Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 98



Ngay tối hôm đó, Yến Huyền gọi Vu Khinh đến, nói cho hắn biết chuyện đi nước Xiêm điều tra. 

Chúc Tuyết Dao nghi ngờ hỏi: "Chuyện này thật sự điều tra được sao?"

Tuy Thẩm Ngư nói có thể, nhưng nàng không tưởng tượng nổi, bởi vì việc này hoàn toàn khác với việc Khâu Định Phong ra ngoài nghe ngóng tin tức lũ lụt.

Khâu Định Phong chỉ đi nghe ngóng nguyên do đại khái của trận lụt, hơn nữa trong tay có đến hai trăm người. 

Sau khi rời Lạc Dương cứ việc xé lẻ quân ra, đi ngược về hướng vùng gặp tai ương, chẳng cần thực sự đi đến Di Châu cũng có thể nghe ngóng được tình hình từ miệng dân tị nạn và thương nhân qua lại.

Nhưng Vu Khinh là đi điều tra ẩn tình đằng sau trận lụt, thế thì bắt buộc phải mò đến tận biên cảnh nước Xiêm mới được. 

Chuyến đi này đi nhanh cũng mất bốn năm tháng, chậm thì phải tiêu tốn bảy tám tháng, liệu có còn tra ra được gì về chuyện lũ lụt nữa không?

Hơn nữa Chúc Tuyết Dao nghi ngờ việc vỡ đê có nguyên nhân khác, nhưng một khi đã vỡ đê, dòng nước lũ cuồn cuộn xối xả quét qua, đến cả nhà cửa còn bị cuốn phăng đi mấy dặm đường, hiện trường làm sao giữ lại được dấu vết gì?

Vu Khinh lại thể hiện thái độ chắc chắn: "Kiểu gì cũng sẽ để lại chút dấu vết thôi ạ."

Chúc Tuyết Dao thấy hắn nói vậy bèn phái bọn họ đi. 

Yến Huyền không sánh được với phủ Chiêu Minh Đại trưởng công chúa có ám vệ bay rợp trời, ngoại trừ Thẩm Ngư ra hắn chỉ có sáu người, ngày thường cũng chẳng có nhiệm vụ gì cần đến họ, thế là dứt khoát phái đi hết, chỉ giữ Thẩm Ngư lại Trăn Viên, bởi vì Chúc Tuyết Dao sợ sinh thêm sự cố.

Đối với sự sắp xếp này, Chúc Tuyết Dao có hơi chột dạ, vì trước đó Thẩm Ngư từng chủ động xin đi. 

Nàng thậm chí đã nghĩ sẵn lời thoái thác để đối phó với Thẩm Ngư, ai ngờ hắn căn bản không hé răng hỏi một lời. 

Mấy ngày nay, Chúc Tuyết Dao nói chuyện phiếm với Yến Huyền về việc này, Yến Huyền cười bảo: "Nàng đúng là không hiểu ám vệ rồi, quy tắc của ám vệ rất nghiêm khắc, chuyện không nên hỏi, một câu cũng không hỏi, đến cả hỷ nộ ái ố cũng ít hơn người thường."

Nói đến đây, hắn khựng lại một chút rồi bảo: "Thẩm Ngư so với các ám vệ khác, quy tắc đã nới lỏng hơn rất nhiều rồi."

Chúc Tuyết Dao vốn đang nằm thẳng lưng trên giường nghĩ ngợi lung tung, nghe vậy liền nghiêng đầu liếc nhìn hắni, biết hắn đang nghĩ cái gì.

Nàng thở dài: "Muội cũng mong Đại tỷ và Thẩm Ngư có thể gương vỡ lại lành." Nói đến đây, nàng im lặng một lúc, rồi bảo, "Muội thấy Thẩm Ngư hơn Trung Tín Hầu nhiều."

"Thôi đi, chúng ta đừng quản chuyện bao đồng này nữa." Yến Huyền cũng thở dài, xoay người ôm lấy nàng, sau đó bắt đầu động tay động chân. 

Chúc Tuyết Dao cười tủm tỉm lườm hắn một cái, mặc hắn thích làm gì thì làm.

....

Phủ Chiêu Minh Đại trưởng công chúa.

Yến Tri Phù gần ba ngày nay hầu như không chợp mắt, bởi vì Di Châu lại có tin mới  gửi về, lũ lụt nghiêm trọng hơn nhiều so với tưởng tượng. Đặc biệt là những vùng tiếp giáp với nước Xiêm gần nhất, mấy thôn trấn ở đó bao năm qua giao thương buôn bán sầm uất, bách tính sống vô cùng sung túc giàu có, giờ đây chỉ sau một đêm đã biến thành địa ngục trần gian.

Lương thực cứu tế của triều đình vẫn đang trên đường vận chuyển tới, nàng lại ở xa tận Lạc Dương, quan viên Di Châu nhất thời mất đi chủ cốt, không ít kẻ muốn phi nước đại đến Lạc Dương để thương nghị trực tiếp với nàng. 

Lòng Yến Tri Phù dẫu nóng như lửa đốt vẫn giữ được bình tĩnh để chặn đứng cái dự tính hồ đồ này lại: "Đến cái gì mà đến! Đợi bọn hắn bò được đến Lạc Dương thì cỏ trên mộ bách tính Di Châu đã cao ba thước rồi!"

Nàng nghiến răng phân phó Kha Vọng: "Bồ câu đưa thư bảo họ, lúc này không được hoảng loạn! Mở kho phát lương, dàn xếp ổn thỏa dân tị nạn, tu sửa đê điều, nếu thiếu tiền thì mở tư khố của ta ra mà dùng, còn nếu thiếu lương... Nước Xiêm, nước Phù Nam, nước Lan Thương bình thường nhận không ít ân huệ của Di Châu ta, lúc này cũng đến lượt bọn họ góp chút sức lực rồi. Phái người đi mua lương thực đi, trực tiếp nói thẳng với bọn họ, lúc này nếu thấy chết không cứu thì đừng trách sau này ta trở mặt không nhận người quen."

"Vâng." Kha Vọng ôm quyền nhận lệnh, có lẽ vì Trung Tín Hầu lúc này đang kề cận bên thư án nên Kha Vọng vô thức hỏi thêm: "Chủ thượng, nước Đản có cần cũng..."

"Đừng có dại mà dây vào nước Đản." Yến Tri Phù mệt mỏi lắc đầu, "Đản vương không tự bỏ đói bản thân trong cung đã là may lắm rồi, xem ra cũng chẳng có bản lĩnh giúp gì được chúng ta đâu."

Kha Vọng ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, lại ôm quyền hành lễ: "Thuộc hạ đã hiểu." 

Rồi ông cáo lui.

Trung Tín Hầu trong lúc nàng căn dặn Kha Vọng vẫn luôn im không nói lời nào, thấy Kha Vọng đi rồi, hắn thở dài, rót thêm trà cho nàng, khẽ bảo: "Tình hình thiên tai dù làm lòng người sầu não thì nàng cũng phải tự thương chính mình, đừng để kiệt sức. Đi ngủ một giấc đi, dù thế nào cũng không vội vàng một khắc nửa khắc này đâu."

Yến Tri Phù chỉ lắc đầu, vươn tay lật giở đống sổ sách trước mặt: "Ta vẫn ổn, cứ tính xem còn bao nhiêu lương thực dư thừa có thể dùng ứng cấp đã."

Trong lúc nói chuyện lật trúng niên đại muốn xem, nàng đang định nhìn kỹ hơn thì lòng bàn tay của Khương Du đã đè lên cuốn sổ sách.

Yến Tri Phù nhíu mày ngước mắt: "Làm gì thế?"

Ngữ điệu của Khương Du rõ ràng trở nên cứng rắn hơn hẳn: "Đi ngủ một lát đi."

Đuôi lông mày của Yến Tri Phù khẽ giật giật, thị nữ bên cạnh đều nín thở, trợn mắt nhìn Khương Du.

Bọn họ dĩ nhiên biết Trung Tín Hầu có thân phận địa vị không tầm thường, nhưng Đại trưởng công chúa không phải kiểu người thích đàn ông bá đạo gia trưởng. Những năm trước cũng có vài tên diện thủ tự cho là thông minh muốn "chơi chiêu lạ" đi theo lối mòn này, chưa đầy một khắc sau đã bị người lôi đi bán thẳng cho nha đầu môi giới rồi.

Trung Tín Hầu hiện tại dẫu không phải là người Đại trưởng công chúa có thể đem đi bán, nhưng...

Đám thị nữ sợ hãi câm như hến chờ xem phản ứng của Đại trưởng công chúa.

Quả nhiên, sắc mặt của Đại trưởng công chúa lập tức trở nên lạnh lẽo, nàng dời tầm mắt trở lại đống sổ sách trước mặt, liếc bàn tay Khương Du đang đè lên đó: "Đây là chính sự, chàng bớt xen vào đi."

Khương Du không ngờ nàng sẽ nói như vậy, rõ ràng khựng lại một cái. 

Nhưng rất nhanh hắn đã điều chỉnh được cảm xúc, vừa thu tay lại, vừa nắm lấy tay nàng: "Ta là lo lắng cho nàng. Nếu nàng thực sự mệt đến ngã bệnh, bách tính Di Châu còn có thể trông cậy vào ai được nữa?"

Chiêu Minh Đại trưởng công chúa im lặng.

Khương Du thở dài khuyên bảo: "Ta suy nghĩ mấy ngày nay rồi, hay là thế này đi... Nàng quay về Di Châu một chuyến xem sao, việc lớn cỡ này thủy chung vẫn cứ phải tận mắt chứng kiến mới yên tâm được."

Yến Tri Phù phì cười: "Lúc này mà quay về, đi đến được Di Châu chắc cũng đến cuối năm mất."

Khương Du nghiêm túc lắc đầu: "Ta biết Lạc Dương cách Di Châu rất xa, nhưng tai ương lũ lụt lớn nhường này há có thể dứt nước lũ là kết thúc được đâu? Chuyện cần bận rộn sau đó mới gọi là nhiều đấy. Về đó xem thử đi, đích thân trấn giữ thì mới có thể an tâm. Dọc đường đi thư từ bọn họ cần gửi kiểu gì chẳng đến tay nàng như thường, không trễ nải công việc đâu."

Yến Tri Phù lẳng lặng nghe lời khuyên nhủ tha thiết của hắn, rất lâu sau mới bảo: "Bỏ đi. Đang lúc xảy ra thiên tai lũ lụt, phụ hoàng mẫu hậu cũng sẽ không yên tâm để ta quay về lúc này đâu."

Khương Du llại nói: "Ta có thể cùng quay về với nàng mà, ta sẽ chăm sóc nàng."

Mấy thị nữ vừa mới thả lòng phòng bị lại nhìn nhau.

Yến Tri Phù vẫn lắc đầu: "Thôi. Bọn họ... Không nói cũng được."

Khương Du thấy nàng kiên quyết nên không khuyên nữa. 

Hắn cũng nhận ra nàng vẫn còn lời chưa nói hết, nhưng trông nàng có vẻ phiền muộn nên cũng không vội gặng hỏi, yên tĩnh trở lại, lặng lẽ ở bên cạnh làm bạn với nàng.

....

Bên kia, Yến Huyền cũng vô cùng bận rộn. 

Việc tu sửa hành cung tiến hành hừng hực như lửa đốt, hắn cố ý đề cập với Công bộ vài lần là thiếu nhân thủ, mượn tạm từ họ ba quan viên. Qua một thời gian lại đem cái cớ tương tự sang Hộ bộ mượn tiếp hai quan viên. 

Đến lúc chớm đông, có vài điện các quan trọng ở hành cung hoàn thành xong công đoạn nghiệm thu, Yến Huyền thừa cơ mở lời với Binh bộ luôn, bảo là thường xuyên có trộm cắp lởn vởn quanh hành cung, để tránh cho bọn chúng nổi lòng tham đánh chủ ý bậy bạ, xin Binh bộ mượn ít binh mã, sẵn tiện chọn vài vị võ tướng nhanh nhẹn thạo việc đến hành cung trấn giữ.

Bố trí đâu vào đấy cả rồi, Yến Huyền ung dung ôm cây đợi thỏ.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, vào lúc kiểm tra đối chiếu sổ sách cuối năm, cung nhân được sắp xếp qua đó từ trước đến bẩm báo bảo có hai thanh gỗ Nam mộc tơ vàng vốn định dùng làm xà ngang tự dưng không cánh mà bay.

Nhưng trước khi tết nhất cận kề, hai thanh gỗ Nam mộc tơ vàng này lại khớp sổ sách đâu vào đấy rồi.

Yến Huyền chỉ bảo với người bẩm báo là "đã biết", quay mặt đi liền gọi Triệu Kỳ đến, dặn gã đi dạo một vòng quanh hành cung.

Ngay sau đó là tết đến xuân về. 

Mọi năm vào thời điểm này trong cung ắt hẳn đèn hoa rực rỡ, những người thích giao du kết nối như Quý phi từ rằm tháng Chạp đã bắt đầu mở tiệc chiêu đãi mệnh phụ các phương rồi, không thì cũng kéo theo phi tần và các công chúa đánh bài. Nhưng năm nay bởi vì tai ương lũ lụt ở Tây Nam nên mọi nghi thức sắm sửa đón tết đều giản lược hết mức có thể.

Thiên tai lụt lội kia quá thảm khốc, lụt lội kéo nhau đến dập dồn hai đợt, sau đó lại bùng phát dịch bệnh. Khó khăn lắm mới gồng gánh qua được đến lúc chớm đông dịch bệnh mới vơi bớt đi, nhưng thời tiết lại lạnh giá buốt xương hơn hẳn mọi năm, nhà nhà đều trải qua những ngày tháng khốn đốn gian nan.

Ba vùng Di Châu, Lục Châu và Hào Châu cộng lại diện tích vô cùng rộng lớn, nhân số chịu tai ương đông đúc vô kể. Tình cảnh này rất nhanh đã tạo nên một khúc nhạc dạo không lớn không nhỏ: Sĩ tử khắp thiên hạ bắt đầu lôi Nhị thánh và triều đình ra mắng chửi rồi.

Chuyện này thực ra được coi là mớ rắc rối rớt lại từ tiền triều. Bởi vì tiền triều dẫu liên tiếp xuất hiện ba tên hôn quân cuối cùng, nhưng giai đoạn giữa cũng từng có hoàng đế dốc lòng thống trị giang sơn xã hội. 

Những hoàng đế này mở rộng đường ngôn luận cho bá tính văn nhân, trong đó có một cặp cha con hoàng đế hơi có phần uốn thẳng thành cong quá đà, cho rằng cứ phải hứng chịu sĩ tử chửi mắng xối xả vuốt mặt không kịp thì mới được coi là minh quân nhân từ.

Tục ngữ có câu Vua nước Sở thích người thắt lưng nhỏ, trong cung nhiều kẻ chết đói. Giờ hoàng đế thích bị mắng, đám sĩ tử há lại không điên cuồng viết lách dâng sớ mắng chửi hay sao?

Thế là kể từ thời điểm đó, chửi mắng xỉa xói hoàng đế đã trở thành một trào lưu thịnh hành trong giới văn nhân nhã sĩ, ai ai cũng lấy việc mắng được hoàng đế làm vinh hạnh hào quang. 

Sau này nghênh đón hôn quân tiền triều đến bờ vực sụp đổ, trào lưu này không những không nhạt đi mà trái lại còn thăng cấp lên một tầm cao mới: Đám sĩ tử cảm thấy nếu mắng hôn quân đến độ bị khép tội tống vào đại lao thì gọi là rạng rỡ tổ tông quang tông diệu trạch, còn nếu trực tiếp bị hôn quân chém đầu thị chúng thì đúng là mộ tổ tiên bốc khói xanh luôn.

Mãi cho đến khi bản triều được thiết lập, bách tính trải qua mấy chục năm tăm tối mù mịt cuối cùng cũng nghênh đón được ánh rạng đông le lói, nhất thời đều mang ơn đội nghĩa Nhị thánh. Nếu sĩ tử vô duyên vô cớ lôi hoàng đế ra chửi mắng vô lý thì cũng không thích đáng lắm, trào lưu này mới tự nhiên nhạt nhòa đi.

Giờ đây thiên tai nối gót nhau ập đến, trào lưu này lại quay trở lại theo một cách thức tự nhiên y như thế.

Trong suốt đợt tết nhất này, học cung học thục ở các nơi đều lấy việc chửi mắng Nhị thánh làm vinh hiển. Ai mắng xuất sắc nhất, văn hay chữ tốt dạt dào nhất, văn chương vừa được truyền bá ra ngoài là sĩ tử các nơi đều sẽ nhìn gã bằng một con mắt khác ngay.

Mấy chuyện này trong lòng Nhị thánh đều biết rõ mồn một, nhưng không nói lời nào. 

Đối với họ thì đây đơn thuần chỉ là giới văn nhân mồm mép mà thôi, dẫu có bực mình thật đấy nhưng chẳng tổn hại đến đại cục gì.

Họ rèn luyện gươm giáo ngựa sắt xông pha mưa bom bão đạn mới chịu đựng gai góc đến được cái độ tuổi này, nếu đến chút chuyện vặt vãnh cỏn con nhường này cũng không nhìn thoáng ra được thì quả thực là sống uổng phí cả đời người.

Nhưng khi mùa xuân gõ cửa sang năm mới, ai nấy đều không ngờ gió bỗng dưng đổi chiều đột ngột. 

Bởi vì đám sĩ tử ở Trăn Viên bắt đầu viết văn chương đối mắng chửi xéo lại đám người kia.

Liễu Cẩn Tư lo sợ chuyện này sẽ làm hỏng đại cục mưu sự, ngay giây phút đầu tiên văn chương đối mắng được lưu truyền ra ngoài liền thu thập vài bản đưa đến bàn đọc sách của Chúc Tuyết Dao. 

Chúc Tuyết Dao đọc lướt qua mà chết lặng: "Cái trò gì thế này?"

Liễu Tư cẩn nhíu mày: "Nô tỳ đã cho người thám thính bốn phương tám hướng rồi. Bảo là... Đám sĩ tử ban đầu vốn không hề có ý này, dẫu không hùa theo mắng chửi Nhị thánh cùng người ngoài nhưng cũng chỉ đứng ngoài cuộc khoanh tay đứng nhìn mà thôi. Nhưng bách tính trong vườn không vui chút nào, ngay từ dạo tết đã hò nhau viết thơ vè chửi. Thơ vè vần điệu dễ nhớ dễ thuộc dễ trôi miệng, ngày tết lại có lễ hội chùa chiền, ở hội họp gõ nhịp tre một cái nghêu ngao đọc lên là hai ba ngày sau người người nhà nhà đều biết. Bọn họ náo nhiệt huyên náo như thế làm dấy lên tinh thần khí thế hừng hực của đám sĩ tử. Kẻ làm người đọc sách tự cho mình thanh cao kiêu ngạo, quyết không chịu lép vế chịu thua người dân lao động kém cạnh chút nào, thế cho nên..."