Gả Cho Tam Lang

Chương 9



Sắc mặt Triệu cô nương có phần mất tự nhiên.  

 

Nghe nói nàng tính tình khá chua ngoa, nhưng hôm nay lại có vẻ rụt rè, dù vậy, vẫn không che giấu được niềm vui rạng rỡ.  

 

Nàng nhạy bén, đã mơ hồ nhận ra những ánh mắt lạnh nhạt xung quanh.  

 

Nhưng nàng không quan tâm.  

 

Bởi nàng của ngày trước, ngay cả tư cách vấn an lão phu nhân cũng không có.  

 

Còn bây giờ, lão phu nhân lại có thể mỉm cười trò chuyện cùng nàng, để nàng trở thành tâm điểm của bữa tiệc.  

 

Vinh quang ấy khiến nàng ngạo nghễ.  

 

Có được những thứ người khác không thể có, nàng tự cho mình là đặc biệt, kiêu căng ngẩng đầu, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua đám đông, như đang tận hưởng sự ghen tỵ của kẻ khác.  

 

Nhưng dáng vẻ đắc ý ấy… lại khiến người ta chán ghét.  

 

“Thật nực cười!” Có người bật cười khe khẽ.  

 

Bọn họ giơ quạt che mặt, rì rầm to nhỏ: “Trông nàng ta cứ như con ch.ó vừa làm chuyện xấu xong còn cố nịnh bợ chủ nhân.”  

 

Khoảnh khắc ấy, ta rùng mình.  

 

Thì ra năm xưa, ta cũng đáng thương mà đáng ghét như thế.  

 

Lúc đó, ta từng an ủi bản thân rằng bọn họ chỉ đang ghen tỵ.  

 

Nhưng sau này ta mới hiểu, là người sống lâu năm trong kinh thành, họ hiểu rõ Hầu phủ hơn ta.  

 

Bối cảnh của Lục Trường Uyên là một tài nguyên quý giá.  

 

Bởi vậy, nhất cử nhất động của hắn đều có người để mắt tới, từ giao thiệp đến tính cách, đều có người âm thầm dò xét.  

 

Những chuyện hắn gây ra trong Hầu phủ, từ lâu đã truyền ra ngoài.  

 

Thế nhưng, cho dù như vậy, với thân phận của hắn,  

 

ta và Triệu cô nương… vẫn là không xứng.  

 

Bọn họ bàn tán về chúng ta, chẳng qua chỉ vì khinh thường mà thôi.  

 

May mắn thay, Quận vương phi Tần gia đã lên tiếng.  

 

“Tôn ti có trước có sau, Trường Uyên đã có hôn ước, vậy Tam thúc của hắn đã có ai sắp đặt chưa?”  

 

Nghe có người nhắc tới Lục Hành Chỉ, suy nghĩ hỗn loạn trong đầu ta lập tức bị quét sạch.  

 

Chỉ khi để tâm, người ta mới đặt câu hỏi.  

 

Chẳng lẽ, Quận vương phi có ý định can thiệp vào hôn sự của Lục Hành Chỉ?  

 

Còn chưa kịp nghĩ rõ, lão phu nhân đã gọi ta tới.  

 

Khoảng cách từ chỗ ngồi đến bên cạnh bà, bỗng trở thành một con đường đầy gai nhọn.  

 

Mặt đất rõ ràng bằng phẳng, nhưng mỗi bước đi, ta đều cảm thấy lòng bàn chân như bị kim châm.  

 

Những ánh mắt lạnh lẽo vừa bủa vây Triệu cô nương, giờ lại đổ dồn lên ta.  

 

Khi ta vô thức để ý ánh nhìn xung quanh, muốn quan sát xem liệu có phải bọn họ đang hả hê xem trò vui hay không, ta liền gắng sức đè nén cơn xúc động ấy, ngẩng đầu đối diện với nụ cười giả tạo của lão phu nhân.  

 

Nụ cười này, kiếp trước ta đã nhìn thấy vô số lần.  

 

Tim ta bất giác nhảy lên tận cổ họng.  

 

Ta cẩn thận suy ngẫm, bản thân đã đắc tội lão phu nhân ở đâu.  

 

Suy nghĩ xoay vần, ta vô thức liếc nhìn Thế tử phu nhân.  

 

Quả nhiên, nụ cười lạnh lẽo trên mặt nàng ta còn chưa kịp thu lại.  

 

Những điều còn mơ hồ trong lòng ta, giờ đã sáng tỏ.  

 

Xem ra, bọn họ vẫn chưa từ bỏ ý định đối phó ta.

 

12

 

Vừa định thu lại ánh nhìn, ta liền bắt gặp Triệu cô nương—người đứng bên cạnh Thế tử phu nhân—khẽ nhíu mày, ánh mắt lộ rõ vẻ chán ghét, không hề che giấu chút nào.  

 

Không đúng, nàng ta oán hận ta vì điều gì?  

 

Là vì ta cướp mất sự chú ý ư?  

 

Không đúng… Ta bỗng nhiên nhớ đến Lục Trường Uyên!  

 

Hắn có khi nào… vì muốn bảo vệ người trong lòng mà đẩy ta ra chịu trận không?  

 

Khả năng này cũng không phải không có!  

 

Hắn luôn làm những chuyện quái gở khó lường.  

 

Trong khoảnh khắc, ta bỗng giật mình nhận ra, bốn phía đều là cạm bẫy.  

 

Chỉ cần sơ suất một chút, ta có thể giẫm trúng bất cứ lúc nào.  

 

Quận vương phi là người đoan trang, cẩn trọng.  

 

Bà ta liếc nhìn ta một cái, chậm rãi mở miệng: “Tướng mạo không tệ, ngươi tên gì?”  

 

Ta cung kính hành lễ, đáp: “Tiểu nữ họ Tạ, danh tự là Tạ Tích Ngọc.”  

 

Bà ta nhướng mày: “Trước đây sao chưa từng gặp ngươi?”  

 

“Gia tộc vốn ở Liên Châu, tiểu nữ mới đến Kinh thành không lâu.”  

 

Sau đôi ba câu đối đáp, khi bà ta đã nắm rõ xuất thân của ta, liền không hỏi thêm gì nữa.  

 

Ngược lại, vị cô nương đứng cạnh bà ta thỉnh thoảng lại nhìn về phía ta, ánh mắt không giấu nổi vẻ bực bội, như cố tình muốn ta thấy.  

 

Nhìn dáng vẻ phồng má trừng mắt ấy, ta không nhịn được mà cảm thấy nàng ta có vài phần đáng yêu, trông như một chú cún con đang giận dỗi.  

 

Xem ra, nàng chính là lý do khiến Quận vương phi để tâm đến Lục Hành Chỉ.  

 

Lão phu nhân cười khẽ: “Các ngươi còn trẻ, cứ đi lại trò chuyện đi!”  

 

Lời này nghe như đang ám chỉ, rằng chúng ta có thể tự do phân cao thấp với nhau vậy.  

 

Bữa tiệc vẫn chưa chính thức bắt đầu.  

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Mà thọ tinh đã lên tiếng, đám người trẻ tuổi chúng ta liền tự động tản ra thành từng nhóm nhỏ.  

 

Kế tiếp là lúc các phu nhân bàn chuyện riêng, không thích hợp để những cô nương chưa xuất giá như ta ngồi lại nghe.  

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com