Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 63



Thẩm Ngư né tránh ánh nhìn, nhưng Đại Trưởng công chúa vẫn chăm chú quan sát hắn, đợi một câu trả lời.

Hắn hít sâu một hơi, nín thở đáp: "Chủ thượng không thích, nô cũng không thích."

Yến Tri Phù bật cười trước câu trả lời kín kẽ này. Nàng nhìn dáng vẻ run rẩy của hắn, nhắm mắt lại, ý cười vẫn vương trên khóe môi: "Ngươi biết thiên hạ nghị luận ta và con bé thế nào, đương nhiên sẽ hiểu ta không thể thích nổi nó. Tuy nhiên..."

Yến Tri Phù tặc lưỡi: "Ta cũng biết những lời nghị luận đó không nên đổ lên đầu nó. Huống hồ hôm nay nếu không có con bé ra mặt giải vây, ta thật sự rất khó thu xếp ổn thỏa. Thế này đi, qua Tết ngươi chuẩn bị một món quà mang tới cảm tạ con bé. Không cần nhắc tới ta, chỉ nói là ngươi cảm tạ ơn cứu mạng của nó là được."

"Rõ." Thẩm Ngư đáp, chợt nhận ra điều gì, hắn bỗng ngẩng đầu: "'Khó thu xếp ổn thỏa'...?"

Hắn ngập ngừng hỏi lại, vừa đúng lúc chạm phải đôi mắt cười của Đại Trưởng công chúa.

Yến Tri Phù phì cười: "Sao thế, ngươi tưởng ta thật sự định đưa ngươi vào Đông cung à? Phương thị đó là cái thá gì, một đồng tiền ta cũng chẳng buồn ban cho nàng ta, vậy mà còn dám mở miệng đòi ngươi, thật không hiểu nổi Thái tử thích nàng ta ở điểm nào."

Dây cót trong lòng Thẩm Ngư đến lúc này mới thả lỏng.

Yến Tri Phù lắc đầu: "Ngủ đi."

Thẩm Ngư gật đầu, xuống giường tắt đèn rồi quay trở lại.

Yến Tri Phù tự nhiên ôm lấy hắn, vì mệt mỏi nên cũng không có tâm trí làm gì khác, chọn một tư thế thoải mái rồi chìm vào giấc ngủ.

Ngủ được bao lâu không rõ, Yến Tri Phù giật mình tỉnh giấc bởi một cơn run rẩy rõ rệt.

Nàng vừa hoàn hồn thì lại một cơn run rẩy nữa ập đến. Nàng nhận ra Thẩm Ngư đang run cầm cập, vội đưa tay lay hắn: "Thẩm Ngư."

Lay mấy cái vẫn không tỉnh, Yến Tri Phù cảm thấy không ổn, lớn tiếng gọi: "Người đâu!"

Lời vừa dứt, cửa liền mở, nàng dặn tiếp: "Thắp đèn."

Nàng lại lay Thẩm Ngư, hắn vẫn không tỉnh, nhưng nàng nghe thấy vài tiếng lầm bầm.

Ghé sát tai lắng nghe, nàng thấy Thẩm Ngư th* d*c, lắp bắp: "Chưa chết... Chưa chết, đừng chôn..."

Lòng Yến Tri Phù trầm xuống.

Thị nữ vào phòng thắp đèn rồi vén màn trướng, ánh sáng lập tức lan tỏa trên sập.

Nhờ ánh đèn, Yến Tri Phù thấy Thẩm Ngư mặt không còn giọt máu, ngay cả môi cũng trắng bệch, mồ hôi hột thi nhau túa ra trên trán.

Hắn càng lúc càng kích động, toàn thân run rẩy dữ dội nhưng vẫn không tài nào tỉnh lại.

Yến Tri Phù thấy vậy không dám chần chừ, một tay bấm vào nhân trung của hắn, một tay ra lệnh: "Gọi đại phu tới!"

"Rõ!" Thị nữ đặt chân đèn xuống gần giường, xách váy vội vã chạy đi.

Ngay khi nàng ta vừa ra khỏi cửa, Thẩm Ngư bừng tỉnh, Yến Tri Phù mới nhẹ lòng buông tay.

Thẩm Ngư nhất thời vẫn còn chìm đắm trong ký ức xa xưa, th* d*c nhìn quanh.

Nhưng thực ra hắn chẳng nhìn vào đâu cả, mãi đến khi nhịp thở bình ổn, tiêu cự mới dần tập trung lại. Hắn thở mấy hơi, chậm chạp nhận ra người đang nhíu mày nhìn mình bên cạnh, hơi thở bỗng nghẹn lại: "Chủ thượng..."

Hắn lập tức muốn xoay người xuống giường tạ tội, nhưng bị Đại Trưởng công chúa ấn vai giữ lại: "Nằm yên đó, đại phu tới ngay."

Thẩm Ngư nhìn chằm chằm vào đôi mày đang nhíu lại của nàng, không dám cử động, cứng nhắc nằm lại chỗ cũ.

Yến Tri Phù khẽ hỏi: "Mơ thấy trận dịch bệnh năm xưa à?"

Đã gần mười năm rồi.

Thẩm Ngư căng thẳng: "Nô vô dụng, chủ thượng..."

"Được rồi." Yến Tri Phù lắc đầu ngắt lời hắn, "Ai mà chẳng có vài chuyện không thể quên trong lòng." Nói đoạn, nàng im lặng một chút rồi thở dài: "Nhưng ngươi đã biết mình không chịu nổi Thanh Cư, sau này đừng nhắc tới nữa. Người chết cũng chỉ như đèn tắt, ta không có cái sở thích hành hạ người như vậy."

Thẩm Ngư như được đại xá: "Đa tạ chủ thượng."

Yến Tri Phù không nói thêm gì nữa, an tâm nằm xuống.

Một lát sau đại phu tới nơi, nàng lại ngồi dậy kể cho đại phu nghe chuyện Thẩm Ngư gặp ác mộng lúc nãy, cũng như những cơn ác mộng và trận sốt cao liên tục sau khi ra khỏi Thanh Cư lần trước, dù đó đã là chuyện của bảy tám năm về trước.

Đại phu nghe xong lại hỏi han về việc ăn uống nghỉ ngơi gần đây, cuối cùng bắt mạch rồi bẩm báo rằng chỉ là gặp ác mộng, không có gì đáng ngại, kê một đơn thuốc an thần rồi cáo lui.

"Ngươi đợi uống thuốc rồi hãy ngủ tiếp." Yến Tri Phù đã buồn ngủ đến mức ngáp ngắn ngáp dài, nàng chui vào chăn nằm xuống, "Để khỏi gặp ác mộng nữa, hại tinh thần lắm."

Thẩm Ngư sững người rồi gật đầu vâng lệnh.

Nhưng thực tế, ám vệ không được uống thuốc an thần, vì uống thuốc thì ngày hôm sau khó tránh khỏi buồn ngủ, nếu dùng lâu dài thậm chí phản ứng sẽ trở nên chậm chạp.

Nhưng nếu không uống, hắn sợ ác mộng lại làm kinh động đến nàng, nên cũng không dám ngủ nữa. Hắn nằm trên giường một lát, nghe thấy nhịp thở của Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa đã đều đều thì mới nhẹ nhàng ngồi dậy, rón rén mặc quần áo đi ra ngoài hành lang, hít một hơi không khí lạnh để tỉnh táo lại.

Ngày mười sáu tháng Giêng, trong buổi thượng triều đầu tiên, Khang vương và Hằng vương đồng loạt dâng sớ, tố Thái tử dung túng thiếp thất khiến Hoàng hậu lâm bệnh.

Đây trở thành sự kiện chấn động triều đình đầu tiên trong năm mới.

Trong chuyện này, Khang vương có được đế hậu ngầm cho phép hay không thì Chúc Tuyết Dao không rõ, nhưng Hằng vương chắc chắn là do Quý phi sai bảo.

Bởi vì Quý phi sai bảo cực kỳ đường hoàng, hoàn toàn không phải "ngầm", thậm chí chẳng thèm tránh mặt ai.

Đó là buổi sáng sớm mùng một Tết, ngày này vốn có buổi đại triều Nguyên Đán, đế hậu đáng lẽ phải cùng tham dự để tiếp kiến quần thần và sứ tiết lân bang. Nhưng vì Hoàng hậu phượng thể bất an nên chỉ có một mình Hoàng đế đi.

Ai ai cũng biết nhị thánh cần mẫn nhiều năm qua, thấy bà ngay cả đại triều Nguyên Đán cũng không đi, mọi người đều nghĩ bà bệnh nặng hơn dự kiến, thế là không hẹn mà cùng kéo tới thăm bệnh.

Điện Tiêu Phòng ở cung Trường Thu từ sớm đã đông nghịt người, Quý phi cùng các hoàng tử, công chúa dưới gối cũng đã tới.

Sự việc ngày hôm qua Quý phi cũng đã nghe nói, vào điện không thấy Thái tử đâu, dù thấy Thái tử phi đang hầu hạ thuốc thang nhưng bà vẫn nổi một trận lôi đình: "Thánh nhân bệnh đến mức này, Thái tử thế mà không tới? Thật là quá đáng."

Nhu Ninh công chúa khẽ ho một tiếng, hạ giọng nhắc nhở: "Mẫu phi, phía trước đại triều đang bận rộn, người khác xin nghỉ thì được, chứ Thái tử sao có thể không đi?"

Quý phi không phải người thích bới lông tìm vết, thấy lời này có lý nên cơn giận vơi đi một chút, ngồi xuống cạnh giường hỏi han cung nhân kỹ lưỡng về tình hình của Hoàng hậu.

Nhưng cái chuyện gây bực mình này đã nhắc đến, mọi người tới thăm bệnh đương nhiên không tránh khỏi bàn về nguyên do khiến Hoàng hậu ngã bệnh, càng nói Quý phi lại càng giận thêm.

Thật sự nuốt không trôi cục tức này, bà dặn dò Hằng vương: "A Thành, con nghe cho kỹ đây, ra Tết con hãy dâng sớ tố cáo hắn! Tố cáo thật mạnh vào cho ta! Bản tấu này mà không dâng lên thì sau này con đừng nói mình là con của ta và Thánh thượng nữa!"

"..."

Mọi người nghe đoạn đầu thì còn im lặng, nhưng đến câu cuối cùng, từ hoàng tử công chúa đến các phi tần đều cố nhịn cười.

Bản thân Hằng vương phải mím chặt môi, để tránh bị "bể vai" thì ngay cả Quý phi hắn cũng không dám nhìn, cứ ngửa đầu nhìn trân trân lên xà nhà.

Chỉ có hai người là không có phản ứng.

Một là Chúc Tuyết Dao. Nàng vốn dậy từ sớm tinh mơ ngày hôm qua, lại thức trắng đêm hầu bệnh, lúc này mệt đến mức mắt nổ đom đóm, căn bản là chưa kịp phản ứng gì.

Người còn lại chính là bản thân Quý phi. Bà thật sự đang rất giận, thấy Hằng vương như vậy thì lửa giận càng bốc cao, trợn mắt chỉ tay mắng: "Cái thằng nhóc này! Bổn cung nói chuyện với con, con có nghe thấy không! Mẫu hậu con tức đến mức này mà con còn cười được!"

Hằng vương thật sự sắp không nhịn nổi nữa, bả vai run bần bật vì nén cười.

Hoàng hậu đang tựa gối mềm nằm trên giường, cũng đang nhìn vào tường khổ sở nhịn cười, thấy Hằng vương bị mắng oan quá bèn quay đầu lại, đẩy đẩy Quý phi, khuyên nhủ: "Được rồi được rồi, con lớn rồi, muội đừng mắng nó trước mặt mọi người."

Quý phi nghiến răng: "Thánh thượng đúng là quá khoan dung với chúng, dung túng cho chúng đứa nào đứa nấy..." Quý phi quay đầu, thấy hoàng hậu như vậy, bà nghẹn lời, "Tỷ tỷ cười cái gì vậy?"

"Ha ha ha ha ha." Hoàng hậu thật sự không nhịn nổi nữa, cười một trận lại đau cả đầu, đưa tay đỡ trán.

Chúc Tuyết Dao đang ngồi đờ đẫn trên chiếc ghế nhỏ ở đầu giường, thấy vậy theo bản năng tiến lên bóp thái dương cho bà.

Hoàng hậu vừa để nàng bóp vừa không cười, chỉ tay vào Quý phi: "Muội tự nghĩ xem lúc nãy muội vừa nói cái gì đi! Ha ha ha ha ha..."

Quý phi ngây người, dù chút bực nhưng lại không thể phát hỏa với Hoàng hậu, chỉ nói: "Thần thiếp nói gì sai sao? Thần thiếp bảo để ão Tam tố cáo Thái tử..."

"Ha ha ha ha." Hoàng hậu thấy bà thật sự không nhớ ra thì liên tục lắc đầu, bảo Hằng vương: "Lát nữa con nói cho mẫu phi nghe, ha ha ha ha, đợi đại triều tan thì báo với phụ hoàng một tiếng."

Quý phi nghe đến đây mới nhận ra mình chắc chắn đã nói hớ chuyện gì đó, nhưng lúc nãy đang cơn nóng nảy nên nói gì bà cũng không để ý, lúc này thật sự chẳng nhớ ra nổi.

Bà ngơ ngác hỏi mọi người, ai nấy đều chỉ cười, Ngọc Quý tần còn yểu điệu trêu ghẹo: "Ui chao, nương nương đừng hỏi nữa, ngại chết đi được."

Quý phi tức mình hừ lạnh, phất tay áo bỏ đi.

Mọi người còn lại biết Hoàng hậu cần nghỉ ngơi nên ngồi thêm một lát rồi giải tán.

Chúc Tuyết Dao, Yến Huyền và Ôn Minh công chúa khách sáo tiễn mọi người ra ngoài, lúc quay lại tẩm điện, Chúc Tuyết Dao bỗng phì cười một tiếng.

Ôn Minh công chúa đi trước nghe tiếng thì quay đầu lại, khó hiểu hỏi: "Cười gì thế?"

Chúc Tuyết Dao cười không dứt được: "Muội cười câu nói lúc nãy của Quý phi, ha ha ha ha ha."

Ôn Minh công chúa: "...?"

Hoàng hậu nghe thấy lại cười đến đau đầu, chảy cả nước mắt: "Ta đã nói con bé lúc nãy sao lại trầm ổn thế, hóa ra là giờ mới phản ứng lại. Đây là thức đêm mệt quá rồi, con mau đưa con bé đi ngủ đi."

Yến Huyền vội nói: "Nhị tỷ ở lại với mẫu hậu, đệ đưa Dao Dao về điện Vọng Thư nghỉ ngơi."

Nói xong hắn hành lễ với Hoàng hậu rồi dắt Chúc Tuyết Dao đi.

Ngày hôm ấy, những bàn tán về việc tố cáo bị câu nói hớ của Quý phi biến thành một chuyện cười, nhưng đến ngày mười sáu tháng Giêng, khi bản tấu tố cáo Thái tử thực sự được dâng lên, không khí vẫn cực kỳ nghiêm trọng.

Khang vương và Hằng vương đều là đệ đệ của Thái tử, Khang vương còn là đệ đệ ruột cùng mẹ, hai người cùng chỉ trích cái sai của Thái tử, sức nặng là không hề nhỏ.

Các quan lại trong Đông cung có chức vị cao cũng phải tham gia buổi thượng tiều ở điện Tuyên Đức, thấy vậy đương nhiên phải ra sức bảo vệ Thái tử.

Nhưng những chuyện Thái tử làm vì Phương thị trước đó mọi người đều rõ mười mươi, vừa cầu hôn Phúc Tuệ quân vừa để Phương thị có thai, quả thực có thể coi là đức hạnh có vết.

Cộng thêm biến cố đêm giao thừa đã kéo dài thêm mười mấy ngày, mấy lão thần vốn vì Hoàng hậu mà tức giận, trong mười mấy ngày này càng nghĩ càng thấy nóng mắt. Tuy phần lớn họ đã cao tuổi, tranh luận không nhanh nhạy bằng các quan Đông cung trẻ tuổi, nhưng kinh nghiệm làm quan nhiều năm và ngọn lửa giận âm ỉ mười mấy ngày cũng không thể xem thường.

Hai bên đấu đá vài hiệp, các quan Đông cung liên tục bại lui, ngay cả bản thân Thái tử cũng khó lòng bào chữa, cuối cùng chỉ đành bám víu vào điểm "Phương phụng nghi có thai" để mong được khoan hồng.

Điều đáng sợ hơn là trong bản tấu tố cáo của Khang Vương và Hằng Vương, trọng tâm tuy là "Thánh nhân ngã bệnh", nhưng lý do bệnh được ghi lại không phải là "Phương thị của Đông cung mạo phạm Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa", mà là "Phương thị của Đông cung mưu sát Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa không thành công".

Sự khác biệt giữa mấy chữ này thực sự là sai một ly đi một dặm.

Nếu chỉ là "mạo phạm", phạt bổng lộc, cấm túc là có thể cho qua; nhưng một khi bị khép vào tội "mưu sát không thành công", không nói đến tru di cửu tộc thì ba đời nhà Phương thị cũng có thể đi tong.

Vì thế, các quan Đông cung ngoài việc bám lấy "Phương phụng nghi có thai" còn phải luôn để mắt tới sự bao vây chặn đánh của văn võ bá quan, sợ rằng chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ vô tình thừa nhận tội mưu sát, đấu khẩu vô cùng gian nan.

Yến Huyền và Chúc Tuyết Dao sớm biết ra Tết chắc chắn sẽ vì chuyện này mà cãi nhau, Yến Huyền cũng từng nghĩ đến việc cùng các huynh trưởng bắt tay dâng sớ, nhưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, hai người vẫn quyết định thôi.

Bởi vì Khang vương và Hằng vương có ý muốn tranh giành ngôi vị Thái tử. Dù mấy năm qua tranh giành cũng không quá quyết liệt, giữa huynh đệ vẫn còn giữ được thể diện, nhưng cuộc chiến trữ vị chung quy vẫn là cuộc chiến trữ vị, Yến Huyền không có suy nghĩ đó thì tốt nhất là đừng chạm vào, ít nhất là không được để tên mình xuất hiện trong bản tấu tố cáo trữ quân giấy trắng mực đen.

Tuy nhiên, bày tỏ thái độ trong buổi thượng triều thì không sao.

Thế nên từ ngày mười sáu tháng Giêng, người vốn dĩ mỗi tháng chỉ cần lên triều hai lần như Yến Huyền đã cần mẫn đi chầu liên tục suốt năm ngày.

Các huynh trưởng hùng hồn chỉ trích Thái tử, hắn lặng lẽ gật đầu; các lão thần dẫn chứng kinh điển nói đạo lý, Yến Huyền liền nói: "Đúng thế."

Các quan Đông cung phủ nhận việc Phương thị muốn mưu sát Đại Trưởng công chúa, hắn liền khinh bỉ hừ nhẹ; Thái tử nhấn mạnh Phương thị có thai, bản thân sau này sẽ nghiêm ngặt quản thúc, hắn lại nở nụ cười lạnh.

Những hành động nhỏ này trong cuộc tranh cãi nảy lửa vốn dĩ rất mờ nhạt, nhưng ngày nào hắn cũng làm như vậy.

Năm ngày trôi qua, ngay cả Hoàng đế khi dùng bữa cũng trêu chọc Hoàng hậu: "Lão Ngũ mấy ngày nay cứ nói năng mỉa mai thế nào ấy."

Hoàng hậu mấy ngày nay vẫn cáo bệnh nghỉ ngơi, tuy biết chuyện tranh cãi trên triều nhưng không rõ chi tiết, không khỏi tò mò: "Nó sao?"

Hoàng đế hắng giọng, thuật lại mấy cảnh tượng trên triều một cách sinh động cho Hoàng hậu nghe.

Hoàng hậu bật cười, trêu Hoàng đế rằng: "Thằng bé này càng ngày càng giống ông."

Hoàng đế trợn tròn mắt: "Ta làm mấy chuyện đó bao giờ!"

"Sao lại không?" Hoàng hậu nhịn cười, "Năm xưa ở Di Châu, khi hai bên tranh luận có nên khởi binh hay không, trong lòng chúng ta đã có chủ ý nhưng cũng không thể chặn họng họ, cứ để họ tự do bày tỏ ý kiến. Ta thì chỉ coi như nghe cho vui, còn ông lúc đó y hệt lão Ngũ bây giờ, thấy câu nào hợp ý là nhảy vào phụ họa ngay, một buổi sáng có thể nói tám trăm lần câu 'Đúng thế'."

"... Làm gì có chuyện đấy!" Hoàng đế gãi đầu, khăng khăng chối cãi, "Bà lấy chuyện mình làm rồi đổ lên đầu ta đúng không?"

Hoàng đế thầm nghĩ kỹ lại cảnh tượng Hoàng hậu mô tả, dù không còn chút ấn tượng nào nhưng đó quả thực là chuyện ông có thể làm ra được.

...

Phủ Phúc Tuệ quân.

Ngày nào Chúc Tuyết Dao cũng hớn hở nghe Yến Huyền kể chuyện Yến Quyết đang phải đối mặt với muôn vàn chỉ trích, trong lòng biết rõ Yến Quyết lần này coi như đã lâm vào thế cưỡi hổ khó xuống.

Bản triều lấy hiếu trị quốc, chữ "Hiếu" vốn dĩ có thể đè chết người.

Trước đây chưa làm lớn chuyện suy cho cùng là vì đế hậu đang nhẫn nhịn, không muốn vì một tiểu thiếp mà khiến Thái tử đương triều rơi vào vòng xoáy thị phi, nhưng giờ thì khác rồi.

Chuyện khiến văn võ bá quan tranh cãi mấy ngày trời, Thái tử dù thế nào cũng phải đưa ra một lời giải thích, khác biệt chỉ là cái tội danh "mưu sát Đại Trưởng công chúa" có thể bị khép lại hay không và hai đứa con mà Phương Nhạn Nhi lần lượt sinh ra liệu có thể khiến mọi người khoan dung thêm được mấy phần.

Chiều ngày hai mươi mốt tháng Giêng, Chúc Tuyết Dao đang trong giấc ngủ trưa mơ màng thì loáng thoáng nghe thấy Yến Huyền nói: "Đại tỷ nghĩ cái gì vậy?"

Lời này nghe có vẻ hơi khó chịu, còn mang theo vài phần khó hiểu.

Chúc Tuyết Dao tỉnh giấc, dụi mắt ngồi dậy: "Ngũ ca? Có chuyện gì thế?"

Yến Huyền vốn đang đứng ở cửa nói chuyện với Triệu Kỳ, nghe tiếng bèn dặn dò Triệu Kỳ thêm hai câu rồi đi vòng qua bình phong vào trong phòng, áy náy nói: "Làm muội thức giấc rồi sao?"

"Muội ngủ đủ rồi." Chúc Tuyết Dao vừa bước xuống giường vừa hỏi, "Đại tỷ làm sao?"

Yến Huyền nhíu mày: "Triệu Kỳ nói Thẩm Ngư mang quà tới, cảm tạ ơn cứu mạng của muội." Hắn khựng lại, lời nói đầy ẩn ý: "Sao có thể để hắn tới gặp được?"

Chúc Tuyết Dao đương nhiên hiểu ý Yến Huyền.

Thân phận diện thủ này, bất kể ở trong phủ công chúa được hưởng vinh hoa phú quý thế nào, ra ngoài đều là thân phận không thể lộ diện trước ánh sáng.

Hiện giờ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa để đích thân Thẩm Ngư tới cảm ơn, nói nhỏ thì là Thẩm Ngư vô phép, đại tỷ không giữ kẽ; nói nặng hơn một chút thì có thể bảo là đại tỷ đang sỉ nhục họ.

Thế nhưng Chúc Tuyết Dao trầm tư một lát rồi gọi Vân Diệp tới: "Giúp ta thay đồ chải tóc."

Vân Diệp vâng lời.

Yến Huyền sững sờ: "Muội định đi gặp hắn?"

Chúc Tuyết Dao gật đầu: "Muội đi gặp một lát. Ngũ ca không cần phải lo ngại gì, muội thấy Thẩm Ngư này võ nghệ khá, lại trung thành với đại tỷ, chúng ta hoàn toàn không cần vì cái thân phận này mà khinh rẻ hắn."

Yến Huyền liên tục lắc đầu: "Ta không có ý khinh rẻ hắn, nhưng chỉ sợ miệng lưỡi thế gian."

Chúc Tuyết Dao cười không để tâm: "Suy cho cùng đều là chuyện trong nhà mình, đóng cửa lại ai mà biết được? Cho dù có người biết, muội xem thử kẻ nào không có mắt dám đem chuyện 'Phúc Tuệ quân gặp diện thủ của Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa' ra để bàn ra tán vào."

Đây chính là sự tự tin mà thân phận và lòng yêu chiều của đế hậu mang lại cho nàng.

Nếu địa vị của nàng bấp bênh, nàng đương nhiên sẽ phải cẩn trọng trong những hư lễ này.

Nhưng hiện giờ nàng là đứa con gái được đế hậu nâng niu như ngọc quý mà lớn lên, gặp người của tỷ tỷ mình ngay trong phủ mình thì có làm sao?

Còn về việc liệu có ai vì thế mà bàn tán Đại Trưởng công chúa sỉ nhục họ hay không, nàng càng không lo lắng, bởi vì chuyện qua lại này là sỉ nhục hay coi trọng, chung quy phải xem ý của chính chủ.

Chính chủ không có ý đó thì để diện thủ gặp người cũng chẳng sao; chính chủ cố ý sỉ nhục thì phái người đàng hoàng nhất bên cạnh mang tới vạn lượng vàng cũng vẫn là sỉ nhục.

Mà cứ nhìn chuyện của Đại Trưởng công chúa và Thẩm Ngư mà nói, ngày đầu tiên nàng ấy trở về Lạc Dương đã dẫn Thẩm Ngư vào cung Trường Lạc rồi. Đêm giao thừa mấy huynh đệ tỷ muội tụ tập Thẩm Ngư cũng có mặt, nếu không phải sau đó xảy ra chuyện thì Thẩm Ngư còn có thể vào cung yến hầu hạ.

Qua đó đủ thấy trong lòng Đại Trưởng công chúa không hề đặt Thẩm Ngư ở cái vị trí "không thể lộ diện", vậy thì Thẩm Ngư tới thăm hỏi họ cũng chẳng có gì to tát.

Yến Huyền vẫn lắc đầu: "Hà tất phải rước lấy cái rắc rối này? Để hắn uống một tách trà rồi đi là được rồi."

Với thân phận của họ, người tới cửa mà không gặp được họ là chuyện quá bình thường, để khách uống một tách trà đã là làm tròn đạo đãi khách rồi.

Chúc Tuyết Dao chớp mắt: "Tranh chấp đêm giao thừa khởi đầu từ đại tỷ, giờ trên triều đang cãi nhau như thế, Ngũ ca không muốn nghe ngóng thử ý định của đại tỷ sao?"

Yến Huyền khựng lại, ngay sau đó gật đầu: "Muốn!"

Nếu có thể khiến Thẩm Ngư thuyết phục Đại tỷ trợ giúp Nhị ca và Tam ca một tay thì càng tốt, lời nói của Đại tỷ có trọng lượng hơn họ nhiều.

Thế là Yến Huyền cũng gọi người tới hầu hạ thay đồ, định cùng Chúc Tuyết Dao đi gặp Thẩm Ngư.

Trong sảnh khách, Thẩm Ngư nghe Triệu Kỳ nói "Nữ quân và Điện hạ đang bận, mời Thẩm công tử ngồi uống trà một lát" thì không hề thấy ngạc nhiên.

Hắn nghe theo ngồi xuống, định ngồi một lát rồi về.

Vừa ngồi xuống, hắn đã thấy một con mèo trắng muốt xinh đẹp thong thả bước qua ngưỡng cửa, vươn vai một cái thật dài, rồi vừa quan sát hắn vừa đi về phía hắn.

Thẩm Ngư không nhìn nhiều, dời mắt đi chỗ khác.

Hắn biết phủ Phúc Tuệ quân nuôi rất nhiều mèo, đây chắc hẳn là một trong số đó, thú cưng của Phúc Tuệ quân và Thụy vương thì tốt nhất hắn không nên chạm vào.

Bạch Đường ngây ra, bất kể là ở phủ Phúc Tuệ quân hay ở Trăn Viên, nó luôn dễ dàng nhận được phản ứng của con người.

Nhưng người trước mặt này mặc cho nó cọ quậy thế nào cũng không thèm để ý, Bạch Đường cảm thấy vô cùng khó hiểu, sau nhiều lần thất bại, nó nhảy phắt lên bàn trước mặt Thẩm Ngư, ngửa đầu nhìn hắn, kêu "Meo".

"..." Thẩm Ngư không nhìn thẳng vào nó.

Bạch Đường nhìn đông ngó tây một hồi rồi đi về phía chén trà cách đó hai bước, vừa định cúi đầu ngửi nước trong chén, Thẩm Ngư đã vội vàng dời chén trà đi.

Bạch Đường: "?"

Người này bị làm sao thế?

Đôi mắt to tròn của Bạch Đường hiện rõ vẻ khó hiểu còn lớn hơn thế.

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền bước vào cửa đúng lúc ấy, Thẩm Ngư nghe tiếng thái giám chào hỏi bên ngoài thì giật mình, vội rời ghế đứng dậy.

Với thân phận của hắn, đáng lẽ phải ra đón tận cửa để hành lễ, nhưng vừa bước đi, con mèo trên bàn đột nhiên vươn móng vuốt cản hắn lại, móng vuốt sắc nhọn móc vào vạt áo hắn.

Thẩm Ngư hãi hùng, lập tức dừng bước.

Hắn không sợ hỏng áo, nhưng sợ làm đau mèo nhỏ.

Thế là hai người vừa bước qua ngưỡng cửa đã thấy mèo nằm trên bàn, người đứng trước bàn, vạt áo của Thẩm Ngư bị móng vuốt của Bạch Đường kéo ra một nếp nhăn rõ rệt, ban đầu dường như hắn đang do dự có nên gỡ móng vuốt của nó ra không, nhưng họ đúng lúc bước vào, hắn đành phải ôm quyền hành lễ trước: "Nữ quân, Điện hạ."

Cả hai bật cười, Triệu Kỳ đi sau Yến Huyền thấy vậy bèn tiến lên gỡ móng vuốt của Bạch Đường ra.

Hai người đi tới vị trí chủ tọa ngồi xuống, lại thấy Thẩm Ngư đã đi vòng qua bàn đứng im ngay phía trước không xa, dáng vẻ quy củ chờ nghe lệnh.

Bạch Đường nhảy từ trên bàn xuống, tiến lại gần bên cạnh hắn khịt khịt mũi ngửi vạt áo.

Chúc Tuyết Dao cố nhịn để không nhìn mèo quá nhiều, mỉm cười hỏi Thẩm Ngư: "Nghe nói Thẩm thị vệ tới đây để cảm tạ?"

Cách xưng hô của nàng khiến Thẩm Ngư sững người, hắn ôm quyền nói: "Vâng, nhờ Nữ quân giải vây đêm giao thừa, nô tài mới có thể vẹn toàn rút lui, hôm nay đặc biệt chuẩn bị chút lễ mọn tới cảm tạ."

Chúc Tuyết Dao gật đầu: "Ngồi xuống nói chuyện đi."

"Nô không dám." Thẩm Ngư đáp, "Phủ Đại Trưởng công chúa vẫn còn việc, nếu Nữ quân và Điện hạ không có gì sai bảo, nô xin cáo lui."

Chúc Tuyết Dao nghĩ đến dự tính của mình, đương nhiên sẽ không để hắn đi như vậy. Nàng ngước mắt nhìn hắn, mỉm cười: "Thẩm thị vệ nếu tự coi mình là người bên dưới, chuyện dập đầu tạ ơn hôm đó coi như xong rồi, không có đạo lý nào hôm nay lại mang lễ tới cửa nữa. Đã mang quà tới cửa thì tức là khách, mà là khách thì ngay cả đạo chủ nhà cũng không cho chúng ta làm tròn, đó là cái lý gì?"

Thẩm Ngư lập tức mất bình tĩnh.

Vẻ mặt nửa cười nửa không của Chúc Tuyết Dao khiến hắn rùng mình, theo bản năng hắn nhìn sang Yến Huyền: "Điện hạ..."

Yến Huyền đang thích thú quan sát Chúc Tuyết Dao.

Dù hắn không ngờ câu nói "Ngũ ca không muốn nghe ngóng thử ý định của Đại tỷ sao?" của Chúc Tuyết Dao có nghĩa là "Chúng ta dọa cho Thẩm Ngư trước sợ rồi mới dò hỏi", nhưng thấy ánh mắt cầu cứu của Thẩm Ngư đưa tới, hắn vẫn nói: "Chuyện trong nhà này nàng ấy quyết định, đừng nhìn ta."