ ngày Đại Trưởng công chúa đến Lạc Dương. 

Nay mở tiệc người ở bên cạnh vẫn là hắn, mọi người đều đoán hắn chắc chắn là nhân vật quan trọng bên cạnh Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa, nhưng Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa từ đầu đến cuối không nói với hắn câu nào. Hắn cũng không cần nàng ấy lên tiếng, chỉ nhìn một ánh mắt, một nét mặt là biết nàng ấy muốn ăn món gì.

Trong suốt bữa tiệc, người này im lặng như thể không tồn tại, nhưng lại hầu hạ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa đúng mực. Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa chỉ cần tùy ý trò chuyện với mọi người, không cần phải phân tâm vì hắn, món muốn ăn, rượu muốn uống đều có thể kịp thời xuất hiện trước mắt.

Tiệc tan khi đã gần tối, mọi người chuẩn bị đi dự cung yến đêm giao thừa. 

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa giữ lại Ôn Minh công chúa, Thái tử, Khang vương và Yến Huyền vốn cùng do hoàng hậu sinh ra để cùng đi, Chúc Tuyết Dao đương nhiên cũng ở lại, gia quyến của mấy người khác cũng đi cùng, Phương Nhạn Nhi cũng bao gồm trong đó.

Nàng ta đi ở cuối cùng, lúc thì phẫn nộ nhìn chằm chằm Thái tử phi và trắc phi, lúc thì lại nhìn Chúc Tuyết Dao. Cơn giận trong lòng như chực phun trào, nhưng nghĩ đến lời dặn của Yến Quyết nên chỉ đành nén chịu, im lặng khác hẳn thường ngày.

Mấy người đi phía trước vừa đi vừa trò chuyện, Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa nhắc đến việc sang xuân muốn đi săn ở ngoại ô, Ôn Minh công chúa liền bảo Sở Duy Xuyên chọn vài con ngựa tốt gửi đến phủ Đại Trưởng công chúa. 

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa nghe xong, nghiêng đầu hỏi: "Thẩm Ngư, ta nhớ trước khi chúng ta khởi hành từ Di Châu, nước Xiêm có gửi tới một số cống phẩm, trong đó có vài cây cung dài chế tác tinh xảo, có mang tới Lạc Dương không?"

Thẩm Ngư, cuối cùng mọi người cũng biết tên của diện thủ này.

Ôn Minh công chúa và Thái tử nhìn nhau, trong mắt đều là vẻ hiểu rõ.

Ngay từ ngày đầu Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa đến Lạc Dương, khi nhìn thấy khuôn mặt của người này, họ đều vô cùng ngạc nhiên. Bây giờ nghe thấy cái tên này, sự suy đoán đó càng được xác thực.

Thẩm Ngư suy nghĩ một chút, rũ mắt đáp: "Chắc là có mang theo ba bốn bộ tốt nhất, số còn lại ở Di Châu ạ."

"Thế cũng đủ rồi." Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa gật đầu, "Lát nữa ngươi chọn hai bộ tốt nhất gửi cho nhị muội và phò mã." Nói xong lại cười với Ôn Minh công chúa và Sở Duy Xuyên, "Cung của nước Xiêm hơi khác so với cung của chúng ta, hai người dùng chơi thử xem có vừa tay không."

"Được, chúng muội sẽ thử." Ôn Minh công chúa cười nói, Sở Duy Xuyên chắp tay cảm ơn.

Yến Quyết quan sát Thẩm Ngư, cười nói: "Thì ra hắn tên là Thẩm Ngư..." Yến Quyết thong thả thở dài một hơi, trong mắt không giấu nổi vẻ u buồn, "Thấm thoát mười mấy năm trôi qua, nghe nói đại tỷ vẫn luôn không có ý định thành hôn, phụ hoàng mẫu hậu vô cùng lo lắng. Có hắn ở bên cạnh đại tỷ, xem ra cũng tốt."

Lời này mang hàm ý khác, nhưng không nói toạc ra, Chúc Tuyết Dao không khỏi nghi ngờ, ngước mắt nhìn Yến Huyền, Yến Huyền cũng mang theo vẻ thắc mắc tương tự.

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa khẽ cười: "Sao đột nhiên lại cảm thán như vậy, Thái tử nhớ tới chuyện gì à?"

Yến Quyết do dự một hồi, gật đầu đáp: "Chỉ là nhớ tới một vị cố nhân."

Nụ cười của Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa không đổi, thong thả tháo giáp bảo vệ móng tay ở tay phải đưa cho Thẩm Ngư.

Thẩm Ngư run rẩy: "Chủ thượng..." Giọng hắn rất nhỏ, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa không thèm nhìn hắn, hỏi dồn Yến Quyết: "Giống ai?"

Yến Quyết thầm thấy sự hỏi dồn này có hơi kỳ lạ, nhất thời do dự chưa trả lời.

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa thản nhiên tháo luôn hai chiếc nhẫn ở tay phải ra, cũng đưa cho Thẩm Ngư.

Thẩm Ngư cúi đầu, nhận lấy giáp bảo vệ và nhẫn bỏ vào túi gấm bên hông.

"Giống ai vậy?" Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa cười, "Sao lại nói một nửa giấu một nửa, thật làm người ta tò mò quá."

Yến Quyết cuối cùng cũng nói: "Hình như có chút giống huynh trưởng Khương gia?" Nói tới đây, hắn dừng lại, cười khẽ, "Khi đó đệ mới tám chín tuổi, cũng không còn nhớ rõ lắm."

Chiếc vòng vàng trên cổ tay phải của Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa cũng đã đưa vào tay Thẩm Ngư.

Ngay giây sau, "chát", một cái tát giòn giã làm chấn động tiếng nói cười của mọi người, tất cả đều dừng bước, kinh ngạc nhìn về phía Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa.

Chúc Tuyết Dao há hốc mồm, Yến Huyền vô thức chắn nàng ra sau lưng, chỉ có Phương Nhạn Nhi là thốt ra một tiếng quát lớn: "Sao ngươi lại đánh người!"

Thẩm Ngư không dám né tránh, chịu đựng cái tát này, cúi đầu quỳ xuống: "Chủ thượng bớt giận."

Lúc này chẳng ai thèm tính toán câu quát mắng đó của Phương Nhạn Nhi, thực tế mọi người cũng đều muốn hỏi: Sao tự dưng lại đánh người?

Trong bầu không khí tĩnh lặng như tờ, Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa lại giơ tay lên, Ôn Minh công chúa nhanh tay nắm chặt lấy cổ tay nàng ấy: "Tỷ tỷ làm gì vậy!"

Nàng vừa ngăn Đại Trưởng công chúa vừa đưa mắt ra hiệu cho Thái tử: "Thái tử khi đó còn nhỏ, chắc cũng không nhớ rõ chuyện năm xưa, tỷ tỷ đừng trút giận lên hạ nhân."

Yến Quyết hoàn hồn, lập tức chắp tay: "... Đại tỷ, là đệ lỡ lời."

Chúc Tuyết Dao ngơ ngác. Từ khi trọng sinh đến nay nàng đều vui mừng khi thấy Yến Quyết gặp xui xẻo, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đồng cảm với hắn, nhưng lúc này lòng nàng thật sự có chút... Đồng cảm pha lẫn hả hê.

Bởi vì Yến Quyết giống như bị Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa gài bẫy vậy.

Hắn đã lờ mờ nhận ra có gì đó không ổn, cũng muốn dừng chủ đề lại, nhưng Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa cứ nhất quyết hỏi dồn, hắn với tư cách là đệ đệ thấp hơn một bậc, cũng không tiện không trả lời, thế rồi Đại Trưởng công chúa lại nổi giận?

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa chỉ liếc Thẩm Ngư, cười lạnh: "Hừ, không liên quan đến chuyện của Thái tử. Là lũ tiểu nhân các ngươi tâm tư chưa bao giờ chịu dùng vào chính đạo, chỉ giỏi tính toán, vốn dĩ mọc mũi mọc mồm chẳng giống ca ca Khương gia mà cứ nhất quyết phải bắt chước huynh ấy. Ta đã sớm cảnh cáo hắn rồi, hắn lại không nghe, nếu để người khác tưởng là ta cố ý tìm một kẻ có diện mạo giống để thay thế vị trí của ca ca Khương gia, thì ta thành loại người gì?!"

Yến Quyết không nói thêm được gì.

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền nhìn nhau, đều nhớ đến lời đồn về vị hôn phu sống chết chưa rõ của Đại Trưởng công chúa, nhưng vẫn cảm thấy chuyện trước mắt có gì đó sai sai, cũng không tiện mở lời.

Ôn Minh công chúa nắm chặt lấy cổ tay Đại Trưởng công chúa, gượng cười: "Tỷ tỷ, cung yến sắp bắt đầu rồi, chúng ta không nên trì hoãn thêm nữa."

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa vẫn nhìn chằm chằm Thẩm Ngư, thốt ra một chữ lạnh thấu xương: "Cút."

Thẩm Ngư không dám tranh biện, dập đầu một cái, rồi lẳng lặng lui xuống.

Mọi người tiếp tục đi tới, cơn giận bị kìm nén bấy lâu trong lòng Phương Nhạn Nhi cuối cùng cũng bùng nổ. Nàng ta thận trọng nhìn Yến Quyết, tuy vì đi phía sau nên chỉ thấy được bóng lưng, nhưng cũng có thể thấy tâm trạng Yến Quyết không tốt.

Nàng ta thêm vài phần tự tin, đôi mắt sáng lên, âm thầm tháo chiếc khuyên tai xuống, ánh mắt rực cháy hướng về phía búi tóc của Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa.

Vào cung gần hai năm, nàng ta biết đám quan lại quyền quý coi việc đầu tóc bù xù là một nỗi sỉ nhục cực lớn.

Phương Nhạn Nhi âm thầm bám sát hai bước, vận khí, xoay cổ tay, chiếc khuyên tai mang theo luồng gió mạnh lao vút ra!

"Chủ thượng!" Một tiếng hô khẽ lướt qua vai, điểm vàng vừa bay ra lập tức đổi hướng, găm vào bức tường cung điện bên cạnh.

Tất cả những điều này đều xảy ra trong chớp mắt, mọi người hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra, cũng không biết Thẩm Ngư đã lướt tới như thế nào, hoàn hồn nhìn lại chỉ thấy Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa đã được hắn che chắn vững vàng ở phía sau.

Phương Nhạn Nhi thấy khuyên tai bị gạt đi, vô cùng cuống quýt, không kịp suy nghĩ bèn bay người lên, một chưởng đánh thẳng vào Đại Trưởng công chúa.

Tay phải Thẩm Ngư để sau lưng ôm lấy Đại Trưởng công chúa, tay trái gạt đỡ, liên tiếp chặn đứng ba chiêu, quát lớn: "Phụng nghi làm gì vậy!"

Phương Nhạn Nhi tức tối: "Ta là đang trút giận thay cho ngươi đấy! Cái đồ nhu nhược này!"

Chúc Tuyết Dao nhìn Thẩm Ngư, bừng tỉnh: "Đặc sản Di Châu"!

Thảo nào ngày đầu gặp mặt, Đại Trưởng công chúa chê cười Thục Ninh công chúa đưa diện thủ ra gặp người khác, bên cạnh mình lại để vị diện thủ này, hóa ra người này không chỉ đơn thuần là diện thủ.

Lúc này, Thẩm Ngư đã hóa giải thêm mười mấy chiêu của Phương Nhạn Nhi, thấy Phương Nhạn Nhi không chịu thôi, đám cung nhân thị vệ lại ngại nàng ta đang mang thai không dám xông lên, Thẩm Ngư nghiến răng, tung một chưởng đánh thẳng vào ngực nàng ta.

Nhưng chưởng này hoàn toàn không chạm vào Phương Nhạn Nhi, khi còn cách vài tấc, Phương Nhạn Nhi đã cảm thấy một luồng nội lực cuồn cuộn ập đến, cả người mất kiểm soát ngã ngửa ra sau, vừa vặn được đám cung nhân đang do dự không dám tiến lên đỡ lấy.

"Ngươi... Ngươi..." Phương Nhạn Nhi nghẹn lời,

Thẩm Ngư nhíu mày: "Xin Phụng xin tự trọng!"

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa khẽ cười: "Vốn là chuyện nhà ta, Phương phụng nghi kích động như vậy, chẳng lẽ là nhìn trúng người của ta rồi? Cũng không phải chuyện gì lớn. Người này thưởng cho ngươi đấy, mang về Đông cung đi."

Thẩm Ngư quay người: "Chủ thượng? Người nói gì vậy..."

Xung quanh tĩnh lặng như tờ.

Đại Trưởng công chúa thưởng diện thủ của mình cho thị thiếp của Thái tử, chuyện này quá là k*ch th*ch.

Nhưng điều này đương nhiên không thể coi là thật, Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa bày ra thái độ này, chẳng qua là muốn Yến Quyết cho nàng ấy một lời giải thích.

Coi như lần này Phương Nhạn Nhi đã tính sai. 

Yến Quyết là Thái tử cao quý, trong cung ai dám nói những lời khiến hắn khó xử như vậy, nên nàng ta mới dám tùy ý ra tay.

Chỉ có thể nói nàng ta không hiểu Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa.

 Tuy nhiên, Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa rõ ràng cũng không hiểu Phương Nhạn Nhi.

Sau giây phút kinh ngạc ngắn ngủi, Phương Nhạn Nhi vùng khỏi tay đám cung nhân đang dìu mình, cất cao giọng: "Vậy thì đa tạ Đại Trưởng công chúa!" Sau đó, nàng ta hét với Thẩm Ngư, "Ngươi không cần sợ nàng ta! Sau này cứ đến Đông cung làm việc, ta nhất định sẽ không để ngươi phải chịu nỗi uất ức vô lý như thế đâu!"

"Nhạn Nhi!" Yến Quyết trầm giọng quát.

Nhưng lời Phương Nhạn Nhi nói đã đẩy Đại Trưởng công chúa vào thế cưỡi hổ khó xuống.

"Ngươi nghe thấy chưa!" Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa vẫn cười, nhưng Chúc Tuyết Dao thấy gân xanh trên trán nàng ấy đang giật, trong tiếng cười cũng thấu ra một vẻ lạnh lẽo, "Thẩm Ngư, còn không mau đến dập đầu với Phương phụng nghi đi. Từng là chủ tớ, ta cũng coi như tìm cho ngươi một chỗ tốt."

Sắc mặt Thẩm Ngư trắng bệch, thất thần nhìn Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa, thẫn thờ quỳ sụp xuống đất, dập đầu: "Chủ thượng... Nô không đi..."

Vừa rồi bị ăn một cái tát trước mặt mọi người hắn không hề tranh biện lấy một câu, sau khi giao đấu với thị thiếp của Thái tử là Phương Nhạn Nhi hắn còn có thể quát một câu tự trọng, nhưng bây giờ câu nói này mỗi chữ đều đang run rẩy. Sự run rẩy đó nghe ra cũng không phải vì sợ hãi, mà giống như sắp khóc vậy.

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa thờ ơ: "Chuyện của ta với Thái tử còn đến lượt ngươi quyết định sao!"

Chúc Tuyết Dao vốn không muốn xen vào chuyện này, nàng rất thích thú khi thấy Phương Nhạn Nhi không biết thu xếp thế nào cho ổn thỏa.

Nhưng hoàn cảnh của Thẩm Ngư làm nàng không đành lòng, càng sợ Phương Nhạn Nhi cái đồ ngu ngốc này lúc nóng đầu lên, lại cố tình cứng chọi cứng với Đại Trưởng công chúa đến cùng, cuối cùng lại uổng công khiến Thẩm Ngư mất mạng.

Chúc Tuyết Dao nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, mỉm cười tiến lên: "Đại tỷ ra tay rộng rãi thật, thị vệ lợi hại như thế này cũng nỡ thưởng cho người khác."

"Dao Dao..." Yến Huyền định cản nàng, nhưng thấy lời đã nói ra, biết ngăn cũng muộn nên cùng nàng đi lên phía trước.

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa hơi khựng lại, 

Chúc Tuyết Dao hành lễ: "Nhưng đại tỷ hãy nghe muội khuyên một câu. Đại tỷ mười mấy năm không về Lạc Dương, nhưng danh tiếng và uy danh vẫn lẫy lừng khắp nơi, mấy huynh tỷ từng được đại tỷ chăm sóc đều nhớ tới lòng tốt của tỷ. Nay đại tỷ hiếm khi trở về, lại được phong Đại Trưởng công chúa, địa vị càng thêm tôn quý, chúng đệ đệ muội muội chúng muội đều kính trọng tỷ từ tận đáy lòng. Như vậy, đáng lẽ phải là chúng muội hết lòng dâng những thứ tốt nhất cho đại tỷ mới đúng, đại tỷ muốn ban thưởng hậu hĩnh như vậy, e là đến các hoàng tử công chúa cũng không dám nhận, huống hồ là Phương phụng nghi?"

Nàng nói mà nơm nớp lo sợ, âm thầm quan sát từng cảm xúc của Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa, thấy nàng ấy dường như không có ý định nổi giận, mới tiếp tục nói: "Vả lại người này võ nghệ cao cường, chắc hẳn là đã tốn rất nhiều công sức bồi dưỡng. Đại tỷ vẫn chưa quen thuộc với Lạc Dương, khó tránh khỏi sẽ gặp phải những kẻ không biết trời cao đất dày, có hắn bảo vệ bên cạnh thì yên tâm hơn. Phương phụng nghi sống lâu trong cung, thực ra cũng không dùng tới cao thủ như vậy, việc gì phải lãng phí vô ích?"

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa gật đầu: "Muội nói cũng có lý."

Phương Nhạn Nhi lại nổi lửa: "Phúc Tuệ quân, ta biết ngươi coi thường xuất thân của ta, ngươi..."

"Phương thị!" Yến Quyết quát lớn, "Câm miệng."

Cách xưng hô đột ngột thay đổi làm Phương Nhạn Nhi nghẹn lời, Yến Quyết cúi người thật sâu với Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa: "Nhạn Nhi còn trẻ không hiểu chuyện, lại đang mang thai, đại tỷ đừng chấp nhặt với nàng ta, đệ đệ xin đa tạ trước."

Đối với Thái tử, lời này đã được coi là hạ mình rất thấp rồi.

Đại Trưởng công chúa nhíu mày: "Thái tử."

"... Có đệ."

Đại Trưởng công chúa nhìn Phương Nhạn Nhi: "Đầu óc của thị thiếp này của đệ không được tốt lắm, sau này đừng để ta nhìn thấy nàng ta, tránh làm tổn hại tình cảm tỷ đệ."

"Vâng..." Yến Quyết đành phải nhận lời.

Phương Nhạn Nhi tức đến mức mắt trợn tròn, vùng vẫy định nói gì đó nhưng Lưu Cửu Mưu đã đích thân bịt miệng nàng ta lại, nàng ta chỉ có thể phát ra những tiếng "ư ư".

Đại Trưởng công chúa không thèm để ý đến nàng ta nữa, ngược lại lạnh lùng liếc Thẩm Ngư: "Về nhà rồi ta sẽ tính sổ với ngươi."

Nói xong, Đại Trưởng công chúa quay người bỏ đi, mọi người vẫn còn đứng ngây ra ở sau lưng, Thẩm Ngư cũng vẫn quỳ ở đó, hoang mang ngẩng đầu, không biết có nên đứng dậy hay không.

Chúc Tuyết Dao khẽ giục hắn: "Còn không mau đi theo đi!"

Thẩm Ngư như bừng tỉnh khỏi giấc mộng hít sâu một hơi, vội dập đầu với nàng: "Đa tạ Phúc Tuệ quân!" 

Rồi hắn vội vàng đứng dậy, lảo đảo chạy theo Đại Trưởng công chúa.

Mấy người còn lại để tránh khó xử, đều ăn ý không đi theo cùng Đại Trưởng công chúa nữa. 

Sắc mặt Yến Quyết là khó coi nhất, nén cơn giận một lúc lâu rồi liên tục lắc đầu: "Ta về Đông cung một chuyến." 

Dứt lời, hắn chắp tay với mọi người rồi bỏ đi. Thái tử phi, Thẩm trắc phi và Phương Nhạn Nhi đương nhiên phải cùng hắn trở về, nhưng chắc chắn Phương Nhạn Nhi sẽ không xuất hiện trong cung yến nữa.

Dám ra tay với Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa không phải là chuyện nhỏ, Chúc Tuyết Dao rất tò mò lần này Yến Quyết có phạt Phương Nhạn Nhi hay không.

Chúc Tuyết Dao thấy Đại Trưởng công chúa và Yến Quyết đều đi rồi, sáp lại gần Ôn Minh công chúa, hạ thấp giọng hỏi: "Nhị tỷ, đại tỷ và huynh trưởng Khương gia đó là thế nào vậy?"

Ôn Minh công chúa ngước mắt,, lúc này trước mặt ngoài Chúc Tuyết Dao còn có Khang vương Yến Chương và Yến Huyền, đây đều là đệ đệ nhà mình không có gì phải tránh né, nhưng bên cạnh Khang vương còn có Khang vương phi.

Nàng nói khẽ: "Tới cung Vị Ương trước đã. Còn một lúc nữa cung yến mới bắt đầu, chúng ta đến gian phòng khách gần đó uống chén trà nghỉ chân."